Nguyên Thạch - Thằng bé bên trường

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5219/44295130.jpg"
width="400" height="300" alt="44295130.jpg" /></center>
<center><em>Ảnh minh họa. Nguồn: Internet</em></center>
<em>"Miền Bắc điêu tàn... nên đời nó khổ"</em> (1). Lời
của một bài hát thuở nào vẫn còn vang vọng cho đến hôm nay.
Nó xuất thân ở một nơi mà người ta thường ví von và lấy
làm tự hào về một quê hương XHCN. Nghệ An, nơi mà ngày xưa
đã sản sinh ra "Bác" của nó, một người mà đảng cộng sản
luôn tôn vinh như thần thánh, được xem là vị cha già dân
tộc, lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh.

Năm 2012, tôi gặp nó cũng như đã từng gặp bao mảnh đời cơ
nhỡ khốn khó khác. Nó được sinh ra ở một làng quê nghèo
khổ thuộc huyện Con Cuông, một huyện miền núi mà người ta
thường gọi là "vùng sâu vùng xa". Bố người Kinh, mẹ người
gốc Mường lai một đời, cả hai làm nông. Nó có một đứa em
gái khi nó lên tám, nó bảo rằng em nó có khuôn mặt dễ
thương nhưng rất ốm yếu. Cũng theo lời nó, Bố mẹ làm
ruộng rẫy, thường ăn cá khô nên cả hai đều bị bệnh đau
gan, tôi hỏi nó, con có ăn cá khô không? Nó nói là con đã ăn
từ nhỏ, tôi tiếp: Thế con có bị đau gan không, nó bảo rằng
nó không biết.

Bố nó leo núi bị trượt té, chân đập vào đá gẩy cả ống
quyển và cụp xương cột sống, trở thành người mất sức,
mẹ nó bị bệnh gan hoành hành, da mặt vàng vọt, mắt đục
ngầu, không tương xứng chút nào với gương mặt trái xoan của
một cô gái Mường lai. Sữa của em nó uống thường là nước
cháo pha đường hoặc nước đậu nành. Nhà nó chẳng có chi
hơn cái chữ nghèo.

Theo Cô nó xuôi Nam vào đầu năm 2012, vào Sài Gòn, ba người
(Cô, con của cô và nó) xin tá túc ở nhờ nhà của một người
bà con tính ra cũng xa lắc xa lơ, nơi đây, người bà con cho che
tạm một túp lều mà theo nó là một "túp lều lý tưởng" kề
bên con kênh nhỏ thuộc quận Bình Thạnh nằm trong thành phố
mang tên "Bác" của mọi tầng lớp già cả lớn bé. Ở đây,
công việc của nó là tập đi bán vé số, cô của nó cũng đi
bán vé số, nhưng bán ế quá, bà chuyển sang nghề đạp xe đi
mua ve chai, giấy phế thải để lo cho được có cuộc sống ở
thành phố vinh quang này.

Vì mới tập nghề, chưa có kinh nghiệm, một hôm nó bị hai tên
côn đồ giả bộ mua vé số nhưng cầm luôn mớ vé gần cả
trăm tờ leo lên Honda dông mất. Nó khóc thảm thiết, bởi đây
là tài sản vĩ đại nhất mà trong đời chín tuổi nó chưa
từng có. Nó lo sợ và rất cô đơn, chiều hôm đó nó về nhà
muộn vì không dám đối mặt với sự thật.

Nhưng cái gì đến, cũng sẽ đến. Cô nó tức giận buông lời:
Tao sẽ bán mày cho đám buôn người, chúng sẽ chọc mắt mày
cho mù mà đi ăn xin thì sẽ được việc hơn. Câu nói làm nó
kinh hãi vô cùng, đêm đó, bụng đói cộng thêm nỗi lo sợ
tột bực, nó không thể nào ngủ được. Thế là nó lẻn khỏi
túp lều lý tưởng trong thành phố mang tên "Bác" nó để bước
vào đời vào giữa 2 giờ khuya.

Câu nói "chọc mắt cho mù" vẫn luôn ám ảnh nên nó cố đi
thật xa để khỏi bị cô nó bắt lại và bán cho đám chuyên
bắt cóc con nít. Ban đêm, nó ngủ trong manh chiếu rách dưới
lùm cây rậm, ban ngày nó đứng bên cạnh nhà hàng hoặc các
quán ăn, tay cầm sẵn bịch ni lông, chờ ai ăn thừa thì nó xin
và lấy đổ vào bịch, khi được đầy bịch thấy đủ ăn cho
một ngày, rồi nó lại đi. Nó lang thang suốt ba ngày ròng rã,
đôi khi cứ đi lòng vòng trong phố mà nó cứ tưởng rằng nó
đã đi xa. Nó hoàn toàn không có khái niệm gì về định vị
với khoảng cách, khoảng cách, với nó là thời gian. 3 ngày, nó
nghĩ rằng nó đã đi xa.

Từ khu vực quận Bình Thạnh, sau 3 ngày, nó đã trôi giạt về
gần bến xe miền Tây, nơi đây có một trường tiểu học cũ
kỹ, nó tạm tá túc bên hong vỉa hè, cạnh bức tường có lớp
màu sơn loang lổ. Những ngày sau đó, nó đi xin, tuy ngại ngùng
bởi lẽ nó chưa quen xin ai bao giờ. Gom góp cũng được 300.000
đồng, nó trích 200.000 để đặt cọc lãnh 20 tờ vé số. Như
một con chim trúng đạn, rất sợ bị giựt, nó chỉ dám cầm 20
tờ thôi, khi bán hết 20 tờ, dẫu sớm dẫu muộn thì nó cũng
nghỉ, ban đầu, thời gian rảnh rỗi, nó đi nghêu ngao, nhìn
thiên hạ ăn sang, mặc đẹp, nó rất mơ ước cũng được như
vậy nhưng sau ước mơ là cái cúi đầu tủi thân...

Như thường lệ, mỗi ngày nó chỉ bán 20 tờ vé số, do có kinh
nghiệm hơn, 20 tờ vé số bán hết không lâu. Thời gian ban ngày
còn lại, nó núp bên hong cửa sổ của phòng học, nghe cô giáo
dạy, nó cũng lấy bút vở ra ghi chép một cách rất chăm chú.
Nó thuộc bài làu làu và học khá nhanh hơn bất cứ đứa trẻ
nào học chính thức trong lớp. Khi rời Con Cuông Nghệ An, nó
đang học dở dang lóp 2, bây giờ nó chạy qua chạy lại, núp
ngoài hiên phòng học lớp 2 và cả lớp 3. Nó luôn mang giấc mơ
là được đi học, giấc mơ đó, giờ nó cũng đã có được
học nhưng là học lén và dĩ nhiên là không chính thức được
đi thi!

Không nhà, độc thân! Thức ăn của nó cũng vẫn là lượm
nhặt từ các quán ăn, nhà hàng. Những lúc nó cầm miếng
sườn nướng còn khá nhiều thịt đã bị bỏ dở của các
người nhà giàu thừa ăn, dư để, nhất là từ các đám quan
chức nhà nước rủ nhau ăn nhậu tiệc tùng. Cầm miếng thịt
sườn được chan nước mắt, nó nhớ về Bố mẹ và nhất là
đứa em gái của nó có gương mặt trái xoan nhưng thân thể èo
uột, nó lại ước sao được ngồi bên cạnh để đút cho em
nó cùng ăn.

Nỗi cô đơn của đứa trẻ tội tình, sớm bước vào đời
để tha phương cầu thực. Tết, nó lại càng cô đơn hơn. Đêm
nằm co ro trong túp lều nhỏ bên hong trường tiểu học, nó nghe
xa xa tiếng ai hát bằng giọng rất tự hào trong VTV1 "Mùa xuân
trên thành phố Hồ Chí Minh quang vinh..."



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140805/nguyen-thach-thang-be-ben-truong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét