Tào Lao - Về đây nghe em (*)

Sự kiện GS Ngô Bảo Châu đoạt huân chương Fields làm trổi
dậy tính tự tôn dân tộc trong lòng người dân Vn, không những
ở quốc nội mà còn hải ngoại. Đây là nhân vật đầu tiên
của đạt được giải thưởng cao quý này, nó được xem như
một giải Nobel Toán học.

Điều này làm cho một số người cảm thấy đó là niềm vinh
dự, số khác to tát hơn cho đấy là niềm tự hào của dân
tộc Việt Nam. Phải nói, truyền thông Việt Nam là tác nhân đã
làm cho GS Ngô Bảo Châu trở thành một hình tượng, một sự
kiện, một vỹ nhân với tất cả những từ ngữ mà họ có
thể ca tụng, tán dương. Nào là "<em>Ngô Bảo Châu - niềm tự
hào của Việt Nam</em>" rồi còn mang cả hình ảnh thời thơ ấu
của GS ra để viết bài. Nói chung, truyền thông đã làm mọi
thứ khiến cho một con người trở thành một vị thánh, đem
hình tượng GS như đại diện cho cả dân tộc Việt Nam.

Báo VnExpress đã cho đăng bài viết của bạn đọc với nhan
đề "<em>Người Việt phải xuống đường ăn mừng!</em>" đại
khái nói việc đoạt giải thưởng Fields chẳng khác gì đoạt
huy chương vàng SEAGAMES.

Trước ngày lãnh giải, ông PTT Nguyễn Thiện Nhân - người
chẳng được mấy yêu mến cũng như không thành công trong
nhiệm kỳ làm Bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo đã đến
thăm nhà GS và muốn GS trở về Vn làm việc, hứa sẽ sẵn sàng
tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất về sinh hoạt cũng như
phương tiện, môi trường làm việc, vị trí công tác để các
tài năng toán học như Giáo sư Ngô Bảo Châu được phát huy,
góp phần thúc đẩy, đưa Việt Nam theo kịp các tiến bộ khoa
học hiện đại nhất trên thế giới.

http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/08/3BA1F005/

Cá nhân tôi đem lòng ngưỡng mộ, chúc mừng GS Ngô Bảo Châu
cũng như giải thưởng cao quý mà GS đã bỏ biết bao nhiêu tâm
huyết, trí lực mới có được. Song, giải thưởng đó dù thế
nào đi chăng nữa cũng chỉ là dành cho cá nhân GS. Có thể, qua
giải thưởng này, GS đã mang lại sự vẻ vang, vinh dự cho
quốc gia Việt Nam, nhưng nó không phải vì thế mà một số
người lại cảm thấy <em>TỰ HÀO</em>. Niềm <em>TỰ HÀO</em>
tức là niềm kiêu hãnh mà mình hơn được người khác, chứ
không lý do gì mình lại tự hào về việc mình không có được
mà người khác lại có, hoặc nhờ đó mà mình "ăn theo".

<div class="boxright400"><img src="http://danluan.org/files/u1/baocong.jpg"
width="490" height="399" alt="baocong.jpg" /><div class="textholder">Hình
và chú thích trên <a
href="http://vtc.vn/giaoduc/538-257719/giao-duc/khong-the-biet-gs-ngo-bao-chau-dang-o-dau.htm">trang
tin VTC</a></div></div>
Trên Facebook cũng như trên các báo, họ đang cố đánh đồng cá
nhân GS Ngô Bảo Châu với dân tộc, họ đang muốn biến GS
thành một hình tượng mà chính nhờ sự giáo dục của đỉnh
cao trí tuệ đã mang lại cho GS giải thưởng vinh dự ngày hôm
nay. Đọc lại tiểu sử của GS Ngô Bảo Châu trên Wikipedia ta
thấy, GS không phải chỉ duy nhứt được thừa hưởng nền
giáo dục ưu việt của đỉnh cao trí tuệ mà còn được thừa
hưởng sự giáo thụ của tư bổn đế quốc mà điển hình đó
là mẫu quốc Đại Pháp. Chúng ta sẽ đặt ra câu hỏi, liệu
nếu GS không chấp nhân sự giáo thụ của bọn tư bổn thì
liệu GS có được những vinh dự ngày hôm nay? Để trả lời
cho câu hỏi này, tôi thiết nghĩ chúng ta nên nghĩ về NSND
Đặng Thái Sơn để có câu trả lời xác đáng.

Vậy, việc báo chí, truyền thông Việt Nam đang "đưa GS lên
mây" nhằm mục đích gì? Tôi không nghĩ vấn đề ở đây chỉ
nhằm đề cao cái sự học, vì quả thực nếu có như vậy
không phải là tốt lắm ru? Mà qua đó, muốn định hướng cho
chúng dân Việt Nam, nhứt là những người đang được sự giáo
thụ ngay tại Việt Nam thấy được sự vĩ đại của nền giáo
dục dưới mái trường XHCN.

GS Châu có về Việt Nam làm việc như lời mời của ngài PTT
Thiện Nhân hay không điều đó còn nằm trong quyết định của
GS, nhưng thực tế cho thấy, ở một môi trường như Việt Nam
rất khó để cho những người như GS phát triển hết khả năng
có thể của mình. Cơ chế, đãi ngộ liệu có xứng đáng với
một tài năng như GS? Và, liệu khi GS trở về thì nhà nước có
thực tạo mọi điều kiện cho GS phát triển? Đó là chưa nói
những đồng nghiệp với GS họ có đủ tầm để cùng GS cộng
tác? Những bài học mà các bậc tiền nhân đi trước chắc
chắn sẽ làm cho GS suy nghĩ để đi đến quyết định cuối
cùng. Thà rằng sống và làm việc tại các nước của các thế
lực thù địch mà mang vinh dự về cho Việt Nam, còn hơn là khi
về Việt Nam mà chẳng có nơi để dụng võ. Thà rằng như NSND
Đặng Thái Sơn đi khắp nơi trình diễn mà còn có thính giả
thưởng thức, còn hơn về Việt Nam để chết dần chết mòn
tài năng.

(*) Sáng tác Trần Quang Lộc

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6181), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét