Lê Diễn Đức - Không thể nói thật vì dối trá là bản chất

Ông Lê Doãn Hợp, Chủ tịch Hội truyền thông Việt Nam vào
đầu năm mới có bài viết trên "Tuanvietnam.net" hôm mồng
2/01/2014 nói "từ năm 2014 trở đi cần phát động cao trào nói
thật, báo cáo đúng. Mọi báo cáo của địa phương, cơ sở,
doanh nghiệp đều phải thẩm định, ai báo cáo sai phải xử lý
nghiêm túc".

<center> <a
href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXtVUdbtq8iv4yPuHOOSfIZhOFb7TzUR0EQSjoIXaNXaZoBgjVDd3t0vj_jLbHZhAkyg-2Q5twJsHyS-2N1WQU-UDysTQFvNDmuj4S0_9Bw4E24xjYEPR97fJNW4T4IhiwB7NGfODTc-E/s1600/download+(2).jpg"
><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXtVUdbtq8iv4yPuHOOSfIZhOFb7TzUR0EQSjoIXaNXaZoBgjVDd3t0vj_jLbHZhAkyg-2Q5twJsHyS-2N1WQU-UDysTQFvNDmuj4S0_9Bw4E24xjYEPR97fJNW4T4IhiwB7NGfODTc-E/s1600/download+(2).jpg"
></a></center>
<em><center> Lê Doãn Hợp</center></em>


Ông Hợp nói thêm:

"Phải coi bệnh nói dối kéo dài đã đến hồi phải kết. Thà
kết thúc bằng một nỗi đau để làm lại từ đầu còn hơn
tiếp tục kéo dài nỗi đau mà chưa biết khi nào kết thúc. Nói
dối kéo dài, bản chất cũng là lừa đảo. Phải xử tội nói
dối như tội danh lừa đảo thì mới nghiêm túc, triệt để".

Ô hay, thế từ mấy chục năm nay người ta toàn nói dối nhau
hay sao mà bây giờ mới "phát động cao trào nói thật".

Xin thưa, quả đúng như thế! Suốt mấy chục năm nay người ta
vẫn lừa gạt nhau, ru ngủ nhau bằng dối trá. Dối trá là căn
bệnh không thể chữa của cả hệ thống chính trị, lan toả,
bao trùm xã hội dưới sự cai trị của hệ thống này. Hệ
thống này chính xác được xây dựng và tồn tại dựa trên
dối trá và bạo lực. Không có phương thức nào có thể phát
động cao trào nói thật. Đó là sự thật trần truồng và xót
xa.

Nhà nước CHXHCN Việt Nam được xây dựng trên một học
thuyết dối trá. Chủ nghĩa Mác-Lenin và nhà nước xã hội chủ
nghĩa tốt đẹp (trên lý thuyết) mà họ dùng làm phương tiện
để hô hào dân chúng kháng chiến chống thực dân đế quốc
đã bị phá sản sau năm 1990 khi hệ thống Xô Viết tại châu
Âu bị sụp đổ. Nó là chủ nghĩa siêu thực và đẫm máu.
Một học thuyết đã bị chôn vùi trong đống rác lịch sử và
ngày hôm nay, sự phản trắc và phản bội lại giai cấp lao
động càng chứng minh rõ ràng hơn. Đây là một hệ thống
chính trị mafia, quyền lực tập trung vào các nhóm lợi ích và
thân hữu theo hình kim tự tháp.

Để định hướng chính trị, bộ máy quyền lực đôi khi
không cố gắng làm sai lệch sự thật nhưng làm sai lệch ý
nghĩa của chúng, mặc dù vì mục đích tuyên truyền họ có
thể bịa đặt ra rồi nhồi nhét thông tin. Một Lê Văn Tám
không có thật, hay hình ảnh "không vợ, không con, hy sinh cả
cuộc đời cho dân tộc" của Hồ Chí Minh là những ví dụ.

Chỉ có một giá trị nhân quyền thống nhất, phổ quát cho
toàn nhân loại mà Việt Nam đã ký và cam kết thực hiện,
nhưng họ đưa ra khái niệm nhân quyền phương Tây, phương
Đông để nguỵ biện cho những vi phạm nhân quyền. Chỉ có
một gia trị dân chủ duy nhất, họ đưa ra khái niệm dân chủ
tập trung để biện minh cho sự độc tài toàn trị.

Trong bài "Lạm bàn về căn bệnh dối trá ở Việt Nam",
giáo sư Trần Kinh Nghị lưu ý rằng ở Việt Nam bệnh dối trá
có những đặc thù riêng. "Nó bắt nguồn từ thời kỳ cách
mạng giải phóng dân tộc, trải qua nhiều biến cố lịch sử
với những phong trào thi đua và những đợt cải cách ruộng
đất, cải tạo công thương, nhân văn giai phẩm v.v… khiến xã
hội bị xáo trộn, lòng người đảo điên. Những thời kỳ
kinh tế khắc khổ cũng khiến con người ta trở nên bon chen và
thủ đoạn. Tất cả tạo nên lối sống và tư duy phức tạp,
thường mang tính hai mặt, nói và làm không đi đôi với nhau".

Ông nói thói "làm thì láo, báo cáo thì hay" cùng thói
"chạy theo thành tích" vốn phát xuất từ thời xã hội chủ
nghĩa ở miền Bắc đã góp phần làm trầm trọng thêm căn
bệnh dối trá ở Việt Nam hiện nay, và đã trở thành "căn
bệnh trầm kha bám sâu rễ trong toàn xã hội đến độ ai không
biết nói dối, không biết làm ẩu và không biết 'ăn theo nói
leo' thì không thể tồn tại". Rồi ông kết luận "ở
Việt Nam mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật!".

Nhà văn Nguyên Ngọc trong bài "Cần một cuộc tự vấn"
viết:

"Tôi cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện
nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái
giả dối tràn lan khiến người ta không còn thật sự tin vào
bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi thường trực bây giờ: Tốt
để làm gì? Sạch để làm gì? Quên mình để làm gì? Xả thân
chống lại cái xấu, cái giả để làm gì? Liệu rồi có ai, có
cơ chế nào bảo vệ những nỗ lực đạo đức đó không? Hay
thậm chí bị cả cơ chế quật đánh lại như vẫn thấy không
hề ít?".

Đứa trẻ con Việt Nam sinh ra đã bị cơn bão táp dối trá
của một nền giáo dục suy sụp về phẩm chất quất vào tâm
hồn trong trắng. Một nền giáo dục tử tế khó có thể tồn
tại khi khắp nơi dấy lên cao trào chạy bằng cấp giả để
kiếm đường leo thang quan chức. Theo giáo sư Phạm Minh Hạc
của Bộ Giáo Dục &amp; Đào Tạo, "đến năm 2005, sau 4 năm, đã
phát hiện được 10 ngàn bằng giả. Số bằng giả này chủ
yếu tập trung ở công chức nhà nước trong đó có cả cán bộ
cấp cơ quan trung ương". Rất nhiều tỉnh uỷ viên, chủ tịch,
phó chủ tịch tỉnh sử dụng bằng giả. Ông Vũ Viết Ngoạn,
Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chánh của chính phủ mua bằng
tại La Salle Louisiana nhưng không đi học một ngày nào. Chưa có
quốc gia nào trên thế giới mà khi các chính trị gia xuất
hiện thì chức danh, học hàm được kèm theo nhan nhản như trên
báo Việt Nam. Các từ "giáo sư", "tiến sĩ" trở nên phản cảm
và gây dị ứng.

Chạy bằng chạy cấp, người ta còn chạy cả khen thưởng, huy
chương, huân chương, dẫn đến những hậu quả tệ hại, lộng
giả thành chân. Hồ Xuân Mãn, cựu Bí thư Thành uỷ Huế khai
man lý lịch để được phong Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân
dân. Những nhà ngoại cảm rởm vì tiền đã chẳng chút rung
động gì khi dùng xương trâu bò thay cho hài cốt liệt sĩ, lừa
bịp những người cả tin, nhẹ dạ.

Trong lĩnh vực kinh doanh, tờ Thời báo Sài Gòn ngày 20 tháng 6,
2013 viết:

"Việc che giấu hoặc không muốn minh bạch thông tin về hoạt
động kinh doanh trở thành lợi ích cấu kết thường trực của
cả cơ quan chủ quản và bộ máy quản lý doanh nghiệp nhà
nước để tránh những rắc rối từ công luận, tức từ ông
chủ đích thực của mình".



"Đâu đâu cũng thấy tình trạng thông tin mập mờ, không đầy
đủ hoặc bị bóp méo sai lệch bởi chính bộ máy hành chính
công rất đông mà không mạnh. Mỗi khi cần giải quyết một
việc gì người dân phải chạy vòng vo để tìm kiếm mà cũng
không có gì để đảm bảo. Xã hội đầy rẫy những "ma hồn
trận" do sự dối trá gây ra. Nó tạo ra môi trường tranh tối
tranh sáng rất thuận lợi cho các loại tội phạm, kể cả mafia
dân sự và mafia chính trị".

"Nói cách khác, người dân đã bị lừa dối quá nhiều bởi
những thực tế phũ phàng, trong đó có rất nhiều những công
trình xây dựng kém chất lượng do bị các nhóm lợi ích đục
khoét tham nhũng trong quá trình thi công. Tuy mới chỉ là bề
nổi của tảng băng chìm nhưng những vụ tham nhũng như PU 18,
Lã Thị Kim Oanh, ODA Hành lang Đông-Tây, những vụ nhượng bán
rừng và hầm mỏ cùng với những vụ thất thoát bạc nghìn
tỷ của Vinashin, Vinalines, Dung Quất và của hàng loạt "anh
cả đỏ" đang trên bờ vực phá sản khiến dư luận xã hội
hết sức bất bình và bất tín. Sự kiện rò nước tại con
đập Sông Tranh 2 hiện nay là một ví dụ điển hình của loại
"tội phạm kép"- tham nhũng và dối trá", giáo sư Trần Kinh
Nghị viết.

Cũng vì thế mà tăng trưởng GDP 2013 của các tỉnh thành đều
ở mức trên 10% nhưng cả nước chỉ trên 5%. Bạch hoá thông
tin là đồng nghĩa với tự sát trong một cơ chế xin-cho và
trục lợi từ nguồn đầu tư công bằng ngân sách nhà nước
hay vốn vay nước ngoài. Các số liệu chính thức về kinh tế,
an ninh, quốc phòng của Việt Nam hầu hết chỉ mang tính tham
khảo, rất ít khi sát với thực tế. Nhiều chuyên gia nghiên
cứu về tình hình Việt Nam, để có thể đánh giá chuẩn xác
thường phải lấy thêm các tư liệu của nước ngoài.

Ông Trần Doãn Hợp có nhắc lời cựu Tổng Bí thư Đảng
cộng sản Bulgaria Todor Zhivkov:

"Điều quý giá nhất của thế giới và hành tinh chúng ta là
niềm tin cậy và sự thật. Sự thật sẽ sáng tạo thế giới,
và mọi sự giả dối đều phá hoại thế giới".

Nhưng, nghịch lý thay, chính sự dối trá phát sinh, nảy nở và
củng cố thể chế độc tài, đặc quyền cai trị của Đảng
Cộng sản Việt Nam. Dối trá là bản chất của chế độ.
Đảng dối trá, Nhà nước dối trá, người người dối trá,
cả xã hội chìm ngập trong dối trá và nghi kị, cảnh giác
lẫn nhau.

Dù sao thì Albert Camus cũng nói đúng:

"Dối trá có nhiều khía cạnh: dựng chuyện, nói nửa sự
thật, vu khống... Nhưng luôn luôn là vũ khí bảo vệ của kẻ
hèn nhát".

© <b>Lê Diễn Đức</b>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140108/le-dien-duc-khong-the-noi-that-vi-doi-tra-la-ban-chat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét