<blockquote><strong>Tác giả:</strong> Ngày 1/10/2012, tôi có gửi thư
chất vấn BCH TW đảng cộng sản Việt Nam về Quy định số
47-QĐ/TW. Quá thời hạn quy định không thấy trả lời, tôi đã
viết thư dưới đây để phản đối, tưởng sau khi nhận
được thư này thì đảng cộng sản Việt Nam sẽ trả lời,
nhưng chờ mãi cũng không thấy, nên hôm nay nhờ Dân Luận đăng
giùm để rộng đường dư luận.
Xin cảm ơn!</blockquote>
<div class="rightalign"><em>ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM</em></div>
<center><strong>THƯ PHẢN ĐỐI</strong></center>
<center><strong>Về việc Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN ban
hành quy định sai trái</strong></center>
Kính gửi:
- Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam
- Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng
Sau khi Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN (sau đây viết là TW)
ban hành Quy định số 47-QĐ/TW về những điều đảng viên
không được làm, ngày 01/10/2012 tôi đã gửi thư chất vấn TW
về một số điều sai trái trong quy định này. Ngày 05/02/2013
là hạn cuối cùng phải trả lời cho người chất vấn nhưng
đến hôm nay TW vẫn chưa trả lời cho tôi.
Với những gì tôi đã chứng minh trong thư chất vấn kết hợp
với việc TW không trả lời làm cho tôi hiểu rằng: Các điều
cấm này (và nhiều điều khác trong Quy định số 47/QĐ-TW)
không phải để "tăng cường kỷ cương, kỷ luật của Đảng
và giữ gìn phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính
tiền phong gương mẫu của đảng viên, nâng cao năng lực lãnh
đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng" như mục
đích Quy định 47-QĐ/TW nêu, cũng không vì Tổ quốc và nhân
dân mà ngược lại là để triệt tiêu hoặc hạn chế sự
đấu tranh của đảng viên, là để ngăn chặn tiếng nói trái
chiều với đảng. Chính vì thế nên TW không thể nào trả lời
được. Như trong thư chất vấn tôi đã chứng minh rằng những
điều cấm này không những không có tác dụng như mục đích TW
đã nêu, không những vi phạm Hiến pháp, pháp luật, vi phạm
Điều lệ Đảng CSVN (tức là Quy định số 47 vi phạm các văn
bản có hiệu lực cao hơn nó) và quyền công dân của đảng
viên mà nguy hiểm hơn ở chỗ nó có ảnh hưởng xấu đến
việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đặc biệt trong bối
cảnh đất nước đang có nhiều nguy cơ lớn như ngày nay.
Mặc dù việc chất vấn của tôi là có tính xây dựng và
đúng quy định nhưng TW không trả lời chứng tỏ Đảng CSVN
không tôn trọng đảng viên, không tôn trọng Điều lệ do chính
mình ban hành.
Với những việc làm sai trái nói trên của TW, tôi thấy rằng
mình có quyền tuyên bố như sau:
1. Tôi phản đối Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN và Tổng
bí thư Nguyễn Phú Trọng về 2 việc: Việc thứ nhất là không
trả lời thư chất vấn của đảng viên như Điều lệ Đảng
CSVN đã quy định; việc thứ hai là đã ban hành Quy định
47-QĐ/TW sai trái làm ảnh hưởng xấu đến việc xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc.
2. Từ nay trở đi tôi không thực hiện bất cứ điều cấm hay
quy định nào sai trái hoặc bất lợi đối với Tổ quốc và
nhân dân do Đảng CSVN ban hành mà không cần thiết phải chất
vấn trước cho đến khi TW trả lời chất vấn lần này cho tôi
một cách thuyết phục.
Tôi khẳng định những việc làm này của mình là nghiêm túc
và không vi phạm bất cứ quy định nào hợp pháp và đúng
đắn, do đó nếu có hậu quả đến với tôi thì tôi coi đó
chỉ là sự trả thù đơn thuần./.
Nha Trang, ngày 01/3/2013
Người phản đối
Hồ Quang Huy, ĐT 09050298..
(Đã gửi và TW đã nhận được ngày 5/3)
___________________________
<div class="rightalign"> <b>ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM</b></div>
<center><b>THƯ CHẤT VẤN</b></center>
<center> <b>V/v ban hành Quy định số 47-QĐ/TW trái Hiến pháp và
luật</b></center>
Kính gửi:
- Ban chấp hành trung ương Đảng cộng
sản Việt Nam
- Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Tôi tên là: Hồ Quang Huy - đảng viên ĐCSVN
Sinh hoạt tại: Chi bộ Nghiệp vụ Công ty Quản lý …
Địa chỉ: ……..tỉnh Khánh Hòa
Số thẻ Đảng:
Số điện thoại: 0905029…
Để bảo vệ uy tín của Đảng, bảo vệ quyền công dân của
các đảng viên nhằm mục đích tối thượng là xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc thân yêu đồng thời để bảo vệ Hiến
pháp và pháp luật,
Căn cứ điều 3 Điều lệ Đảng gửi thư này lên BCHTW (sau
đây gọi là TW) và Tổng bí thư để chất vấn vấn đề sau
đây:
Ngày 01/11/2011 TW đã ban hành Quy định số 47-QĐ/TW (sau đây
gọi là Quy định 47) về các điều đảng viên không được
làm. Văn bản này trích dẫn một số căn cứ để ban hành,
trong đó có Hiến pháp và pháp luật đồng thời nói rõ mục
đích của quy định này là:
<i >"Để tăng cường kỷ cương, kỷ luật của Đảng và
giữ gìn phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính
tiên phong gương mẫu của đảng viên, nâng cao năng lực lãnh
đạo và sức chiến đấu của tổ chức Đảng" </i>
Ngay sau khi ban hành đã có dư luận cho rằng một số điều
trong quy định này đã vi phạm Hiến pháp và pháp luật. Sau khi
tìm hiểu các tài liệu liên quan kết hợp với tham khảo dư
luận đa chiều, đa nguồn, tôi thấy rằng những phản ứng
trong dư luận là có cơ sở, vì vậy tôi viết thư này gửi TW
để chất vấn 4 nội dung như sau:
1. Mục 5 cấm đảng viên<i >: "Cùng người khác tham gia viết,
ký tên trong một đơn tố cáo."</i> (nói tắt là cấm tố cáo
tập thể)
Luật Khiếu nại, tố cáo hiện hành số 09/1998/QH10 ngày 02
tháng 12 năm 1998 được sữa đổi năm 2004 và 2005 không cấm
tố cáo tập thể. Thậm chí Luật Tố cáo sắp có hiệu lực
số 03/2011/QH13 ngày 11 tháng 11 năm 2011 còn hướng dẫn việc
tố cáo tập thể như sau (Trích khoản 2 Điều 19):
<i >"2. Trường hợp tố cáo được thực hiện bằng đơn thì
trong đơn tố cáo phải ghi rõ ngày, tháng, năm tố cáo; họ,
tên, địa chỉ của người tố cáo; nội dung tố cáo. Đơn tố
cáo phải do người tố cáo ký tên hoặc điểm chỉ. Trường
hợp nhiều người cùng tố cáo bằng đơn thì trong đơn phải
ghi rõ họ, tên, địa chỉ của từng người tố cáo, có chữ
ký hoặc điểm chỉ của những người tố cáo; họ, tên
người đại diện cho những người tố cáo để phối hợp khi
có yêu cầu của người giải quyết tố cáo.."</i>
Như vậy ký tên tập thể vào đơn tố cáo là quyền công dân.
Vấn đề ở chỗ việc tố cáo đó đúng hay sai, nếu việc tố
cáo đúng thì sẽ làm cho bộ máy Đảng, Nhà nước trong sạch
hơn, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của
Đảng. Như vậy <b >không thể nói là làm xấu kỷ cương, kỷ
luật của Đảng, giảm sức chiến đấu của Đảng…</b> Mọi
người đều biết, so với cá nhân tố cáo thì tập thể tố
cáo sẽ có tác dụng mạnh mẽ hơn, hiệu quả hơn, chính xác
hơn vì tập hợp được trí tuệ nhiều người, tránh được
sai sót. Mặt khác người bị tố cáo thường là người có
chức, quyền tức là có thế lực nên nếu cá nhân tố cáo
rất dễ bị trả thù và nhiều người cùng ký vào một đơn
tố cáo cũng là thể hiện ý chí của tập thể. Như vậy cấm
tố cáo tập thể làm giảm sức chiến đấu của công dân
(đảng viên), làm suy yếu tiếng nói của công luận và vi phạm
Luật Tố cáo.
Ngoài ra, chúng ta chưa có biện pháp bảo vệ người tố cáo
nên công dân rất ngại tố cáo, nay cấm như thế càng làm cho
đảng viên ngại tố cáo hơn, tức <b >làm thui chột tính chiến
đấu, tính gương mẫu tiên phong của đảng viên</b><i >.</i>
Đó là chưa nói tập thể tố cáo cũng thuận lợi hơn cho cơ
quan có thẩm quyền giải quyết.
Trong bối cảnh một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên
đang suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, trong
lúc Đảng đang mở đợt đấu tranh mạnh mẽ với tình trạng
này mà lại hạn chế sự đấu tranh của đảng viên như vậy
thì nhân dân sẽ mất niềm tin vào Đảng và dư luận cũng đã
ít nhiều tỏ ra ngờ vực.
2. Mục 6 cấm: <i >"Tổ chức, tham gia các hội trái quy định
của pháp luật; biểu tình, tập trung đông người gây mất an
ninh, trật tự</i>"
- Biểu tình là một hình thức biểu lộ chính kiến, quan
điểm, thể hiện nguyện vọng, biểu dương lực lượng của
cộng đồng trước một vấn đề, sự kiện. Đây là một hình
thức đấu tranh đặc thù, có sức lan tỏa, sức mạnh rất
lớn vì vậy rất hiệu quả. Chính vì vậy, người biểu tình
là người có <b >trách nhiệm xã hội, có tính chiến đấu cao,
là công dân gương mẫu thể hiện tính tiên phong, đạo đức
cách mạng.</b> Biểu tình cũng là quyền cơ bản của công dân
không thể ban phát hay tước đoạt đồng thời nó cũng phù
hợp với thông lệ quốc tế. Ngay Hiến pháp cũng thừa nhận
các quyền này.
Việc cấm biểu tình, vô hình chung Đảng đã tước mất vũ
khí đấu tranh hữu hiệu của đảng viên, tạo cho đảng viên
của mình tính vô cảm trước vận mệnh dân tộc, trước
đồng loại. Chúng ta thường nói: "đảng viên đi trước làng
nước theo sau", nay đảng viên đã bị vô hiệu thành vô cảm
như thế thì thử hỏi quần chúng sẽ noi gương đảng viên như
thế nào? Dư luận cũng đặt vấn đề trong tình hình nước ta
đang đứng trước nguy cơ ngoại xâm và lệ thuộc như hiện
nay, trong lúc tham nhũng đang là quốc nạn, cán bộ đảng viên
suy thoái, quản lý nhà nước yếu kém thì việc cấm này sẽ
gây bất lợi cho công cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, cũng
như công cuộc xây dựng đất nước. Từ vấn đề này dư
luận không những nghi ngờ mà còn có những chỉ trích nặng
nề đối với Đảng, Nhà nước.
3. Mục 7 cấm: "<i >Đảng viên (…) tự ứng cử, nhận đề
cử và đề cử các chức danh của tổ chức Nhà nước, Mặt
trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội (theo quy
định phải do tổ chức Đảng giới thiệu) khi chưa được tổ
chức Đảng có thẩm quyền cho phép."</i>
Cách viết như trên làm cho mọi người sẽ dễ nhầm tưởng
rằng pháp luật đã quy định muốn ứng cử các chức danh của
tổ chức Nhà nước, mặt trận …thì phải do đảng giới
thiệu. Tuy nhiên thực tế thì pháp luật không có quy định nào
kỳ cục như vậy nên điều cấm này không có ý nghĩa gì. Đây
là cách viết này rất mơ hồ, khó hiểu.
Quốc hội là tổ chức Nhà nước, Đại biểu Quốc hội là
chức danh, vậy Đại biểu Quốc hội là một chức danh trong
tổ chức Nhà nước. Hiến pháp và Luật bầu cử đại biểu
Quốc hội đều quy định công dân đủ 21 tuổi đều có quyền
ứng cử Đại biểu Quốc hội. Như vậy thì điều cấm này ít
nhất cũng vi phạm Hiến pháp và Luật Bầu cử đại biểu
Quốc hội.
Đảng viên tự ứng cử, nhận đề cử các chức danh trên
đây là thể hiện tinh thần làm chủ đất nước, thể hiện
trách nhiệm đối với nhân dân, đất nước, thể hiện tính
tiên phong gương mẫu. Một Đảng có các đảng viên ưu tú như
thế thì chắc chắn sẽ nâng cao sức chiến đấu, tăng kỷ
cương, kỷ luật của Đảng; nâng cao phẩm chất chính trị,
đạo đức cách mạng. Nếu đảng viên tự ứng cử hoặc nhận
đề cử vào chức danh <b >đại diện của nhân dân</b> thì <b
>phải để</b> <b >nhân dân tự quyết định</b>, tại sao Đảng
lại làm công việc sàng lọc dẫn đến hạn chế sự lựa
chọn của nhân dân? Khi người dân có nhiều lựa chọn thì sự
lựa chọn sẽ chất lượng hơn. Đảng viên tín nhiệm ai thì
phải để họ được quyền đề cử người đó, nếu họ
không tín nhiệm người do Đảng chọn mà chỉ tín nhiệm
người khác thì phải bỏ phiếu như thế nào đây?
Ông Nguyễn Ngọc Đán, người tham mưu ban hành Quy định 47
nói, quy định như vậy là cần thiết nhằm bảo đảm nguyên
tắc tập trung dân chủ của Đảng và nguyên tắc Đảng lãnh
đạo công tác cán bộ là không thuyết phục. Bởi vì <i >thứ
nhất</i>, nguyên tắc tập trung dân chủ có 6 nội dung thì
trường hợp này chỉ có thể liên quan đến mấy chữ này của
nội dung thứ 4, đó là <i >"…cá nhân phục tùng tổ
chức…".</i> Tức là theo ông Đán thì mục đích của quy
định này là <b >để cá nhân phải phục tùng tổ chức</b>,
điều này vô lý. Mặt khác, vấn đề đặt ra không phải là
đảng viên chấp hành (phục tùng) hay không chấp hành, mà vấn
đề là quy định này <b >vi phạm hiến pháp và luật, không
hợp lý</b><b > </b><b >và không có tác dụng như mục đích đặt
ra</b>. <i >Thứ 2, </i>Nếu nói<i > </i>nguyên tắc tập trung dân
chủ thì tại nội dung thứ 6 có nói: <i >"Tổ chức Đảng
quyết định các vấn đề thuộc phạm vi quyền hạn của mình,
<b >song không được trái</b> với nguyên tắc, đường lối,
chính sách của Đảng, <b >pháp luật của nhà
nước</b>…".</i> Các điều cấm trong thư này đề cập đều
trái Hiến pháp và luật. Như vậy thì rỏ ràng mâu thuẫn, nói
thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ nhưng thực chất là
đi ngược lại với nguyên tắc tập trung dân chủ. <i >Thứ
3,</i> nguyên tắc nào đi nữa thì cũng không được trái hiến
pháp, pháp luật, <b >mà đặc biệt phải phù hợp với lợi ích
đất nước, dân tộc</b>, nếu không phù hợp thì phải sữa
đổi hoặc bải bỏ.<i > Thứ 4, </i>về nguyên tắc Đảng lãnh
đạo công tác cán bộ, ông Đán nói:<i > "…cử ai vào cương
vị nào đều được bàn trong cấp ủy, trong tổ chức
Đảng." </i>Đúng là có quy định này, nhưng nó bất hợp lý
cần bải bỏ. Đơn cử như trên đã nói, đại biểu Quốc hội
là <b >đại diện cho dân</b>, vì vậy <b >phải để dân toàn
quyền quyết định</b> sao lại phải Đảng cử?
4. Mục 16 cấm: <i >"Tự mình hoặc có hành vi để bố, mẹ,
vợ (chồng), con, anh, chị, em ruột đi du lịch, tham quan, học
tập ở trong nước hoặc nước ngoài bằng nguồn tài trợ của
tổ chức trong nước hoặc tổ chức, cá nhân nước ngoài khi
chưa được phép của cơ quan có thẩm quyền."</i>
Việc này chỉ nên cấm đối với đảng viên cao cấp có chức
to, có quyền lớn, có nhiều ảnh hưởng trong Đảng, nhà
nước, xã hội còn cấm đảng viên thường thì không có tác
dụng gì nên điều này chưa họp lý. Mặt khác không nên và
không thể vì ngăn ngừa một thiểu số người làm bậy mà
cấm toàn bộ đảng viên. Chẳng lẽ, một đảng viên là công
nhân nghèo được Hội từ thiện bảo trợ để đi chữa bệnh
cũng phải được sự cho phép? Cơ quan có thẩm quyền là cơ
quan nào? Ai quy định cơ quan thẩm quyền này? Việc tổ chức,
cá nhân tài trợ cho đảng viên đi du lịch, chữa bệnh… là
giao dịch dân sự đơn thuần đã được Bộ luật Dân sự bảo
vệ (điều 4 và một số điều khác). Như vậy điều cấm này
đã vi phạm Bộ luật Dân sự.
Ngoài ra quy định như vậy không hợp lý, không khả thi, vì
mỗi cá nhân chỉ có thể và phải chịu trách nhiệm với
người trong gia đình mình (người sống chung trong 1 nhà), nhưng
ở đây bắt họ chịu trách nhiệm cả với những người
thường là khác gia đình như: anh, chị, em. Giũa đảng viên
với anh, em chỉ là quan hệ huyết thống mà không thể là quan
hệ trách nhiệm. Đó là chưa nói, nếu việc tài trợ nhằm gây
ảnh hưởng đến người được tài trợ thì họ chẳng khó
khăn gì để che dấu nên thực tế không thể phát hiện.
Đảng là một tổ chức chính trị, một phần của đất
nước, xã hội Việt Nam do đó mọi việc làm, hoạt động của
Đảng phải theo hiến pháp và pháp luật. Điều 4 Hiến pháp quy
định (trích): <i >"Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong
khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật."</i>
Điều 9 Điều lệ Đảng cũng quy định (trích): <i >"6. Tổ
chức Đảng quyết định các vấn đề thuộc phạm vi quyền
hạn của mình, song <b >không được trái</b> với nguyên tắc,
đường lối, chính sách của Đảng, <b >pháp luật của nhà
nước</b> và nghị quyết của cấp trên."</i>
Đối chiếu Quy định 47 với 2 điều trích dẫn trên đây cũng
như các phân tích ở trên, cho thấy TW đã làm <b >trái Hiến
pháp, luật và cả Điều lệ của chính mình đồng thời các
điều quy định này có tác dụng ngược so với mục đích mà
Quy định 47 đề ra</b>. Do đó, <b >cho dù bỏ qua tính pháp lý,
thì các điều cấm này cũng không phù hợp với một đảng
chân chính và đảng viên của nó cũng như gây bất lợi cho dân
tộc, đất nước</b>.
<b >Đảng cấm được đảng viên của mình thì các tổ chức
khác, các ngành, đơn vị cũng cấm được các thành viên của
mình nếu họ cho rằng điều đó là cần thiết.</b><b > Ngoài
ra, cấm được việc này thì cũng có thể cấm được việc
khác, như vậy luật pháp không được tôn trọng là việc rất
nguy hiểm.</b>
Chúng tôi hiểu rằng, đảng viên khác công dân thường, phải
chịu một số ràng buộc, hạn chế nhất định. Tuy nhiên
những hạn chế trong Quy định 47 vừa xâm phạm quyền, lợi
ích của đảng viên, vừa vi phạm pháp luật, mà <b >đặc biệt
là không phù hợp với lợi ích của dân tộc, đất nước</b>.
Vì những lẽ trên, đề nghị TW trả lời cho chúng tôi:
+ Nhận thức, quan điểm trên đây về Quy định 47 đúng sai
như thế nào?
+ Mở đầu Quy định 47 có nói căn cứ để ban hành là hiến
pháp, luật và Điều lệ Đảng, nhưng lại vi phạm Hiến pháp,
1 bộ luật, 2 luật và cả Điều lệ Đảng. Đề nghị TW giải
thích vấn đề này.
+ Chứng minh cụ thể từng nội dung các vấn đề sau:
- Nếu đảng viên vi phạm các điều cấm nói trên sẽ làm
giảm kỷ cương, gây mất kỷ luật của Đảng như thế nào?
- Việc cấm như thế sẽ nâng cao năng lực lãnh đạo và sức
chiến đấu của Đảng như thế nào?
- Nếu đảng viên vi phạm các điều nói trên thì bị suy giảm
phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính tiên phong
gương mẫu của đảng viên như thế nào?
- Những điều cấm này sẽ đem lại lợi ích nào đối với
đất nước, dân tộc?
+ Trường hợp đảng viên được tổ chức nào đó tài trợ
đi tham quan, chữa bệnh… thì phải phép xin phép cơ quan nào?
Văn bản nào quy định thẩm quyền này?
+ Tại mục 1 cấm đảng viên <i >"Nói, làm trái hoặc không
thực hiện Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị
quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của
Đảng;". </i>Đề nghị TW giải thích phạm vi áp dụng, cụ
thể là trong trường hợp nào, không gian nào? Những việc này
có áp dụng trong các cuộc họp của các tổ chức, cơ quan Nhà
nước không?
+ Nếu TW thấy Quy định 47 có vi phạm Hiến pháp và pháp luật
hoặc chưa hợp lý thì hướng khắc phục như thế nào và khi
nào khắc phục?
Ngoài các ý kiến trên đây, còn có một số điều khác cũng
đang gây phản ứng trong dư luận, đề nghị TW kiểm tra lại
toàn bộ để điều chỉnh cho phù hợp.
Nếu nhận thức và quan điểm trên đây về Quy định 47 chưa
đúng, đề nghị TW giải thích để giải tỏa nỗi băn khoăn
của chúng tôi và khi cần chúng tôi còn giải thích cho người
khác.
Trân trọng kính chào!
<i >Khánh Hòa, ngày 23/9/2012</i>
Người làm đơn
Hồ Quang Huy
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130920/thu-phan-doi-quy-dinh-so-47-qdtw-ve-cac-dieu-dang-vien-khong-duoc-lam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét