<h2>Bài 7: Giải quyết chủ nghĩa Mackeno để thúc đẩy XHDS</h2>
Nhiều người quan tâm đến tình hình đất nước đều cảm
thấy bất lực, bởi lẽ xã hội đang trên đà thối nát, rất
nhiều vấn đề cần chung tay, chung sức nhiều người mới
giải quyết được, trong khi xung quanh giới trẻ thì cắm đầu
vào việc cá nhân: học hành, chơi game, café, trung niên thì vội
vàng kiếm tiền mưu sinh, già cả thì thu mình trong nhà cùng con
cháu. Căn bệnh vô cảm còn gọi là Mackeno (mặc kệ nó) như
một bệnh mãn tính ở xã hội Việt Nam.
<div class="boxright320"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/bittaibitmat.png" width="471"
height="378" alt="bittaibitmat.png" /></div>
Nhiều người tặc lưỡi xem nó như một thói xấu của người
Việt, có từ thời khai thiên lập địa (một nhà học giả còn
dày công tìm hiểu về nguồn gốc văn hóa, lịch sử cư trú
để chứng minh điều này) và kết luận rằng nó là dân tộc
tính, không thay đổi được.
Dưới góc nhìn của tôi, căn bệnh Mackeno có ba nguyên nhân:
một là con người muốn an toàn, không muốn dính vào điều
rắc rối, nguy hiểm; hai là người ta thấy không có lợi lộc
gì cho bản thân khi làm việc đó; ba là người ta nhìn thấy
vấn đề quá lớn, quá phức tạp, không thể làm được nên
không tham gia.
Chúng ta thử phân tích, tìm hiểu căn bệnh Mackeno dưới góc
nhìn này.
<h2>1. Sợ hãi, tránh điều nguy hiểm là bản năng con
người:</h2>
Chúng ta mạnh miệng lên án người thờ ơ, vô cảm nhưng có bao
giờ ta tự hỏi tại sao họ vô cảm không? Suy ngẫm, ta dễ
dàng thấy một nguyên nhân lớn chi phối là họ sợ gặp rắc
rối, sợ liên lụy, sợ mất việc, sợ người thân khổ,…?
Suy cho cùng, chúng ta là một sinh vật, chúng ta có nhu cầu bảo
toàn sự sống như muôn loài. Ngoài bản năng bảo tồn sự
sống, chúng ta là một sinh vật có tình cảm. Đến loài vô
thức như chó, gà,… còn dũng mãnh bảo vệ con huống chi con
người (ai bị gà mẹ đá khi đang nuôi con thì biết). Lẽ tự
nhiên, tình yêu cộng đồng, tổ quốc, nhân dân không thể
mạnh hơn tình yêu ruột thịt, tình yêu gia đình: con cái, bố
mẹ, anh em, vợ chồng,… được. Đó là lẽ tự nhiên thuộc
về bản chất của con người.
Bản năng sống tự nhiên, con người sẽ né tránh điều nguy
hiểm cho mình và cho gia đình mình. Đặt tay lên tim, suy nghĩ
thật lòng mình, hẳn chúng ta sẽ đồng ý với nhận định
trên.
Để mọi người tích cực tham gia việc chung, chúng ta không
thể chỉ kêu gào, lên gân tinh thần. Chúng ta cần thấu hiểu
điều này ở mỗi con người, để có góc nhìn và giải quyết
vấn đề một cách thấu đáo và khoa học.
Chúng ta lên án thờ ơ nhưng cộng đồng không làm gì khi một
nhà báo trẻ lên tiếng vì lương tâm và điều đúng thì bị
mất việc. Anh còn vợ trẻ, con thơ, ai nuôi, ai chăm lo cho họ
khi anh mất việc? Những nhà báo còn lại, thấy gương thảm
của anh sẽ biết thân mà im miệng.
Chúng ta lên án thờ ơ nhưng khi một cô giáo khuyên học trò
nên lên mạng vào các trang diễn đàn để mở mang hiểu biết
liền bị sa thải, đuổi dạy. Cuộc sống cô hiện nay thế
nào? Gia đình cô sống ra sao? Không ai quan tâm, không ai biết?
Chúng ta lên án vô cảm nhưng khi một cô giáo dũng cảm làm
luận án thạc sĩ về một nhóm xuất bản không chính thống
(nhóm mở miệng) thì bị đuổi việc nhưng chúng ta lại thinh
nín.
Chúng ta lên án vô cảm nhưng lại thờ ơ ngồi xem một chủ
quán café "giải thiêng" (café Cộng) bị thanh tra, bị đánh
tơi bời.
Tôi có thể kể ra vô vàng những ví dụ như thế. Tại sao
chúng ta không làm gì bảo vệ người lên tiếng mà chỉ chăm
chăm kêu gào vô cảm? Tôi thấy rất nhiều người giàu có luôn
miệng kêu gào vô cảm nhưng không bao giờ cho đi một đồng
để giúp người lên tiếng bị nạn. Thật là nghịch lý trong
tư duy.
Thuốc đặc trị bệnh Mackeno là cộng đồng hãy chung tay bảo
vệ người lên tiếng, người đi tiên phong đóng góp cho sự
nghiệp dân chủ hóa đất nước. Người có của góp của,
người có công góp công. Khi một người tiên phong an toàn trong
vòng tay cộng đồng thì lớp lớp người sẽ dấn thân.
<h2>2. Người ta chưa thấy trách nhiệm, quyền lợi của mình
trong công việc chung.</h2>
Mỗi ngày, dù trời mưa gió, dù nắng nóng, dù bụi khói tắt
đường, ngập đường,… nhưng hàng triệu con người vẫn ùn
ùn đi làm, trong số đó không biết bao nhiêu ông bố bà mẹ
chịu đựng gian truân với niềm hy vọng cho con sau này có
tương lai, sau này sung sướng đỡ khổ hơn. Họ chỉ nghĩ đơn
giản là có tiền, có của cho con là con ấm thân sung sướng
chứ nào có biết sự liên đới từng cá nhân đến vận mệnh
đất nước. Chúng ta cần làm sao để những bậc bố mẹ khả
kính này biết rằng dù cho con biệt thự nhưng trong một đất
nước tan nát thì đời con cũng không yên ổn: không hiểm họa
"Lê Văn Luyện" thì đường xá đầy rẫy ổ gà ổ voi,
không đường ổ gà ổ voi thì thực phẩm ô nhiễm, không khí
ô nhiễm cũng gây hại cho con.
Chủ nghĩa Mackeno xuất phát từ tình yêu thương gia đình, lo
sợ gia đình liên lụy, khổ sở thì chúng ta phải dùng chính
tình thương yêu thương này để chữa trị căn bệnh đó. Hãy
nói về tình yêu thương, nói về tương lai con cái, nói về
tương lai chung để các bậc bố mẹ biết rằng quan tâm đến
chính trị, chiến đấu chống cái ác, tranh đấu cho nền dân
chủ là tranh đấu cho một tương lai bền vững cho con cháu.
Không có dân chủ thì không có tương lai dù có của tiền
nhiều như núi.
Hàng triệu sinh viên nếu biết rằng họ sẽ bị thất nghiệp,
không có tương lai trong một đất nước nát bét vì chính trị
tồi thì chúng sẽ quan tâm đến chính trị. Chúng ta phải làm
sao cho giới trẻ biết tham gia, quan tâm chính trị cũng là xây
dựng tương lai cho mình, nó quan trọng không kém gì việc cố
gắng học tốt.
Khi con người ý thức được tương lai mình, quyền lợi mình
gắn với những công việc chung thì chủ nghĩa Mackeno sẽ mất
dần đất sống.
<h2>3. Người có lý trí sẽ biết viễn kiến công việc:</h2>
Trong cuộc sống, chúng ta thấy một điều, người có lý trí
và thực dụng thường lượng định công việc ở tính hiệu
quả. Nếu thấy công việc đầy rủi ra và không hiệu quả họ
sẽ lượng định chi phí cơ hội quá cao và họ không làm. Rất
nhiều phong trào, dự án dân chủ không được tổ chức tốt,
sát với thực tế, khả thi, gần như chúng được phát động
bỡi những người giàu đầu óc tưởng tượng, lý tưởng nên
không thu hút được người thực dụng, có lý trí. Thay vì nghĩ
lại công việc tổ chức và dự án chính trị được đưa ra
thì chúng ta lại lên án sự thờ ơ, vô cảm.
Dân chủ là một quá trình lâu dài, có rất nhiều việc phải
làm, nó tương tự như việc xây dựng một tòa nhà cao tầng.
Chúng ta cần một công trình sư với bản thiết kế rõ ràng,
chỉ huy làm những việc cụ thể có khả năng làm được trong
từng thời điểm cụ thể. Có như vậy mới huy động sức
của đám đông của mọi thành phần tham gia vào công trình
chung.
<h2>4. Lời kết</h2>
Chủ nghĩa Mackeno sinh ra từ bản chất con người là muốn sống
an toàn cho mình và cho người thân thì phải đi từ bản chất
con người mời giải quyết được. Chúng ta cần "khai dân
trí" để người dân thấy được trách nhiệm cá nhân trong
cộng đồng, thấy được tương lai mỗi cá nhân gắn với
tương lai đất nước. Điều mà từ lâu người Mỹ xem như
một tín điều là "lợi ích riêng được nhận thức đúng".
Và trên hết cộng đồng phải chung ta bảo vệ những người
lên tiếng, đấu tranh cho bất công; bảo vệ, ủng hộ không
chỉ bằng lời hay chót lưỡi đầu môi mà phải bằng hành
động thực tế.
XHDS ra đời, lớn mạnh trên cơ sở những cá nhân tự nguyện
liên kết nhau để tranh đấu cho một điều tốt đẹp gì đó.
Nó còn mãi là đứa trẻ sơ sinh nếu chủ nghĩa Mackeno còn
thống trị dân tộc VN.
Để XHDS có thể lớn mạnh thành chàng trai cường tráng, gánh
vác sứ mệnh kiến tạo nền dân chủ nặng nề sắp tới,
việc đầu tiên phải làm là chúng ta hãy chung tay giải quyết
chủ nghĩa Mackeno.
<em><strong>Nguyễn Văn Thạnh</strong></em>
Bài tiếp: Quyền con người đi trước lót nền cho XHDS.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131001/nguyen-van-thanh-vi-sao-xhds-viet-nam-yeu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét