Đọc Thư Trần Huỳnh Duy Thúc Ngẫm Về Lê Thăng Long

<img src="https://danluan.org/files/u23/danluan_l001.jpg" width="600"
height="352" alt="danluan_l001.jpg" />

Những ngày qua, dư luận tập trung vào hai lá đơn của Lê Thăng
Long về vấn đề anh xin ra khỏi Phong Trào Con Đường Việt Nam
– phong trào do anh là đồng sáng lập, và sau đó xin gia nhập
ĐCSVN. Nhiều tranh luận khác nhau, hầu hết là phê phán anh. Từ
khi ra tù cho đến nay, đây không phải là lần đầu tiên Lê
Thăng Long phải hứng chịu sự ném đá của dư luận. Mọi chỉ
trích nhắm vào anh Lê Thăng Long trong thời gian qua theo tôi hầu
hết đều bắt nguồn từ 2 luận điểm sau:

- <strong>Thứ nhất</strong> một số người vẫn khăn khăn chắc
nịch anh là tay trong cho chính quyền. Do hai nhà đồng khởi
xướng Phong Trào Con Đường Việt Nam vì lý do gì mà không thể
lên tiếng ủng hộ phong trào do mình khởi xướng. Nên việc anh
Lê Thăng Long khởi xướng Phong Trào Con Đường Việt Nam chưa
có tính chính danh nhất định.

- <strong>Thứ hai</strong> đó là đại đa số lý do đều cho
rằng Lê Thăng Long là người trục lợi cho riêng mình, do mâu
thuẫn nội bộ giới dân chủ, với nội bộ Phong Trào Con
Đường Việt Nam mà "<em>trở về với Đảng"</em>.

Tôi sẽ phân tích từng vấn đề một:

Đối với vấn đề thứ nhất tôi khẳng định rằng Lê Thăng
Long đã làm đúng tâm tư và nguyện vọng của hai người bạn
mình. Mấy ngày qua mọi người chỉ tập trung vào scandal của
Lê Thăng Long. Tuy nhiên ít ai để ý đến một bài viết được
đăng trên fanpage của người bạn anh, cũng là một trong ba
người đồng khởi xướng phong trào Con Đương Việt Nam - anh
Trần Huỳnh Duy Thức. Bài viết là bức thư mà anh Thức viết
trong trại giam Xuận Lộc gửi cho gia đình để dạy con của
mình bài học về ứng xử (<a
href="https://www.facebook.com/tranhuynhduythuc/posts/658750214187294"
title="Xem tại đây">Xem tại đây</a>). Bức thư tuy gửi cho con
nhưng khi đọc bức thư tôi thoáng thấy trong đó nhiều điểm
tương đồng với hành xử của Lê Thăng Long trong thời gian qua.
Bức thư được chia gồm 3 phần, phần đầu nói về tình cảm
gia đình, phần dạy con về chữ <em>"lợi"</em> và phần so
sánh tầm thức dân tộc của hai đất nước Trung Quốc (đại
diện cho Phương Đông) và Anh Quốc (đại diện cho phương Tây).
Tôi đặc biệt tâm đắc với phần thứ 3 này. Anh Thức lí
giải rằng sở dĩ Trung Quốc phát triển hơn các nước châu Âu
từ rất sớm (một đất nước thống nhất rộng lớn, đạt
được những thành tựu lớn về khoa học kĩ thuật của loài
người, có một hệ thống tư tưởng riêng là Nho Giáo,..) tuy
nhiên lại bị các nước Phương Tây vượt mặt vào đầu thế
kỉ 19 về kinh tế. Và lúc này chính Trung Quốc lại là nạn
nhân bị xâu xé bởi các nước Phương Tây, và cả Nhật –
một đất nước tận sau này mới tiến hành cải cách theo mô
hình phương Tây, nhưng cũng đã đạt được những thành tựu
rực rỡ. Điều đó được lý giải bằng cụm từ <em>"tầm
thức dân tộc"</em> tiến bộ. Nếu như ở Trung Quốc, những
lần biến động chính trị (thay đổi người cầm quyền) đều
xoay quanh vấn đề về sắc tộc (người Trung Quốc đặt nặng
vấn đề sắc tộc trong quan niệm về độc lập dân tộc và
lãnh thổ quốc gia) vì thế các cuộc lật đổ, thay đổi
người cầm quyền không bao giờ xuất phát từ động lực tranh
đấu cho quyền lợi chính đáng của đại đa số mà chỉ để
đưa một thiểu số lên nắm quyền. Ngược lại, ở Phương
Tây mà đặc biệt là ở Nước Anh tiêu chí duy nhất để chọn
ra người dại diện cho đại đa số dân chúng, cái duy nhất
khả dĩ có thể bắt người Anh cầm vũ khí lên và sẵn sàng
đổ máu chì vì tranh đấu quyền lợi cá nhân chính đáng của
đại đa số người dân. Tiêu biểu khi vào năm 1066 vua Harold
nước Anh (một người Ănglo Xắcxông chính gốc – chủng tộc
chính của người Anh) đã bại trận trước công tước Willam
xứ Normandi nước Pháp vì không một người dân Anh nào quan tâm
đến cuộc chiến tranh giành ngôi vua, chẳng liên quan gì đến
họ. Cũng chính những người dân Anh này đã bầu William lên
làm Vua vì ông này chấp nhận những đòi hỏi bớt quyền lợi
Vua Anh để giảm thuế cho dân Anh, điều thú vị là vị vua này
thậm chí còn không nói Tiếng Anh. Lịch sử ghi nhận đây là
triều đại Normandi, thời kì nước Anh đạt được những
thành tựu văn hoá rực rỡ. Nói quyền lợi của đại đa số
là thứ duy nhất khiến người Anh phải đỗ máu để tranh
đấu quả không sai, người dân anh sau hơn một thập kỉ vũ
trang chống lại quân đội vua Charles I, đã giải tán nghị
viện vì mặc nhiên tăng thuế chuẩn bị cho chiến tranh, đã
đưa vua Charles II lên ngôi để chấm dứt cuộc chiến đẫm máu
vô nghĩa này. Một điểm thú vị là họ đã bỏ qua tất cả
để đã đưa con của chính người mà họ lật đổ lên ngôi
vua, chỉ vì người này thỏa điều kiện thực hiện lời hứa
đảm bảo quyền lợi chính đáng của người dân. Từ đó
người dân Anh rất ít trải qua các cuộc chiến thay đổi chế
độ đứng đầu nhà nước vẫn là Vua và Nữ Hoàng cho đến
ngày nay, họ chỉ chuyển từ quân chủ sang toàn dân chủ.
Điều này cho thấy người dân Anh đã không bị các tên gọi
các chế độ và khẩu hiệu lòe bịp, che mờ mắt mà chỉ cần
nhìn vào thực tế rằng quyền lợi của họ có bị xâm hại
hay không. Chính hiểu biết và ý thức đòi hỏi này tạo ra sự
kiểm soát, áp lực buộc bất cứ ai đứng đầu nhà nước ban
hành các chính sách đều phải tuân theo một quy luật chung, quy
luật tôn trọng số đông.

Mượn câu chuyện anh Thức dạy con để nhìn lại sự kiện Lê
Thăng Long làm đơn xin gia nhập Đảng Cộng Sản vừa qua để
thấy rằng chúng ta hiện nay vẫn còn tụt hậu quá xa so với
dân Anh cách đây tầm hơn mười thế kỉ. Chúng ta thường hay
kêu gọi đa đảng đa nguyên, bản chất của tinh thần này là
bất kì một đảng phái nào cũng được quyền tồn tại đều
có cơ hội ngang nhau trước người dân, chính sách đảng phái
nào tốt thì có được sự ủng hộ của đại đa số người
dân. Đảng cộng sản Việt Nam cũng là một đảng, nếu như vì
đòi đa đảng mà tiêu diệt Đảng Cộng Sản thì thực chất
vấn đề mà chúng ta đang làm có khác gì so với cái mà Đảng
Cộng Sản VN hiện nay đang làm – và chúng ta vẫn đang chống
lại điều đó? Các Đảng Cộng Sản ở Pháp, Nga… không hề
bị buộc giải thể, họ chỉ tan rã vì không còn vai trò gì
trong sự phát triển, họ vẫn được quyền vận động tranh
cử nhưng chính sách không được người dân tin tưởng nên
không bầu, đó mới là tinh thần dân chủ thực sự. Nhìn lại,
người dân Anh cách đây hơn 10 thế kỉ đã bỏ qua tất cả mà
chọn con của kẻ thù một lần nữa làm Vua, vậy thì tại sao
nếu như Đảng Cộng Sản thay đổi thực sự người dân Việt
Nam không làm được như vậy? Chúng ta thường đề cao quyền
con người, quyền mơ ước chính đáng cũng là một phần trong
số đó, vậy tại sao chúng ta lại cấm Lê Thăng Long mơ về
việc chuyển hóa Đảng? Phải chăng chúng ta đang làm trái
những khẩu hiệu quyền con người mà chúng ta đang cổ xúy?
Nhìn vào bản chất có khác nào việc Đảng Cộng Sản đang
<em>"nói một đàng làm một nẻo"</em> như hiện nay?

Tôi hoàn toàn khẳng định những lý luận của tôi ở trên
không hề có tính suy diễn, lật lại hồ sơ vụ án của nhóm
Chấn năm 2009, Trần Huỳnh Duy Thức trước đó có xác nhận,
đã lên kế hoạch giúp Lê Thăng Long ứng cử vào quốc hội
như một phần kế hoạch cho việc cảnh báo các nguy cơ quốc
gia, góp tiếng nói cảnh tỉnh đường lối sai lầm lúc đó
của Đảng. Khi sự việc không thành công, các bức thư góp ý
mà anh gửi cho chủ tịch nước lúc đó là Nguyễn Minh Triết,
thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng bí thư Nông Đức Mạnh
đều bị phớt lờ, nên anh đã lập blog viết bài để thu hút
sự chú ý của công luận và cảnh tỉnh gián tiếp cho chính
phủ – anh đã <em>"thành công"</em>, nhưng theo một cách tiêu
cực, chính phủ đã bắt anh với tội danh âm mưu lật đổ
chính quyền. Trong suốt quá trình hoạt động của mình, Trần
Huỳnh Duy Thức không câu nệ đề ra giải pháp để có được
sự thay đổi cần thiết dù có phải hợp tác với các tổ
chức, hay cá nhân của Đảng Công Sản Xuyên suốt các bài
viết của anh luôn có một sự góp ý, cảnh tỉnh chứ chưa hề
đả phá, đó mới là tinh thần xây dựng mà tôi nghĩ những
nhà hoạt động ngày nay nên học tập. Ý tưởng thành lập Con
Đường Việt Nam ra đời sau những đóng góp cho Đảng Cộng
Sản không mang lại kết quả. Ngày nay sau khi thành lập và duy
trì Phong Trào Con Đường Việt Nam hoạt động khá ổn định,
Lê Thăng Long bước tiếp con đường mà anh đã chọn là
<em>"hòa hợp – hòa giải dân tộc"</em> để tạo nên sự
thay đổi, thậm chí theo tôi hơn ai hết ở Lê Thăng Long có
một thứ mà ko phải ai cũng có được đó là sự khiêm
nhường và đức hi sinh, đằng sau những người tài giỏi luôn
có những người hỗ trợ và hi sinh âm thầm. Theo tôi Lê Thăng
Long rất dũng cảm khi rời khỏi Phong Trào Con Đường Việt Nam
mà anh đã dày công xây dựng, việc làm đó cá nhân tôi cho
rằng không làm suy suyển Phong Trào Con Đường Việt Nam mà càng
khẳng định phong trào này được lập ra với mục đích duy
nhất là cổ xúy quyền con người mặc cho ai là người thành
lập hay tiếp bước.

Trong cách nhìn nhận và giải quyết vấn đề giữa Lê Thăng
Long và Trần Huỳnh Duy Thức có những điểm giống nhau. Chúng
ta cùng xem xét hai đoạn trích sau từ Thư dạy của anh Thức và
đơn xin gia nhập Đảng của anh Long:

<blockquote>"- Lý do thứ 3: tôi muốn sớm làm thành công một
sứ mệnh nhỏ đó là làm cho ĐCSVN và CQVN sẽ "ngồi cùng
mâm" với những lực lượng hoạt động dân chủ, vì quyền
con người cho nhân dân Việt Nam. Gần đây tôi thấy cả hai bên
"lề phải" và "lề trái" đều bàn luận rất nhiều về
chủ đề quyền con người cho nhân dân Việt Nam. Tôi rất mừng
về điều này. Có nghĩa rằng "lề phải" và "lề trái"
đã nhìn về cùng một hướng"- <strong>Lê Thăng Long</strong>

"Đọc sách của Trung Quốc thì tụi con thường thấy họ đề
cao và kêu gọi quan lại hi sinh quyền lợi của mình và gia
đình mình để chăm lo cho lợi ích của dân chúng. Nhưng tụi
con sẽ thấy quan điểm "không chăm lo được cho mình và gia
đình mình thì nói gì đến chăm sóc cho quần chúng" lại rất
phổ biến ở Anh và các nước phương Tây. Tuy vậy, như ba
viết ở thư trước không nên du nhập thụ động hay buông thả
theo các xu hướng văn hoá mới, mà phải tiếp nhận chúng một
cách chủ động để tạo ra sự giao thoa tích cực. Văn hoá
chỉ giao thoa được khi nó tìm ra được các điểm cân bằng"
– <strong>Trần Huỳnh Duy Thức</strong></blockquote>

Đối với sự đối lập ở hai đoạn trích trên lần lượt là
<em>"Lề trái"</em> vs - <em>"Lề phải"</em> và <em>"Văn
hóa phương Đông"</em> so với <em>"Văn hóa phương Tây"</em>
chúng ta không thể đòi hỏi ngay lập tức có sự hòa quyện,
bắt một bên này phải theo bên kia được. Đối với Trần
Huỳnh Duy Thức để đạt được sự giao thoa cần phải tìm ra
một <em>"điểm cân bằng"</em>, cũng tương tự như vậy với
Lê Thăng Long đó là làm sao cho cả hai <em>"cùng nhìn về một
hướng"</em>. Việc Lê Thăng Long gia nhập Đảng Cộng Sản
mấy ngày qua hầu hết lề trái gán cho anh cái danh kẻ phản
bội dân chủ, hai mang. Riêng tôi xin phép gọi anh là đại sứ
cho những người dân chủ, người hòa giải dân tộc Việt Nam,
cái mà mọi người vẫn kêu gọi ầm ầm vào ngày 30/4 nhưng
chỉ dừng lại ở lời nói. Còn anh Lê Thăng Long vì sao lại
nhận những lời sỉ vả cho dù phương pháp của anh có không
hợp nhãn mọi người, nhưng theo tôi hãy cứ ủng hộ và
khuyến khích cho những hành động này đi đã vì nhiều người
nói nhưng mấy người dám làm.

Đối với vấn đề thứ hai tôi có đọc được một comment
như thế này trên các báo lề trái:

<blockquote>"Chuyện Lê Thăng Long như thằng khùng điên. Chắc
là ganh tỵ bị Lê Công Định ra tù lãnh đạo, nên Long như kẻ
thừa nên tuyên bố cho oai đó thôi. Nói gì thằng khùng này."

"Anh Long cũng mệt mỏi với kiểu đẻ con ra nhưng bị thằng
khác dắt mũi không tức sao được. Đúng là Phong trào CĐVN đã
bị hướng lái hoạt động theo nhóm tôn giáo cực đoan của
nhóm Đinh Hữu Thoại, Bùi Hăng, Hoàng Vi (Việt Tân) và nhóm
bất mãn của Lê Hiếu Đằng, Long không giám đeo đuổi, rút lui
là đúng với hoàn cảnh."

"Cái phong trào của anh Long nếu đi đúng mục đích rất tốt.
Nhưng bị điều chỉnh bởi gia đình anh Thức và nhóm Dòng chúa
cứu thế, không theo tôn chỉ ban đầu. các giải thưởng về
Phong trào cũng bị ấn định trước. Anh Long trở thành cái
khăn trải bàn nên ra đi là đúng quy luật. Những người như
Bùi Hăng, Hoàng Vi, Phương Dung, Dương thị Tân chỉ kiếm cớ
phá hoại, gây tiếng chửi bới chính quyền VN để kiếm ăn
thì làm gì có tâm mà làm dân chủ. Bọn này chỉ là lũ mèo
mả gà đồng. Làm ảnh hưởng đến uy tín của anh em dân chủ.
Chúng hoạt động theo kiểu cực đoan tôn giáo, di sản cờ
vàng."</blockquote>

Lại mượn thư của Trần Huỳnh Duy Thức dạy con gái mình.
Nhưng lần nay tôi muốn bàn về phần thứ hai của bức thư,
đó là về mối quan hệ giữa lợi và nghĩa. Anh cho rằng một
phần lý do mà phương Đông tụt hậu hàng trăm năm so với sự
phát triển của các nước Phương Tây mặc dù có xuất phát
điểm tốt hơn, bên cạnh các yếu tố về <em>"tầm thức dân
tộc"</em> thì Nho Giáo cũng là một lý do ảnh hưởng. Điểm
chung của Nho Giáo và lý tưởng cộng sản là triệt tiêu đi
quyền tranh đấu cho quyền lợi cá nhân, đối với cộng sản
đó là hi sinh quyền lợi riêng vì lợi ích chung, còn với nho
giáo là sự triệt tiêu giữa nghĩa và lợi. Như anh Thức nói
<em>"Nho giáo xây dựng hai mặt đối lập nhau giữa "nghĩa"
và "lợi" thậm chí là phủ định lẫn nhau. Nó cho rằng
người ta vì lợi mà mất nghĩa muốn có nghĩa thì phải từ
bỏ lợi, không thể vừa có được lợi vừa có được nghĩa
và nghĩa thì có thể tạo ra lợi nhưng lợi không thể tạo ra
nghĩa."</em>. Nho Giáo thời gian đó là một cái phao cứu sinh
cho giới tập quyền phong kiến đại diện là vua và quan vịn
vào, trong bối cảnh các phong trào đòi hỏi quyền lợi cho các
giai cấp đang lên ở Trung Quốc thời kì đó với các
<em>"thuyết tư tưởng tiến bộ hơn của Mặc Gia (vì lợi ích
của giới tiểu thủ công nghiệp), Dương Gia (đại diện cho
lợi ích của người sở hữu đất đai nhỏ - tiểu nông và
địa chủ nhỏ) hay Nông Gia (vì lợi ích của người nông
dân)"</em> - Thì Nho Giáo như một công cụ hữu hiệu kêu gọi
dân chúng hãy từ bỏ quyền lợi cá nhân vì nghĩa. Tương tự
như vậy là học thuyết cộng sản cũng kêu gọi người dân hi
sinh quyền lợi cá nhân cho lợi ích chung, nhưng lợi ích chung
đâu không thấy mà chỉ thấy các lãnh đạo đãng giàu lên
trông thấy nhờ tham nhũng, con cái họ từ bỏ nền giáo dục do
các lãnh đạo xây dựng để du học nước tư bản dãy chết
để rồi trở về tiếp tục…làm lãnh đạo, làm ông này bà
kia. Mọi người đang cổ xúy nhân quyền, chống lại áp bức
bất công phải chăng là đang chống lại những cái chướng tai
gai mắt ấy? Vậy mà mọi người lại phạm một sai lầm là
triệt tiêu đi quyền mưu cầu lợi ích cá nhân chính đáng của
người khác, kể cả là những người đang hoạt động dân
chủ. Mọi người dường như đang bị ý thức hệ của tư
tưởng nho giáo ăn sâu vào đầu óc khi cho rằng đã hoạt
động dân chủ thì phải từ bỏ những lợi ích cá nhân. Họ
là người, không phải là siêu nhân để mà không có chỗ ở,
không ăn uống, ngủ nghỉ mà chạy nhông nhông suốt ngày cổ
xúy nhân quyền để rồi bị đàn áp đánh đập. Chính cái tư
tưởng nghĩa lợi đối nghịch đó mà như anh Thức nói là đã
sinh ra một thế hệ đạo đức giả cũng muốn có lợi có
tiền nhưng lại sợ thiên hạ nói mình bất nghĩa, trong trường
hợp này là mượn danh dân chủ. Tôi xin mở rộng ra nữa là
sinh ra cả một thế hệ ăn không được thì phá cho hôi thay vì
góp ý chung tay để xây dựng và cùng có lợi thì ngồi đâm
chọt vì thấy người khác hưởng thành quả từ những gì họ
đã hi sinh vì những giá trị tốt đẹp, lúc họ bị đánh
đập bị bắt bớ thì anh ở đâu? Với những gì đã trải qua
hơn ai hết họ đáng được hưởng những điều đó. Đối
với tôi, tôi đồng ý quan điểm với anh Thức <em>"Con người
hành động vì lợi không có gì là sai trái cả. Hành động
tốt hay xấu là do cách người ta làm ra lợi và dùng lợi ứng
xử với những người khác nhau như thế nào. Lợi và nghĩa
không phủ định nhau mà có thể cùng tồn tại với nhau trong
cùng một hành động"</em> - trích thư dạy con của Trần
Huỳnh Duy Thức.

Đối với anh Lê Thăng Long, sẽ rất ít người làm được như
anh ấy, hãy nhìn vào cái lợi nào khi anh ấy từ bỏ Phong Trào
Con Đường Việt Nam để gia nhập ĐCS? Là một nhà chính trị
ở Việt Nam, kể cả nếu nói một cách vì quyền lợi cá nhân
là theo chính quyền, hay theo dân chủ đi nữa thì ai cũng hiểu
rằng chỉ chọn được một bên. Người vào chính quyền thì
mong mỏi thăng quan tiến chức chia phần chia miếng. Người
chọn dân chủ bên cạnh sự búc xúc với các đàn áp bất
công, đòi hỏi quyền con người, họ cũng phải xây dựng tên
tuổi, danh tiếng qua các bài viết, qua các hoạt động. Chúng ta
thẳng thắn nhìn nhận vào vấn đề này một cách đúng đắn,
đừng vì sợ người khác nói mình đạo đức giả mà lấp
liếm đi, cần thiết xây dựng tên tuổi danh tiếng chứ sao
không? Một mai nếu nhỡ bị chính quyền bắt, không ai biết
đến mình, thì ai sẽ kêu gọi tự do cho mình? Hơn ai hết Lê
Thăng Long, một nhà hoạt động dân chủ hiểu điều đó. Vào
hoàn cảnh của anh khi từng là tù nhân của chế độ, dù muốn
dù không, dù thật tâm hay vì hoàn cảnh chính quyền đã đẩy
anh về bên dân chủ. Theo mọi người, đơn xin gia nhập đảng
là thế nhưng phần trăm cơ hội để anh được chấp nhận là
bao nhiêu? Bao nhiêu người tin anh sẽ là đảng viên cộng sản.
Cả bản thân anh còn không tin điều đó, đọc một bài xúc
xiểm anh của một người (mà tôi không nhớ tên) cho anh là
<em>"ngu quá mức"</em> vì còn không biết điều lệ vào
đảng đầu tiên là phải được giới thiệu bởi hai đảng
viên. Theo tôi, anh có thể biết được mọi việc nhưng điều
anh mong muốn là gióng lên ngay một tiếng chuông cho Đảng CSVN
trước thực trạng <em>"bỏ đảng"</em> và anh muốn đảng
hãy thay đổi. Vậy anh làm điều đó để làm gì khi ra cả
tuyên bố thông cáo báo chí, để hủy hết uy tín và tên tuổi
của mình là nhà khởi xướng Phong Trào Con Đường Việt Nam
trong giới dân chủ? Nói theo cách chúng ta thường nói đó là
thân bại danh liệt. Nhìn những comment trên tôi không thấy gì
khác ngoài sự mù quáng do thù oán và lòng đố kị. Đã vì
một mục tiêu cao cả đó là mang lại sự thay đổi về
đường lối chính trị, về cách điều hành và cổ xúy cho
nhân quyền nhưng mọi người một đàng còn phân biệt về
đảng phái, về nhóm này nhóm nọ thì theo tôi thật quá thiển
cận. Như đã nói ở trên, chúng ta nên học tập tinh thần của
người Anh, không cần biết đảng nào, nhóm nào, miễn là đảm
bảo quyền lợi chính đáng cho người dân thì chúng ta nên ủng
hộ. Sở dĩ nhiều người lên tiếng trong giới dân chủ nhưng
tất cả chỉ dừng ở lời nói mà không có một thành tựu
đáng kể nào, vì thiếu những người có cái tầm và sự dũng
cảm như Lê Thăng Long, anh đã thành lập Phong Trào Con Đường
Việt Nam với tôn chỉ mà trước đến giờ hầu hết chưa có
nhóm nào nghĩ đến đó là <em>"không phân biệt đảng phái,
miễn là cổ xúy cho nhân quyền thì có thể làm thành viên của
Phong Trào Con Đường Việt Nam"</em>, thì nay để thực hiện
được việc làm cho lề trái và lề phải nhìn về cùng một
phía, cái anh muốn chuyển hóa Đảng ngay lập tức chính là làm
cho Đảng trở nên tương đồng với Phong Trào Con Đường Việt
Nam mà anh đã khởi xướng, có sự tương đồng, có điểm cân
bằng thì cả lề trái và lề phải mới có một tiếng nói
chung. Thậm chí rằng, nhiều người không làm được gì nhưng
vì thích cái danh hão mà hùa vào đám đông phê phán Lê Thăng
Long như gián tiếp khẳng định nói rằng: <em>"thấy chưa ngày
trước tôi đã nói đúng, Lê Thăng Long là tay trong cộng sản,
rồi đăng trên blog mình để nâng cao tên tuổi".</em> Tôi
không có blog, tôi cũng chẳng phải một nhà hoạt động, tôi
không cần danh tiếng hay người khác phải biết về mình, tôi
chỉ viết vì thấy không công bằng cho những con người đang
đứng ra hi sinh nhưng không được nhìn nhận đúng đắn. Chính
vì vậy tôi không để danh tính hay blog gì ở đây tôi chỉ xin
nhờ Dân Luận như một kênh để bài viết của tôi được
truyền tải đến nhiều người.

Mượn lời anh Thức mà tôi thấy rất hay để kết luận lại
<em>"Nhìn rộng và sâu hơn nữa từ khía cạnh cân bằng và
giao thoa văn hoá thì cần thấy rằng ứng xử của cá nhân nói
riêng và số đông nói chung không nên có văn hoá phủ định
những gì khác mình. Mình có quyền phê phán những gì thấy
không tốt cho mình hoặc cho lợi ích chung để những điều đó
có thể trở nên tốt hơn. Với thái độ như vậy thì con
người sẽ tìm ra được những điểm chung để cân bằng lợi
ích của nhau. Còn khi người ta chỉ nhằm mục đích phủ định
lẫn nhau thì sẽ luôn xung đột lật đỗ lẫn nhau và đi kèm
với các hành vi bạo lực rất khó tránh khỏi"</em>.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140105/doc-thu-tran-huynh-duy-thuc-ngam-ve-le-thang-long),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét