<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Chúng tôi xin đăng lại
nguyên văn một status của blogger Mẹ Nấm có liên quan đến bài
viết của Huỳnh Thục Vy để độc giả tham khảo.
<strong>Mẹ Nấm:</strong> Liên quan đến chuyện dắt dây dắt
nhợ việc học đấu tranh bất bạo động và quyền con người,
tôi nói rõ ràng thẳng thắn thế này:
- Việc học hỏi, tìm hiểu là nhu cầu và là quyền của mỗi
cá nhân không ai có thể phủ nhận được chuyện đó. Vì vậy,
nếu có phổ biến hay hướng dẫn thì chỉ đáp ứng hai mục
đích này thôi, còn mục tiêu vận dụng phương thức đấu tranh
bất bạo động này phải để cho người học người ta có
quyền tự do lựa chọn, đó mới là dân chủ.
Anh mặc nhiên đối tượng của đấu tranh bất bạo động là
Cộng Sản, khi chưa nghĩ ra cách bảo vệ được người học
tức là anh đẩy người ta vô chỗ nguy hiểm mà không có lựa
chọn nào ngoài sự nhiệt huyết.
Đó không phải là phương thức đấu tranh, đó là sự hy sinh
lãng phí.
Riêng tôi nhận định, trong mỗi con người đều có sẵn tính
phản kháng đến lúc cần nó sẽ thành bản năng, và với môi
trường chính trị độc đảng như Việt Nam thì công dân không
có sự lựa chọn nào ngoài những phản ứng bất bạo động.
Vì thế, mỗi người là một cuốn sách, một phương thức hành
động bất bạo động mà không ai có thể dẫn dắt hay bắt
chước nhau, bởi mỗi người có một vị trí một thế đứng.
Với bối cảnh hiện nay, những người ở Việt Nam dù tranh
đấu cho dân chủ, tự do hay là chống lại đảng Cộng Sản
đều nên ý thức rằng:
Sự dấn thân (lựa chọn) của mỗi chúng ta đều được (bị)
xem là làm chính trị. Đây không còn là một cuộc chơi đơn
giản nữa, nó có thể buộc chúng ta phải trả giá, phải hy
sinh. Và tiếp cận với trò chơi này cũng có rất nhiều hình
thái, và đặc biệt là có rất nhiều mối quan hệ được
giăng ra mà trong đó vị trí là bạn hay là thù sẽ bị tráo
đổi thường xuyên.
Vì thế để tránh tình trạng bị đem ra làm chốt thí. Mỗi
người chúng ta nên:
1. Trang bị cho mình thật nhiều kiến thức bằng cách đọc,
lắng nghe, đi tìm hiểu để tránh tình trạng phán xét và kết
luận theo kiểu duy ý chí để từ đó có thể rèn luyện
được khả năng nhận định sự việc một cách khách quan
bằng chính năng lực bản thân mình chứ không phải do ai dẫn
dụ.
2. Phải cân nhắc mức độ thiệt hai, nguy hiểm và khả năng
ảnh hưởng (kết quả) của những việc làm của mình. Đi
đường dài nên nhìn vào mục tiêu xa rộng chứ không phải
chuyện chỉ có một ngày hai ngày.
3. Nên xác định mục đích rõ ràng của những việc mình làm
là vì cái chung, vì bản thân mình mong muốn, vì nhu cầu chung
của xã hội chứ không đẩy mình vào thế chống đối, co cụm
dẫn đến tình trạng bị cô lập.
Và cuối cùng là tự tin vào chính bản thân mình, bởi trong
mọi trường hợp xấu nhất chỉ có bạn là người phải giải
quyết mọi vấn đề (hậu quả) chứ không có một ai khác
đảm đương cùng. Nghĩ như thế để luôn sáng suốt và bình
tĩnh đón nhận mọi biến cố.
Chúng ta có quyền lựa chọn, và để có được sự lựa chọn
đúng đắn nhằm đem lại kết quả tốt nhất thì chính chúng
ta phải được an toàn.</blockquote>
Cuộc đấu tranh cho Dân chủ của người Việt hiện nay không
nằm ngoài những giá trị và niềm tin đã phổ quát của nhân
loại về cách hành xử bất bạo động. Dù vậy, mấy mươi
năm nay chúng ta đã chứng kiến cuộc đấu tranh này bị đàn
áp thô bạo đến thế nào.
Gần đây có một số ý kiến cho rằng chúng ta nên mềm mỏng
với chính quyền để tránh bị đàn áp, không nên xem cộng
sản là mục tiêu của đấu tranh bất bạo động (có ai xem
cộng sản là mục tiêu đâu?), không nên "<em>đẩy mình vào
thế chống đối, co cụm dẫn đến tình trạng bị cô
lập</em>"… Và ý kiến này có vẻ được nhiều người thụ
động ủng hộ.
Tất cả những cách bày tỏ quan điểm, rồi thể hiện quan
điểm thành hành động mà không cổ vũ bạo lực, không mang
dụng tâm gây thù hằn dân tộc đều thuộc phương cách đấu
tranh bất bạo động. Theo đó, việc viết lách, phát biểu,
hội luận, các cuộc biểu tình chống ngoại xâm, việc phân
phát các tài liệu Nhân quyền nơi công cộng, việc tập hợp
dân oan đòi đất… đều là cách chúng ta đấu tranh ôn hòa cho
những mục tiêu tốt đẹp.
Theo cách hiểu: "<em>đối tượng</em>" là thứ chúng ta muốn
tác động vào để nó thay đổi cho tốt hơn, thì rõ ràng đối
tượng của cuộc đấu tranh này là Nhân quyền, hệ thống
chính trị, đa nguyên đa đảng, luật pháp, chủ quyền lãnh
thổ, y tế, giáo dục, tư hữu đất đai, xã hội dân sự …
Những đối tượng này sẽ trải trên một diện rộng, bởi
dưới chế độ độc tài, mọi thiết chế trong xã hội Việt
Nam đều thối nát, rệu rã, không những cần thay đổi mà
thậm chí cần làm lại hoàn toàn mới; có thế mới mong đảm
bảo cho người dân chúng ta một cuộc sống đáng sống. Hiểu
như thế, sẽ thấy dù tôi viết bài đả kích nhà cầm quyền
gay gắt thì đối tượng tôi nhắm đến không phải là họ,
mà là tự do dân chủ kia.
Tùy theo từng người, từng nhóm người với những điều kiện
đặc thù mà đối tượng đấu tranh có khác nhau. Những người
quan tâm và có kinh nghiệm giúp đỡ dân oan, sẽ có xu hướng
sát cánh với bà con dân oan. Những người có tìm hiểu nghiên
cứu và hiểu biết sâu sắc về địa lý lãnh thổ quốc gia
sẽ nêu ra vấn đề chủ quyền lãnh thổ như là đối tượng
đấu tranh của họ. Những người có liên hệ chặt chẽ với
các tổ chức phi chính phủ quốc tế sẽ hoạt động để lên
tiếng cho các trường hợp bị đàn áp nhân quyền. Những
người có khả năng viết về các chủ đề lý luận, về hệ
thống các giá trị căn bản của dân chủ, về các thông tin xã
hộ thì tập trung viết về những đề tài này để khai mở
các tranh luận hữu ích. Những người nhiệt huyết và năng nổ
trong sinh hoạt công cộng thì tổ chức và tham gia những hoạt
động có khả năng tập hợp thanh niên đòi hỏi chính quyền
về những vấn đề cụ thể…
Mục tiêu của cuộc đấu tranh là một thế chế dân chủ pháp
trị, một nước Việt Nam mang lại an sinh, cơ hội phát triển
và tự do cho mỗi người dân. Còn những kẻ cầm quyền độc
tài chính là chướng ngại vật chắn ngang sinh lộ tiến về
phía trước của đất nước, và cũng là kẻ cướp chặn
đường để những người đấu tranh không đạt được mục
tiêu của mình; vì thế cần phải bị người dân dẹp sang một
bên. Tôi phân biệt "<em>đối tượng</em>", "<em>mục
tiêu</em>", và "<em>chướng ngại vật</em>" như thế để
nhiều người tiện theo dõi, và không bị nhập nhằng giữa ba
khái niệm trên nữa.
Chúng ta đang sống trong một thể chế độc tài mà lại đòi
hỏi tự do dân chủ pháp trị lẽ dĩ nhiên là tạo nên một va
chạm lớn về giá trị. Dân chủ tự do là giá trị mà những
người lãnh đạo Cộng sản không những không chia sẻ mà còn
thù địch, vì chúng đi ngược với quyền lợi và sự lãnh
đạo độc tôn của họ. Bởi, Dân chủ đa đảng thì làm sao
cho những người Cộng sản và con cháu họ có thể "quang vinh
muôn năm"? Tư hữu đất đai thì làm sao các tập đoàn tư
bản đỏ có thể chiếm đoạt đất đai dễ dàng? Tự do pháp
trị thì làm sao an ninh Cộng sản có thể nắm quyền sinh sát,
muốn bắt ai thì bắt, muốn đánh ai thì đánh mà không bị
trừng trị? Xã hội dân sự thì làm sao chính quyền lộng hành,
bán rừng, bán biển cho ngoại bang?
Nói tóm lại, dù đối tượng đấu tranh mà chúng ta nhắm đến
là gì, phương cách hoạt động và thực hiện ra làm sao thì
những người lãnh đạo độc tài đều không thể chấp nhận
được, vì chúng thách thức trực diện quyền lợi hiện tại
cũng như triển vọng lãnh đạo trong tương lai của họ. Đã
thách thức và đi ngược lại với ý chí và quyền lợi của
họ thì sớm hay muộn chúng ta sẽ gặp phải sự trấn áp.
Điều đó là không thể tránh khỏi. Cách thức đấu tranh càng
mạnh mẽ và càng chạm sâu vào tử huyệt của họ, khả năng
bị đàn áp càng lớn. Càng nhiệt tình trong các hoạt động
nơi công cộng, những tổn thương mà chúng ta nhận được càng
nhiều. Có thể nói, hiệu quả đấu tranh càng lớn, càng tác
động mạnh đến công luận khiến nhà cầm quyền lo sợ thì
họ càng trấn áp thô bạo. Có thể nói, chỉ trừ khi bạn yên
lặng, không tham gia bất cứ hoạt động gì thì bạn sẽ không
phải trả giá.
Bởi vậy, tôi rất ngạc nhiên khi nhiều người cho rằng, chúng
ta phải "khôn ngoan" để né tránh những bức hại từ nhà
cầm quyền trong khi vẫn đấu tranh hiệu quả cho những mục
tiêu lâu dài. Theo tôi, việc này quả khó khăn nếu không muốn
nói là bất khả thi. Bạn có thể "mềm mỏng" để giảm
thiểu mức độ căm thù của chính quyền địa phương với
bạn, để tránh những trường hợp xô xát chảy máu ngoài dự
kiến, nhưng bạn mềm mỏng đến cỡ nào để vừa hoạt động
hiểu quả, vừa tránh được đàn áp? Xin lưu ý, mọi hành
động của an ninh địa phương không bao giờ nằm ngoài chỉ
đạo của bộ máy lãnh đạo ở Trung ương, an ninh không thể
vì ghét hay thích ai đó với tư cách cá nhân, cục bộ mà tùy
tiện đàn áp hoặc để yên. Sự sợ hãi và căm ghét của nhà
cầm quyền đối với tất cả những người đấu tranh không
ở chỗ họ mềm mỏng hay quyết liệt mà chính là ở chỗ
hoạt động của bạn có hiệu quả hay không, có đánh động
được công luận hay không.
Còn nữa, vị trí đối kháng của những người đấu tranh
hiện nay không phải do chúng ta mặc định như nhiều người
nói; mà chính là do cách nhìn nhận của chính quyền độc tài.
Rõ ràng, đối tượng mà chúng ta đòi hỏi, tranh đấu là các
giá trị tự do dân chủ, nhưng vì nó đối kháng với bản
chất, thù nghịch với mục tiêu của chế độ nên họ đã
nghiễm nhiên xác định chúng ta là những người "chống
đảng và Nhà nước" và cư xử với chúng ta tàn ác như đối
với kẻ thù. Các bạn cho rằng chúng ta không nên xác định
sự chống đối nhắm vào những người lãnh đạo cộng sản
vì như thế sẽ đẩy mình vào thế "co cụm"? Tôi không nghĩ
như vây. Vấn đề ở đây không phải là chúng ta đẩy mình
vào địa vị thù nghịch với chế độ hay không, mà vì mục
tiêu của chúng ta là thứ "độc hại" đối với họ nên
tự nhiên chúng ta trở thành những kẻ cần phải bị loại
trừ. Bạn phải làm sao để không bị đàn áp khi đã có những
hành vi mà họ cho là "chống đối"? Nếu bạn chưa bị trấn
áp, thì một là hành động phản kháng của bạn chưa đủ
quyết liệt, hoặc là họ sẽ "để dành" bạn cho một dịp
nào đó thôi. Chỉ khi nào bạn từ bỏ những giá trị mà mình
theo đuổi, ngồi nhà, không nói, không viết, không tiếp xúc,
không tập hợp đông người thì bạn sẽ không bị làm sao cả,
mà thậm chí có thể được họ tin dùng.
Trong những người đấu tranh, không phải ai cũng là những
người có toan tính chính trị chuyên nghiệp, đa số họ là
những người vận động xã hội trẻ và nhiều nhiệt huyết.
Những người nhiều nhiệt huyết thì dù có "khôn ngoan" và
tính toán kỹ lưỡng đến bao nhiêu cũng hứng chịu nhiều
thiệt hại hơn cả. Tôi quan sát thấy, những người có dụng
tâm chính trị sừng sỏ thường muốn tránh bị thiệt hại,
tỏ ra rất "khôn ngoan" để không bị đàn áp, nhưng lại
muốn đạt được tương lai chính trị cao nhất, lại mơ
"làm chuyện lớn". Ngược lại, tôi cũng nhìn thấy các bạn
trẻ hôm nay rất vô tư trong tâm tình dành cho đất nước, cho
lý tưởng, các bạn đã đấu tranh không khoan nhượng và có
bản lĩnh chấp nhận tù đày. Nếu có thể thay đổi điều gì
đó, tôi ước muốn các bạn trẻ có cơ hội học hỏi, trau
dồi kinh nghiệm thêm một thời gian nữa và có thế đứng
độc lập khỏi các đảng phái trước khi dấn thân và chịu
tù đày. Nhưng quả tình, tôi cảm phục các bạn tận đáy
lòng. Dù các bạn phải trả giá nặng nề, như Phương Uyên và
Nguyên Kha; nhưng vượt qua tất cả những khó khăn, các bạn
đã chứng tỏ bản lĩnh và sự trong sáng hơn nhiều người
khác. Việc các bạn không nhận tội, không phủ nhận lòng yêu
nước và lý tưởng của mình đã cổ vũ rất nhiều người,
trong đó có tôi.
Trong khi đấu tranh, tùy theo ý chí, khuynh hướng và bản lĩnh
mà cách thức thể hiện có thể mạnh mẽ hoặc mềm mỏng.
Nếu bạn mềm mỏng và chưa có những động thái vượt giới
hạn vô hình mà nhà cầm quyền đặt ra, vì thế bạn chưa bị
đàn áp; rồi thì bạn cho rằng mình khôn ngoan hơn những
người bị đàn áp, bị tổn thương từ chế độ? Các bạn
tự cho mình là người có mục tiêu xa rộng, lâu dài, phải
"khôn ngoan" né tránh việc đối đầu với cộng sản? Nhưng
tôi nghĩ rằng, dù chúng ta không muốn phải có những hy sinh
hoang phí, thì việc luôn tìm cách né tránh để không bị đàn
áp sẽ chỉ chừa lại cho chúng ta một khoảng không gian rất
nhỏ để hoạt động. Càng sợ bị đàn áp, chúng ta càng có xu
hướng "lách" hơn là thực sự viết để nói lên sự thật,
có xu hướng thụ động ngồi nhà hơn là xông xáo đấu tranh.
Tôi e điều đó làm giảm đi tính hiệu quả của cuộc đấu
tranh.
Những mục tiêu lớn buộc chúng ta phải đối mặt với những
sự trả giá lớn tương đương, dù chúng ta có muốn hay không.
Hạn chế hy sinh là cần thiết để bảo toàn lực lượng nhưng
nếu cứ lo né tránh sự đàn áp thì mục tiêu của chúng ta sẽ
khó trở thành hiện thực. Nếu đạt được một thành quả mà
không cần hy sinh thì một là thành quả đó kém giá trị, còn
hai là một may mắn từ trời rơi xuống. Bạn có tin rằng một
may mắn từ trên trời, chứ không phải là một cuộc đấu
tranh cam go có thể mang lại dân chủ tự do cho đất nước hay
không?
Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ, ngày 26 tháng 5 năm 2013
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130528/huynh-thuc-vy-khon-ngoan-den-muc-do-nao),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét