Vũ Lịch Nguyên - Muốn lên ngôi vua?

<h2>Sự đổi giọng sau ba thập kỷ </h2>

Hỏi những cụ thuộc thế hệ U70 về lòng trung thành của quân
đội, các cụ sẽ nói: Từ thuở 10 tuổi, tôi đã biết khẩu
hiệu TỔ QUỐC TRÊN HẾT, do cụ Hồ nêu ra. Ngay những người
Cộng Sản cũng hô vậy, mặc dù mục tiêu cao nhất của họ là
xóa biên giới, đem tổ quốc nhập vào "thế giới đại
đồng".

Suốt 3 thập kỷ, đảng tuyên bố ra rả trên báo, đài: Quân
đội ta "trung với nước, hiếu với dân". Nghe mỏi cả tai!
Rồi 3 thập kỷ tiếp theo, vẫn đài ấy, báo ấy, lại đổi
giọng: Từ nay, quân đội "trung với đảng"... Dẫu sao, tình
thế chưa cho phép đảng CS đưa nó vào hiến pháp 1980. Phải
đợi tới 2013. Câu hỏi: Liệu có phải sứ mạng quân đội
thay đổi vì thời chiến đã chuyển sang thời bình? Hay là do
vị thế của đảng đã quá lung lay? Từ từ, rồi coi!

<h2>Ba thập niên đầu, khi đảng còn rất cần dân để phát
động chiến tranh</h2>

Từ 1946, khi bước vào cuộc chiến suốt ba chục năm, thế hệ
U70 hiện nay - khi đó mới 10 tuổi - ngày đêm nghe đài, đọc
báo… thấy đảng ta khẳng định: Quân Đội Nhân Dân từ nhân
dân mà ra, do vậy phải "trung với nước… Lúc ấy, 98 hoặc
99% dân số là người ngoài đảng, nghe vậy, rất dễ đồng
tình. Đây là quân đội của chế độ dân chủ chứ đâu phải
của chế độ phong kiến "thối nát", "phản động" xa
xưa?. Từ "trung với vua" và "chống dân" nay Trung với
nước, Hiếu với dân, là đương nhiên.

Nông dân khi ấy chiếm tới 95% dân số, không những được
đảng hứa "<strong>người cày có ruộng</strong>" mà còn
được đảng biểu dương vì sự đóng góp sinh lực cho quân
đội. Đảng nói: Quân đội ta thực chất là nông dân mặc áo
lính. Nghe mát cả lòng, cả dạ.

Nhờ vậy, dân rất nghèo vẫn không nề hà gian nan, dành mọi
thứ nuôi dưỡng quân đội như cha mẹ nuôi con. Đáp lại,
<em>Quân Đội Nhân Dân Việt Nam</em> cũng đoan chắc: "<em>hiếu
với dân</em>" - coi dân như đấng sinh thành. Một câu phổ
biến thời đó, nay ít được nhắc lại: Quân Đội sống nhờ
dân, như cá sống nhờ nước.

Tóm lại: Hai đứa con (Đảng và Quân) đều do Nhân Dân sinh ra,
nuôi nấng; trong đó thằng Đảng sinh trước, khôn hơn thằng
em, được giao nghĩa vụ dìu dắt thằng em. Liệu có ai tưởng
tượng nổi: sẽ tới lúc thằng anh bô bô nói rằng nó… đẻ
ra thằng em (lời mấy ông tướng trên báo QĐND !), đòi thằng
em từ nay có nghĩa vụ "trung với nó"?

<h2>Ba thập niên sau, khi đảng đã lên ngôi chễm chệ</h2>

Vẫn cái thế hệ U70 hiện thời, từ khi 40 tuổi đến nay -
nghĩa là ba chục năm thời bình - các cụ cùng con cháu thấy có
sự đổi giọng, nghe rất lạ tai. Từ chỗ "trung với
nước", Quân Đội Nhân Dân Việt Nam bỗng… "trung với
đảng" (!). Tổ Quốc bị phế xuống hàng hai, còn cha mẹ
xuống hàng bét.

<h3>Điều kiện nào?</h3>

- Đó là khi đảng đã có ngôi cao chễm chệ, đủ quyền, đủ
sức - bất chấp lòng dân - cứ bắt quân đội trung thành với
mình, không kém ngày xưa quân đội phong kiến trung với vua,
đàn áp bấy cứ ai đụng đến ngôi vua.

- Nhưng trước sau, đảng vẫn lãnh đạo toàn diện và tuyệt
đối cơ mà? Có ai tranh giành đâu? Sao phải đòi quân đội
trung thành với mình?

<h3> Vậy, do nguyên nhân nào?</h3>

- Có lẽ, do được đảng ưu đãi - dù thời bình - mà thằng em
thay lòng, quay sang nịnh anh. Chứng cớ? Số trung tá nhiều gấp
đôi số giáo sư, nhưng đảng vẫn chịu tốn để trả lương
ngang giáo sư. Số tướng lĩnh thời bình nhiều gấp đôi thời
chiến, lương như bộ trưởng… Đủ chưa?

- Tuy nhiên, nếu đảng không nhận cái "lòng trung" bất chính
và đảo lộn luân thường, mà còn mắng thằng em… thì đâu
có chuyện ầm ỹ như hiện nay? Vậy, phải nói rằng tim đen
của đảng đã nung nấu và chuẩn bị dư luận tới 30 năm
rồi. Đó là suốt 30 năm cứ mặc thằng em hô "trung với
đảng". Đến 2013 mới dám đưa lời hô này vào hiến pháp.

<h3>Vậy nguyên nhân của nguyên nhân là gì? </h3>

- Chỉ có thể là địa vị thống trị của đảng cứ lung lay,
lung lay… cho tới khi Điều 4 không còn đủ thiêng. Đảng bị
dân quay lưng lại, rồi chống lại. Nay, cần dựa vào quân
đội để dọa dân và chống dân.

Thôi, cứ nói trắng phớ ra: <strong>Đảng quyết lên ngôi vua,
lập lại chế độ phong kiến.</strong>

<h2>Đương nhiên, các vị tướng phải nói thế</h2>

Chẳng cần thông minh cũng thấy trước: Hàng "đống" các
ông tướng sẵn sàng nhảy ra nói leo lẻo, để cắt nghĩa vì
sao họ chuyển từ "trung với nước" sang "trung với
đảng". Mọi lý lẽ vòng vèo của họ, kể cả vận dụng
tới Mác và Lê, rút cuộc phải đi đến 2 kết luận trẻ em
cũng đoán được:

1) Thế mới hợp lẽ, hợp lý luận và hợp với thực tế
VN;

2) Đảng thời nay chính cũng là… Tổ Quốc. Xin cha mẹ
đứng ngại.

Chớ mất thì giờ cãi nhau với những cái lưỡi này. Có cho
chúng ngậm kẹo chúng cũng không dám nói "trung với nước"
nữa đâu.

<h2>Quan hệ giữa Trung và Hiếu - tức giữa Vua và Cha Mẹ</h2>

Trung và Hiếu là những khái niệm đạo đức, lễ giáo và quy
tắc của chế độ phong kiến xa xưa, trong quan hệ Vua-Tôi và
Cha-Con. Chúng được cụ Hồ vận dụng để nói về quan hệ
của Quân Đội thời dân chủ với Tổ Quốc và Nhân Dân. Sử
dụng hai khái niệm có sẵn (Trung và Hiếu), cụ Hồ đã trung
thành với nội hàm gốc của khái niệm này và đó là tính
lương thiện phải có. Vậy quan hệ giữa trung và hiếu ở
thời phong kiến ra sao?

- Mọi thần dân (bề tôi và người dân) phải trung thành với
Vua. Tội khi quân (dối vua) đã đủ chết suýt soát 100%, hiếm
khi thoát chết. Còn bất trung là tội chết 100%+ liên lụy toàn
gia, không châm chước. Giết vua là tội chết (tru di) cả ba
họ…

- Dưới vua có Thầy (phải trọng thầy), dưới Thầy có Cha
(phải hiếu với cha). Thứ tự là Quân - Sư - Phụ. Nhưng thuở
xưa, số người có thầy rất hiếm (1% biết chữ) trong khi đó
bất cứ ai cũng có cha… Bất hiếu là tội cực nặng.

- Đứng trước vua, "Cha", hay "Thầy" cũng chỉ là một
thần dân, chẳng là cái quái gì hết. Vua bắt chết, vẫn phải
chết.

Nay, quân đội chính thức coi đảng là Vua (đã bày tỏ lòng
trung), tuy vẫn coi dân là cha mẹ (hứa hẹn có hiếu). Nhưng Cha,
Mẹ có là cái cóc khô gì khi so với vua? Đứa con sẵn sàng
"thí" cha mẹ, để được lòng vua.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/19052), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét