Gia Minh - Vì sao nhiều đảng viên bỏ đảng?

<div class="boxleft300"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/open-quitters-fr-vn-communist-party-gm-12122013093733.html/000_Hkg4466727-305.jpg/image"
/><div class="textholder">Hình minh họa chụp năm 2011 tại Hà
Nội.</div></div>Công luận tại Việt Nam trong tuần đầu tháng 12
xôn xao về việc công khai từ từ bỏ đảng Cộng sản của
các ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng và bác sĩ Nguyễn Đắc
Diên tại Sài Gòn.

Trước đó có một số người từng thực hiện biện pháp
tương tự; tuy nhiên số này vẫn còn là thiểu số trong chừng
hơn ba triệu đảng viên tại Việt Nam.

<h3><b>Lời nói không đi đôi với việc làm</b></h3> Danh sách
những đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức công
khai làm đơn ra khỏi đảng, hồi tháng 7 vừa qua lại có thêm
một tên mới là ông Nguyễn Thái Sơn.

Trong đơn ra khỏi đảng, ông này nêu rõ 'Có thể nào một
cán bộ, đảng viên suốt đời gương mẫu, cần cù, chịu khó
làm việc, tin tưởng vào pháp luật và hệ thống chính quyền
của nhà nước đấu tranh bảo vệ lẽ phải lại trở thành
thảm họa'.

Ông Nguyễn Thái Sơn năm nay đã 70 tuổi cho biết lý do khiến
ông phải đi đến quyết định ra khỏi Đảng Cộng sản Việt
Nam:

<i>"Lý do chính là lời nói không đi đôi với việc làm,
chính sách, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết của Đảng
không được thực hiện. Thứ hai nhiều vấn đề bất bình
trong xã hội do chủ trương, đường lối không đi đôi với
thực hành nên gây cho tôi những thảm họa. Vụ việc của tôi
báo chí đã đăng rất nhiều, và nhiều cơ quan pháp luật cũng
xác nhận chuyện này là chuyện vi phạm luật pháp, nhưng cuối
cùng họ cũng làm tầm bậy, tầm bạ. Chính vì thế tôi cũng
báo cáo lên trong chi bộ vụ việc này không làm đến nơi đến
chốn thì Đảng cũng chẳng có việc gì nữa nên tôi xin nghỉ
sinh hoạt đảng, vì sinh hoạt đảng như thế là hình thức, là
vớ vẩn thôi.</i>

<i>Qua chuyện tôi đi khiếu kiện cũng gặp trong xã hội nhiều
chuyện cũng rất bức xúc. Nhiều người cũng rất khổ sở.
Ngay cả chúng tôi là người có học, có hành, đọc báo, đọc
luật và có thể hiểu; còn nhiều người dân quá cực khổ
không có điều kiện đọc nên không hiểu nhiều. Nhiều người
cũng không có tài liệu bằng chứng, mất thời giờ cho chuyện
ấy mà không giải quyết được. Vấn đề của chúng tôi làm
rất chính đại, quang minh, đàng hoàng; đấu tranh có tổ chức
mà họ còn làm bậy như thế thì những người không có điều
kiện như chúng tôi họ khổ như thế nào! </i>

<i>Thực chất vấn đề tôi xin ra đảng là đấu tranh cho một
xã hội bình đẳng, công minh. Tôi đã gửi trên 4.000 đơn đến
các cơ quan bảo vệ pháp luật, các cơ quan quốc hội, chính
phủ mà họ không giải quyết thì trách nhiệm của họ ở
đâu, làm gì?</i>

<i>Liên quan đơn (xin ra đảng) vừa rồi tôi cũng muốn dư
luận của xã hội, kể cả dư luận quốc tế vì đây là chân
lý - lẽ phải mà; trắng đen phải phân minh thì xã hội mới
phát triển lành mạnh được. Nếu tình hình thế này kéo dài
thì đất nước sẽ trở nên tồi tệ, con người sẽ trở nên
rất xấu."</i>

<h3><b>Khó tìm người cùng chí hướng</b></h3> Một đảng viên
trẻ công khai từ bỏ lý tưởng cộng sản được nhiều
người biết đến là anh Nguyễn Chí Đức. Sau một năm ra khỏi
đảng, anh có bài viết mang tựa 'Suy nghĩ cô đọng sau một
năm từ bỏ Cộng sản'.
.

<div class="boxleft300"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/vietnam/chinh-tri/nguyen-phu-trong-s-special-envoy-to-china-to-report-the-results-of-the-11-th-party-congress-mlam-02242011180606.html/000_Hkg4476059-250.jpg/image"
/><div class="textholder">Các Đại biểu đang biểu quyết tại
Đại hội đảng XI hôm 17-01-2011. AFP PHOTO / HOANG DINH
Nam.</div></div>Trong bài anh có câu 'Sự thật đã rõ nhưng
những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo,
gạo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa - nặng tình, chấp nhận
dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng.'

Anh Nguyễn Chí Đức cho biết:

<i>"Khó tìm người mong muốn và người mình mong muốn. Bản
thân công an địa phương họ cũng tìm cách ngăn trở chuyện
những người như tôi tụ lại thành một điểm nào đấy. Vừa
rồi tôi có tìm đến những người đảng viên có suy nghĩ
không tin vào đảng, và tôi đánh bài ngửa với họ mời bác,
mời anh có uy tín làm hội trưởng (từ rất khiêm tốn, không
nói là đảng trưởng) quy tụ những người như tôi, nhưng
nhiều người không dám. Thực tế như ông Lê Hiếu Đằng, ông
đã dám bỏ đảng đâu. Nếu ông bỏ đảng tôi sẽ đến ngay
để bàn, hoặc tôi với góc độ người thế hệ sau để
'một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi
cao'. Tôi đã bỏ rồi, tôi cần những người dám đoạn
tuyệt và ly dị tổ chức cộng sản thì mới tin nhau được.
Chỉ tin nhau qua hành động, chứ không thể qua những lời nói
trên mạng. Cũng như trong chuyện tình cảm, phải ly dị mới có
thể tìm người khác, đối phương mới yên tâm hơn."</i>

Bản thân ông Nguyễn Thái Sơn vì tố cáo tham nhũng và việc
bảo kê, bao che cho hành vi phạm pháp mà theo ông là tội ác,
nên bản thân ông bị trù dập, trả thù. Ông cho biết cũng khá
đơn độc, khó tìm được người đồng cảm lên tiếng bênh
vực ông:

<i>"Ở Việt Nam có những người cũng biết đó là sự thật,
nhưng không dám can thiệp vì họ sợ liên lụy đến vấn đề
này, vấn đề khác. Ở Việt Nam mà làm được điều đó là
có nghị lực phi thường rồi. Bình thường họ sợ nhiều vấn
đề phức tạp nên không dám làm. Thứ hai xã hội không có
trách nhiệm nên nhiều người cũng bàng quang trong vấn đề
này."</i>

<h3><b>Bất hạnh của dân tộc?</b></h3> Anh Nguyễn Chí Đức còn
viết thêm rằng 'Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ
đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá
nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế
hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn
họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết. "

Theo anh Nguyễn Chí Đức thì đó là nỗi bất hạnh cho dân
tộc Việt Nam:

<i>"Bản thân người cộng sản đi đầu độc người khác
nhưng chính họ cũng bị đầu độc. Bản thân những người
mới vào đảng ai cũng đầy nhiệt huyết, thông minh, có chí
khí; nhưng vào tổ chức này nó làm cho người ta phải nói
dối, rồi phải luồn cúi; nhất là trong xã hội bây giờ muốn
lên chức trưởng, phó phòng phải biết nịnh bợ rồi, phải
biết 'thượng đội, hạ đạp', phải biết dùng tiền để
lên chức cao hơn. Đó là cấp thấp nhất, cấp càng cao thì tha
hóa càng cao. Mà đã tha hóa cao đến mức vào Quốc hội rồi
mà bỏ đảng thì họ khui ra đầy 'phốt' ngay. Thời bây
giờ nói thật những người phản tỉnh ở cấp cao cũng chả
tốt đẹp gì đâu, hiếm lắm. Thời chống Pháp thì nhiều, vì
đó là thời các tiền bối cộng sản phần lớn họ trong
sạch, có lý tưởng; nên khi họ phản tỉnh thì họ đa số
được mọi người tín nhiệm, lắng nghe ví dụ như ông Trần
Độ, hay Hoàng Minh Chính, Trần Xuân Bách. Những người đó,
thời chưa có Internet, tôi nghe bố mẹ, hàng xóm bàn tán cả
tuần về những người đó."</i>

Người cựu đảng viên Nguyễn Thái Sơn mới ra khỏi đảng
từ hồi tháng 7 thì cho rằng những người bị oan ức cùng
cảnh ngộ như ông không có được một chỗ dựa nào tại
đất nước Việt Nam:

<i>"Vấn đề ở Việt Nam hiện tại không có chỗ dựa nào
cho những người thẳng thắn đấu tranh như thế."</i>

Trong bài viết sau một năm từ bỏ Cộng sản, anh Nguyễn Chí
Đức trích lại lời nói của cố tổng thống VNCH Nguyễn Văn
Thiệu 'Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những
gì Cộng sản làm'. Đó là một trong ba cảnh tỉnh chân thành
mà anh Nguyễn Chí Đức đưa ra.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131213/gia-minh-vi-sao-nhieu-dang-vien-bo-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét