<img src="http://danluan.org/files/u23/a1a13.jpg" width="600" height="277"
alt="a1a13.jpg" />
Bangladesh là quốc gia có dân số 147 triệu ở vùng Nam Á. Sau
cuộc chiến tạm gọi là nội chiến Pakistan dài phát xuất từ
các lý do văn hóa, tôn giáo, địa lý, quốc gia Bangladesh được
thành lập vào năm 1971. Về kinh tế, Bangladesh được xếp vào
hạng thứ 151 trên thế giới, nghĩa là rất nghèo. Nhiều triệu
trẻ em Bangladesh vẫn còn thiếu dinh dưỡng. Chẳng những thế,
các nước chung quanh cũng là những nước nghèo không thua kém
nên các quan hệ kinh tế thương mại trong khu vực chẳng phát
triển gì nhiều.
Nhưng khi trận bão lụt Katrina xảy ra ở New Orleans, Mỹ, tháng 8
2005, Bangladesh là một trong những quốc gia đầu tiên đáp ứng
về cả nhân lực lẫn tài chánh. Chính phủ Bangladesh đã tặng
nạn nhân Katrina 1 triệu đô la và sẵn sàng đưa chuyên viên
sang giúp xây dựng các đê điều ở New Orleans mà họ vốn có
nhiều kinh nghiệm.
Có người cho rằng việc Bangladesh tặng một triệu đô la cho
Mỹ chẳng khác gì <em>"gánh củi về rừng"</em> và cũng có
người cho rằng đó là một cách đầu tư lòng nhân đạo. Một
nước nghèo như Bangladesh, số tiền một triệu đó sớm muộn
cũng được Mỹ viện trợ trở lại, có thể với cả vốn
lẫn lời.
Nhưng đại đa số các nhà bình luận đều đồng ý, trên tất
cả những khía cạnh chính trị, kinh tế, nghĩa cử của chính
phủ Bangladesh đã nói lên tấm lòng nhân ái của những người
cùng cảnh ngộ. Năm 1974, Bangladesh vừa mới thành lập đã
phải chịu một trong những cơn lụt lớn nhất trong lịch sử
nhân loại với gần 30 ngàn người chết. Những cơn mưa mùa
kéo dài suốt tháng đã làm xứ sở này sống với lũ lụt
thường xuyên như chúng ta thấy trên các phóng sự truyền hình.
Không ai hiểu được nỗi lòng của người chịu đựng lũ lụt
hơn những người phải than thở <em>"trời hành cơn lụt mỗi
năm"</em> như người dân Bangladesh.
Ngày 4 tháng 11, bão Haiyan hay Yolanda theo cách gọi của Philippines
được cảnh báo và ngày 7 tháng 11, Tổng thống Phi Benigno Aquino
III kêu gọi dân chúng trong vùng bão sẽ đi qua di tản tức
khắc. Nhưng nhiều khu vực không biết tin tức và dù có nhận
được lịnh cũng không biết đi đâu. Và vài giờ sau, lúc 6
giờ sáng cơn bão với sức gió 275 kilomet giờ vào đất liền.
Theo ước lượng của các cơ quan thiện nguyện quốc tế nhiều
chục ngàn người dân Phi tại các đảo miền trung Philippines
đã chết do cơn bão Haiyan gây ra. Chỉ riêng đảo Leyte Island
đã có 10 ngàn người chết. Theo ước lượng của cơ quan
National Disaster Risk Reduction and Management Council (NDRRMC) thuộc
chính phủ Phi, khoảng 9.5 triệu người bị ảnh hưởng và
hiện có 630 ngàn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất.
Theo phóng viên CNN có mặt tại chỗ trong những ngày đầu,
nhiều làng đã trở thành ngôi mộ tập thể và nạn nhân sống
sót phải uống nước dừa để sống. Với sức gió 275 kilomet
một giờ số thiệt hại nhân mạng và tài sản cuối cùng sẽ
còn cao hơn ước tính rất nhiều.
Trong điêu tàn đổ nát do siêu bão Haiyan gây ra những hạt
giống tình thương đang được gieo trồng. Hàng trăm quốc gia,
hàng ngàn tổ chức từ thiện khắp thế giới đang đổ về
Philippines không chỉ với thuốc men, áo quần, thực phẩm mà
cả nhân lực để góp phần hàn gắn vết thương. Chính phủ
Mỹ chỉ vài giờ sau cơn bão đã thông báo viện trợ khẩn
cấp 20 triệu đô la, Anh tặng 16 triệu đô la, Nhật Bản tặng
10 triệu đô la. Đó chỉ là tiên mặt, ngoài ra, các hàng không
mẫu hạm HMS Illustrious của Anh, USS George Washington của Mỹ
chuyên chở thuốc men và vật dụng cần thiết đến Phi.
Và Trung Cộng, quốc gia có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế
giới đã viện trợ 100 ngàn đô la.
Đừng nói gì các công ty như IKEA cam kết 2.7 triệu đô la,
Coco-Cola cam kết 2.5 triệu, số tiền viện trợ của cường
quốc thứ hai trên thế giới có thể còn thấp hơn số tiền do
các cựu thuyền nhân và đồng hương Việt Nam tại hải ngoại
đóng góp. Báo Times bình luận 100 ngàn đô la là một sỉ nhục
đối với Philippines. Trước phản ứng của dư luận thế giới
mới đây Trung Cộng đã gia tăng viện trợ lên đến 1.64 triệu
đô la nhưng không phải tiền mặt mà là mùng mền, chăn chiếu.
Những món <em>"Made in China"</em> này nghe qua là đã sợ.
Nhiều nhà bình luận dù phê bình Trung Cộng đã yểm trợ chỉ
bằng 6 phần trăm số tiền New Zealand đã hứa nhưng không ai
hiểu tại sao các lãnh đạo Trung Cộng lại có thể làm như
thế, chẳng lẽ chúng không biết thế nào là xấu hổ hay sao.
Ngay cả tờ Global Times có khuynh hướng dân tộc cực đoan cũng
viết trong phần bình luận ngày 12 tháng 11, 2013 <em>"Trung Quốc
như một cường quốc có trách nhiệm nên tham gia vào các hoạt
động cứu trợ để giúp đở nạn nhân của quốc gia láng
giềng. Nếu Trung Quốc làm nhục Philippines lần này, Trung Quốc
sẽ chịu tổn thất lớn lao."</em>
Lãnh đạo Trung Cộng không phải là không nhận ra điều đó
nhưng Trung Cộng ngày nay không phải là một Trung Cộng mà Chu
Ân Lai từng thề nguyền sát cánh cùng các nước nghèo, bị
trị láng giềng tại hội nghị Bandung ở Nam Dương 1955. Trung
Cộng ngày nay cũng không phải là một Trung Cộng mà Đặng
Tiểu Bình đã hứa chia ngọt sẻ bùi với các quốc gia Đông
Nam Á bằng những lời đường mật trong chuyến viếng thăm
của y năm 1978. Cơn bỉ cực đã qua, thời thái lai đang tới,
lãnh đạo Trung Cộng ngày nay là một đám kiêu căng đang
giương cao ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc Đại Hán và chủ nghĩa
này sẽ là chảo dầu của chiến tranh thế giới lần thứ ba
phát xuất tại Á Châu.
Hơn ai hết, lãnh đạo Trung Cộng biết 3 trong số 20 cơn lụt
lớn nhất nhân loại đều xảy ra tại Trung Hoa với khoảng 3
triệu người chết trong cơn lụt 1931, hai triệu người chết
trong cơn lụt 1887 và khoảng bảy trăm ngàn người chết trong
cơn lụt 1938, nhưng bản chất ti tiện, kiêu căng của giới
lãnh đạo CS đã giết chết đặc tính <em>"nhân chi sơ tính
bổn thiện"</em> của con người, che khuất tình <em>"đồng
cảnh tương thân"</em>, bôi một lớp tro đen lên trên mấy
ngàn năm văn hóa Trung Hoa và hủy hoại thể diện một của
một quốc gia có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới.
Trung Cộng là một trong những nước có nguồn dự trữ vàng
lớn nhất thế giới, là nước chủ nợ lớn nhất thế giới
và GDP có khả năng sẽ vượt qua Mỹ vào năm 2020 với ước
lượng khoảng 24 ngàn tỉ đô la. Trung Cộng có rất nhiều cái
nhất nhưng những điều đó không làm nên giá trị của một
quốc gia, không làm cho nhân loại kính trọng Trung Cộng hơn
Bangladesh, bởi vì giá trị của một quốc gia không phải
được xác định bằng của cải mà bằng các tiêu chuẩn đạo
đức, dân chủ, văn minh và văn hóa.
Khi bàn về những phẩm chất để làm một quốc gia trở nên
vĩ đại và được kính trọng, nhà văn Thomas Fann, trong một
tiểu luận xuất sắc đã nêu ra 10 yếu tô gồm tự do, công
lý, danh dự, đạo đức, lòng thương cảm, thành thật, giá
trị cuộc sống, sáng tạo, vượt trội, bảo vệ môi trường
cho các thế hệ tương lai. Thomas Fann nhấn mạnh đến việc
nghĩ đến các thế hệ tương lại khi nhắc câu chuyện Disney
Land. Ông Walt Disney chết năm năm trước ngày Disney World ở
Florida, Mỹ, khai mạc. Trong lễ khai mạc, có người than phải
chi ông còn sống để thấy những khu chơi dành cho cho thiếu nhi
huy hoàng tráng lệ như ngày nay. Thật ra, với tầm nhìn xa và
tư duy khai phóng, ông Walt Disney đã thấy những nụ cười rạng
rở, những ánh mắt vui tươi của trẻ em từ lâu trước ngày
khai mạc Disney Land.
Trung Cộng không đạt bất cứ một phẩm chất nào trong mười
phẩm chất nêu trên. Nhưng nếu phải xếp hạng, có lẽ nên
được xếp Trung Cộng cùng thời đại với các nhóm dân bộ
lạc bán khai ăn thịt người còn sống tản mát trong các khu
rừng ở Congo, vùng West Indies và khu vực Amazon hoang dã.
Tại sao?
Cách đây không lâu Trung Cộng là một trong số ít quốc gia mà
cha mẹ đã làm thịt con đẻ của mình để sống qua ngày. Cách
đây không lâu đã có hơn ba chục triệu người dân Trung Cộng
phải chết đói, ăn thịt nhau một cách công khai trong thời kỳ
Bước tiến nhảy vọt và Công xã nhân dân, tức giai đoạn
người dân phải đem nồi niêu xoong chảo ra các <em>"nhà
luyện kim sau vườn"</em> để <em>"đúc thép"</em> theo chủ
trương của Mao Trạch Đông. Và không chỉ trong 40 năm trước,
mà ngay cả ngày nay cũng thế, trong lúc đại đa số nhân loại
đã qua khỏi thời kỳ dã man cả ngàn năm nhưng tại Trung Cộng
việc ăn thịt người là một thức ăn sang trọng. Tờ Next
Magazine phát hành tại Hong Kong cho rằng tại Trung Cộng, thai nhi
là thức ăn phổ biến.
Tháng Năm, 2012, trên tờ Washington Times, nhà văn và nhà nghiên
cứu Youngbee Dale cho biết sở quan thuế Nam Hàn đã tịch thu 17
ngàn viên thuốc chế bằng thai nhi sản xuất tại Trung Cộng.
Chính sách một con đã buộc các cặp vợ chồng chọn phá thai
dù ở giai đoạn nào khi biết đứa bé sắp chào đời là con
gái. Đài truyền hình Nam Hàn chiếu một phóng sự kinh hoàng,
trong đó, các bác sĩ người Hoa thực hiện các ca phá thai và
ăn bào thai ngay tại chỗ. Một bác sĩ người Hoa khác để dành
bào thai trong tủ lạnh như để dành tôm cá. Việc ăn thịt
người xảy ra nhiều nơi ở các bộ lạc bán khai Phi Châu, Nam
Mỹ nhưng ăn thịt người được nhà nước cho phép chỉ xảy
ra tại quê hương của Tập Cận Bình.
Trung Cộng như một cường quốc kinh tế và theo thông lệ chính
trị quốc tế, phải hành xử đúng tư cách của một cường
quốc dù đối với bạn hay thù. Nhưng không, lãnh đạo Trung
Cộng không có trái tim và lòng nhân đạo và cũng không quan tâm
đến sĩ diện của quốc gia. Đối với chúng tiền bạc là vũ
khí, là cây gậy. Philippines là quốc gia tranh chấp với Trung
Cộng về chủ quyền biển Đông nên những đứa bé Philippines
đang hấp hối ở Tacloban phải chết thay cho chính phủ của các
em.
Lãnh đạo Trung Cộng là những kẻ nói như Bá Dương nhận xét
về nước của ông ta <em>"Người Tây phương có thể đánh
nhau vỡ đầu rồi vẫn lại bắt tay nhau, nhưng người Trung
Quốc đã đánh nhau rồi thì cừu hận một đời, thậm chí có
khi báo thù đến ba đời cũng chưa hết."</em>
Tại sao người Nhật không ghét Mỹ dù Mỹ đã ném hai trái bom
nguyên tử giết 240 ngàn người Nhật tại hai đảo Hiroshima và
Nagasaki? Bởi vì đó là lịch sử. Con người cũng như quốc gia,
không ai có thể quay ngược lại bánh xe thời gian và chỉ có
thể vượt qua nỗi đau quá khứ bằng cách xây dựng một
tương lai tốt đẹp hơn cho các thế hệ mai sau. Trung Cộng thì
khác. Mối nhục một trăm năm được ghi đậm ngay trong phần
mở đầu của hiến pháp và lòng thù hận nước ngoài đã
được đảng CS khai thác tận tình.
Từ cơn bão lụt Katrina đến nay, mỗi khi cần phải tìm một
ví dụ để nhắc đến tình người, để biểu dương tinh thần
<em>"đồng cảnh tương thân"</em>, Bangladesh lại được ca
ngợi trong hầu hết bài viết, diễn văn, từ tổng thống Mỹ
cho đến một học sinh trung học và xem đó như <em>"tấm
gương Bangladesh"</em>. Từ cơn bão Haiyan về sau, Trung Cộng
cũng sẽ được nhắc nhở nhưng hoàn toàn phản nghĩa với
Bangladesh. Trung Cộng sẽ đồng nghĩa với bản chất ti tiện,
dã man, kiêu căng, thù vặt và thù dai. Bản chất đó là
<em>"sự kết hợp hài hòa và nhuần nhuyễn"</em> của dòng
máu bành trướng Đại Hán và đặc tính Cộng Sản độc tài.
Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, Trung Cộng là quốc gia có
tổng sản lượng nội địa năm 2012 hơn bảy ngàn tỉ đô la
nhưng trong mắt của phần lớn nhân loại hôm nay, trị giá của
cường quốc này chỉ đáng 100 ngàn.
<strong>Trần Trung Đạo</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131117/tran-trung-dao-trung-cong-cuong-quoc-tri-gia-100-ngan-do-la),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét