Hôm nay là ngày thế giới một lần nữa vinh danh Quyền Con
Người, kỷ niệm 63 năm kể từ khi Hội đồng Liên Hiệp Quốc
công bố ngày 10 tháng Mười hai là ngày mọi người khắp nơi
trên thế giới cùng nhắc nhở nhau về những giá trị trong
bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 và xem đó là một
tiêu chuẩn chung mọi quốc gia cần đạt được. Ngày Quốc Tế
Nhân Quyền năm nay cũng đánh dấu 20 năm Cao ủy Nhân quyền LHQ
được thành lập để tranh đấu cho nhân quyền thế giới theo
bản Tuyên Bố Vienna và Chương trình Hành động, VDPA (Vienna
Declaration and Programme of Action). Đây cũng là một cơ hội tốt
để ngồi ôn lại những tiến triển trong một năm đã qua và
nghĩ đến khát vọng cho những ngày sắp tới khi nói về đề
tài Nhân Quyền tại Việt Nam.
Nhân Quyền, còn gọi là Quyền Con Người, vốn không phải là
một danh từ xa lạ đối với người dân tại Việt Nam. Nhưng
trong năm vừa qua, nó đã khoác lên một ý nghĩa sâu sắc hơn
bao giờ hết đối với tôi và những người bạn của tôi. Qua
những sự kiện trông thấy, tôi tin rằng sự cảm nhận này
còn lan rộng đến nhiều người khác nữa. Danh từ này giờ
đây đã khuấy lên sự tò mò cho những người chưa biết rõ
về nó. Nó đem lại một niềm tin về một ngày mai tươi sáng
hơn cho những người đã tin tưởng vào nó. Nó tạo nên sức
mạnh cho những người đã nhận thức rõ được giá trị của
nó và biết sử dụng nó. Và để rồi bằng niềm tin và sức
mạnh đó họ có thể xắn tay áo, bất chấp mọi hiểm nguy gian
khó, chung tay xây dựng một xã hội dân sự thực thụ làm nền
tảng để xây dựng một tương lai tốt hơn cho thế hệ sau.
Từ sự chung tay này, tôi đã nhận ra sự lớn mạnh của nhóm
No-U qua những trận bóng giao hữu và hoạt động từ thiện
giúp đỡ người dân vùng cao và nạn nhân thiên tai nhưng đồng
thời cũng trang trãi thông điệp gìn giữ biển đảo, nâng cao
ý thức về an nguy quốc gia, dân tộc. Từ sự chung tay này, tôi
đã nhìn thấy sự hình thành của Mạng Lưới Blogger Việt Nam
qua những hoạt động dã ngoại nhân quyền, thả bóng bay với
thông điệp quyền con người, phát cẩm nang nhân quyền với
mục đích đem giá trị nhân văn mà thế giới công nhận đến
với người dân. Từ sự chung tay này, tôi đã được nhìn
thấy những chiếc áo mang thông điệp Quyền Con Người ôn hòa
xuất hiện trên khắp miền đất nước. Từ sự chung tay này,
tôi đã chứng kiến các bạn trẻ biết sử dụng quyền tự do
ngôn luận để viết lên Tuyên Bố 258, biết sử dụng sức
mạnh ngoại giao một cách ôn hòa để đánh tiếng cho cộng
đồng quốc tế biết về những bất công, áp bức thay vì cam
chịu bất công và nuôi nấng lòng căm thù chế độ. Từ sự
chung tay này, tôi đã nhìn thấy sự hình thành của hội Phụ
Nữ Nhân Quyền Việt Nam, một nhóm hoạt động dân sự dù mới
mẽ nhưng tin rằng bên cạnh việc tranh đấu cho Nhân Quyền họ
sẽ có những hoạt động hữu ích cho xã hội như giúp đỡ
các nạn nhân bị bạo hành gia đình, bị đẩy và vòng xoáy
của tệ nạn buôn người.
Và, trong nhận thức về các quyền lợi con người đáng lẽ ai
cũng có, tôi đã nhìn thấy nhiều người trẻ biết kểm chế
được nỗi lo sợ, lên tiếng đòi hỏi và thực thi quyền con
người cho mình và cho người khác, bất chấp bản án tù lơ
lững trên đầu. Trong nhận thức về Quyền Con Người, tôi đã
nhìn thấy sự hy sinh và lòng can đảm của những người tiên
phong sáng lập một phong trào để hâm nóng phương châm khai dân
trí, chấn dân khí bị lãng quên và nhấn mạnh giá trị của
Quyền Con Người. Tôi cũng đã nhận thấy được sự hy sinh và
lòng can đảm của các bậc cha mẹ dù đã lớn tuổi vẫn bôn
ba vất vả khắp nơi vận động cho sự tự do và ủng hộ quan
điểm vì dân tộc, xã hội của con mình.
Đối với tôi, đây chính là sức mạnh thực sự có thể tạo
thay đổi: những người trẻ ở tuối vừa mới hoặc chuẩn
bị bắt đầu làm cha mẹ, biết băn khoăn về những tệ nạn
xãhội và bất cập trong chính sách, biết trăn trở về môi
trường trưởng thành của con cái mình, biết phân vân và lúng
túng nghĩ đến việc phải trả lời con mình như thế nào khi
chúng biết mở miệng hỏi hai chữ tại sao… Với Quyền Con
Người như chiếc chìa khóa trong tay và con đường hoạt động
xã hội dân sự như một phương hướng, tôi tin rằng họ sẽ
không ngần ngại tiến đến trước những cánh cửa đóng và
mở ra một thế giới rộng lớn hơn cho thế hệ sau. Sự nhiệt
tình trong hoạt động xã hội dân sự và động cơ phi thế
lực chính trị của họ sẽ đánh tan được sự thờ ơ của
số đông, lay chuyển được sự quan tâm của thành phần cấp
tiến. Tôi tin rằng các nhóm hoạt động xã hội dân sự nếu
có thể lớn rộng rồi cũng sẽ có ngày gặt hái được nhiều
thành tựu tốt đẹp.
Nhưng,
Những điều vừa nêu trên chỉ là ôn lại những gì đã qua và
kỳ vọng vào những gì sắp tới. Vẫn còn đó thực trạng
trước mắt là Việt Nam vẫn còn là một xã hội được lãnh
đạo bởi một đảng chính trị độc tài cai trị. Và cũng như
mọi chính quyền độc tài khác, họ thừa khả năng nhận ra
mối nguy hại của một xã hội dân sự thực thụ đang lớn
dần. Tuy rằng Việt Nam vừa gia nhập vào Hội đồng Nhân
quyền LHQ, chính quyền nhà nước Việt Nam sẽ không tôn trọng
các giá trị Nhân Quyền và sẽ thẳng tay đàn áp các hoạt
động xã hội dân sự có thể lớn mạnh, gây suy giảm quyền
lực độc tài cai trị của họ. Hành động tịch thu bong bóng,
xé rách tài liệu tuyên ngôn nhân quyền quốc tế, và quăng
mắm tôm vào người tham dự buổi họp mặt tìm hiểu về
Quyền Con Người hôm 7/12 vừa qua là một chứng minh cho việc
bất chấp giá trị nhân quyền quốc tế của chính quyền Việt
Nam. Khi tôi viết những dòng này thì đọc được status của
một người bạn, anh Nguyễn Văn Thạnh nói về việc an ninh
giả dạng côn đồ hành hung anh ấy và một số bạn khác ngay
trongngày Nhân quyền Quốc tế, trong đó có hai vợ chồng Lê Anh
Hùng và Nguyễn Thị Phương Anh (hai người vẫn thường xuyên
bị côn đồ sách nhiễu, đe dọa tính mạng mà chính An ninh
không giải quyết hoặc bảo vệ được gì). Như anh Thạnh đã
viết "đất nước chúng ta đang bị côn đồ hóa", điều
này là bắt buộc. Côn đồ hóa an ninh là điều bắt buộc vì
với tư cách thành viên Liên Hiệp Quốc và Hội đồng nhân
quyền, mọi cản trở xã hội dân sự hình thành và lớn mạnh
đều phải không liên quan đến chính quyền nhưng không thể
thuyên giảm.
Tôi tin rằng các nhóm xã hội dân sự ít ỏi hiện nay rồi sẽ
phải đối diện với nhiều khả năng bị đàn áp qua nhiều
thủ đoạn gian trá khác. Họ rất cần đến sự quan tâm của
mọi người vì với khả năng khai thông nhận thức về các
quyền cơ bản con người qua các hoạt động xã hội, họ là
mối đe dọa trực tiếp và mạnh mẽ nhất đối với sự độc
quyền cai trị của chính quyền, đối với thái độ vô trách
nhiệm với những hậu quả dẫn đến từ việc tự ý định
đoạt những quyết định cần sự góp ý và phủ quyết của
người dân. Hãy quan tâm đến, ủng hộ, và hỗ trợ họ. Không
một thành tựu nào không có cái giá của nó và không một khát
vọng nào có thể hình thành nếu không ai bắt tay vào thực
hiện.
10/12/13
Hoàng Triết
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131210/hoang-triet-viet-trong-ngay-quoc-te-nhan-quyen-101213),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét