<blockquote><strong>Con Đường Việt Nam:</strong> Sinh viên các
trường Đại học Hong Kong vừa đưa ra những tuyên bố ủng
hộ biểu tình để đòi hỏi quyền tự do bầu cử cho chức
vụ Trưởng Đặc khu hành chính Hong Kong năm 2017.
Người dân Hong Kong trước đó đã đồng loạt xuống đường,
có lúc lên đến cả trăm nghìn người. Vậy họ đang đòi hỏi
điều gì? Họ đang đòi hỏi chính quyền Trung Quốc phải chấm
dứt sự can thiệp vô lý và sự tước đoạt trắng trợn
quyền tự do bầu cử theo luật định của Hong Kong cho chức
vụ Trưởng Đặc khu hành chính Hong Kong năm 2017.
Ngày 31 tháng Tám 2014, Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội Trung Quốc
đã ra một nghị quyết về việc bầu chọn cho chức vụ nêu
trên và nội dung của nghị quyết đã làm người dân Hong Kong
quyết định đã đến lúc họ phải có hành động cụ thể
để bảo vệ nền dân chủ của mình. Chính quyền Bắc kinh,
thông qua nghị quyết của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội muốn
biến cuộc bầu cử năm 2017 tại Hong Kong thành một hình thức
"Đảng cử dân bầu" khi những ứng cử viên phải được
chính quyền Trung Quốc đề cử và chấp nhận. Đây là một
hành động vi phạm luật pháp Hong Kong hiện hành cũng như là
sự vi phạm các cam kết mà Trung Quốc đã ký với Quốc Tế khi
Hong Kong được trao trả vào năm 1997.
Chúng ta hoàn toàn có khả năng ủng hộ những người dân Hong
Kong trong cuộc đấu tranh bảo vệ nền dân chủ của họ
trước nhà cầm quyền Bắc Kinh. Ủng hộ họ bằng cách đưa
tin, theo dõi và cả vận động cho họ nếu bạn ở các nước
Tây phương. Occupy Central Movement là một tổ chức đã đứng ra
vận động cho cuộc đấu tranh này tại Hong Kong:
http://oclphkenglish.wordpress.com/
Chúng ta phải cho chính quyền Trung Quốc biết họ không thể
ngang ngược tước đi tự do, dân chủ ở Hong Kong vì chúng ta
sẽ đồng hành bảo vệ những giá trị ấy với người dân ở
đó.
Phong Trào Con Đường Việt Nam (Vietnam Path Movement) và các thành
viên sẽ tiếp tục đưa tin cập nhật cũng như sẽ có thông
báo chính thức về sự ủng hộ của Phong Trào đối với cuộc
đấu tranh giữ gìn nền dân chủ của người dân Hong Kong.
#hongkongfightfordemocracy #occupycentralmovement</blockquote>
<h2>Yang Hengjun - Hong Kong và Trung Quốc: Khóc Thương Giấc Mộng
Dân Chủ</h2>
Phương pháp hành xử của Bắc Kinh về vụ việc Hong Kong là
một đòn đập tan những hy vọng cao xa hơn về một nước Trung
Hoa dân chủ
Ngày 31 tháng 8, tôi nhìn thấy đoạn tin trên Tân Hoa Xã: cuộc
bầu cử cho chức vụ Trưởng Đặc khu hành chính Macau đã hoàn
tất. Ứng cử viên duy nhất Fernando Chui (Thôi Thế An), đã
nhận được 380 phiếu bầu để chiến thắng cuộc tuyển cử
lần thứ tư ở Macau cho chức vụ Trưởng Đặc khu hành chính.
Trong buổi trưa cùng ngày, tôi đọc thêm tin tức từ Tân Hoa
Xã: Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc đã thông qua
"Nghị quyết của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội trong những
vấn đề liên quan đến việc bầu chọn Trưởng Đặc khu hành
chính Hong Kong." Ngay sau đó, tôi nhận được môt tin nhắn
trên điện thoại cầm tay: "Occupy Central sẽ họp tối nay từ
19 giờ đến 21 giờ."
Những tin tức cập nhật này nhấn chìm tôi vào một cảm giác
khủng hoảng. Rất nhanh chóng, tôi cảm thấy buồn rầu mà
không rõ lý do. Tôi được gửi đến Hong Kong với tư cách là
nhân viên của một công ty Trung Quốc và tôi đã làm việc ở
đây từ năm 1997. Tôi cũng đã ở Hong Kong hơn phân nửa thời
gian trong vòng bốn năm qua. Bạn có thể nói tôi là một người
đại lục khá thân thuộc với Hong Kong. Nhưng quan trọng hơn
cả là những gì tôi hiểu về người Hong Kong đã giúp tôi có
được sự thấu hiểu sâu xa hơn về bản thân cũng như về
những người Trung Hoa đại lục nói chung. Dân trí của người
Hong Kong và đặc tính chung của họ được xếp vào hạng đáng
nể nhất trển thế giới. Tuy rằng Hong Kong đã và đang tồn
tại ở khe hở giữa Trung Hoa và Anh quốc từ năm 1840, mảnh
đất này đã đạt được vị trí của một thành phố tự do
trưởng thành nhất trên thế giới và là nơi nhà nước pháp
quyền lên ngôi. Tôi tự suy ra từ những kinh nghiệm của bản
thân về sự khác biệt giữa người đại lục và người Hong
Kong.
Nhưng hôm nay, điều này lại chính là cội nguồn cho nỗi buồn
của tôi. Tôi vẫn luôn quan tâm đến Hồng Kông. Tôi có những
mối liên hệ với vài quan chức nhà nước ở đại lục cũng
như giới trí thức có nghiên cứu về Hong Kong, và cũng chẳng
cần nhắc đến là tôi đã luôn nhìn thấy các vị ấy trả
lời với đầy vẻ tự tin trên các chương trình truyền hình
hoặc trên các tạp chí. Mỗi lần tôi nghe họ nói về Hong Kong,
tôi luôn có một cảm giác lo lắng và thậm chí là sợ hãi.
Tôi có một nỗi lo sợ sâu xa là họ sẽ bất chợt nảy ra
những sáng kiến mới để kiến tạo một phương pháp "quản
lý" người Hong Kong.
Không có gì để phải ngạc nhiên ở đây - Các quan chức
Đảng luôn luôn có cùng thái độ và phương thức để quản
lý từng thành phố ở Trung Quốc. Trong mắt họ, những người
dân cư trú tại nỗi địa phương đều như nhau. Khi họ nói
về "lòng yêu nước," có bất kỳ người đại lục nào mà
lại không hiểu? Cho đến cuối cùng, điều mà họ thật sự
muốn nói đó là tình yêu dành cho các quan chức nhà nước của
Đảng. Nhưng xin hãy nhìn vào sự tham nhũng ở từng cấp bậc:
hãy nhìn vào sự vô liêm sỉ của Xu Caihou, người đã từng
nắm giữ quyền lực quân đội, và tên đáng ghét Zhou Yongkang,
người giám sát mạng lưới an ninh quốc nội của Trung Quốc.
Hãy nhìn vào tình hình hiện nay, khi mà dường như mỗi vị
lãnh đạo đều tham nhũng: Như vậy, họ có thể nào mong đợi
người dân đồng thuận việc yêu mến các quan chức Đảng
viên với lòng yêu nước? Tạm thời, người dân đại lục
không có chọn lựa - nhưng người Hong Kong, với sự tự do và
nhà nước pháp quyền của họ, có.
Sau bao nhiêu năm biết về Hong Kong, tôi nhận ra rằng tất cả
người Hong Kong đều là người Trung Quốc, tuy nhiên người Hong
Kong chắc chắn không muốn trở thành người đại lục trong
văn hóa và suy nghĩ. Điều mong mỏi mà mỗi người Hong Kong cố
gắng đòi hỏi là một cuộc bầu cử dân chủ, mỗi người
dân có một lá phiếu cử tri. Tôi không bao giờ tin dù chỉ
trong một giây là người Hong Kong sẽ bầu lên một người
chống lại chính quyền trung ương, hoặc là căm ghét Trung Quốc
và yêu nước ngoài. Nhưng người Hong Kong thật sự lo ngại
rằng nếu những ứng cử viên cho chức vụ Trưởng đặc khu
hành chính được đề cử bởi một nhóm nhỏ, thì như vậy
vị Trưởng đặc khu hành chính của họ cũng sẽ như các vị
bí thư Đảng hay thị trưởng cùng một kiểu na ná nhau, mà
chúng ta hiện đang có ở đại lục. Điều lo ngại này có
thật sự khó hiểu lắm không?
Khi các vị quan chức chính phủ dùng đến những cây dùi cui
với tên gọi "lòng yêu nước" hay "an ninh quốc gia" để
dạy người Hong Kong một bài học, họ có biết rằng những
người Trung Quốc trong chúng tôi mà đã từng được ra nước
ngoài thường xuyên khoe khoang về Hong Kong, "hòn ngọc phuơng
đông" của Trung Quốc? Hong Kong có được một nhà nước pháp
quyền với phẩm chất tốt nhất và những chuẩn mực đạo
đức cao; một xã hội ngăn nắp và tình trạng an ninh tốt.
Tại sao nỗi buồn của tôi lại tột cùng đến thế? Đó là
bởi vì, mặc dù Trung Quốc đã bắt đầu tìm kiếm dân chủ
và chủ nghĩa hợp hiến cả trăm năm trước, những điều đó
vẫn là những ước mơ xa tầm tay ngày hôm nay. Đầu tiên,
người ta cho rằng Trung Quốc vốn quá nghèo và không thể chấp
nhận nổi dân chủ, vì vậy mọi người dồn hết sức lực
để kiếm tiền, bất chấp đó là "mèo trắng hay mèo đen".
Khi chúng ta đã giàu có lên, thì họ lại nói đặc tính của
người Trung Quốc còn quá thấp kém và cũng không thích hợp cho
dân chủ, và chúng ta lại một lần nữa nghe lời - chúng ta cố
gắng học hành thật chăm chỉ và hy vọng rằng họ sẽ nghĩ
là chúng ta đã chạm đến được trình độ tính cách mà họ
đòi hỏi. Khi hệ thống giáo dục đã đạt đến một điểm
nhất định, họ lại đột ngột bảo rằng dân chủ không
thích hợp cho Trung Quốc - đó là một hệ thống Tây phương.
Và vì vậy, chúng ta đã bắt đầu phản đối bằng cách đòi
hỏi, "Hãy cho chúng tôi một hệ thống Đông phương - cho
chúng tôi dân chủ với đặc tính của Trung Quốc." Và họ
đã trả lời: "Quý vị đang sống trong một thể chế dân
chủ đấy chứ, quý vị không cảm nhận được sao? Quý vị
không biết đến sự may mắn của bản thân!" Và như thế họ
đã bắt đầu bảo vệ sự ổn định; họ đã bắt đầu đàn
áp những người bất đồng chính kiến.
Nhìn đến Hong Kong và nghĩ về Trung Quốc, nỗi buồn của tôi
như lớp màn khói bụi ở Bắc Kinh - thật khó để xua tan.
<em>Yang Hengjun là một học giả Trung Quốc độc lập, một nhà
văn, và một blogger. Ông đã từng làm việc ở Bộ Ngoại Giao
Trung Quốc và là một nghiên cứu sinh tốt nghiệp tại Atlantic
Council ở Washhington, D.C. Giáo sư Yang nhận bằng Tiến sĩ từ
trường Đại học Công nghệ ở Sydney, Úc. Trang blog tiếng Trung
Quốc của ông nổi bật trong các vấn đề Trung Quốc đương
đại, quan hệ quốc tế và các bài viết của ông nhận được
hàng triệu lượt đọc. Trang blog của giáo sư Yang có thể
được truy cập tại www.yanghengjun.com.</em>
<em>Bài viết này được đăng bằng bản gốc tiếng Trung trên
trang bình luận (op-ed) của nhật báo Apple Daily ở Hong Kong. Bài
gốc có thể tìm thấy tại đây.</em>
<em><strong>Trần Quỳnh Vi - Trịnh Hữu Long chuyển
ngữ</strong></em>
Nguồn: <a
href="http://thediplomat.com/2014/09/hong-kong-and-china-mourning-the-democracy-dream/">The
Diplomat</a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140907/hong-kong-va-trung-quoc-khoc-thuong-giac-mong-dan-chu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét