Vũ Thị Phương Anh - Nghĩ vụn về những gã đàn ông và một cô gái nhỏ

<center><img
src="http://media.thethaovanhoa.vn/2011/08/16/09/05/nha-thuyen%20%282%29.JPG"
/></center>
Nhã Thuyên:
<em>Tôi không nói những lời này để kết thúc một sự việc,
chỉ là để khép lại một đoạn đường. Và dù tôi đã làm
bạn thất vọng lẫn lo âu, tôi chỉ muốn nói cảm ơn, cảm
ơn, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn… Cảm ơn vì
đã gặp, đã biết, đã nghe, đã va chạm, đã hiểu, đã yêu
nhau, dù chỉ trong những khoảnh khắc.
Lúc này, tôi chỉ muốn nói yêu.</em>
-----------
Tôi chưa bao giờ nặng lời về đàn ông VN. Vì tôi nghĩ như
thế là vơ đũa cả nắm, và bất công. Vì tôi kính trọng cha
tôi, yêu người đàn ông duy nhất của đời tôi, cũng như quý
mến những người đàn ông khác là thầy, là bạn, là đồng
nghiệp mà tôi biết.

Nhưng đọc xong những dòng "Thư cuối năm", cũng là entry gần
đây nhất (dù đã cách đây hơn 3 tháng) trên blog của Nhã
Thuyên, cô gái vừa bị tước bằng thạc sĩ ở ĐH SP Hà Nội
(ai chưa biết có thể google để biết) rồi nhớ lại những gì
người ta đã viết và đã làm với cô gái nhỏ ấy (trong độ
tuổi 20, vừa bằng tuổi con tôi), thì tôi bỗng thấy vừa
phẫn nộ vừa ghê sợ những gã đàn ông có liên quan đến
"vụ Nhân văn Giai phẩm hiện đại" này. Và ghê sợ đàn ông
Việt Nam nói chung, vì quả thật những gã đàn ông như vậy ở
VN sao nhiều quá.

Thử nghĩ xem: Một bên là rất đông những kẻ có tuổi bằng
cha cô ấy, có bằng cấp, có chức vụ, có quyền lực, có cả
truyền thông và đám đông sẵn sàng hùa theo tung hô đả đảo.
Một bên là một cô gái trẻ, yêu văn học, liều lĩnh tìm cho
mình một con đường mới, chọn một góc nhìn mới, và nói lên
những điều mình tin với một sự can đảm không ngờ. Cô ấy
chỉ có một mình - hoặc đúng hơn, là còn một phụ nữ khác
đồng cảnh ngộ, người hướng dẫn của cô ấy, bà Nguyễn
Thị Bình, giờ đã bị buộc nghỉ hưu trong khi lẽ ra bà còn
có thể làm việc thêm 7 năm nữa. Hai người phụ nữ chân yếu
tay mềm, một thầy một trò, bị một bọn (xin lỗi về từ
này) đàn ông xúm vào đánh hội đồng. Thật không thể tưởng
tượng được.

Tôi nặng lời quá phải không? Không đâu, hãy đọc những lời
lẽ của Nguyễn Văn Lưu, Vũ Hạnh, Đông La ... khi viết về Nhã
Thuyên (có thể tìm trên mạng), rồi đọc lời lẽ trong bài
viết của cô gái trẻ ấy, để đánh giá xem sự phẫn nộ và
ghê sợ của tôi như trong những dòng chữ này đã đủ nặng
nề chưa.

Vâng, cô gái ấy chân yếu tay mềm và không có một tấc sắt
trong tay làm vũ khí. Họ, những gã đàn ông ấy, đã không hề
run tay hoặc có chút mủi lòng khi triệt hạ cô, đã ra sức sử
dụng những ngôn ngữ thô bỉ và lý lẽ khốn nạn nhất để
đạt được mục đích. Họ đã xúm nhau vào, những gã đàn
ông sức dài vai rộng, trổ hết những ngón nghề lừa lọc
xảo trá của mình để tước đi của cô ấy nghề nghiệp,
bằng cấp, niềm tin vào cuộc đời, vào lòng tốt của con
người, vào sự tồn tại của lẽ công bằng và điều thiện.
Giờ đây, chắc họ đã rất hài lòng, bởi họ đã tước đi
của cô ấy gần như không còn gì cả. Chỉ còn mỗi một
điều họ không làm được, đó là tước đi của cô ấy sự
lương thiện và lòng tự trọng. Mà những cái ấy thì họ cho
là không có giá trị, không đáng quan tâm, vì bản thân họ
không thấy cần đến chúng bao giờ!

Còn cô gái ấy thì chỉ nói cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn, cảm
ơn. Và bây giờ, cô chỉ muốn nói yêu ...
--------------

Đọc lời tâm sự của Nhã Thuyên ở đây:
http://junglepoetry.wordpress.com/2013/12/23/thu-cuoi-nam/

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140321/vu-thi-phuong-anh-nghi-vun-ve-nhung-ga-dan-ong-va-mot-co-gai-nho),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét