Người ta khi mất cắp cứ thắc mắc "sao bọn trộm tài thế,
chỉ loáng cái là mất". Thực sự bọn trộm không tài, bọn
trộm bỏ cả nửa ngày quan sát liên tục để đợi khi nào có
cơ hội là tiến hành. Không phải bọn trộm có mặt lúc
người ta sơ hở mà đã có mặt từ lúc người ta còn cẩn
thận. Bọn trộm kiên trì chờ đợi hàng tiếng đồng hồ, quan
sát quy luật. Ví dụ như mỗi lần có tiếng còi xe bên trong xí
nghiệp, người gác cổng sẽ bỏ trạm gác chạy ra nhấc cái
barie lên. Tên trộm nghe tiếng còi xe thì đi lại gần vờ dừng
châm điếu thuốc, người bảo vệ chạy ra nâng cái chắn cổng
cho ô tô chở hàng ra chỉ mất có 30 giây đủ để tên trộm
len chân vào. Tìm một chỗ ẩn náu đợi đến đêm hành động.
Nhiều năm sau bị triệu tập đến cơ quan an ninh điều tra, nghe
hỏi liên miên đủ thứ. Một lần châm điếu thuốc, thấy anh
an ninh cúi xuống tìm tờ giấy trong đống hồ sơ, bỗng nhiên
tôi nhớ đến cảnh người bảo vệ cúi xuống nâng cái barie.
Tôi bật cười thầm, nghĩ chính những người an ninh họ cũng
cần mẫn thăm dò, quan sát, rình rập những người mà họ gọi
là đối tượng. Y như chúng tôi năm xưa ngồi kiên nhẫn từ xa
quan sát "đối tượng" là người bảo vệ xí nghiệp. Tôi nghĩ
đến những người an ninh theo dõi tôi trên đường đi, ngoài
cửa nhà, và cả những người âm thầm ngồi trong phòng lạnh
mở máy tính vào xem tôi viết những gì, chụp hình lại, in ra,
đánh dấu, đọc đi đọc lại tìm chỗ để kết tội. Rồi
họ lấy bút xanh đánh dầu, lấy bút bi viết bên lề ghi chú
điều 88, điều 254. Thật hài hước là có ngày tôi lại giống
người gác cổng xí nghiệp năm xưa mà chúng tôi đã rình rập
ông ta sơ hở. Còn cơ quan công an lại là những người rình
rập. Phải nói kinh nghiệm rình rập trộm cắp hồi xưa giúp
tôi rất nhiều trong việc đề phòng, cẩn thận hay cân nhắc
kỹ khi làm gì với cơ quan công an.
Chủ cơ sở làm dây cua roa có một cậu em rất ngoan, cậu em
hơn tôi chút tuổi. Cậu ta sống lành mạnh và chăm chỉ. Lúc
nào cậu cũng sôi nổi, tràn trề sức sống, đẹp trai, cao to,
tham gia hoạt động địa phương, làm bí thư đoàn phường. Tôi
đang làm ở đó yên ổn, bỗng nhiên một chiều thấy cả nhà
họ khóc um lên. Thì ra cậu mượn được cái xe máy, đèo bạn
gái đi chơi lao thẳng vào đằng sau xe tải. Bạn gái cậu ngồi
sau bị ngã xuống đường gãy tay. Còn cậu bị đập đầu
mạnh vào đít thùng xe tải, vỡ xương sọ qua đời luôn. Nhà
họ ngừng sản xuất để lo ma chay cho cậu em.
Cuộc đời thật éo le. Người như cậu ấy, hy vọng của bao
nhiêu người từ gia đình, xã hội. Đi đâu cũng được quý
mến thì chết một cách lãng xẹt. Trong khi tôi trộm cắp, đòi
nợ thuê, chém thuê tội lỗi đầy người lại sống nhăn răng,
chả biết sống sau này làm gì cho cuộc đời. Tôi thấy tương
lai tôi mịt mù thăm thẳm ở đáy xã hội, nhiều khi nhìn cậu
ấy cầm giấy tờ công tác xã hội, đoàn thể thấy chạnh
lòng cho cậu ta. Tôi sờ đầu mình gãi cái vết sẹo bị dao
chém, xoa cổ họng sờ cái sẹo cũng bị dao chém sượt qua...
con người chắc có số phận. Lúc ấy tôi láng máng tin rằng
con người ta sinh ra có những số mệnh của họ.
Cậu em mất đi, gia đình ấy làm ăn chệch choạc, chắc do đau
buồn. Tôi nghỉ việc ở đó, loanh quanh theo đám anh chị bến
bãi, trộm cắp, cờ bạc bịp. Hàng ngày lang thang ngoài đường
với bọn ăn cắp ngày, đêm lang thang với bọn ăn cắp đêm.
Tôi không trộm vặt, tôi chỉ lấy kho hàng và bọn buôn chuyến
đánh cả xe ô tô tải hàng. Bọn đấy giàu lấy của nó một
ít chả ăn thua với nó. Có thằng mất của, sáng hôm sau nó
đứng nhìn nhà kho nhếch mép cười khen bọn trộm giỏi. Trộm
vặt của những người khó, họ mất của khóc nức nở tội
lắm. Tôi không muốn ăn cắp của người khó. Tính tôi vẫn
dở hơi bởi ảnh hưởng của những câu chuyển cổ tích hồi
bé đọc cho mẹ nghe.
Một hôm tôi về nhà, cưỡi trên cái xe Cup 78 màu mắm tôm
lượn phành phạch quanh ngõ. Nhà tôi hỏi xe của ai, tôi nói xe
của tôi. Bố tôi để ý dò xét, tôi đi vài hôm đành phải
bán, lấy tiền đi Sài Gòn chơi đã đời rồi về. Cái xe ấy
là công của một vụ đánh thuê cho một ông nửa trí thức
nửa lưu manh. Vợ ông ta trẻ hơn ông ta nhiều tuổi, cặp kè
với một thằng cùng làm. Ông dọa thằng đó thì thằng đó
chửi ông ta. Đấy là ông kể với tôi thế lúc ông nằm hút
thuốc phiện ở cái gác xép trên cao nhà ông. Còn tôi nằm bên
cạnh đọc truyện, tôi vẫn nhớ đó là cuốn Ông Già Và Biển
Cả. Ông hút đủ cơn phê, xong nằm than thở là ông nhục quá,
nó đi với vợ mình còn dọa đánh cả mình. Ông cứ ngậm ngùi
làm tôi não ruột. Tôi gấp sách lại hỏi nhà thằng đó ở
đâu. Ông nói tên và chỗ làm. Tôi bảo nhà ông có con dao nào
lấy cho tôi. Ông ta vùng ngay dậy, tỉnh táo bảo:
- Không dùng dao, phải dùng cái này mới thấu.
Ông tìm một đoạn tuýp sắt ống nước của Nga dày 5ly,
đường kính gần 5cm, dài cỡ 60cm. Ông lấy săm cao su quấn
quanh ông tuýp rồi đưa tôi nói.
- Vụt cái này vào chân nó hay người nó, không chết mà nó đau
nhớ đời.
Tôi hỏi tên tuổi, chỗ làm đầy đủ, ông còn cho tôi xem cả
ảnh thằng đó với vợ ông đi tắm biển.
Tôi cầm cái ống tuýp về nhà, chọn cái áo sơ mi màu xanh da
trời, cái quần âu mầu đen ống thẳng. Dép xăng đan da, tóc
chải rẽ ngôi lệch. Áo bỏ trong quần nghiêm chỉnh, cuốn cái
ông tuýp vào tờ báo gọn gàng như một cuộn giấy tìm đến
cơ quan thằng kia. Vào tận cơ quan, hỏi phòng nó làm việc,
người ta bảo nó nghỉ ở nhà.
Tôi quay lại nhà ông, bảo ông chở tôi đến nhà thằng đó.
Ông ta chở đến nơi, đứng ngoài ngõ. Tôi đi vào, nhà thằng
đó ở trong ngõ sâu, nhà lại chung trong một số nhà có nhiều
hộ. Phải đi qua mấy nhà, qua cái sân mới đến nhà nó. Tôi
đến nơi lúc trưa vắng vẻ, nhà nó mở cửa. Tôi vào thấy hai
anh em nhà nó đang nằm. Tôi ngắm nhìn xem ai là thằng cần
đánh, thấy đúng tôi vụt thẳng một nhát vào đầu nghe đến
"cốp" cái to. Thằng đó giật nảy người ú ớ ôm đầu vật
ra một bên. Thằng kia là anh nó thì phải, vùng dậy mở mắt
định la toáng, tôi phang luôn cái vào lưng. Nó ngã dúi dụi
nhưng vớ được cái ghế ném đúng người tôi. Tôi nhảy lại
gần nện thẳng vào đầu nó một cái, nó ngã lăn quay. Thằng
em nó ăn nhát vào đầu đã tỉnh, nó chửi tôi là thằng nào.
Nó vừa gượng dậy vừa chửi . Tôi cúi người lia cái ống
tuýp vào ống chân nó nghe thành tiếng "kịch" khô khốc, khiến
nó gào rống "ối trời ơi" rồi nằm vật ra.
Hai anh em nhà đấy nằm lăn lộn rên, tôi gằn giọng chửi
nhỏ:
- Đm cho mày chết vì đi với vợ người ta còn dọa người ta
nhé.
Hai anh em nhà nọ nhăn nhó đau đớn, ở dưới đất họ ngước
nhìn thấy gương mặt tôi và cái ống tuýp. Họ hộc lên trong
miệng những tiếng uất nghẹn xen lẫn tiếng rên vì đau, thấy
họ không chửi lại câu nào nữa. Tôi đi ra sân, mấy nhà chung
quanh có người ngó ra xem. Tôi cười toe toét nói:
- Bán thì bán không bán thì thôi, dền dữ mất thì giờ, đấy
xem ai trả cao được hơn.
Mấy người hàng xóm ngơ ngác chưa hiểu cái gì, tôi đã đi qua
và ra đầu ngõ, leo lên xe ông bạn già chuồn êm. Về đến nhà
ông ta mới biết cái ghế nó ném làm tay bị sưng bầm. Ông
bạn già nửa trí thức, nửa lưu manh xoa thuốc cho tôi. Miêng
ông lại lẩm nhẩm:
- Khổ, chả đánh được nó lại bị nó đánh cho, phải cẩn
thận chứ. Thấy khó ăn thì thôi mình đợi dịp khác, vội làm
gì. Cứ giả vờ hỏi nó bán nhà hay bán xe gì đó rồi lui ra.
Thanh niên chúng mày là hay nóng vội lắm. Chẹp! chẹp!
Ông bê bàn đèn ra, nằm hút, mùi thuốc phiện thơm lừng, cái
mùi ngầy ngậy rất thích. Ông bảo tôi làm một điếu cho đỡ
đau. Tôi lắc đầu từ chối, đợi ông hút dăm điếu đủ
dừng cơn vật vã thuốc. Tôi nói:
- Cháu phang cho hai anh em vào đầu, khéo vỡ sọ. Chú chuồn đi.
Ông già giật nảy mình, ông hoảng hốt trách:
- Sao không vụt vào chân hay vào người?
Tôi trả lời:
- Tưởng nó có một thằng thì thế, hai thằng phải đánh gục
thôi, đánh vào đầu nó còn cho mình như thế này, vụt vào
người nó hay chân nó có khi nó cho mình nằm lại.
Ông già hối hả đánh thuốc, rít lấy rít để thêm vài
điếu, bảo tôi ở lại để ông đi nghe ngóng. Tiếng đồng
hồ sau về mặt xám ngoét nói hai thằng nhà nó đi cấp cứu,
năm viện rồi. Nhưng không ai biết mày đâu, chúng nó điều tra
cùng lắm nghi tao. Mày cầm cái xe tao mà đi, tao đi xa vào Nam
kiếm cửa sống, lúc nào yên tao gọi mày.
Vậy là tôi có con xe máy, ước mơ của bao nhiêu gia đình lúc
đó. Vì gia đình để ý chuyện cái xe, tôi bán đi vào Nam ăn
chơi hết tiền rồi về.
Bố tôi đang bệnh, ông yếu lắm. Ông gọi tôi vào bảo:
- Nếu con thương bố, con về quê ở, đừng ở đây, con sẽ
không thành người được đâu. Bố đã nói chuyện với cô chú
rồi. Mai con về đó, hàng tháng bố sẽ gửi tiền cơm và cho
con tiêu vặt. Con cố học được nghề trạm trổ điêu khắc
gường tủ ở quê. Sau này giỏi nghề, con về nhà mở cửa
hàng làm đồ gỗ cũng làm ăn được. Con thương bố thì nghe
bố, bố chẳng sống bao lâu nữa.
Tôi khăn gói về quê, học nghề chạm trổ và khảm xà cừ.
Ngồi gò lưng cầm cái kéo nhỏ tí cắt mẩu trai theo hình vẽ,
ngón tay đau nhức nhối. Sáng ăn cơm nguội với ít lạc, trưa
ăn cơm với đậu phụ, rau muống luộc, tối lại lạc rang, cà,
dưa, rau luộc, nấu...
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130528/nguoi-buon-gio-tu-phat-loc), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét