Minh Diện - Đừng đổ oan cho Phật

Mười một tháng kể từ khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thay
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm Trưởng Ban chỉ đạo phòng
chống tham nhũng Trung ương. Hai sự kiện nổi bật trong 330
ngày đó là Ban nội chính được tái lập, mười vụ đại án
được điều tra và đã đưa ra xét xử hai vụ, tuyên phạt
tử hình bốn quan chức phạm tội tham nhũng. Nhưng tham nhũng
vẫn chưa được ngăn chặn và đẩy lùi như mong muốn, thậm
chí nó còn khoét sâu vào những chỗ trước kia chưa dám đụng
tới.

Ngày 7-12-2013, khi tiếp xúc với cử tri Hà Nội sau kỳ họp
thứ 6, Quốc hội khóa XIII, Tổng bí thư đã xác nhận
điều đó. Ông nói: "Đồng tiền đã chà đạp, xuyên cả
vào giáo dục, y tế, công tác đào tạo cán bộ. Cái gì cũng
phải bôi trơn, cái gì cũng phải lót tay!". Trước đó, Phó
chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan cũng phải thốt lên: "Bây
giờ người ta ăn của dân không từ một thứ gì, từ tiền
thương binh liệt sỹ đến của trẻ em vùng cao, tiền dành cho
người nghéo, ăn hết".

Câu chuyện nhân bản xét nghiệm máu ở bệnh viện
Hoài Đức còn đang xôn xao thì xảy ra chuyện ăn bớt tiền
của trẻ khuyết tật ở Trung tâm cứu trợ trẻ khuyết tật
Hà Giang. Vụ nhận tiền đút lót thi tuyển công chức ở Hà
Nội chưa kịp xử lý thì bung ra vụ giám đốc bốn công ty
công trình đô thị thành phố Hố Chí Minh không ký hợp
đồng dài hạn cho người lao động, hạch toán khống, lấy
tiền chi lương khủng cho bản thân mình. Cái dinh cơ đồ sộ
của nguyên chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô đang
làm dân bức xúc thì xuất hiện biệt phủ của con trai đương
kim Bí thư tình ủy Hải Dương, Bùi Thanh Quyến, rồi biệt thự
và hàng trăm hec-ta cao su của Lê Thanh Cung, chủ tịch tỉnh Bình
Dương...

Những bộ mặt quan tham bị lộ tẩy ngày càng nhiều và dù
chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, đã làm méo mó bộ
mặt xã hội, càng làm mất niềm tin của nhân dân đối với
đảng và nhà nước. Tổng bí thư đã thẳng thắn nói lên
sự thật đó và ông bảo "đó là do mặt trái của kinh tế
thị trường".

Nếu Adam Smith (1729-1790) sống lại, chắc sẽ rất buồn vì bị
kết tội như vậy, bởi chính ông ấy là cha đẻ của kinh tế
thị trường. Với sự quan sát các mối liên hệ bên trong và
các mối liên hệ bên ngoài của phạm trù kinh tế, Adam Smith cho
rằng: "Nền kinh tế có khả năng tự điều tiết và quy luật
cung cầu về hàng hóa là tồn tại khách quan. Các cá thể trong
nền kinh tế có khả năng tự vận động và có xu hướng tối
ưu hóa các hoạt động mà không cần tác động các yếu tố
phi kinh tế". Adam Smith cho rằng tư lợi là động lực phát
triển, và có thể điều tiết bằng chính sách minh bạch
với sự giám sát đa tầng của một thiết chế dân chủ...

Mỹ và các nước phương tây theo học thuyết của Adam Smith, có
nền kinh tế thị trường cả trăm năm, những quốc gia châu Á
như Nhật Bản, Hàn quốc Singapore, Thái Lan, Malaysia... cũng đã
hơn nửa thế kỷ. Hầu như tất cả các quốc gia ấy đều
thịnh vượng, nạn tham nhũng, hối lộ được hạn chế tối
đa, có những nước như Na Uy, Thụy Sỹ, Singapore... khái niệm
tham nhũng, hối lộ đã trở nên xa lạ. Vậy nói tham nhũng là
do kinh tế thị trường sinh ra liệu có khách quan, có biện
chứng, như chữ thường dùng đến thuộc lòng thành câu cửa
miệng của các nhà lý luận triết học, chính trị Macxit!?

Có lẽ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn tin nhận định của
K. Marx đối với Adam Smith. Marx cho rằng: "Adam Smith đã quan
sát các mối liên hệ bên trong các phạm trù kinh tế, mặt khác
lại đặt mối liên hệ đó như mối liên hệ bề ngoài của
hiện tượng, do đó Adam Smith xa lạ đối với khoa học!". Marx
khẳng định tư sản chính là mảnh đất béo bở của tham
những bất công, nên ông lấy tư tưởng công hữu làm căn
bản cho học thuyết vô sản của mình và ông hy vọng khi đã
triệt tiêu tư lợi thì tham nhũng, bất công không còn chốn
dung thân. Ý tưởng xây dựng một xã hội loài người đồng
nhất, từ bỏ tham vọng cá nhân đạt tới sự toàn thiện
của Marx quá cao siêu, xa rời thực tế.

Gần một thế kỷ qua, đã chứng minh chính sách
công hữu hóa trong một thể chế độc tài chính là "thiên
đường bất khả xâm phạm" của tham nhũng. Liên bang cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết đã bị căn bệnh trầm kha đó
làm bại hoại, và chính nó đã góp phần làm đổ sụp thành
trì xã hội chủ nghĩa cùng toàn bộ Đông Âu. Tổng thư ký
đảng cộng sản Rumani, Nicola Ceausescu tham nhũng khủng khiếp,
có tới 30 tấn vàng và hàng tỷ đô la. Triều tiên dân đói
khổ, 60 % trẻ em suy đinh dưỡng, nhưng cuộc sống vương giả
của những ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng
và tướng lĩnh nước này không quan chức nước tư bản
nào bì kịp.

Trung Quốc mấy năm nay lao vào cuộc chiến chống tham nhũng
rất quyết liệt. Với chủ trương diệt hết cả "hổ và
ruồi nhặng" Bộ chính trị đảng cộng sản Trung Quốc đã
ra nghị quyết: "Tất cà các vụ án tham nhũng đều phải
điều tra và tội phạm sẽ bị trừng phạt nặng, bất kỳ ở
cấp nào". Chỉ trong vòng 9 tháng năm 2013 đã trừng phạt
108.000 quan chức cao cấp, riêng tỉnh Hồ Nam đã có 500 nhà
lập pháp bị truy cứu trách nhiệm hình sự và sa thải. Nhưng
vẫn không chặn được tham nhũng, bởi vì, như Tổng bí thư ,
Chủ tịch nước Tập Cận Bình đã thừa nhận: "Tham nhũng
không tồn tại ở cá nhân mà tồn tại trong hệ thống chính
trị, ở cả những tổ chức với quy mô lớn".

Kinh tế thị trường mới len lỏi vào nước ta,
lại được định hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng tham nhũng
thì có từ lâu rồi. Ngay từ những năm 50 thế kỷ trước,
trong lúc dân ta phải nhịn ăn, tích cóp từng nhúm gạo, củ
khoai bỏ vào "hũ gạo kháng chiến" nuôi quân đánh giặc,
đã xuất hiện những Trần Dụ Châu tham nhũng, hối lộ tàn
nhẫn trắng trợn đến mức ăn từ viên thuốc sốt rét đến
tấc mùng manh áo cùa chiến sỹ.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thừa nhận: "Ngày xưa trong
thời kỳ bao cấp đã có chuyện làm nhỏ ăn nhỏ, làm lớn ăn
lớn, cầm ô thì phải mát cán". Câu ca dao: " Mỗi người
làm việc bằng hai, để cho cán bộ mua đài mua xe!" xuất
hiện từ năm 1960 và hầu như không nơi nào ở miền Bắc
không biết.

Cũng như Trung Quốc tham nhũng ở ta xuất phát từ
quyền lực chính trị và tham nhũng là cứu cánh của việc
thăng quan tiến chức. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng
khẳng định: "Không tham nhũng lấy đâu chạy chức?". Nhưng
chúng ta chưa chống tham nhung quyết liệt bằng Trung Quốc, mà
còn cố tình dấu diếm ém nhẹm đi. Tại kỳ họp thứ 6 Quốc
hội khóa XIII vừa qua, đại biểu Lê Như Tiến đã nói thẳng:
"Khi có tham nhũng, người đứng đầu chỉ đạo biến báo,
nhào nặn số liệu làm phép thuật để tham nhũng chỉ còn là
khuyết điểm hoặc sơ xuất, chỉ xử lý nội bộ ở mức phê
bình, nhắc nhở hoặc chuyển công tác lên cấp cao hơn" Ông
Lê Như Tiến còn cho biết : "Trước khi đi họp Quốc hội,
lãnh đạo dăn dò: Có thể phát biểu chất vấn bất cứ vấn
đề gì trừ tham nhũng ra, bới việc đó chẳng khác nào vạch
áo cho người xem lưng".

Không ai nghi ngờ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về
quyết tâm làm trong sạch đảng của ông, nhưng trong bối cảnh
như vậy thì lực bất tòng tâm. Điều đáng buồn là ông
không nhìn thẳng vào sự thật, mà lại biến báo cho rằng tham
nhũng là vấn đề tất yếu của mọi quốc gia, mọi chế độ,
mọi thời kỳ, thậm chí cả thần Phật cũng tham nhũng, và
"có quyền lực trong tay thì có tham nhũng". Ông nói:
"Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phài
hối lộ mới lấy được kinh. Cho nên chúng ta phải xem xét
bình tĩnh , tình táo, sáng suốt . Phải có cái nhìn khoa học,
biện chứng về tham nhũng"

Tôi không hiểu "cái nhìn khoa học, tỉnh táo xem xét khách
quan, biện chứng về tham nhũng" của Tổng bí thư thế nào,
nhưng thật oan uổng khi Tổng bí thư kết tội Đức Phật tham
nhũng.

Trong phim "Tây du ký" có việc A Nan và Ca Diếp yêu cầu
Đường Tăng đổi chiếc bình bát vàng lấy kinh. Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng cho đó là một hành vi vi hối lộ. Thực ra
không phải như vậy. Trong 10 đại đệ tử cùa Phật, A Nan
đứng thứ ba và Ca Diếp thứ 10. Hai vị ấy đã dứt bỏ hết
tham, sân, si, mạn, nghi và ác kiến, đạt tới đắc quả A-
La -Hán, đáo bỉ ngạn cảnh giới Niết Bàn, không hề vướng
lụy đến chút của cải vụn vặt chốn trần gian.

Đường Tăng được vua Đường kết nghĩa anh em và
cử sang Tây Trúc lấy chân kinh đại thừa, trước khi đi đã
tặng bình bát vàng. Chiếc bình bát là thứ các nhà sư dùng
để khất thực (Khất sỹ trì bát). Chiếc bình bát của
Đường Tăng bằng vàng và do nhà vua ban tặng ngoài ý nghĩa đó
còn là biều tượng của tài sản và danh vọng. Nếu Đường
Tăng còn luyến tiếc cái bình bát vàng ấy nghĩa là chưa dứt
bụi trần, còn luẩn quẩn với của cải và tình riêng với
nhà vua, thì không thể liễu thoát sinh tử, không thề hoằng
dương chính pháp. Cái bình bát vàng trong hoàn cảnh của
Đường Tăng mang tính biểu tượng của của cải và danh
vọng, và việc A Nan và Ca Diếp yêu cầu Đường Tăng đổi
bình bát vàng mang ý nghĩa ẩn dụ rất sâu xa, là dứt bỏ các
thứ phù du bóng nước trọn kiếp tu hành.

Hãy nghe hai ngài A Nan và Ca Diếp nói với Đường Tăng: "Hà
hà! Tay trắng trao kinh truyền đời, người sau chết đói
mất!". Ý nghĩa sâu xa mà hai vị bồ tát muốn nói với
Đường Tăng là đạo pháp không thể truyền thụ một cách dễ
dàng (Đạo pháp bất khinh truyền) cho những kẻ thiếu tâm
đức, vì như vậy sẽ làm đạo pháp hoen ố, đời sau không
còn được hưởng pháp thực nữa.

Phật Hoàng Trần Nhân Tông đã dứt bỏ ngai vàng lên Yên Tử tu
thiền là cũng là một cách "bỏ bình bát vàng tu đắc
đạo" vậy.

Quyền lực tạo ra tham nhũng, tham nhũng tạo ra quyền lực.
Chúng ta đang trong cơn xoáy lốc luẩn quẩn đó, mà lại đổ
tội nguyên nhân tham nhũng cho kinh tế thị trường, và nghi oan
đến cả Đức Phật tham nhũng, thì quả thật rất khó hiểu
về "cái nhìn khoa học biện chứng về tham nhũng" của
Tổng bí thư.

<em><strong>Minh Diện</strong></em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140103/minh-dien-dung-do-oan-cho-phat), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét