Lê Dân - Ngã rẽ

Tôi đang loay hoay tìm cho mình một con đường. Có nên tiếp
tục sống như một kẻ hèn nữa hay không? Tại sao tôi phải
làm ngơ và im lặng trước những sai trái, bất công, tàn bạo?
Tại sao ư? Vì những sai trái, bất công, tàn bạo ấy xuất
phát từ những kẻ làm ra và thừa hành quyền lực của đất
nước. Tôi còn có gia đình, gia đình chính là điểm yếu nhất
của tôi, đó chính là lý do khiến tôi sống hèn không dám cất
lên tiếng nói của sự thật. Tôi yêu Tổ quốc, tôi yêu Đất
nước và tôi yêu Dân tộc tôi hơn bất cứ thứ gì khác. Nhưng
điều đó không bắt buộc tôi phải nhất nhất nghe theo Đảng,
tin theo Đảng. Nói như thế có kẻ sẽ bảo tôi là lệch lạc
về tư tưởng, mờ nhạt về ý chí. Tư tưởng? Đúng tôi đang
cố tình làm lệch lạc cái tư tưởng cổ điển, pha tạp và
lỗi thời đã nhồi sọ không những riêng tôi, bạn bè tôi mà
cả lớp lớp người trên đất nước Việt Nam. Ý chí? Làm gì
có ý chí khi con người ta được sinh ra và lớn lên trong một
môi trường xã hội mà như ông nhạc sỹ Phạm Duy từng nói
"<em>đói niềm tin và bội thực tự hào</em>".

Tôi, một anh chàng sinh viên ngô nghê vừa mới ra trường, đang
vật vã trong cơn đói lả để kiếm việc làm. Có lẽ không có
gì khiến tôi ân hận hơn việc đã thi vào trường Luật, bởi
học luật nên tôi mới thấy rõ hơn những bất công do chính
thể nhà nước này mang lại cho những người dân thấp cổ bé
họng. Họ làm ra luật pháp nhưng rồi chính họ lại dẫm đạp
lên trên luật pháp. Phương thức làm việc của chính quyền là
nói một đằng làm một nẻo và phương pháp làm việc là hứa
và "ngâm". Mỗi khi chính quyền dọa nạt mà dân tỏ ra cứng
đầu thì dùng chiêu thức đàn áp hay mỹ miều hóa là
"<em>cưỡng chế nhà nước</em>" còn chính xác hóa là "<em>cướp
và tra tấn có công văn</em>". Nhà nước là của nhân dân, do
nhân dân và vì nhân dân; Xây dựng nhà nước giàu mạnh, công
bằng, dân chủ, văn minh..., đây là những mỹ từ mà tôi (ta)
thường xuyên được nghe thấy. Nhưng những thứ đó có thực
sự tồn tại không? Câu trả lời là có, dưới chính thể nhà
nước hiện tại ở Việt Nam, những khái niệm vừa nêu đối
với phần đông dân số thì nó quả là thứ khái niệm xa xỉ,
nếu không muốn nói là "chỉ có trong giấc mơ".

Trước đây, đúng, nhưng chỉ là trước đây thôi, tôi thực
sự rất yêu Đảng. Tôi yêu Tổ quốc bao nhiêu thì tôi cũng
yêu Đảng bấy nhiêu. Bởi không riêng gì với suy nghĩ của tôi
mà còn có rất nhiều người đều nghĩ như tôi rằng yêu
Đảng là yêu Tổ quốc và ai đó yêu Tổ quốc thì phải yêu
Đảng(???) Còn bây giờ tôi đang băn khoăn đứng giữa ngã ba
đường - ngã ba đường của tư tưởng. Tôi từng yêu Đảng
bao nhiêu, tự hào bao nhiêu thì giờ đây niềm tin với Đảng
trong tôi đã vơi cạn đi bấy nhiêu. Gia đình tôi, một gia
đình thuần nông bình thường như bao gia đình khác trên đất
nước Việt Nam. Ông tôi, Cha tôi, Chú tôi họ đều từng là
những người lính. Từng cầm súng để chiến đấu chống lại
kẻ thù theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, của Đảng.
Vì Ông, Cha, Chú tôi đã đổ xương máu trên chiến trường nên
gia đình tôi cũng được Nhà nước công nhận là gia đình vẻ
vang. Hoàn cảnh gia đình là thế nhưng tại sao tôi lại có
những suy nghĩ "lệch lạc" như thế này? Rõ ràng hoàn toàn ở
đây không phải vì lý do thù hằn có sẵn hay bất mãn chế
độ. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi không còn tin vào
Đảng nữa đó là Đảng đang phản bội lại chính niềm tin
của nhân dân, trong đó có tôi. Đảng có bao giờ sai không?
Chắc chắn có! Sai có nhận không??? Nhận có sửa không??? Mù
mờ!!! Tức là tung hỏa mù hoặc là đổ lỗi trách nhiễm cho
cá nhân còn Đảng thì chẳng bao giờ sai cả. Trong lịch sử
của nhân loại, từ cổ chí kim không thiếu những chính thể
nhà nước do sự đấu tranh của nhân dân mới thành lập
được nhưng sau đó quay lại phản bội nhân dân. Đảng, đúng,
trước đây chính là ngọn cờ hiệu triệu và lãnh đạo toàn
dân chống lại và chiến thắng những kẻ xâm lược hùng mạnh
nhất trên thế giới. Lúc đó toàn dân một lòng nghe theo Đảng
là vì sao? Bởi khi Tổ quốc lâm nguy, Đảng đứng ra lãnh đạo
đất nước vì một mục đích chung cho cả dân tộc, đại
diện quyền lợi của cả dân tộc. Còn bây giờ liệu Đảng
có còn vì mục đích chung của cả dân tộc nữa hay không? Vì
quyền lợi chung của cả dân tộc nữa hay không? Tôi đã có
câu trả lời cho riêng mình. Tôi không việc gì phải trung thành
với kẻ đã phản bội lại niềm tin của tôi.

"QUỐC GIA HỮU SỰ, THẤT PHU HỮU TRÁCH" - đây là những lời
nói tầm thường nhất từ những kẻ tâm thường nhất như
tôi. Nhưng nó thật sự xuất phát tự đáy lòng. Nó khẳng
định rằng tôi vốn không phải kẻ hèn nhát. Tôi yêu Đất
nước tôi, tôi yêu Đồng bào tôi và tôi sẵn sang hy sinh cho
quyền lợi của Đồng bào tôi, Đất nước tôi. Buồn thay,
đất thiêng của Tổ quốc đang bị ngoại bang xâu xé, giày vò.
Người Việt trong nước thì nghèo đói, đi làm ăn, đánh cá
trên biển, đảo của mình mà cũng bị bắt bớ, đánh đập
hết sức tàn nhẫn. Người Việt ở nước ngoài thì bị
người ta coi khinh, rẻ mạt. Ôi... buồn thay, buồn lắm thay...

HÃY ĐỂ TÔI ĐƯỢC NHẬN PHÁT ĐẠN ĐẦU TIÊN CỦA KẺ THÙ
NẾU PHẢI ĐẤU TRANH CHO TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM!


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6335), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét