Vũ Duy Phú - Tổng quát vấn đề Sửa đổi Hiến pháp: Nói thật rõ để yên tâm sửa tận gốc

Để sửa đổi một cách cơ bản Hiến Pháp, cần rà lại có
hệ thống "cuộc cách mạng vô sản" của Loài người, và
cuộc cách mạng của nước ta.

<h2>I- Đôi điều cực kỳ ngắn gọn, cốt lõi nhất toàn cảnh
lịch sử cách mạng vô sản thế giới:</h2>

<h3>1.1- Chúng ta nên nhớ lại cho rõ:</h3>

Khái niệm Chủ nghĩa Xã hội (lấy quyền lợi chung của xã
hội làm mục tiêu), và Chủ nghĩa Cộng đồng (lấy quyền lợi
chung của cộng đồng làm mục tiêu) <i>đã có từ trước khi
Mác ra đời.</i> Người ta đã <i>dịch sai từ cộng đồng
(community) thành từ cộng sản</i> và do đó khái niệm và bản
chất của CN CS đã bị hiểu sai đi (cộng tất cả tài sản xã
hội lại), và cũng hiểu lầm rằng, CNCS là do Mác sáng tạo ra!
Đó là những nhầm lẫn đầu tiên

Số công trình do Mác viết ra đã được xuất bản là khoảng
50 tập dầy, bao gồm triết học, kinh tế, văn hoá, xã hội,
trong đó có "Phép biện chứng" và <i>những tư tưởng sâu
sắc về "Quyền tự do của con người"</i> là nổi bật
nhất. Người "<i>đã cống hiến cả cuộc đời của mình
để làm rõ nội dung và đấu tranh cho quyền Tự do của Con
người</i>".

Bản chất của <i>tư duy vĩ đại nhất</i> của Mác về Tự do
là như sau: Mác thừa nhận: Xã hội Tư bản là xã hội tự do
theo cách hiểu thông thường, vì ở đó <i>"không ai phải
chịu sự can thiệp cố ý của người khác</i>", "Mác đã
thừa nhận xã hội tư bản là xã hội tự do dân chủ nhất"
thời của Mác. Nhưng theo cách hiểu mới của Mác thì: "Xã
hội Tư bản vẫn là xã hội chưa được Tự do đúng với từ
này, vì "Con người vẫn <i><u>không kiểm soát điều khiển
được xã hội</u></i> của mình". (không kiểm soát được
nạn người bóc lột người, không tránh được khủng hoảng,
chưa loại bỏ được chiến tranh, vẫn còn suy thoái đạo đức
mà Mác gọi là <i>Sự tha hoá</i>....)

Theo nghiên cứu của Mác, CNTB đã dùng <i><u>quy luật cạnh tranh
để điều khiển xã hội...</u></i> thì nó chỉ có được Tự
do dân chủ như nó đã có. Còn muốn có được Tự do Dân chủ
thực sự, triệt để theo cách hiểu của Mác, thì phải
<i><u>từ bỏ chế độ tư hữu</u></i>, và dùng <i><u>kế hoạch
hoá toàn nền kinh tế và thực hiện chuyên chính để điều
khiển xã hội.</u></i>

Cơ sở đạo đức để Mác tin rằng có thể thực hiện được
điều đó (tự do thực sự cho toàn xã hội) là: Một khi đã
có Chế độ công hữu, tổ chức xã hội theo Kế hoạch tập
trung, sẽ tránh được khủng hoảng, tránh được nạn "giầu
nghèo" chống nhau, "Của cải sẽ tuôn ra như nước", thì
mọi người sẽ "<i>Làm theo năng lực, hưởng theo nhu
cầu</i>". <b>Vì</b> "Ý thức do hoàn cảnh quyết định",
nên lúc đó "Bản tính con người sẽ thay đổi theo chiều
hướng tốt đẹp", <i><u>"Mỗi người đều muốn điều tốt
không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả"</u></i> Và <i><u>khi
những điều đó diễn ra, là lúc chúng ta có Chủ nghĩa Cộng
đồng một cách đích thực</u></i>. Trong xã hội Xã hội cộng
đồng, sẽ không còn sản xuất riêng lẻ và không còn phân
phối theo thị trường cạnh tranh, mà sẽ là xã hội sản xuất
tập trung theo kế hoạch và phân phối tập trung theo nhu cầu.
<i><u>Lúc đó Tự do mới thực sự là Tự do cho cả Cộng
đồng!</u></i> <b><i>Những điều trên thật là lý tưởng tốt
đẹp, song hiện nay vẫn được cho là ảo tưởng</i></b>.

<i><u>Một phát kiến cực kỳ quan trọng nữa của Mác
là</u></i>: Từ Hegel và những nhà XHCN và CSCN trước Mác chỉ
nêu các vấn đề triết học và đạo đức của Con người ra
<i>trên phương diện <u>lý thuyết</u></i>. Còn Mác nhận định
rằng, muốn thực hiện được ý tưởng của Chủ nghĩa cộng
đồng, những người XHCN và CSCN phải có <i><u>Lực lượng vật
chất để thực hiện</u></i>. Và theo Mác, không ai tốt hơn là
<i><u>"Giai cấp vô sản"</u></i>. Từ "sáng kiến" vĩ đại
đó của Mác đã xuất hiện khái niệm <i><u>"Cách mạng vô
sản" – Cách mạng do những người vô sản khởi xướng và
lãnh đạo!</u></i>

Trên cơ sở lập luận triết học đó, Mác và cộng sự, đã
đi đến kết luận, cần phải thủ tiêu chế độ tư hữu,
phải loại bỏ giai cấp tư sản, phải lật đổ chính quyền
tư bản, đưa giai cấp công nhân lên lãnh đạo cuộc cách
mạng, để <i><u>thực hiện chính quyền Chuyên chính vô
sản.</u></i> Sự nghiệp cách mạng vĩ đại này chỉ có giai
cấp công nhân mới làm được!

Quốc tế Cộng sản I đã được thành lập ở Trung tâm Châu
Âu từ chủ nghĩa Cộng đồng của Mác là như vậy. và
"<i><u>Tuyên ngôn Đảng vì Cộng đồng</u></i>" (Tuyên ngôn
Cộng sản) do Mác đích thân chấp bút, <b>được diễn tả trung
thực trong "Quốc tế ca"</b>, có những đoạn viết:
<i><u>"Đấu tranh này là trận cuối cùng", "chế độ xưa ta
mau phá tan tành", "Bao nhiêu </u>quyền lợi ắt qua tay
mình</i><b><u>" Những điều trên thực là cách mạng, song cho
đến nay vẫn được cho là ảo tưởng.</u></b>

Khoảng thế kỷ 18, 19, chủ trương này đã kích thích mạnh mẽ
giai cấp vô sản Châu Âu, đã dẫn đến cuộc đấu tranh giai
cấp quyết liệt <i>"một mất một còn"</i>. Các cuộc đấu
tranh này tuy không thành công, nhưng đã đạt được 2 hậu quả
quan trọng, là: 1/ <i><u>Giai cấp tư sản đã phải giảm cường
độ bóc lột, từng bước cải cách chế độ chính trị TBCN,
tự do dân chủ hoá và công bằng hơn dần dần</u></i> (mặc dù
chính Mác đã thừa nhận là xã hội tư bản đã tự do nhất
thời bấy giờ!); 2/ Các lãnh tụ cộng sản nhận ra một
điều là: <i>Hiện tượng phân chia giai cấp là kết quả hình
thành một cách tự nhiên trong cuộc sống cạnh tranh</i>: Giai
cấp tư sản chính là tầng lớp dân cư có học, có trí tuệ
hơn, năng động cạnh tranh sáng tạo hơn đã trở thành người
tổ chức lao động tìm kiếm lợi nhuận, từ đó phát triển
xã hội, đồng thời cũng đã tạo ra và duy trì công ăn việc
làm liên tục cho giai cấp công nhân (như ở nước ta và ở TQ
bắt đầu từ thời kỳ cải cách kinh tế mở cửa hội nhập).
Người công nhân Châu Âu dần dần nhận thức được rằng:
<b><i>Họ có lao động chân tay, nhà tư bản có lao động trí óc
để tổ chức lao động, tạo ra công nghệ và cung cấp vốn,
hai bên cần có nhau và cần chung sống hoà bình.</i></b>
<i><u>Chính những thất bại của QTCS I đã dẫn đến sự chín
mùi một tư duy mới của Mác</u></i> khi ông đã già: Với sự
cộng tác chặt chẽ của Ănghen, một nhà tư bản giầu có, hai
ông đã "<i>tự vượt qua tư duy cũ – về tiêu diệt g/c tư
sản - của chính mình",</i> tự nhận thức được rằng cái
chủ trương "đấu tranh giai cấp một mất một còn", tiêu
diệt giai cấp tư sản, giao toàn quyền cho giai cấp công nhân
lãnh đạo xây dựng đất nước <i>là sai lầm, trái quy
luật</i> về: <i><u>Sự "cạnh tranh chọn lọc tự
nhiên",</u></i>và <i><u> sự "Tồn tại và thống nhất giữa
các mặt đối lập"</u></i> (không có g/c tư sản thì cũng
không có g/c công nhân và ngược lại – như ở VN và ở TQ
hiện nay: Giai cấp tư sản cũ bị tiêu diệt thì lại xuất
hiện giai cấp tư sản mới; Giai cấp vô sản cũ mất đi thì
lại xuất hiện tầng lớp dân nghèo mới). Từ đó <i>đã hình
thành</i> <i>tư duy không lật đổ giai cấp tư sản nữa, không
phá cả chế độ xưa nữa, mà chủ trương chung sống hoà bình
cùng xây dựng một nhà nước pháp quyền và liên kết hợp tác
có đấu tranh theo con đường nghị trường, thông qua pháp
luật. Kết quả <u>đã hình thành QTCS II</u>.</i>

(Mác đã trưởng thành nhờ hoà vào phong trào triết học dân
chủ xuất sứ và bắt đầu từ Hegel, đến phái Hegel trẻ, mà
đỉnh điẻm là Phơ – bách (Feuerbach), từ "Hiện tượng học
tinh thần" đến "Gia đình thần thánh", "Hệ tư tưởng
Đức", v.v…, Mác đã có công làm rõ vấn đề rằng,
<i>những mâu thuẫn của triết học chính là đã phản ánh
những mâu thuẫn của số phận con người, và ông đã chuyển
công việc <u>giải thích thế giới</u> kéo dài lâu nay sang công
việc tìm cách <u>biến đổi thế giới</u> để thực sự, bằng
hoạt động cụ thể của con người nhằm giải quyết chọn
vẹn số phận của họ. Đó chính là ý tưởng khái quát nhất
của CN cách mạng Mác. Đó chính là bước chuyển từ <u>CNXH lý
tưởng đơn thuần</u> sang <u>CN CS của Mác bao gồm cả lý
tưởng lẫn hành động cụ thể</u>. </i>Rất tiếc, trong cái
phần hành động của CN Mác, Mác đã mở đầu cho một sai lầm
kéo dài của cả Nhân loại, đó là <b><i>phân chia Loài người
ra làm hai trận tuyến: Người nghèo, nòng cốt là giai cấp công
nhân, sẽ vùng lên tiêu diệt giai cấp tư sản (những người
giầu), lật đổ chính quyền tư bản, xây dựng CN CS. Từ đó
đã tạo ra một cuộc đối đầu găy gắt bất tận giữa hai
trận tuyến giầu – nghèo trên thế giới cho đến ngày
nay).</i></b>

QTCS I theo đường lối Mác lúc ông còn trẻ đã mau chóng thất
bại, rồi tự tan rã. Ngoài lý do đã nói ở trên, còn cần nêu
thêm:

- Mác chưa tính đến, <i>sự ham muốn của Con người rất đa
dạng, không bao giờ cạn và dừng lại,</i> còn Trái Đất thì
lại hữu hạn.

- Mác đã không hình dung hết, ngay thời đại điện tử tin
học thế kỷ XXI cũng <i>không thể kế hoạch hoá từ Trung
ương toàn bộ nền sản xuất và cung ứng từ một trung tâm
mọi nhu cầu xã hội</i>...

- Giai cấp công nhân chỉ có đủ sức mạnh và dũng khí, cùng
lòng căm hận để <i>có thể phá hủy chế độ cũ</i>, nhưng
<i>không đủ trí thức và kinh nghiệm để xây dựng và quản
lý một chế độ mới khác hẳn về bản chất</i>. Và do đó,
giai cấp công nhân lại phải tạo dựng lên một <i>giai cấp tư
sản mới</i> thay vào!

- "Quan niệm tự do – <i>công hữu, kế hoạch hoá, và chuyên
chính vô sản - của Mác đã là chỗ dựa rất tốt cho các thế
lực quyền lực mới và các chế độ độc tài mới hình thành
và hoành hành</i>", tức giai cấp tư sản mới (Điều này về
sau này ngày càng rõ)

- Mác đã <i>không hình dung ra và không lường được sự tiến
bộ của khoa học kỹ thuật, sự thay đổi của môi
trường</i>, yếu tố đã làm cho quan niệm và nội hàm về sự
tha hoá của CNTB đã từng ngày thay đổi, làm cho những tiên
đoán xấu về CNTB của Mác đã trở nên không đúng (Đồng
lương cuả công nhân trong xã hội tư bản ngày càng "chết
đói" do cạnh tranh; Sự chênh lệch giầu nghèo trong các nước
tư bản ngày càng tăng; Lợi nhuận tư bản ngày một giảm;
nguồn tài nguyên thiên nhiên không bao giờ cạn... và chế độ
tư bản sẽ sớm sụp đổ)

<b>Tóm lại:</b> <i>Sự vĩ đại nhất của Mác là ở chỗ: Một
là, Mác là người đầu tiên trên thế giới chỉ rõ chỗ hạn
chế của chế độ <u>Tự do Dân chủ Nhân quyền tư sản</u>
(chỉ xoay quanh Tự do cá nhân Con người) để nêu ra nội dung
của chế độ <u>Tự do Dân chủ Nhân quyền cho cả cộng
đồng</u>; Hai là, Mác là người đầu tiên trên thế giới đưa
ra giải pháp để thực hiện, biến lý tưởng (lý thuyết) Tự
do Dân chủ Nhân quyền cộng đồng thành hiện thực, đó là
xử dụng <u>giai cấp công nhân làm lãnh đạo cách mạng vô
sản</u>. </i>Sự nghiệp vĩ đại này chỉ có giai cấp công nhân
mới làm được (Vì giai cấp công nhân là cách mạng nhất,
lại được trang bị CN khoa học Mác – Lê!) (<b><i>Đây là
những nhận định sai lầm mang tính áp đặt rất chủ quan siêu
hình của Mác!) </i></b>

<i>Sai lầm quan trọng nhất của Mác là vi phạm quy luật
<u>"Sự thống nhất giữa các mặt đối lập: Không có giai
cấp tư sản, thì cũng không tồn tại giai cấp công nhân, và
ngược lại</u>"Loại bỏ giai cấp tư sản xanh, thì lại xuất
hiện một cách tự nhiên giai cấp tư sản đỏ! Do đó, khi tất
cả mọi người chưa trở thành Thánh, hay Phật, thì <b><u>điều
khiển xã hội bằng cạnh tranh Tự do Dân chủ, công khai, minh
bạch có điều tiết và kiểm soát, tức là đấu tranh cải
cách hoàn thiện tiếp CNTB (thêm có sự lựa chọn, điều tiết,
kiểm soát của nhân dân), vẫn đang phù hợp hơn cả.</u></b></i>

<h3>1.2- Lênin đã tiếp thu đầy đủ tư tưởng vĩ đại của
Mác (QTCS I) nói trên, bất chấp thực tế thất bại của giai
cấp công nhân tại Trung Âu, và đã thành lập QTCS III</h3>

a) Tại sao Phong trào CS của QT CS I ở trung tâm Châu Âu (gồm
Anh, Pháp, Đức, Hà Lan...) thì thất bại, còn QT CS I, tức QT CS
III lại thắng lợi ở nước Nga? Tại vì, cũng như CM tháng 8
ở Việt Nam sau này, thực chất cuộc cách mạng tháng 10 ở Nga
là cuộc cách mạng toàn dân đấu tranh chống chế độ Nga
hoàng phong kiến là chính trên một đất nước nông nghiệp là
chủ yếu với 70-80% dân số là nông dân, trong khi giai cấp công
nhân và giai cấp tư sản đều còn khá nhỏ bé. Kết quả là CM
tháng 10 Nga đã đè bẹp giai cấp tư sản còn non yếu, lật
đổ chính quyền <b>nửa</b> phong kiến - tư sản của Nga hoàng
và <i>đưa giai cấp công nhân Nga lên độc quyền lãnh đạo</i>.
Chủ trương của chính quyền vô sản Nga là: Xây dựng nhà
nước độc quyền của giai cấp công nhân, dưới sự lãnh
đạo tập trung độc quyền của Đảng CS Nga (mọi quyết sách
từ quan trọng nhất của đất nước đến đời thường nhất
đều do các cấp uỷ Đảng tương ứng quyết định – Cấp TƯ
là Bộ Chính trị, cơ sở là cấp uỷ của các chi bộ đảng);
quốc hữu hoá toàn bộ tài sản quốc gia (cộng sản), bãi bỏ
sở hữu tư nhân; xoá bỏ cơ chế thị trường thay bằng cơ
chế kinh tế theo kế hoạch hoá tập trung bao cấp từ TƯ; xoá
bỏ "xã hội dân sự", thay vào là các đoàn thể quân chúng
do Đảng CS lập ra, thực chất là "cánh tay kéo dài răm rắp
làm theo các nghị quyết của Đảng"; bộ máy nhà nước đã
trở nên rất cồng kềnh và rất lãng phí (Hai hệ thống nhà
nước song song). Tầng lớp trí thức cũ của đất nước, do
phản ứng mạnh mẽ đường lối mất dân chủ và độc quyền
của đảng, nên họ đã bị Lênin tìm mọi cách loại trừ
(đuổi ra nước ngoài, tù đầy, kể cả thủ tiêu; từ đó
xuất hiện tại VN cụm từ tương ứng: Trí Phú Đại Hào: Đào
tận gốc, trốc tận rẽ). Một bộ máy nhà nước cồng kềnh,
với đường lối và cơ chế rất mới mẻ, rất không tưởng,
lại do những công nhân cốt cán căm thù tư sản nhất (học
lực cấp I, cấp hai) và những cán bộ cách mạng kiên cường
dũng cảm có lý lịch "trong sạch" (từ dân nghèo bị bóc
lột và cương quyết cách mạng nhất) nhưng thiếu tri thức
quản lý lãnh đạo, nên đã rất mau chóng sa vào bi kịch lúng
túng hỗn độn; đứng trước sự tan rã,. Lênin rất thông minh,
thấy vậy, ông đã rất nhậy bén, quyết liệt đưa ra ngay
<i>"Chính sách kinh tế mới"</i>, trong đó, ngoài việc nới
lỏng sự tự do tổ chức sản xuẩt, tiêu thụ <b>(bỏ phần
lớn sản xuất và phân phối theo kế hoạch tập trung)</b>, đã
mời rất nhiều chuyên gia ở các nước tư bản vào (thay vào
vị trí số trí thức và công chức nội quốc đã bị vùi
dập, làm tan nát) để họ giúp tổ chức bộ máy quản lý và
sản xuất. Nhà nước Nga nhờ có cuộc cải cách đó đã không
bị sụp đổ và thậm chí còn phát triển nhanh do chính sách KT
mới này (giống nước ta từ sau cải cách kinh tế 1986 cho đến
gần đây).

b) Chúng ta còn nhớ, trong nửa sau của thế kỷ XX, chính quyền
ở mấy nước "5 con Rồng" Châu Á, khi nền kinh tế xã hội
của mấy nước này còn non yếu, rệu rã sau chiến tranh, thì
một sự lãnh đạo tập trung trên tinh thần yêu nước, dân
chủ và "phục quốc" đều tỏ ra có sức mạnh tập hợp
tài lực của dân. Nước Nga dưới sự lãnh đạo của Lênin và
đảng CS Nga thời chính sách kinh tế mới cũng có tính chất
tương tự. Chính vì vậy nước Nga mới đủ sức chống đỡ
sự bao vây của TBCN và cuộc tấn công của phát xít Đức hùng
mạnh, hơn thế còn đại thắng, dẫn đầu thế giới cứu cả
Loài người khỏi ách phát xít, và góp sức quyết định hình
thành phe XHCN (thoát khỏi chiếm đóng phát xít, và tiến hành
thành công cách mạng dân tộc dân chủ ở VN và TQ…, đưa giai
cấp công nhân của những nước này lên lãnh đạo). <u>Phe
XHCN</u> đi theo mô hình một đảng độc quyền lãnh đạo kiểu
Liên Xô do Stalin đứng đầu được hình thành như vậy.
<i>Stalin đã đúc kết lý luận cách mạng của Mác (QTCS I), kết
hợp với những sáng kiến phát triển (QTCS III cộng với CS kinh
tế mới) của Lênin, bổ sung vào những kinh nghiệm thực tiễn
độc tài toàn trị quyết liệt của chính mình, Stalin đã hoàn
chỉnh một <u>học thuyết hỗn tạp</u>, được ông gọi là
<b><u>CN Mác – Lênin</u></b>.</i>

c)Chế độ độc đảng tập quyền lãnh đạo Liên Xô không
chỉ là ngôi sao sáng lấp lánh trong thế chiến II, mà còn tiếp
tục toả sáng trên bầu trời toàn cầu cả trong giai đoạn
phục hồi, phát triển nền kinh tế Liên Xô sau đại chiến II
(như hiện tượng nhẩy vọt của kinh tế TQ gần đây), đến
mức, đã có lúc các nước TBCN giật mình xem xét lại đường
lối tự do cạnh tranh tư hữu TBCN của mình (Nên tại Anh, Pháp,
Ý... đã có những đợt "bắt chước" công hữu hoá các xí
nghiệp lớn... sau đó chính họ lại nhanh chóng dẹp quốc doanh
vì không hiệu quả và tiêu cực, giống như căn bệnh "quốc
doanh chủ đạo" ở ta). Tại Liên Xô, khi cuộc sống đã bắt
đầu trở nên giầu có, hoạt động và tâm lý xã hội đã
trở nên bình thường, mọi vấn đề của đất nước trong
đối nội và đối ngoài đã trở nên cực kỳ phong phú và
phức tạp... mà đảng CS LX vẫn giữ nguyên đường lối lãnh
đạo độc quyền, chuyên chính vô sản mất tự do dân chủ, cơ
chế quản lý kinh tế xã hội vẫn tập trung, quốc doanh vẫn
là chủ đạo, ý kiến xây dựng trái ý kiến lãnh đạo của
đảng vẫn bị xử lý ngặt nghèo trù dập như trước... thì
xã hội LX bắt đầu mau chóng lộn xộn, tốc độ phát triển
giảm dần, tiếp đến suy thoái nghiêm trọng đạo đức xã
hội, kinh tế sụt giảm thảm hại, đôi khi đã phát triển âm,
rồi tự sụp đổ.

d) Nhưng tại sao khi các nước "5 con rồng" châu Á bỏ tập
quyền độc đảng toàn trị thì họ lại <i><u>cải cách thắng
lợi</u></i> thể chế chính trị sang chế độ tự do dân chủ
cạnh tranh đa nguyên để tồn tại và tiếp tục phát triển,
còn LX thì không? Đó là vì tại 5 "Con Rồng", <i>họ đã
không coi quyền lợi của đảng cầm quyền cao hơn quyền lợi
dân tộc</i> để kiên trì đường lối cũ. Trong khi đó, LX đã
không coi sự tiến bộ, phát triển và hạnh phúc của nhân dân,
của đất nước là quan trọng nhất, trái lại, <b>khi đã qua
thời kỳ chiến tranh và khôi phục</b>, <b><i>đã quay trở lại
Mác – Lê nguyên gốc và bị Stalin hoá</i></b><i>, coi sự kiên
trì (bảo thủ) không từ bỏ "ý thức hệ" Cộng sản
"đấu tranh giai cấp một mất, một còn" theo QT CS I và III.
của Lênin và Stalin là sống còn</i>, tiếp tục kiên trì coi
chế độ TBCN tự do dân chủ cạnh tranh đa nguyên là <i><u>thù
địch</u></i>... Tiếp tục <b><i><u>"kiên trì đối đầu, đấu
tranh giai cấp một mất, một còn và chuyên chính vô
sản"</u></i></b> là <i>sai lầm cốt tử nhất</i> của LX!

<b>Tóm lại:</b> Xuất phát từ Ông Mác (QTCS I), trải qua quá
trình tiến hoá trong cuộc đấu tranh, đường lối cách mạng
của những người vô sản trên thế giới đã phân hoá ra làm
2: Đường lối đấu tranh giai cấp hoà bình theo QT CS II (Chủ
nghĩa XH Dân chủ) do các nước Bắc Âu đại diện đã chứng
tỏ đúng đắn, thắng lợi và đã tồn tại vững vàng cho
đến ngày hôm nay. Đường lối đấu tranh giai cấp "đối
đầu, một mất, một còn" chuyên chính độc đảng lãnh đạo
do Liên Xô dẫn đầu đã được chứng minh là sai lầm và đã
tan rã.

Sở dĩ có sự tranh luận liên tục và "xét lại" về "ý
thức hệ" CN Mác – Lê trong nội bộ phong trào CS thế giới
chính là kết quả của những nhận thức mơ hồ lầm lẫn
giữa 2 con đường (QTCS II với QTCS III) như vậy <b>(mơ hồ
giữa lý tưởng và ảo tưởng, giữa lý thuyết và thực
tiễn)</b>. Còn sự liên tục "diễn biến hoà bình" sang chế
độ TBCN hay XHDC Bắc Âu chính là vì lực hấp dẫn lớn lao
<b>(như ánh sáng lan toả)</b> của sự hợp lý, phù hợp hai quy
luật xã hội cơ bản đã nói ở trên: <i>quy luật về sự
"tự do cạnh tranh chọn lọc tự nhiên", </i>và về<i> sự
"Tồn tại và thống nhất giữa các mặt đối lập" (không
có người cấp vốn, <b>công nghệ</b> và tổ chức thì cũng
không có g/c công nhân và ngược lại </i>(*) Xin xem thêm lý
luận về sự xuất hiện hai giai cấp tư sản và công nhân tại
trang web: vids.org.vn))

<h2>II- Đôi điều ngắn gọn xúc tích nhất về "cách mạng
vô sản" Việt Nam:</h2>

<h3> 2.1- Giai đoạn trước CM tháng 8</h3>

Các nhà cách mạng Việt Nam từ thế kỷ XX trở đi đều
chỉ nhằm <u>mục tiêu</u> duy nhất là giải phóng dân tộc dành
lại độc lập từ tay thực dân Pháp. <u>Đường lối</u> cách
mạng thì khác nhau. Có xu hướng dựa vào Nhật. Có nhóm cách
mạng muốn đi theo cách của Tôn Trung Sơn, (Trung quốc). Riêng
Hồ Chí Minh, theo hiểu biết và tư duy chiến lược khác biệt,
Người đã quyết tâm đi <i>"tìm đường cứu nước" từ
chính những nước tư bản tiến bộ nhất thời đó ở phương
Tây</i>. Từ tâm huyết chủ yếu là "<i>giải phóng dân
tộc</i>", "giải phóng những người cùng khổ", Hồ Chí
Minh đã tham gia thành lập đảng Cộng sản Pháp, mặc dù lúc
đó Người còn rất trẻ, cũng chưa rõ lắm về mục tiêu và
đương lối toàn cục của QT CS I của Các Mác. Sau đó Hồ Chí
Minh đã bị hút ngay vào QTCS III do Lênin thành lập, bởi Người
thấy trong cương lĩnh mục tiêu của QTCS III có nêu <u>mục tiêu
thành phần</u> là <b><i>"giải phóng các dân tộc thuộc
địa"</i></b>, đáp ứng đúng mục đích "đi tìm đường
cứu nước" của Người... Đó là lý do vì sao Hồ Chí Minh
rời Pari đi Moscou, là lý do vì sao con đường cách mạng của
Hồ Chí Minh, cũng là của CM hiện đại Việt Nam có dính đến
CN Mác – Lê, đến QTCS III do Liên Xô dẫn đầu.

Không đi sâu chi tiết, sau đây chỉ nêu tư tưỏng đường
lối cuối cùng của Hồ Chí Minh, tư tưởng đã dẫn đến
<i>tinh thần bản Tuyên ngôn lập nước năm 1945 và bản Hiến
pháp đầu tiên của nước ta năm 1946</i>, không có bóng dáng
Mác – Lê một tý nào. Chúng ta biết rằng, Hồ Chí Minh đã
từng sống nhiều năm và trực tiếp nhận thức được <i>tinh
thần tự do, dân chủ, nhân quyền, cạnh tranh tư sản</i> ở
rất nhiều trung tâm TBCN, thông qua sự giao tiếp với rất
nhiều loại người thuộc nhiều giai cấp trong thế giới tư
bản. Sau đó khi sang Moscou, Người lại qua đào tạo, nghiên
cứu, công tác, trải nghiệm tường tận trực tiếp thực tế
những gì đã xẩy ra tại nước Nga dưới chính quyền Xô
viết. Rõ ràng, cùng với những bài viết, câu nói chứ danh
của Người về tác phẩm của Mác (ví dụ "sự chưa toàn
diện và bao quát tình hình vô sản và nội dung đấu tranh giai
cấp trên thế giới", hay "muốn đoàn kết tập hợp lực
lượng giành độc lập tư do mà đấu tranh giai cấp là một
điều ngu ngốc"), cùng với hiện tượng QTCS III (Stalin) đã
cử người tịch thu "đề cương cách mạng dân tộc dân
chủ" của Hồ Chí Minh (vì không nghiêm chỉnh tuân theo
đường lối "đấu tranh giai cấp một mất một còn", không
chủ trương "xây dựng nhà nước Xô viết chuyên chính vô
sản", không tuân theo đường lối độc đảng vô sản duy
nhất lãnh đạo... như ở Nga, (QT CS III)). Hơn thế, chính phủ
đầu tiên do Hồ Chí Minh thành lập 1945 bao gồm hơn một nửa
là nhân sĩ trí thức yêu nước không "cộng sản" với Hiến
pháp 46 theo mô hình Mỹ, Pháp. Vậy bản chất tư tưởng
đường lối gốc rễ của Hồ Chí Minh là gì? <i>Là <b>"đoàn
kết, đoàn kết, đại đoàn kết toàn dân", "không phân
biệt giầu nghèo, giai cấp, tôn giáo, dân tộc, chính kiến",
chủ trương thành lập "Đảng toàn dân- Đảng Việt Nam",
"chính quyền và chính phủ liên hiệp đoàn kết toàn dân để
dành độc lập và lãnh đạo xây dựng đất nước Việt
nam.</b> <b>Tư duy của Hồ Chí Minh là tư duy nhân đạo, tự do,
dân chủ giống như của Mác, nhưng</b> <b>đường lối cách
mạng</b> <b>của Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải đường lối
Mác – Lê đối đầu đấu tranh giai cấp theo mô hình Liên Xô!
</b></i>

<h3> 2.2- Giai đoạn sau cách mạng tháng 8</h3>

Bị đuổi khỏi Đông dương, thực dân Pháp điên đầu, lại
chưa có đủ thông tin tình báo và không còn đủ sáng suốt
để nhận ra tư tưởng đường lối gốc rễ "phi đấu tranh
giai cấp một mất một còn" của Hồ Chí minh. Nước Pháp đã
bỏ lỡ lời đặt vấn đề của Hồ Chí Minh để nước VN
độc lập tham gia Liên hiệp Pháp. Bị Pháp phản bội hiệp
định 6 tháng 3, nổ súng khởi động cuộc chiến tranh Đông
dương lần thứ nhất để chiếm lại VN. Dù "Việt Minh đã
dũng cảm tham gia với đồng minh, với quân Mỹ, chống quân
phiệt Nhật", Mỹ vẫn đinh ninh chính phủ Hồ Chí Minh là
chính phủ cộng sản mô hình Stalin. <i>Đây là nhận định
<u>sai lầm chiến lược quan trọng nhất</u> của Mỹ về CM
Việt Nam</i>. Vì vậy, <i><u><b>cái thế cờ</b> đó bắt buộc
Hồ Chí Minh không thể không dựa hẳn vào Liên Xô và sau 1949
là dựa vào cả TQ</u></i>, để kháng chiến chống Pháp bảo vệ
độc lập, và sau đó là chiến tranh chống can thiệp Mỹ dành
lại sự thống nhất đất nước.

Trong cái thế cờ bị động chia ra hai trận tuyến đấu tranh
"ý thức hệ' như vậy (một bên là Miền Bắc bị buộc
phải dựa vào phe XHCN, bên kia là Miền Nam dựa vào phe TBCN),
Hồ chí Minh <i>không còn có thể thực thi tư tưởng đường
lối gốc rễ ban đầu của mình </i>(như đã tuyên bố trịnh
trọng trong Tuyên ngôn lập nước và Hiến pháp 46). Từ đó,
hầu như toàn bộ việc đào tạo cán bộ cốt cán cho chiến
tranh, đã đành, và <b><u>hầu như</u></b> <i><u>toàn bộ đội ngũ
cốt cán của đảng, quản lý hành chính nhà nước và phát
triển kinh tế- xã hội đã được Liên Xô và Trung Quốc giúp
đỡ lên "khuôn" y như mô hình XHCN kiểu Liên Xô và kiểu
"Tam vô nhị các"của TQ, trong đó đầu tiên là tinh thần,
tư tưởng đối đầu giai cấp "ý thức hệ","kiên
định" CNXH kiểu LX.</u></i> Bây giờ có thể nói, cùng với
sự giúp đỡ nhiệt tình rất có hiệu quả của LX và TQ cho
thắng lợi của cuộc chiến tranh bảo vệ và thống nhất đất
nước ta, thì đã kèm theo hậu quả lại là VN, Hồ Chí Minh
không thể thoát ra được cái "vòng kim cô" "kiên định"
thể chế chuyên chính vô sản đấu tranh giai cấp một mất
một còn QT CS III do Lênin và Stalin đạo diễn và xây dựng. Hồ
Chí Minh thực tế đã phải dựa vững chắc vào bộ máy
"chuyên chính vô sản" đang tồn tại, nhất là khi Người
đã có tuổi, để thực hiện <i>mục tiêu chính yếu</i>, đến
mức, đôi khi người ta đã hiểu nhầm Người qua một số
biểu hiện trong thực tế diễn biến cách mạng VN,<i> khi nào
mà CM Việt Nam xa rời đường lối tư tưởng thật sự của
Hồ Chí Minh <b>đều phạm phải sai lầm</b> </i>(ví dụ sai lầm
trong CCRĐ và triệt phá công thương nghiệp tư nhân, nhân văn
giai phẩm, <b>chống "diễn biến hoà bình", dẹp và bắt
người biểu tình chống TQ xâm lược...) </b>

<b>Tóm lại đoạn này</b>: Do cuộc đấu tranh "ý thức hệ"
Mác – Lê trên thế giới lên cao trào đúng lúc cách mạng VN
phải có chỗ dựa vững chắc cho cuộc chiến tranh chống ngoại
xâm và thống nhất đất nước rất chênh lệch về lực
lượng, <i>Hồ Chí Minh đã bị động phải dựa vào và buộc
phải chấp nhận sự <u>thâm nhập và tiêm nhiễm nặng</u> cả
về "ý thức hệ" lẫn thể chế chính trị chuyên chính vô
sản kiểu Stalin (CN Mác – Lê) mà Người không hề mong
muốn</i>. Hậu quả việc bị động phải vận dụng thể chế
mất dân chủ độc đảng toàn trị theo mô hình LX kéo dài cho
đến nay đã tạo ra những sai lầm khuyết điểm và tình trạng
suy thoái đạo đức xã hội <b>nghiêm trọng</b> (giống như LX
trước khi sụp đổ) mà toàn dân, toàn đảng ta đang phải gò
mình ra khắc phục hiện nay…

<h3>2.3- Thực chất của khái niệm "diễn biến hoà bình" là
gì? </h3>

Ta nên thống nhất hiểu rằng, nếu so sánh thể chế tự do dân
chủ nhân quyền tư sản tại các nước TBCN hiện nay với các
loại thể chế chính trị khác đang hiện hữu trên thế giới,
thì rõ ràng, thể chế tự do dân chủ nhân quyền đa nguyên
của các nước TB vẫn đang được dư luận rộng rãi trên thế
giới coi là tiến bộ nhất. Nhưng nếu so với sự mường
tượng của các nhà XHCN học thì còn xa xã hội tư bản mới
đạt yêu cầu của CNXH lý tưởng, nhất là: 1/ xã hội các
nước TB tiên tiến vẫn còn nhiều khuyết tật, do sự tư do
dân chủ nhân quyền đa nguyên <i>thiếu kiềm chế, mất điều
khiển</i> (quá trớn, hỗn loạn) gây ra (chưa có tự do dân chủ
theo quan niệm của Mác); 2/ Trong thời gian đấu tranh ý thức
hệ, các nước TB đã thể hiện sự "ưu việt" (so với các
nước XHCN cũ) quá khả năng thực tế của mình, nên đã tạo
ra một nếp sống "thiên đường" hưởng thụ ở mức giả
tạo và quá trớn mà hậu quả tổng hợp <b>(với các khuyết
tật khác)</b> chủ yếu hiện nay thể hiện ra sự khủng hoảng
nợ công, suy thoái kinh tế trầm trọng; Vì vậy, các nước
không theo thể chế TBCN, trong đó có nước ta, đảng CS VN rất
không muốn những mặt hạn chế, tiêu cực, nhược điểm còn
lại của CNTB hiện đại lây lan "diễn biến" lây nhiễm sang
nước ta, có thể làm rối loạn sự lãnh đạo, điều kiển
của đảng ta. Mặt khác, <b>cần thấy</b>, trong hiện tượng
"diễn biến hoà bình" có hàm chứa những nội dung tốt do
các công dân hiểu biết, tiến bộ, thức thời, dẫn đầu
thường là các trí thức chân chính muốn đưa <i>những chuẩn
thức tốt của chế độ TB</i> vào đất nước ta, trong đó có
chuẩn thức Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và Đa nguyên đúng
mức độ, có điều khiển mà Mác cũng đã thừa nhận, những
ưu điểm mà một số nước TB hiện nay đảm bảo được (Bắc
Âu chẳng hạn). Và chính những chuẩn thức Tự do, Dân chủ,
Nhân quyền đó đã giúp cho rất nhiều nước TB, tuy đã từng
bị xa lầy trong nhiều cuộc khủng hoảng trong suốt quá trình
hàng thế kỷ tồn tại của mình (Mỹ, Pháp, Nhật... chẳng
hạn), nhưng vẫn không bị suy sụp, tan rã, vẫn tồn tại và
đang vững tin tìm lối thoát khỏi những khó khăn gây ra do
những yếu tố tiêu cực, bất cập và do cuộc khủng hoảng
chung trên thế giới gây ra mà chúng ta đã và đang chứng kiến.

<b><i>Tóm lại, ta không nên vơ đũa cả nắm rằng, hễ cứ
"Diến biến hoà bình", cứ của "tư bản" là đều sai
lầm, đều xấu và phải chống lại.</i></b>

<h3> 2.4- Tại sao hiện nay đảng ta vẫn chỉ nhấn mạnh học
tập đạo đức Hô Chí Minh, mà không nhấn mạnh cả học tập
tư tưởng đường lối Hồ Chí Minh </h3>

Rõ ràng, <b>CN Mác – Lê</b> đã mất tín nhiệm trước cộng
đồng thế giới. Tuy nhiên, vì mấy lý do sau đây đảng ta còn
dụt dè trong việc nêu ra và tuyên truyền có mức độ tư
tưởng Hồ Chí Minh, và mạnh dạn gác bỏ CN Mác – Lê sang
một bên:

1/ Sự lựa chọn khó khăn giữa dân chủ đa nguyên và tập
trung độc quyền trong xây dựng hoà bình với điều kiện tình
hình dân trí, quan trí còn khá thấp, kể cả trình độ non kém
(tất yếu) trong bộ máy lãnh đạo cấp cao, (những công dân
chân chính, yêu nước thương nòi mà chưa được cung cấp đủ
tri thức và thông tin thì vẫn có thể sai lầm trong lá phiếu
lựa chọn), lại trong điều kiện khách quan của thế giới
rất phức tạp (nhiều thế lực chống đối trong và ngoài
nước có thể dùng tiền và các áp lực khác làm méo mó kết
quả đúng đắn tự do dân chủ đa nguyên nghiêm chỉnh), như
kinh nghiệm Hàn Quốc, Sigapore, Philipine trước khi họ thành
"Rồng', hoặc như sự lộn xộn ở Ạrập, Lybi, Bungari,
v.v... hiện nay, nên chưa cho phép đảng ta vội vã thực hiện
đầy đủ tư tưỏng đường lối Dân chủ đa nguyên Hồ Chí
Minh <u>trong điều kiện tuy đã hoà bình hiện nay</u>

2/ Sự chưa vững tâm khi từ bỏ dứt khoát CN Mác –Lê : a)
Bới dư âm quá khứ còn rất nặng nề, còn vương vấn sâu
nặng công ơn sự giúp đỡ của LX và TQ trước đây (mà không
biết rằng – do bí mật chưa công bố – trong cuộc chiến
tranh của chúng ta dành và giữ độc lập thống nhất, "cái
được" của cả Nga và TQ cũng không nhỏ (ví dụ tìm hiểu,
nắm bắt khai thác được nhiều bí mật quân sự, khí tài
hiện đại của phe TB; tạo thế cần thiết trong quan hệ giữa
các bên có lợi cho LX và TQ, vì vậy mà ta đã được/ bị
mệnh danh là "tiền đồn" của cả phe XHCN...); b) Còn bởi
vì, nhiều lãnh đạo cao cấp của đảng, hoặc vì quá bận về
công việc cụ thể, hoặc vì không "sõi" gì lắm về lý
luận, nên sẵn sàng giao động giữa các luồng tư tưởng; trong
khi đó nước bạn TQ lại rất muốn nước ta tiến chậm hơn
họ về thể chế, thậm chí luôn dụ dỗ ta "kiên trì" Mác
– Lê để chúng ta "mắc kẹt" trong "vòng kim cô", từ
đó họ dễ bề gây sức ép với ta; mặt khác, nhìn sang phe TBCN
thì nay họ lại đang mắc kẹt trong rất nhiều khó khăn, che
lấp mất nhiều yếu tố cấp tiến của họ, tạo mơ hồ rằng
"có thể CN Mác – Lê có điều gì đó đúng chăng? "!;
Cuối cùng, rất vô tình (có lẽ là do chế độ bầu bán tập
trung khép kín trong nội bộ đảng), TBT hiện nay của chúng ta
lại là một nhà khoa học (phi công nhân), một Tiến sĩ thực
thụ về ngành Xây dựng Đảng của Liên Xô cũ. Khi còn đi
nghiên cứu, do ông chỉ đủ thời gian và ngoại ngữ để
nghiên cứu sâu vào học thuyêt Mac – Lê được Stalin hoá sâu
đậm, lại được các học trò của Mao Trạch Đông luôn luôn
áp sát dẫn dắt, nên ông khó có thể dễ dàng chấp nhận
rằng, ông đã bị nhầm lẫn, trong khi ngược lại, ông lại cho
rằng, những ai cứ đòi gác bỏ CN Mác – Lê sang một bên
hiện nay là sai lầm, là "tự diễn biến hoà bình", là
"thoái hoá tư tưởng", cần phải phê phán hoặc thậm chí
trừng trị. Nhưng chúng ta tin chắc rằng, dầu sao, TBT vẫn là
một nhà khoa học nghiêm chỉnh, học tập tinh thần luôn luôn
đổi mới "tự vượt qua chính mình" của Mác, vì dân, vì
nước, với bản chất tốt nhiều ưu điểm trong công tác và
sinh hoạt, nên mới được TƯ chấp nhận vị trí cao cả này,
do đó chắc chắn cuối cùng TBT sẽ đi theo nhân dân, đi theo
Dân tộc và hoà vào trào lưu tiến hoá tất yếu của toàn Nhân
loại, <b>nghĩa là, sẽ <i>nhất trí chính thức chỉ lấy tư
tưởng đường lối sáng suốt của Hồ Chí Minh và những tinh
hoa của nhân loại làm nền tảng tư tửơng và kim chỉ nam cho
cách mạng VN hiện nay, còn CN Mác chỉ là tham khảo, từ bỏ
hẳn CN hỗn tạp Mác -Lê.</i></b>

<b>Tóm lại:</b>

<i>Sự vĩ đại nhất của Mác là ở chỗ: Một là, Mác là
người đầu tiên trên thế giới chỉ rõ chỗ hạn chế của
chế độ Tự do Dân chủ Nhân quyền tư sản (xoay quanh Tự do
cá nhân Con người) để nêu ra nội dung của chế độ Tự do
Dân chủ Nhân quyền đầy đủ cho toàn thể cộng đồng; Hai
là, Mác là người đầu tiên trên thế giới đưa ra giải pháp
hành động, và cơ sở vật chất để biến lý tưởng (lý
thuyết) Tự do Dân chủ Nhân quyền thành hiện thực, đó là
xử dụng giai cấp công nhân làm lực lượng chủ lực và lãnh
đạo cách mạng vô sản. Sai lầm quan trọng nhất của Mác là
vi phạm quy luật "Sự thống nhất giữa các mặt đối
lập". Không có giai cấp tư sản, thì cũng không tồn tại giai
cấp công nhân, và ngược lại." Loại bỏ giai cấp tư sản
xanh, thì lại xuất hiện một cách tự nhiên giai cấp tư sản
đỏ (Chừng nào chưa có xã hội cộng đồng theo kiểu của
Mác!) Do đó, khi mọi người, kể cả các đảng viên Cộng
sản, tất cả chưa trở thành Thánh, hay Phật, thì <b>điều
khiển xã hội bằng cạnh tranh Tự do Dân chủ, công khai, minh
bạch – như xã hội tư bản- nhưng có sự chọn lọc, điều
tiết và giám sát chặt chẽ của nhân dân là phù hợp hơn cả.
</b></i>Đó là kết luận chung quan trọng nhất khi rà lại cuộc
cách mạng vô sản trên thế giới và trong nước ta từ xưa cho
đến nay. Từ đó rút ra những kết luận sau:

1/ Cần khẳng định: Chủ nghĩa Mác – Lê chưa thắng lợi ở
đâu cả, nay đã lạc hậu, cần dứt khoát từ bỏ. Tư tưởng
đường lối cách mạng Hồ Chí Minh là hoàn toàn đúng đắn,
đã thắng lợi ở Việt Nam và đang là xu thế của thời đại,

2/ Trước đây, trên phạm vi toàn quốc, thông qua tự do
"cạnh tranh yêu nước" ngay từ thời kỳ hoạt động bí
mật còn thuộc Pháp và các thời kỳ chiến tranh gian khổ bảo
vệ tổ quốc... đảng Cộng sản VN đã chứng tỏ là một tổ
chức chính trị mạnh nhất, có tổ chức nhất, đã cống hiến
lớn nhất cho thắng lợi của CM Việt Nam. Vì vậy, Đảng CS
đã được toàn dân tin cậy chọn lọc giao phó, và đến nay tuy
các hậu duệ của Đảng mắc nhiều sai lầm khuyết tật, nhưng
vẫn còn đầy <b>tạm</b> đủ tín nhiệm để tiếp tục lãnh
đạo sự nghiệp cách mạng của Dân tộc.

3/ Cách mạng <b>XHCN</b> của VN và trào lưu tiến hoá của thế
giới văn minh đòi hỏi Đảng CS VN phải từ bỏ tận gốc CN
Mác – Lê nhiều sai lầm, từ bỏ chế độ độc đảng toàn
trị mất dân chủ hiện nay, để tự lột xác thành một đảng
Dân chủ, Tự do, văn minh tiến bộ - Đảng toàn Dân - lấy Nhà
nước pháp quyền đầy đủ "của Dân, do Dân và vì Dân"
làm mục tiêu cải cách.

4/ Đảng CS Việt nam cần nhận trọng trách cao quý và <i><u>duy
nhất</u></i> là lãnh đạo cuộc <i><u>cạnh tranh tự do <b>dân
chủ</b> chọn lựa công khai minh bạch có điều tiết và có
kiểm soát</u></i> trong xã hội Việt Nam vì mục tiêu Dân giầu
Nước mạnh, Tự do, Dân chủ,Công bằng, Văn minh (XHCN chân
chính). Để làm việc đó kết quả, cần tuân theo tư tưởng
đường lối Hồ Chí Minh: Đại đoàn kết dân tộc, thực thà
biến Đảng CS VN hoàn toàn thành đảng của toàn dân tộc,
trực tiếp đứng ra cầm quyền dưới sự lựa chọn và kiểm
soát của Nhân dân <b><i>cả về chính sách và nhân sự</i></b>
theo Hiến pháp và luật về Đảng.

5/Để quá trình phát triển của Đất nước được ổn định
và tiếp tục thu được những thắng lợi mới to lớn, chúng ta
<i><u>không cần nhấn mạnh ngay cải cách trực tiếp bộ máy và
nhân sự trước (vì nếu <b>nóng</b> vội, <b>hấp tấp</b> sẽ
dễ lộn xộn và nhầm lẫn, dễ tạo nên một sự bất công,
thiệt thòi mới trong xã hội)</u></i>, mà bắt đầu ngay cải
cách triệt để tư tưởng đường lối, lấy tư tưởng
đường lối Hồ Chí Minh và Hiến pháp năm 46 làm cơ sở nền
tảng của cải cách. Điều quan trọng trong đường lối Hồ
Chí Minh là Đảng CS VN không độc quyền lãnh đạo, Đảng
<i><u>có thể trực tiếp cầm quyền</u></i>, từ đó, lấy phiếu
tín nhiệm nhân sự bộ máy chính quyền, tức cũng là lấy
phiếu tín nhiệm cán bộ cầm quyền của Đảng để thực
hiện chọn lọc tự nhiên, và phải có cơ chế kiểm soát
quyền lực của Đảng và Nhà nước bằng luật của Nhân dân,
chứ không quy định chung chung như Hiến pháp 92, và dự thảo
Hiến pháp 2013 đã đưa ra. <b>Điều cốt yếu </b>là cần có
Toà án Hiến pháp do Dân trực tiếp chủ trì.

6/ Bộ Chính trị TƯ Đảng vừa qua đã đứng bên bờ sự mất
tín nhiệm, vì vậy cần phải dũng cảm cương quyết kiện toàn
để có thể tiếp tục đảm nhiệm tốt chức năng nhiệm vụ
nặng nề mà toàn Dân và toàn Đảng trao cho.

7/ Chúng ta đã nhiều lần phải "chờ" Trung Quốc rồi.
Hiện nay điều kiện trong nước và thế giới đã chín muồi,
đừng để lần này lại vẫn phải chạy theo sau người anh em
láng giềng lắm mưu nhiều mẹo.

8/ Đảng ta hãy cương quyết và dũng cảm từ bỏ trạng thái
lập lờ "đầu Ngô, mình Sở" (Đầu CN Mác – Lê, mình
CNTB). Hãy hợp tác liên kết chặt chẽ hữu nghị chân thành
theo tư tưởng đường lối Hồ Chí Minh với các nước TB tiên
tiến, cùng nước Nga bạn bè thắm thiết và lôi kéo cả Trung
Quốc vĩ đại... để cùng họ phấn đấu hoà bình tiến lên
Chủ nghiã Cộng đồng như Mác đã hình dung sau đây vài ba thế
kỷ!

<h2>III- Những sự nhầm lẫn đáng tiếc</h2>

Trong cuộc cách mạng hơn nửa thế kỷ của nhân dân ta, cũng
như trong dịp góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp hiện nay, ngoài
những mặt được, những thành tích to lớn, chúng ta thường
gặp những nhầm lẫn, làm cho khó nhất trí, tạo sự mất
đoàn kết, thậm chí quy chụp găy gắt không cần thiết trong
nội bộ nhân dân và nội bộ Đảng. Nhẹ thì là mơ hồ nhầm
lẫn trong ngôn từ, ví như đã từng xẩy ra, chẳng hạn "khu
phố" và "phường", "công an" và "cảnh sát", "thất
nghiệp" và "không có việc làm", "công chức" và "cán
bộ", "Tổng thống" và "Chủ tịch nước", "Nghị
viện" và "Quốc hội"... Khi mới giải phóng Miền Nam,
chúng ta rất "kỵ" dùng các từ ngữ của "chính quyền
cũ" để lại, coi như một cái gì xấu xa, nhưng thực ra bản
chất các từ đó là cùng chỉ những nội dung như nhau, bản
chất của chúng là một, cái khác, nếu có chỉ là chi tiết.
Thế mà cũng mất một thời gian dài nhiều người dân và cán
bộ mới quen được. Bởi vì ngay từ "Tổng thống" mà bên
tư bản hay dùng, không phải nước nào cũng như nước nào. Từ
chủ tịch nước mà bên "XHCN" vẫn dùng cũng vậy, không
phải mọi nước đều có nội dung như nhau. Bây giờ đến
những khái niệm chính trị, xã hội, luật pháp phức tạp hơn,
sự tranh luận hầu như thường chỉ loanh quanh về hình thức
hoặc nội dung phụ của ngôn từ. Ví dụ khái niệm "xã hội
dân sự" và các "Đoàn thể xã hội", "tam quyền phân
lập" của bên tư bản, và khái niệm "có phân công và kiểm
soát của ba quyền", thì thực tế bản chất nó đều nói về
cùng một nội dung. Chẳng hạn, xã hội dân sự và các đoàn
thể quần chúng nhân dân đều nói về cái mảng tổ chức do
nhân dân tự lập ra (bao gồm cả các đảng phái) nằm ngoài
chính quyền và quân đội để tự chủ lo cho nhau trong vòng
pháp luật cho phép. "Tam quyền phân lập", hay "có sự phân
công rõ ràng giữa ba quyền" đều nói lên một quy định pháp
luật rằng là các quyền phải phân tách ra cho rõ ràng, và
phải có kiểm tra chéo để tránh lộng quyền hoặc dẫm chân
lên nhau. Nếu trong đầu chúng ta lúc nào cũng nghĩ rằng XHCN là
tươi đẹp, hơn hẳn TBCN, thì hễ cứ thấy cái gì của TBCN là
ta không muốn "chung đụng", thậm chí còn tìm cách giải
thích khác đi,"moi móc" kỳ được những khiếm khuyết của
chúng ra để bài bác, tìm kỳ được những chi tiết khác
biệt, thậm chí bịa đặt ra nhằm chứng minh rằng "ta" là
đúng hơn, hay hơn, vì dân, vì nước hơn!

Vì đã đề cập đến sự hơn - kém, thì ta nên xét một
cách tổng thể, đầy đủ. Sự hơn hẳn của các nước tư
bản so với các nước "XHCN", trong đó có chúng ta, về mặt
năng suất lao động (tiêu chuẩn để Lênin đánh giá, khi nào
thì XHCN hơn tư bản), thu nhập bình quân đầu người, khoa học
công nghệ (đã rõ), giáo dục đào tạo (vì ai có điều kiện,
kể cả lãnh đạo ta và TQ, đều muốn cho con em sang tư bản
học, xin mở ngoặc, từ nay, cần gộp cả Nga vào "phạm
trù" phương Tây) . Chỉ cơn đấy thứ thôi, đã đủ chứng
tỏ xã hội tư bản hơn hẳn XHCN hiện nay rồi. Còn những gì
đang xẩy ra ở một số nước tư bản, cũng như ở chúng ta,
nên coi đấy là những trở ngại và khuyết tật nẩy sinh trong
quá trình phát triển của họ, và của chúng ta. Nhưng có phải
ngay từ đầu, người dân bên các nước tư bản có kỷ luật,
thông minh và giỏi hơn nhân dân chúng ta? Có phải người dân
và công chức bên các nước tư bản ngay từ đầu đã không
ích kỷ, không tham lam, tham nhũng? Hoàn toàn không phải. Điều
quan trọng là bởi họ đã đấu tranh để thoát khỏi chế độ
phong kiến độc quyền vua quan toàn trị trước chúng ta hàng
thế kỷ để phát triển TBCN, là bởi họ khi tiến lên tư bản
chủ nghĩa, họ đã đấu tranh chọn lọc đúng, tuồng như
"rất hợp quy luật tự nhiên", thể chế chính trị tự do,
dân chủ, cạnh tranh đa nguyên, thị trường công khai, minh bạch
trước chúng ta. Họ cũng đã qua những thời kỳ rất đen tối
trong mò mẫm, tìm tòi, thậm chí cũng chiến tranh tàn khốc tranh
giành đất đai, tài nguyên, quyền lực, cũng có cả nội chiến
thống nhất đất nước, dần dần họ đã nhận ra cần phải
làm gì cho tốt hơn (không tự trói buộc vào một "định
hướng" mắy móc nào). Thêm nữa: Ngày Quốc tế lao động và
ngày Phụ nữ quốc tế mồng 8 tháng 3, và nhiều sáng kiến
cộng đồng khác... đều xuất sứ từ phương Tây TBCN; Hiến
chương LH quốc, Tuyên ngôn nhân quyền cũng đến 70-80 % sáng
lập viên là từ thế giới tư bản... Hồ Chí Minh đã đi tìm
đường cứu nước và đã ưng chọn thể chế tự do dân chủ
đa nguyên phương Tây. Ông Mác ông Lênin, dù đúng sai thế
nào,cũng là từ phương Tây mà ra và đã góp phần thúc đẩy
mạnh mẽ sự phát triển lịch sử... Cuối thế kỷ trước,
nếu không có sự cản trở của ông bạn vàng XHCN bên cạnh,
thì thắng lợi của Việt nam đã diễn ra thuận lợi hơn, và
gần đây, <b><i>nếu không có áp lực của Mỹ, Nga và các
nước tư bản khác</i></b> (đừng phủ nhận thực tế này), thì
không hiểu anh bạn vàng XHCN có để chúng ta yên như hiện nay?
!

Nay ta tiến sau, không nên tiếp tục nhầm lẫn, u mê, "kiêu
ngạo cộng sản", tiếp tục "đối đầu", tranh hơn, tranh
kém với các nước tư bản tiên tiến nữa. Nên chân thành, xây
dựng học hỏi những cái hay, cái tốt đi trước của họ.
Điều đó không chỉ là thiết thực làm tốt cho mình, đỡ
tranh luận lý luận nhầm lẫn, mà còn tránh được mâu thuẫn
nội bộ, đoàn kết được dễ dàng hơn với thế giới văn
minh, theo đúng tư tưởng đoàn kết, hợp tác vĩ đại của Hồ
Chí Minh.

Bây giờ xin nói thêm một chút, có thể là "múa rìu qua
mắt thợ" đây. Ví dụ, đang có sự tranh luận rôm rả, thậm
chí quyết liệt về "Điều 4" và có cần ghi "Quân đội
trung thành với đảng" hay không. Thực ra, <b><i>bản chất vấn
đề nằm ở chỗ khác</i></b>: Mấy chục năm qua, kể cả từ
khi trong HP chưa có "Điều 4", Đảng lao động VN, sau đó là
Đảng CS VN vẫn luôn luôn là tổ chức chính trị vững mạnh
nhất lãnh đạo cách mạng VN, được nhân dân tín nhiệm, tin
tưởng và biết ơn. Quân đội "từ nhân dân mà ra", chừng
nào nhân dân vẫn tin tưởng, tín nhiệm đảng, thì có ghi vào
HP hay không, đương nhiên Quân đội vẫn bảo vệ nhân dân và
bảo vệ cả đảng.Nhưng trên thế giới rất nhiều dẫn chứng
tỏ ra rằng, khi đảng lãnh đạo không còn vì nhân dân nữa,
thậm chí chống lại nhân dân, thì mặc cho Tổng bí thư, Chủ
tịch nước, hoặc Tổng tư lênh... có ra lệnh cho quân đội
bắn vào nhân dân, dẹp nổi dậy của nhân dân, quân đội cũng
không bắn. Vậy điều quan trọng nhất không phải là có ghi
những "Điều 4" và cụm từ "Quân đội phải bảo vệ
đảng"đó hay không, mà là <b><i>đảng CS có tiếp tục giữ
được tín nhiệm, tiếp tục xứng đáng lãnh đạo nhân dân và
xứng đáng được quân đội nhân dân bảo vệ hay không</i></b>!
Muốn vậy thì, một mặt, HP phải ghi rõ những điều có thể
giúp đảng không độc quyền toàn trị mất dân chủ để dễ
vi phạm sai trái, đứng trên nhân dân, trên HP, mặt khác, trong
thực tế, tổ chức đảng phải trở nên trong sạch, vững
mạnh để luôn luôn giữ vững tín nhiệm trong Dân. Cho nên,
chừng nào có một số đáng kể nhân dân nghi ngờ í định
của đảng (chắc là của "một số đáng kể suy thoái")
rằng cứ muốn ghi "Điều 4" và "Quân đội phải bảo vệ
Đảng" để làm cái gậy chống đỡ, răn đe, nhằm để dễ
tiếp tục lộng hành như đã xẩy ra ở một số cán bộ, tổ
chức đảng và địa phương vừa qua, thì nay, để 100% người
dân an tâm, đảng ta sợ gì mà không dũng cảm bỏ những quy
định ưu tiên đặc thù bảo vệ cho riêng mình ấy đi (như
trước đây đã từng không có mà cách mạng vẫn thắng lợi)?!

Lại nữa, nên bàn thêm về khái niệm "đa nguyên, đa
đảng". Thôi không nhắc lại tư tưởng đường lối tự do,
dân chủ đa nguyên của Hồ Chí Minh – người thày vĩ đại
của Nhân dân và Đảng ta. Được biết, có nước theo đa
nguyên, khi bầu tổng thống để chọn người đứng đầu và
đường lối chính sách quốc gia, đã để đến 5-6 chục đảng
chính trị tham gia cạnh tranh! Thật là hổ lốn, bát nháo, nhân
dân hoang mang không biết chọn ai, tạo điều kiện cho những
thế lực thiếu chính đáng, thậm chí phản dân dùng tiền và
mưu mẹo lên nắm quyền. Nếu nhà nước có quy định cụ thể,
rằng những đảng chính trị nào đạt những tiêu chí nhất
định thì mới được tham gia tranh cử, qua đó chỉ hạn chế
khoảng vài ba đảng lớn mạnh nhất, như Mỹ, Nga, Nhật và Nam
Hàn vừa qua chẳng hạn, là vừa tiện, hợp lý, để nhân dân
còn dễ lựa chọn. Thời Cụ Hồ, chúng ta cũng chỉ để có 3
đảng tham gia tranh cử. Mặt khác, sau khi một đảng nào được
nhân dân chọn lên nắm chính quyền, thì trong thời gian giữa
hai nhiệm kỳ bầu bán, lúc đó, chính là họ - phương Tây -
lại thực hiện "độc đảng nắm quyền" như chúng ta. Thực
chất là họ không chỉ lãnh đạo, mà còn "cầm quyền" để
không ai tranh công, đổ lỗi, thoái thác trách nhiệm cho người
khác được. Thế là minh bạch, rõ ràng, dũng cảm! Hơn nữa,
khi một đảng chính trị nào đó đã được nhân dân tuyển
chọn (đảm bảo qua bầu bán công khai, minh bạch), nếu đảng
ấy theo đường lối đại đoàn kết như Cụ Hồ, thì ai cấm
họ thành lập chính phủ liên hiệp, đa đảng phái để tập
hợp đầy đủ tài năng trí tuệ ngoài đảng giúp phục vụ
nhân dân tốt hơn như Cụ Hồ đã từng làm?! (vì vậy tôi cho
rằng, chính Putin và Obama hiện nay là đang đi theo (vô tình?) tư
tưởng đường lối đại đoàn kết của Hồ Chí Minh?).
<b><i>Tóm lại, chuyện đa nguyên hay độc đảng toàn trị cũng
vậy, nếu mà vì dân, vì nước thực lòng, đầy đủ tài năng,
hoạt động dưới quyền của Hiến pháp, của pháp luật, cung
cấp công khai đầy đủ thông tin cho nhân dân, chịu sự chọn
lọc và kiểm soát của nhân dân, thì cũng không thành vấn
đề, chẳng có gì phải lo sợ,không cần tranh cãi gay gắt quá,
hoặc phải đem thành tích vĩ đại cũ của cha ông ra làm bình
phong mà đâm ra thừa: Đảng anh mà tiếp tục giỏi dang, minh
mẫn, hết lòng vì dân, vì nước, dũng cảm, kiên cường (như
thời còn Cụ Hồ, còn các Đ/C (giai cấp trên)Trường Chinh, Lê
Duẩn, Phạm Văn Đồng...) thì chẳng lo tổ chức chính trị
nào khác đủ tài và đủ sức tranh mất vị trí lãnh đạo
đất nước của anh! Thiếu hiểu biết, hoặc thiếu dũng cảm:
Đó là bản chất vấn đề hiện nay! </i></b>


<h2>IV-Quá trình chuyển đổi từ cũ sang mới nên thế nào?
</h2>


4.1- Nên nhớ: <b><i>Ngay giờ phút này, nhân dân ta vẫn thừa
nhận đảng CS VN là lực lượng chủ yếu đủ sức mạnh vật
chất và tư tưởng để tập hợp nhân dân xây dựng đất
nước và bảo vệ tổ quốc.</i></b> Vì vậy, trong quá trình
chuyển đổi cần thấy rõ, nắm chắc điều đó để đừng
hoảng hốt, lo ngại mà lại sai phạm thêm! Hiện nay trên đất
nước ta đang có bốn nhóm tư duy chính: 1/Coi thể chế đường
lối của đảng ta là đúng rồi, phải "kiên định" CN Mác
– Lê, học tập đạo đức Hồ Chí Minh, cải cách hành chính
kinh tế và xây dựng đảng, thông qua phê bình và tự phê
bình... là đủ; 2/ Sai lầm suy thoái của đảng đã quá rõ,
khủng hoảng kinh tế xã hội đã trầm trọng, xu thế thế
giới văn minh đã rõ ràng, hiển nhiên, tình thế đất nước
rất nguy hiểm, trong khi giác ngộ của nhân dân đã đủ chín
mùi, nên cần dứt điểm "phá" ngay hệ thống cũ rích méo
mó sai phạm quá nhiều, không thể cải tạo dần dần được,
càng từ từ, càng "đau" lâu, càng mất thời cơ, nghĩa là
nên làm dứt điểm như Liên Xô trước đây; 3/ Nhóm thứ ba: Ta
đang có đủ điều kiện và thời cơ để cải cách mạnh mẽ,
khẩn trương, <b><i>tự giác ngộ</i></b> <b><i>từ trên
xuống</i></b>, theo tư tưởng đường lối và đạo đức Hồ
Chí Minh nhằm làm cách mạng thực sự nhưng vẫn giữ được
ổn định xã hội, như vậy ta mới bảo toàn đủ lực lượng
để bảo vệ đất nước, sẽ không chậm bước so với các
nước khác và trào lưu quốc tế; 4/ Cuối cùng là nhóm khá
đông, tuy cũng có thể thấy vấn đề, nhưng "trung lập", vì
lợi ích cá nhân, sợ mất chức quyền và lợi ích kinh tế nên
cố thủ, "bảo hoàng hơn vua" Tôi tự cho mình là thuộc nhóm
thứ ba (nên bị một số bạn bè coi là cải lương!?) Để
thực hiện được định hướng của mình, chúng tôi đã chọn
chủ trương giải pháp hoạt động như sau: Cần nhanh chóng nâng
cao dân trí, quan trí, đảng trí. Ba mũi giáp công tác động vào
cũng ba nhóm lực lượng: Nhóm đại chúng, nhóm lãnh đạo
thượng đỉnh, và nhóm những uỷ viên TƯ Đảng và đại biểu
quốc hội, là những người có quyền dơ tay bỏ phiếu chọn
chủ trương đường lối chính sách và nhân sự trong lãnh đạo
Đảng và Nhà nước. Tôi muốn nói rõ ý định của mình như
vậy, là để những ai nhất trí thì cùng tham gia. Ngoài những
sinh hoạt tập thể để nắm thông tin và trao đổi học tập
đào sâu rèn rũa tư duy của bản thân cho nhuần nhuyễn, chúng
tôi bắt đầu viết kiến nghị lên Trung ương Bộ Chính trị,
trao đổi rộng rãi với các giới Quan và Dân trong cả nước,
đặc biệt là các Ông nghị và các Vị UV TW Đảng. Một hình
thức dễ làm nhất là viết và in tài liệu cho mọi người
đọc. Chúng tôi rất mong muốn các Quý Vị cùng tham gia tự
mình nâng cao hiểu biết và thông tin, đồng thời tham gia nâng
cao Dân trí, Quan trí, và Đảng trí với chúng tôi. Đảng đang
kêu gọi góp ý cho sửa đổi hiến pháp, "không có vùng
cấm", đây là dấu hiệu tốt, cho phép chúng ta làm đúng chủ
trương của đảng và nhà nước một cách có hiệu quả.

4.2- Đ/C Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch QH cũng đã phải nói,
đại ý "nếu kỷ luật tất cả thì lấy ai làm việc?".
nghĩa là nếu thay ngay tất cả những cán bộ đảng viên sai
lầm khuyết tật thì không có đủ người thay, như thời Lênin
mới lật đổ được chính quyền của Nga Hoàng. Hơn nữa,
<b><i>ta không nên đẩy cả "một số lớn" cán bộ của
Đảng và chính quyền sang phía đối lập với tiến bộ và xu
thế của thời đại, mà cần làm sao để chính họ nhận ra và
cùng toàn dân tự tiến hành cách mạng, có như thế mới đảm
bảo thắng lợi chắc chắn, an toàn cho cả Dân tộc.</i></b> Tôi
ở cạnh mấy vị quan chức cấp vụ và cấp bộ, tôi thấy
gần đây họ đi làm việc sớm lắm, và về nghỉ cũng khá
muộn. Tôi thấy, tôi có cảm nhận chính quyền Trung ương đang
chuyển động theo hướng rất đáng mừng. Vì ban ngày họp hành
lu bù – chưa sửa được -, tối mang một cặp hồ sơ dầy
cộp về nhà sử lý, nếu không cách mạng, thì rồi chính họ
cũng không chịu nổi, chứ không phải chỉ là nhân dân! Nhưng
bên đảng, thì tôi chưa rõ lắm, nhất là ở nhiều địa
phương, phê và tự phê hời hợt, chiếu lệ, dường như họ
vẫn "chứng nào, tật ấy" rất "kiện định" thì phải,
vì Đ/C TBT của ta chỉ nhấn mạnh cần phê và tự phê, rồi
cần phê phán xử lý "diễn biến', "suy thoái chính trị",
song rồi "kiên định" ngồi chờ hay sao!?

Hà Nội, ngày 10/3/2013

<b>Vũ Duy Phú (*)</b>

(Viện VIDS và Diễn đàn Lý luận Phát triển)

Xin xem thêm tại: <a href="http://www.vids.org.vn/">www.vids.org.vn</a>

Phản hồi cho: vuduyphu36@gmail.com


<b>(*) </b>Là một người thành phần "3 đời bị gậy", đã
học ở TQ 5 năm, ở LX 5 năm, nghiên cứu sinh ngành điện tử
ở Hungary hơn 3 năm, đã đi tham quan, khảo sát ở nhiều nước
Châu Âu và Châu Á khác, nên cũng đã có một ít điều kiện
nhận thức thực tiễn thế giới. Đã qua 2 kỳ học trường
Đảng Nguyễn Ái Quốc, đã học những giáo trình lịch sử
đảng CS LX và CN Mác Lê tại đại học Nga. Đã kinh qua nhiều
công tác đảng và chính quyền khác nhau ở trong nước, (ví
dụ, là nhân viên "Tổ nghiên cứu Chủ nghĩa Mác" thuộc ban
Tuyên huấn Liên khu uỷ III; chủ trì soan thảo chiến lược
phát triển ngành Điện tử - Tin học cả nước 1990 – 2000),...
do đó, muốn hay không, cũng đã góp một phần, tuy nhỏ, vào
những sai lầm về cơ chế, thể chế của Đảng ta. Nay đã
nhận ra những sai lầm khuyết tật chung, nên rất muốn tham gia
cùng toàn dân, toàn đảng khắc phục, và tin tưởng rằng
đảng ta sẽ khắc phục được để nối tiếp được truyền
thống lý tưởng tốt đẹp của cha ông...

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130319/vu-duy-phu-tong-quat-van-de-sua-doi-hien-phap-noi-that-ro-de-yen-tam-sua-tan-goc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét