<div class="boxleft300"><img
src="http://hieuminh.files.wordpress.com/2014/09/tue1bb95i-thc6a1-xem-c491e1baa5u-te1bb911.jpg?w=200&h=242"
width="200"><div class="textholder">Tuổi thơ xem đấu tố. Ảnh mang
tính minh họa.</div></div>
Muốn blog cháy hãy viết về chiến tranh Nam Bắc, về cải cách
ruộng đất với khẩu hiệu "Trí, phú, cường, hào.. đào
tận gốc, trốc tận rễ", "Nhân văn Giai phẩm", những
chuyện quá khứ đi vào lịch sử đầy máu, nước mắt, và chia
rẽ dân tộc.
Nhưng né tránh, câu chuyện sẽ còn âm ỷ khôn nguôi, dù thế
giới đã sang thế kỷ 21. Lãnh đạo quốc gia có tầm, có tâm,
nên bạch hóa sai lầm quá khứ, lấy đó làm bài học cho hiện
tại và hướng tới tương lai. Đó là một trong những chìa
khóa cho phát triển đất nước.
<strong>Dư chấn thời thơ ấu kéo dài 60 năm chưa dứt</strong>
Nếu nói rằng tôi nhớ cuộc đấu tố địa chủ làng khi 3-4
tuổi có lẽ bạn đọc không tin, nhưng tôi từng tham dự và
nhớ thật. Chẳng hiểu vì lý do gì mà mẹ tôi cho mấy chị em
đi xem đấu địa chủ trên bãi đất rộng toàn cỏ gà, hồi
đó là bãi tha ma, trước đền thờ vua Đinh Tiên Hoàng và Lê
Đại Hành ở xã Trường Yên (Hoa Lư, Ninh Bình).
Người xem đông nghịt, tôi nhớ cảnh người "địa chủ
cường hào gian ác" bị trói chặt hai tay ra phía sau (giật
cánh khuỷu?), quỳ dưới một ô đất 1mx1m đào sâu khoảng vài
gang tay. Các bà đứng trên và chỉ tay vào mặt "Mày nhá, ngày
xưa mày bóc lột tao, mày cướp đất nhà tao, mày hiếp
tao…". Người quì dưới cúi gằm mặt xuống đất. Cứ thế
lần lượt hàng chục người lên xỉa xói.
Nội ngoại nhà tôi đều suýt làm…địa chủ. Ông ngoại
từng đi lính đánh thuê cho Pháp, sang tận châu Phi mấy năm.
Tiếc là ông đã mất, nếu không, tôi có một nguồn tư liệu
quí về một thời toàn cầu hóa của nông dân Ninh Bình. Ông có
hai vợ, nhà trên, nhà dưới, nhưng không hiểu sao tránh được
địa chủ.
Ông nội từng làm Chánh tổng xã Trường Yên những cuối năm
1930, cũng thuộc hàng giầu có vì ông biết làm ăn, chỉ cho con
cái đường đi nước bước. Cha tôi và mấy chú bác đi bộ
sang Lào buôn bán từ tuổi thanh niên. Ông có hàng chục ngôi
nhà ngói, nhưng Pháp càn đầu những năm 1940 và đốt hết.
Vật dụng duy nhất còn lại là cái tràng kỷ bằng gỗ lim
không cháy nổi. Hiện người con của bác họ vẫn dùng.
Có lẽ vì thế mà sau cách mạng, với mái nhà ngói bốn gian,
và như một sự kỳ diệu, ông bà tôi chỉ bị tố là thành
phần trung nông, vì ruộng vườn, nhà cửa chưa đủ ngưỡng
địa chủ.
Hình như trước đó ông nội cho bớt nhà cửa cho người khác
nên tránh được cuộc cải cách, hoặc do làng tôi làm không
dứt điểm "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót". Tôi nhớ cái
nhà sau chính là của ông bà tôi, nhưng người khác đã ở. Sau
này lớn lên, tôi cũng không hỏi nữa, vì mỗi lần nhắc đến
nhà cửa ruộng vườn, ông nội hay nổi đóa.
<div class="boxright300"><img
src="http://hieuminh.files.wordpress.com/2014/09/trc3a0ng-ke1bbb7-ce1bba7a-c3b4ng-ne1bb99i.jpg?w=300&h=199"
width="300"><div class="textholder">Bộ tràng kỷ của ông nội. Ảnh:
HM</div></div>
Lần đó đi xem đấu địa chủ về, mẹ tôi lại cho các con
về thăm ông. Hình như ông tôi gọi mẹ tôi vào trong nhà, vụt
cho mấy cái batoong đau lắm. Mẹ tôi giận ông nội mấy năm
trời, mãi mới thôi. Có lẽ ông căm thù chuyện đấu tố vì
ông bà suýt dính, và không muốn con trẻ dính vào giết chóc,
hoặc muốn tuổi thơ được sống trong yên lành. Thời đó ông
nội có chữ nhất nhì trong Tổng Trường Yên.
Lũ trẻ thuộc lòng và bắt chước đấu địa chủ vào giờ ra
chơi ở trường, khi đi chăn trâu, hoặc ở sân làng. Làm súng
trường bằng tầu chuối và bắn bằng mồm "bằng bằng",
bắt "tên địa chủ" là một cậu đồng niên nằm vật ra,
nhắm mắt lại, rồi khiêng đi chôn. Dù chưa bao giờ thấy bắn
địa chủ như thế nào, chôn người chết ra sao, nhưng ký ức
tuổi thơ "đấu cường hào" không bao giờ quên, dù đã hơn
nửa thế kỷ trôi qua.
Viết mấy dòng để nói rằng, những gia đình có người thân
bị quì dưới đất, bị trói, bị xỉ nhục, bị vu oan và
giết oan, họ đã sống như thế nào mới qua những ngày đen
tối.
<strong>Những thế hệ tài năng bị ruồng bỏ</strong>
Người tố giác, người thi hành án tử "kẻ thù của giai
cấp" hầu hết đã về với ông bà tổ tiên. Nhưng hệ lụy
để lại về lý lịch cho con cháu vô cùng khủng khiếp, đã
làm hại nhiều tài năng và tinh hoa của đất nước.
Địa chủ ở làng quê là ai? Có phải tất cả đều độc ác
hay không? Có người độc ác, có kẻ giết người, nhưng không
phải tất cả. Cùng mảnh ruộng, người biết làm ăn, tính
toán thì có của ăn của để. Nhưng người không biết phải
chịu đói khát, đành đi làm thuê. Nhưng sau cách mạng, người
giỏi hơn thành địa chủ, người kém hơn lên làm chủ, và
kết quả thế nào, chẳng cần bàn cãi.
Giầu nghèo trong xã hội nào chả có, sự bất bình đẳng về
thu nhập là câu chuyện của ngàn đời và sẽ còn mãi. Người
tài năng, có hiểu biết sẽ giầu có hơn người ít kiến
thức. Ở nông thôn, "địa chủ" đôi khi là tinh hoa của
nền nông nghiệp. Tàn sát lớp người này đã thui chột nền
nông nghiệp.
Nếu cha mẹ, ông bà đã chịu tội dù có oan uổng thì ra một
nhẽ. Nhưng kiểu quản lý nửa cách mạng, nửa phong kiến "tru
di tam tộc", con cháu của lớp người bị cho là có tội không
thể ngóc đầu lên được.
<div class="boxleft300"><img
src="http://hieuminh.files.wordpress.com/2014/09/dsc_5922.jpg?w=300&h=200"
width="300"><div class="textholder">Anh chị Lương-Tâm và người bạn
Canada thăm DC. Ảnh: HM</div></div>
Hè vừa rồi tôi gặp vài người thuộc dòng họ nhà sách Mai
Lĩnh nổi tiếng ở Hải Phòng đến DC chơi. Nói chuyện với
khách mới biết nhà sách này từng rất giầu có và nổi tiếng
vùng Bắc Bộ. Mai Lĩnh là tên ghép của làng Xuân Mai và núi
Lĩnh ở Phúc Yên, thuộc dòng họ Đỗ Phúc Lương.
Cụ Đỗ Văn Phong sinh bẩy người con trai, sáu người làm kinh
doanh khắp Nam Bắc thời đó. Người con thứ tư là ông Đỗ
Như Phượng ở lại quê trông nom gia đình và có một người
con là Đỗ Như Lân. Vì ở quê gọi tên cha mẹ theo con trai
trưởng và ông Phong là thứ 4 nên gọi là ông Tư Lân.
Là một người hiền từ, biết làm ăn, được dân làng quí
mến. Những năm 1939-1945, làng quê nghèo khổ chưa từng có,
thấy ông làm ăn phát đạt vì biết qui hoạch ruộng vườn,
cả làng nhờ ông Tư giúp đỡ, có người xin làm con nuôi ông
cho khỏi bị chết đói, hoặc giúp cho công ăn việc làm.
Nạn đói 1945, chính ông Tư là người mở kho thóc nhà mình
để phát chẩn cho dân nghèo, dùng tiền mua thuốc cứu giúp
người bệnh. Trang trại Mai Lĩnh từng là cơ sở giúp cho cách
mạng như ép dầu, cất tinh dầu giun, mua rượu cồn, vận
chuyển lên chiến khu Việt Bắc. Quân Pháp từng đốt phá tan
hoang cơ nhà Mai Lĩnh.
Nhưng cuộc bể dâu Cải cách ruộng đất đã đẩy ông Lân
xuống bùn đen. Từ một người lương thiện, hết lòng vì dân
làng, đóng góp cho cách mạng, nhưng sau một đêm ông Tư Lân
biến thành kẻ thù giai cấp vì đã quá giầu. Có lẽ làng Phúc
Yên ngày ấy vẫn còn nhớ hình ảnh những nhân chứng mà ông
Tư từng cưu mang đã buộc tội chính ông. Bị tịch thu toàn
bộ gia sản, ông bị 15 năm tù đầy. Vợ con bị đẩy ra rìa
làng.
Ông đã bị hành hạ về thể xác và tinh thần, cuối cùng đã
chết trong tù năm 1955. Nhà sách Mai Lĩnh từ gia đình nổi
tiếng ở Phúc Yên cuối cùng cũng bị xóa sổ sau cách mạng.
Con cháu phiêu bạt khắp nơi. Chị Lương (chị tên là Hiền
Lương vì ông bố có thói quen đặt tên các con theo địa danh
các tỉnh) ở Hải Phòng cưới anh Tâm cũng con nhà tư sản. Họ
học rất giỏi nhưng cuối cùng không được vào đại học
chỉ vì lý lịch, cho dù đã sửa sai, nhưng tiếng xấu để
lại không ai gột rửa. Nhân chuyện vượt biên những năm 1980
ở miền Bắc, anh chị rủ nhau đi tìm bến bờ khác.
Hiện họ sống ở Canada. Hôm gặp ở Washington DC, anh Tâm chị
Lương nhắc mãi Blog Hiệu Minh. Người chị gái của chị Lương
cũng vừa tới thăm DC với con gái hiện đang ở bên Anh. Vướng
chuyện lý lịch, họ phải bươn chải suốt cuộc đời, bây
giờ mới tạm ổn.
<strong>Mấy lời cuối</strong>
Viết những chuyện như trên có lẽ phải cần hàng ngàn cuốn
sách. Cuộc chiến thời Pháp, Nhật, Mỹ và sau này với Trung
Quốc đã khiến máu chảy thành sông ở mảnh đất nhỏ bé
này. Nhưng máu do chính người Việt tạo ra cũng không ít.
Thời thực dân, luật pháp nằm trong tay kẻ mạnh, sưu cao
thuế nặng ở quê, tội ác để lại không nhỏ. Vì thế khi
cách mạng nổ ra, hàng chục triệu người đi theo với niềm tin
"Công bằng, bác ái, và dân chủ, người cày có ruộng",
khỏi phải bàn cãi về vai trò của ĐCS. Tuy nhiên những gì họ
xử lý sau chiến thắng lẫy lừng mới là điều cần bàn.
<div class="boxright200"><img
src="http://hieuminh.files.wordpress.com/2014/09/che1bb8b-ce1bba7a-che1bb8b-lc6b0c6a1ng-nhc3a0-sc3a1ch-mai-lc4a9nh.jpg?w=300&h=200"
width="300"><div class="textholder">Chị gái của chị Hiền Lương.
Ảnh: HM</div></div>
Sau 1954 là thế, nhưng sau 1975, Cải tạo công thương nghiệp
cũng xóa đi một thế hệ tinh hoa biết làm ăn, và hệ lụy
rất lớn về lý lịch để lại cho con cháu. Hàng triệu người
bỏ tổ quốc ra đi. Nhiều người thành đạt nơi xứ người
nhưng không thể đóng góp cho quê hương vì nhiều lẽ mà trong
đó dư chấn của Cải cách ruộng đất mà họ cho là một trong
những điều mất mát lớn.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ở Hà Nội vừa khai trương hôm
8/9 triển lãm "Cải cách ruộng đất 1946-1957″ với mục
đích "giúp công chúng tiếp cận với những tài liệu, hiện
vật gốc và có cách nhìn thực tiễn, khoa học, khách quan về
cuộc vận động cách mạng ruộng đất trong tiến trình lịch
sử dân tộc". Rất có thể triển lãm còn sơ sài, nhưng dầu
sao, xã hội đã cởi mở và được quyền nói về những
chuyện trong quá khứ.
Những bài học cải cách ruộng đất áp dụng một cách mù
quáng từ Trung Quốc và Liên Xô bị trả giá bằng xương máu
dân tộc này. Phải chấm dứt sự phụ thuộc vào ngoại bang
kể cả ý thức hệ. Sự dốt nát không thể kéo qua hai thế
kỷ.
Triển lãm cũng là sự mở đầu cho sự kết thúc một trang
sử bi tráng, đầy máu và nước mắt. Lãnh đạo quốc gia có
tầm, có tâm, cần bạch hóa sai lầm quá khứ, lấy đó làm bài
học cho hiện tại và hướng tới tương lai.
Đã đến lúc đất nước phải thay đổi, lãnh đạo phải thay
đổi và mỗi chúng ta phải thay đổi. Sự mù quáng về ý thức
hệ sẽ đưa đến một cuộc cải cách khác, máu đổ và thiệt
hại mang tầm quốc gia, đau đớn kéo dài hàng thế kỷ, mà
một cậu bé 3-4 tuổi ở Trường Yên nhớ hằn sâu trong trí óc
tuổi thơ dù đã sau 60 năm.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140910/hieu-minh-vai-cau-chuyen-ve-cai-cach-ruong-dat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét