Ghi chép về chuyến đi Mỹ (9): Nước Mỹ có thể mất bất cứ lúc nào

<h2>Phiếm luận</h2>

Hôm đến thăm tòa soạn báo Người Việt (California), một chị
trong Ban biên tập hỏi mình: "Cảm tưởng của anh từ khi sang
Mỹ?", mình trả lời luôn:

- Tôi có cảm giác như nước Mỹ mất bất cứ lúc nào.

Mọi người tròn mắt hoảng sợ, chờ mình giải thích. Không
phải mình rủa cho thằng đế quốc này nó chết đi đâu mà
nói có cơ sở hẳn hoi nhé.

Nguy cơ của nước Mỹ bắt đầu ngay từ khâu tuyên truyền. Ai
đời một quốc gia to tổ bố mà cái tên chỉ nhõn một chữ:
Mỹ. Ít ra, phải có mỹ từ nào đó đi kèm như "Nhân dân"
trong quốc hiệu Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, "Dân chủ" trong
Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên hoặc "Xã hội chủ
nghĩa" trong Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam chứ.

Không có những chữ ấy đã đành, còn không có cả mục tiêu,
kiểu như hướng tới "dân giàu, nước mạnh, xã hội công
bằng, dân chủ văn minh" nữa. Sợ cộng sản chế giễu à?
Thì cứ hô lên, thiên hạ không tin thì cũng có vài thằng tin.
Vài thằng còn hơn không. Sợ không phấn đấu được à? Thì
cứ nói đại, còn dân không giàu, nước không mạnh, cũng
chẳng có độc lập, không có tự do hạnh phúc thì đã chết
ai. Hình như người Mỹ chẳng biết đến câu: "điều gì
không đúng, nói mãi rồi người ta cũng tin"

Ở các đường phố Mỹ, người ta không biết trương lên các
băng rôn điện tử như "Nước Mỹ muôn năm", "đảng
(đảng gì nhỉ, hi hi) quang vinh muôn năm" hay "Tổng thống
Washington sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta". Cờ Mỹ
chỉ treo ở công sở, không chịu mang cắm phần phật ra hai bên
đường để nhắc nhở đây là nước Mỹ bao giờ.

Thời gian mình ở Mỹ, cả 3 buổi sáng, chiều, tối, không làm
việc thì cũng giao tiếp nên thường xuyên long nhong trên
đường. Mặc dù trước khi sang đây mình ra sức hình dung nhưng
không tránh khỏi những điều lạ, nó chẳng giống như môi
trường quen thuộc mình đã sống. Vì thế, mình càng lo cho
nước Mỹ.

Đất nước gì mà ngay cả thủ đô cũng chẳng thấy mống
cảnh sát nào, cứ như là một vùng đất hoang không có ai quản
lý vậy. Lúc anh lái xe chở mình từ sân bay về chỗ ở, chỉ
thấy xe hơi là xe hơi. Dân cứ thế lái, chẳng có ai chỉ
đường, phân luồng hay giám sát giao thông. Mình căng mắt ra
nhìn vào lề đường với hy vọng túm được chú cảnh sát nào
đó đang núp lùm. Nhưng hỡi ôi, cây thì nhiều nhưng toàn là
cây thưa lá, thì núp ở đâu. Mãi rồi cũng thấy có một chỗ
khuất. Mình nhắc anh lái xe:

-Chầm chậm thôi anh, coi chừng lùm cây, chú ý cảnh sát…

Anh quay sang mình 1 giây như không hiểu gì rồi lại chăm chú
vào tay lái.

Mãi rồi quen. Đúng là ở Mỹ, họ không cho cảnh sát đứng
đường thật. Mà không cho đứng đường thì làm gì có thu
nhập thêm. Không có thu nhập thêm thì làm sao khuyến khích
được sự tận tụy của nhân viên cộng lực. Cảnh sát sẽ
sinh ra trễ nải với công việc thì bảo vệ chế độ làm sao.
Lẽ ra phải có chính sách kích thích họ sao cho ngày nghỉ cũng
tranh nhau đi làm nhiệm vụ, lăm le trực thay đồng nghiệp khi
đồng nghiệp mới chỉ nhức đầu, sổ mũi. Chiến sĩ không có
thu nhập thêm thì lấy chi cống nạp, sếp tiêu bằng cái gì
ngoài lương, chỉ đạo phá án làm sao mà sáng suốt được. Ở
Việt Nam, ấy chết, nói nhầm, ở nước khác á, điều một
cảnh sát ra đứng đường sếp thu ít ra cũng dăm nghìn đô.
Tiêu hết, sếp lại "luân chuyển cán bộ", thu thêm. Mới
biết Mỹ to xác nên ngờ nghệch, làm sao nghĩ ra được những
cái mẹo ấy.

Cảnh sát đã vậy còn tình hình dân phòng cũng không khá hơn.
Vào các khu thương mại và ở cả những chỗ hàng quán quây ra
vỉa hè nữa, chẳng thấy dân phòng vung vẩy dùi cui đuổi
chợ. Mà lực lượng này cần gì phải trả lương vì nó tự
trang trải được. Nó đói thì bắt trứng lộn, trái cây mà
ăn, khát thì bắt coca, pepsi mà uống, no rồi thì chia nhau mang
về cho vợ tuồn sang chợ khác. Hôm nào dân sợ quá, không dám
bày hàng ra, không có thu nhập gì thì cũng giải quyết được
khâu oai, tăng cường nỗi sợ hãi từ dân đối với Chính
phủ. Không nuôi dưỡng lực lượng này, nếu có biến xảy ra
thì huy động sao đây. Cái đám lúc nhúc ấy, nếu sử dụng
vào việc dẹp biểu tình, giải tán đám đông, cưỡng chế
đất cũng được việc đáo để đấy.

Mình nhập cảnh vào Mỹ cũng chẳng ai thèm để ý. Ít ra, mình
cũng từ nước cộng sản sang nước đế quốc. Cộng sản với
đế quốc là kẻ thù của nhau, một mất một còn. Mặc dù
kiểm tra an ninh rất kỹ, không phát hiện ra vũ khí, vật dụng
kim loại nhưng làm sao biết đầu óc mình đang nghĩ gì. Lẽ ra,
ngay từ sân bay, họ phải cho người theo dõi xem thằng cha Việt
cộng ấy hành tung ra sao, ẩn náu ở đâu, móc nối cấu kết
với thế lực thù địch nào chứ.

Hai ngày đầu tiên, mình được bố trí ở một nhà ngoại
thành. Chủ nhà giành cho mình một phòng riêng, đầy đủ tiện
nghi. Mỗi lần ra khỏi phòng, mình chỉ khư khư tấm hộ chiếu
như lá bùa hộ mệnh, lại còn kẹp sẵn hai tờ 20 đô la vào
nữa, phòng khi công an hay tổ trưởng dân phố đến hỏi thì
nhanh nhảu trình ngay để gây thiện cảm.

Chiều tối, mọi người đến chơi đông lắm. Nhưng mình miệng
vẫn nói chuyện còn lòng dạ thì không yên. Nhớ hôm nhà mình
tụ tập đông người, nhờ có "tai mắt của nhân dân" mà
bọn chúng biết Thúy Nga đang ở đây nên mới mai phục đánh
cho một trận nhừ tử, gãy cả chân khi mới ra khỏi nhà mình
chừng dăm phút. Nghĩ thế, thỉnh thoảng mình lại ra ngoài nhìn
quanh xem có thấy hàng xóm rình rập gì không. Khách đến chơi,
ô tô để đầy phía trước tức là rất bất thường, không
rình thì phí cả cơ hội. Phát hiện thấy một phần tử
người nước ngoài đang ẩn náu ở đây mà trình báo, nếu
không được thưởng thì cũng tăng thêm uy tín với chính
quyền. Nơi mình sống, nhà nào có người làm cán bộ chính
quyền, công an, hay dân phòng thì tự hào và yên tâm lắm, khối
người nhờ vả. Nếu không có thì tìm cách quen thân. Nhà mình
không thân được ai nên đành chịu.

Cuối cùng, mình lén chốt chặt cửa lại nhưng thỉnh thoảng
vẫn đánh mắt ra phía ngoài, chỉ sợ công an đến kiểm tra
đột xuất. Nghĩ lại hôm 25/9/2013 công an phá cửa nhà mình
xông vào bắt Phương Uyên rồi bắt luôn cả 9 người khác mà
kinh hãi đến tận bây giờ. Nhỡ ra công an Mỹ lấy lý do kiểm
tra hộ khẩu, xông vào bắt mình nện cho một trận rồi tống
lên máy bay áp giải về Việt Nam thì hỏng hết việc, chưa ra
trận mà đã thành tù binh.

Khách đã về hết, chỉ còn mình với chủ nhà. Lúc này đã 10
giờ nhưng không thấy anh có vẻ gì lo đến việc khai báo lưu
trú. Định nhắc, lại sợ anh cho mình là nhà quê. Mình đành
gợi ý khéo bằng cách tỏ ra rằng mình có rất thể là đối
tượng cảnh sát quan tâm để anh đừng quên việc trình báo,
mình bảo:

-Ngày xưa tôi có 5 năm ở chiến trường…

Có vẻ như anh chẳng để ý gì, mình tỏ ra nguy hiểm hơn:

-Tôi ra trận, đánh nhau hăng lắm, cũng được mấy danh hiệu
dũng sĩ.

Nhưng anh chỉ bảo:

-Từ chiều đến giờ, mải nói chuyện, anh chưa ăn, tôi làm
cái gì cho anh ăn nhé.

Mãi rồi mình cũng biết, ở đây không có qui định khai báo
tạm trú lưu trú gì ráo trọi. Tóm lại, hộ chiếu của mình
chỉ phải chìa ra mấy lần khi xuất, nhập cảnh, ngoài ra
chẳng ma nào thèm hỏi đến. Quản lý lỏng lẻo thế này, làm
sao tránh khỏi thế lực thù địch trà trộn vào dân phá hoại
cơ chứ.

Tuy vậy cái dở nhất của nước Mỹ là làm cho dân nhờn.
Quốc hội gì mà ai ra vào tùy thích, tránh sao khỏi mất thiêng.
Lại còn rồng rắn mang theo mỗi người cốc cà phê hay nước
uống vào nữa chứ. Đi cũng uống, ngồi cũng uống, mỏi tay
thì để cả lên bàn toàn tài liệu quan trọng, chẳng ra cái
vẻ uy nghiêm của cơ quan quyền lực cao nhất nước gì cả.
Không có hàng rào cảnh sát gườm gườm, đầy sát khí mỗi khi
thấy ai có vẻ dân thường mon men đến gần. Mình ra vào nhà
Quốc Hội mấy lần, chỉ thấy họ kiếm tra xem những thứ mang
theo có gì có thể gây ra nguy hiểm thôi chứ không kiểm tra
giấy tờ xem là ai, quan hay dân thường, có ai là đối tượng
theo dõi không, chủ quan đến thế là cùng.

Buổi đầu, mình cứ nem nép đi theo mấy cháu, thấy chúng nó
vào đâu, mình mới dám vào. Sau quen dần, mình xông khắp nơi,
vào cả phòng tổng thống cầu nguyện, đứng ở nơi tổng
thống tuyên thệ nhậm chức chụp ảnh, chụp chán rồi nằm
khèo lên đi văng hóng cái không khí thoáng đãng, chẳng thấy ai
thèm nhắc nhở.

Hôm điều trần ở quốc hội, khi một ông nghị phát biểu,
mình thấy bà Sanchez đứng nép sang một bên vui vẻ chờ đến
lượt mình như học sinh chờ lên bảng. Nghe nói bà có nhiều
người giúp việc, thế mà không có đứa nào chạy đi bê ghế
xun xoe đặt vào mông bà. Nếu ở ngoài trời chắc cũng chẳng
đứa nào chịu cầm ô che. Hình như đám giúp việc chẳng hãi
bà tí nào, chẳng sợ bà đuổi việc hay sao ấy.

À, còn ở Hollywood, dân chúng nặn cả tượng tổng thống
đương nhiệm bằng sáp mới táo tợn chứ. Obama đứng, cười
nhăn nhở, chìa tay ra cho ai muốn bắt thì bắt. Nhạo báng lãnh
tụ còn cách nào hơn nữa không, hỏi sao dân không nhờn. Mình
bắt tay chụp hình xong liền xoa đầu gã một cái để thử
phản ứng nhưng không thấy cảnh sát nào chạy đến xốc nách
dong đi.

Tóm lại, ở Mỹ, hệ thống chuyên chính vô sản, à quên,
chuyên chính… tư sản tê liệt, không phát huy tác dụng, quan
và dân như cùng một lứa, thậm chí quan còn sợ dân, khổ hơn
dân. Đó là điểm yếu chết người của nước Mỹ. Nếu không
biết làm cho dân sợ thì sao tránh khỏi chuyện biểu tình không
theo định hướng, rồi cứ đà này, dần dần dân chúng lật
nhào chế độ lúc nào không biết ấy chứ.

21/6/2014
NGUYỄN TƯỜNG THỤY

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140625/ghi-chep-ve-chuyen-di-my-9-nuoc-my-co-the-mat-bat-cu-luc-nao),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét