Ngô Nhân Dụng - Chọc Cải Cách ra mà ngửi

<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/10506629_709774655738549_7938157630541455680_o.jpg"
/></center>
Nghe tin có cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà
Nội, tôi đã tìm đọc mấy bài tường thuật trên các báo
trong nước và các mạng thông tin. Cảm tưởng chung: Đây chỉ
là một trò tuyên truyền rất vụng về, mạo xưng là "lịch
sử;" mà nó lại nhạt phèo, chẳng có gì mới mẻ đáng coi.
Người ta trưng bày những sập gụ, tủ chè, bát đĩa dùng trong
nhà địa chủ; bên cạnh cảnh sống bần hàn của những nông
dân. Những người tổ chức cuộc triển lãm chắc hy vọng mọi
người xem xong sẽ kết luận: Xã hội thời xưa thật lắm
cảnh bất công. Nếu có bát công tức là có bóc lột, đó là
cách suy nghĩ đơn giản, dễ khiến người ta tin.

Nhưng người biết suy nghĩ sẽ nhận ra điều này: Thời nay
cũng nhiều cảnh bất công không khác gì 60 năm trước. Chỉ
cần nhìn vào ngôi nhà của một ông Bí Thư Huỳnh Đức Hòa,
tỉnh ủy Lâm Đồng, người ta cũng có thể thấy ông giàu có
gấp ngàn lần các địa chủ thời 1946-1957. Trong khi đó thì bao
nhiêu người lao động đang sống trong các ổ chuột ở thành
phố vẫn chạy ăn từng bữa. Và cảnh sống của đồng bào
nghèo tại các vùng nông thôn xa; nếu so sánh nhà cửa của họ
với ngôi nhà tồi tàn của người nông dân nghèo khổ, của
các bần cố nông thời cải cách ruộng đất, chắc cũng như
nhau. Nếu khá hơn cũng chỉ hơn đến gấp đôi, gấp ba là
cùng. Hố cách biệt giàu nghèo ngày nay tăng lên gấp trăm, gấp
ngàn lần so với thời 1950! Nếu có bất công tức là có bóc
lột, thì ngày nay ai bóc lột ai?

Do đó, cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất sẽ gây tác
dụng ngược. Thay vì "gây căm thù" đối với các địa chủ
ngày xưa, cuộc triển lãm sẽ khiến người đi coi nghĩ tới
các đại địa chủ thời nay. Một điều hiển nhiên ai cũng
thấy: Sau khi Đảng Cộng Sản cướp ruộng đất từ tay các
địa chủ, thì nông dân Việt Nam bây giờ có được làm chủ
ruộng đất hay không? Câu trả lời là: Không! Ngày nay tất cả
ruộng đất thuộc quyền của "nhà nước." Nhà nước là tay
đại địa chủ, nắm quyền cho dân "cấy rẽ," cho ai thì
người ấy được "quyền sử dụng," chỉ là quyền sử
dụng chứ không phải quyền sở hữu. Nhà nước là một bộ
máy khổng lồ vô hình, nhưng đại diện của nó là các quan
chức, cán bộ từ tỉnh xuống huyện, xuống xã. Họ nắm toàn
quyền, ban bố quyền sử dụng cho đám dân đen. Họ có thể
lấy lại quyền sử dụng của nông dân để ban phát cho các
nhà tư bản đỏ, bồi thường dân một đồng thì thu lời hàng
trăm đồng. Cả bộ máy nhà nước này nằm gọn trong tay Đảng
Cộng Sản. Đảng là tay đại địa chủ thời nay. Đảng đưa
ra khẩu hiệu "Người cầy có ruộng," nhưng cuối cùng chỉ
có đảng là có ruộng, nông dân Việt Nam vẫn đóng vay tá
điền. Thay vì các địa chủ thu tô, ngày nay nông dân sống
dưới chế độ đảng thu thuế. Báo chí trong nước vừa so
sánh số thuế má, dưới nhiều hình thức, tại một tỉnh Thanh
Hóa ngày nay còn nhiều hơn các món thuế nông dân phải đóng
trong thời thuộc Pháp.

Một phản ứng ngược khác, là người đi xem triển lãm sẽ
bất mãn thêm khi thấy đây chỉ là một trò tuyên truyền cũ
kỹ, hoàn toàn không phải là lịch sử, dù được trưng bày
tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia. Người biết suy nghĩ
sẽ thấy, như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, tại sao một cuộc
triển lãm tự xưng là lịch sử mà lại không được trung
thực. Ông nói, "... những sai lầm - tội ác do chính quyền
gây ra thời đó không được đưa ra, những việc phá tan chùa,
đình, miếu, làng, xã...làm phá vỡ những truyền thống đạo
lý - văn hóa tốt đẹp của con người Việt Nam qua ngàn năm
..." cũng không được trưng bày ra.

Nhưng việc phá tan những miếu mạo, đình chùa cũng không phải
là tội ác văn hóa lớn nhất của Đảng Cộng Sản. Ông
Nguyễn Tường Thụy, một người làm blog riêng có tiếng ở Hà
Nội đã nhắc đến tội ác khác về văn hóa, là cuộc Cải
Cách Ruộng Đất "nó tàn phá luân lý đạo đức lúc bấy
giờ" với những cảnh "cha tố con, con tố cha, vợ tố
chồng, anh em tố nhau ..." Và ông nhấn mạnh rằng, "Cải
cách ruộng đất là do người Trung Quốc, các chuyên gia Trung
Quốc chỉ đạo và cố vấn..." Một blogger khác, J.B Nguyễn
Hữu Vinh đã đi xem triển lãm, kể lại, "Đi bên cạnh, cô
thuyết minh viên áo đỏ (nói) liên tục: 'Cải cách ruộng
đất xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng
về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời...' Tôi quay
lại nói, 'Quan chức Cộng Sản ngày nay thì đất đai, nhà
cửa, ăn chơi còn gấp trăm lần địa chủ phong kiến trước
đây. Mà tất cả là từ tiền tham nhũng của dân, còn địa
chủ phong kiến ngày xưa có ăn chơi cũng là tiền của họ. Bây
giờ có ông quan hàng trăm ha đất như chủ tịch Bình Dương
thì bọn địa chủ sao so được nhỉ?'"

Nguyễn Hữu Vinh trông thấy một nhiếp ảnh gia đi chụp các
vật trưng bày trong phòng triển lãm, khi chụp hình xong, anh ta
kết luận, "Thôi, cái hay, là chúng nó đưa ra để dân biết
rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái
đ. gì so với bọn quan Cộng Sản tham nhũng hôm nay." Một di
họa văn hóa của thời Cải Cách Ruộng Đất vẫn để lại
bóng đen lảng vảng trong xã hội Việt Nam: "Cái gọi là
'thành phần' xuất hiện trong thời đó, cho đến nay tròn 60 năm
sau vẫn ám ảnh trong từng tờ hồ sơ, lý lịch của các em
nhỏ đến trường, dù chúng chẳng hiểu "thành phần" nghĩa
là cái gì và từ đâu ra."

Cuối cùng, chỉ vì Đảng Cộng Sản tổ chức cuộc triển lãm
tuyên truyền vô duyên này, những người như các ông J.B Nguyễn
Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện có cơ hội
bày tỏ những suy nghĩ thật của người dân Việt thời nay. Rõ
là chỉ làm cho rách việc thêm!

Tại sao Đảng Cộng Sản lại bày ra một trò tuyên truyền gây
phản ứng ngược nhiều như vậy? Có thể chỉ vì các cán bộ
trong Viện Bảo Tàng Lịch Sử chẳng có việc gì làm cho qua
thời giờ, cho nên họ mới bày vẽ ra cái cuộc triển lãm này.
Hay là quý ông bà trong ban văn hóa tư tưởng của đảng đang lo
khi chế độ sụp đổ thì mình thất nghiệp, nên cố gắng tô
thêm son phấn lên mặt đảng một lần chót? Hoặc có thể đưa
ra một giả thuyết táo bạo, rằng có người đã xúi giục họ
tổ chức triển lãm để khiêu khích tất cả nông dân miền
Bắc, những người đã đi biểu tình đòi ruộng, đòi đất
trong những năm qua và bị ông đại địa chủ thời nay đàn áp
dã man. Đặc biệt, họ muốn khiêu khích tất cả giới thanh
niên, trí thức miền Bắc và đặc biệt là dân Hà Nội, xem có
ai dám đứng ra "lật mặt nạ" của Đảng Cộng Sản hay
không?

Mà việc lột mặt nạ thì không khó gì cả. Người ta không
thể tổ chức một cuộc "phản triển lãm" về những tội
ác của Đảng Cộng Sản trong vụ Cải Cách Ruộng Đất. Không
thể trưng bày cảnh những người bị gán cho danh hiệu địa
chủ bị chôn sống, thò đầu trên mặt đất để nhìn thấy
lưỡi cầy kéo qua đầu mình cho tới khi chết. Cảnh này đã
có thi sĩ Hữu Loan làm chứng, ông đã kể lại cho con cháu
khỏi quên chuyện một địa chủ đã cấp gạo cho trung đoàn
của ông trong thời kháng chiến bị hành hạ như vậy. Sau đó,
tác giả Màu Tím Hoa Sim đã cưới cô con gái nhà địa chủ
này, để đền ơn công cha mẹ cô nuôi dưỡng cả trung đoàn.

Không thể tổ chức triển lãm, nhưng giới thanh niên, trí thức
Hà Nội có thể làm một cuộc triển lãm trên mạng. Một cuộc
"phản triển lãm" đã xuất hiện trên các mạng ở Việt
Nam. Blogger Lê Dũng đã chụp lại các bức ảnh trong phòng
triển lãm rồi nêu ra những sai lầm, gian dối. Thí dụ, mấy
ông già 60 nhận xét thời 1950 "Đũa nhựa và thìa phíp trắng
chưa có!" Hoặc nhìn cái áo của "địa chủ" được trưng
bày, có người thấy, "Áo trưng bày này là hàng fake [giả] 100
%. Vì "May bằng máy công nghiệp, viền cứng và thô, thời đó
không có máy khâu đó. Đặc biệt áo dài thời đó hoàn toàn
khâu tay, mũi khéo và mềm mại." Đến một bức ảnh, "Bần
cố nông làm gì có nồi đồng, có chiếu trải ra hè ăn cơm
vậy?" một độc giả của Blog Lê Dũng góp ý "thời đó đã
làm gì có modern áo đuôi tôm hả mấy ông giời con?" Một
độc giả giấu tên khác nói thẳng: "Nói dối mà không biết
ngượng sao, hỡi những kẻ lấy tay che mặt trời? Nạn nhân
Cải Cách Ruộng Đất vẫn còn đầy rẫy, hoặc con cháu họ
sẽ lên tiếng. Hay đợi đấy!" Một độc giả ký tên Mượt
viết, "Chết thật, dối lừa mãi thế sao?"

Lê Dũng kết luận, "Tóm lại tay nào sắp đặt cái ảnh này
là dân vớ vẩn, không có tí kiến thức gì về lịch sử, am
hiểu về đồ vật." Và anh viết thêm, "Dù sao thì tôi vẫn
nói với mọi người cùng xem rằng: việc có cái triển lãm này
cũng hay, bọn trẻ sẽ tìm nốt nửa còn lại qua gúc gồ, thế
thôi vì một nửa sự thật không phải là sự thật."

Nửa thứ hai của sự thật đã được trình bày từ lâu. Bao
nhiêu tác giả đã viết về cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Những
tác phẩm mô tả tai họa Cải Cách sớm nhất là "Những thiên
đường mù" của Dương Thu Hương, "Ác mộng" của Ngô
Ngọc Bội. Tiếp theo có "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư
Hiên, tiểu thuyết "Ba người khác" của Tô Hoài. Đặc
biệt, cuốn "Đèn cù" của Trần Đĩnh gần đây nhất đã
cho thấy vai trò của Hồ Chí Minh trong vụ giết bà Nguyễn Thị
Năm, chính ông Hồ đã viết bài đăng báo buộc tội bà. Có
thể đăng lại những đoạn văn của các tác giả trên, để
"triển lãm cho mọi người được thấy sự thật về tội ác
của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Nhưng trên các mạng đã xuất hiện những câu chuyện thực đau
lòng hơn cả những cảnh trong tiểu thuyết. Một độc giả ký
tên Lê Tri Điền kể trong Blog Lê Dũng những chuyện xảy ra
thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất tại xã Định Công, huyện Yên
Định, tỉnh Thanh Hóa; chúng tôi trích vài chuyện: "Có một
bà tên Chấn, không hiểu bùa phép nào của đội cải cách mà
lên trước ' tòa án nhân dân' nắm râu bố đẻ mà vặt
rồi rít lên: Thằng Thể (tên bố bà Chấn)...mày là....mày
là..." (bà Chấn sau này ân hận vì tội lỗi với người cha
thân yêu của mình nên trở thành người trầm cảm, bà chết
vào khoảng năm 1989 trong đói nghèo cô độc). Một chị con gái
kể: Tôi thương cha tôi lắm, hắn bắt cha tôi, thúc vô rọ
lợn rồi chúc ngược cha tôi đầu cắm xuống đất, tôi lén
đem cơm cho cha thấy mặt cha đỏ tím tụ máu sưng tròn như
chấy bưởi, cha tôi nói con đi đi! Không du kích biết thì khổ,
cha không ăn được cấy chi mô, tôi còn nhỏ quá, chả biết cha
có tội chi, thương cha quá mà không dám khóc..." Cuộc phản
triển lãm vẫn còn tiếp tục. Dân Hà Nội không để cho
người ta khinh thường, bày trò tuyên truyền rẻ tiền trước
mắt mình mãi như vậy.

Một người bạn tôi mới trò chuyện với một bà chị lớn
tuổi ở Hà Nội qua điện thoại, nhân tiện hỏi, "Chị đi
xem cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Bảo Tàng
Lịch Sử chưa?" Bà chị trả lời, "Xem làm cái gì? Chúng nó
hết khôn dồn ra dại hay sao mà lại đi chọc "c..." ra mà
ngửi với nhau như thế hở!"

Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc Cải Cách
ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì
nó mới sinh ra những trò dồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như
vậy.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140911/ngo-nhan-dung-choc-cai-cach-ra-ma-ngui),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét