Thông Luận - Cảnh giác với Nguyễn Tấn Dũng!

<div class="special_quote">"…từ ngày ông Dũng trở thành nhân
vật quyền lực nhất chính sách đàn áp những người dân chủ
đã hung bạo hơn hẳn…"</div>






Trong lúc này, khi mà tình hình kinh tế nguy ngập, vật giá leo
thang, hàng loạt công ty phá sản hoặc hấp hối, các ngân hàng
trong tình trạng báo động đỏ vì nợ xấu chồng chất, đa
số các nhà đầu tư rời Việt Nam, các vụ bê bối liên tục
được phơi bày vì không thể che giấu được nữa, nếu thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng bị mất uy tín và bị đả kích gay
gắt thì cũng là một điều dễ hiểu. Nhiều người cho rằng
ông đang gặp khó khăn lớn, thậm chí có thể mất chức.
Ngược lại cũng có ý kiến cho rằng phải ủng hộ ông Dũng
vì dù sao ông cũng là người đang cố gắng thoát ra khỏi thế
lệ thuộc Trung Quốc để đến gần với Hoa Kỳ và các nước
dân chủ.

Như trong mọi tình huống tranh tối tranh sáng chúng ta cần hết
sức cảnh giác.

Việc ông Dũng tham nhũng và bao che tham nhũng là điều mà không
ai, dù bênh ông, có thể chối cãi. Bảy năm trước khi lên làm
thủ tướng ông đã dõng dạc cam kết sẽ bài trừ tham nhũng
và còn tuyên bố sẽ từ chức nếu không đẩy lùi được tham
nhũng, nhưng suốt bảy năm qua tham nhũng đã không ngừng gia
tăng và gia tăng với một vận tốc chóng mặt. Cũng không ai có
thể phủ nhận ông không có khả năng để lãnh đạo một
đất nước gần một trăm triệu người với vô số vấn đề
phức tạp trong một bối cảnh toàn cầu hóa. Vinashin, Vinaline,
EVN chỉ là vài thí dụ. Thành tích nổi bật của chính phủ
Nguyễn Tấn Dũng là đã biến Việt Nam thành nước rủi ro
nhất trong vùng cho đầu tư mặc dù mới chỉ là một trong
những nước nghèo nhất. Trong bất cứ một nước bình thường
nào một thủ tướng như ông Dũng chắc chắn đã phải từ
chức hoặc bị cách chức từ lâu. Nhưng ông Dũng vẫn còn đó.
Không những thế quyền lực của ông còn mạnh lên. Ông nắm
được cả quân đội, công an và tài phiệt. Ông lấn áp cả
đảng cộng sản. Việt Nam đang chuyển hóa từ độc tài đảng
trị sang độc tài cá nhân. Không có gì đáng ngạc nhiên nếu
Nguyễn Tấn Dũng bị chống đối bởi cả nhân dân Việt Nam
lẫn đa số đảng viên cộng sản.

Có hai loại người bênh Nguyễn Tấn Dũng. Trước hết, và
phần chính, là những người mà quyền lợi và địa vị gắn
chặt với ông Dũng. Sau đó là một số ít những người tin
rằng ông Dũng đang cố gắng gia tăng quan hệ với các nước
dân chủ. Hai loại người này rất khác nhau nhưng sử dụng
cùng một lâp luận: nếu ông Dũng bị loại, các thế lực thủ
cựu thân Trung Quốc sẽ thắng và Việt Nam sẽ còn lệ thuộc
Trung Quốc với tất cả nhục nhằn và mất mát trong một thời
gian dài.

Lập luận này dù xuất phát từ thiện chí hay quyền lợi bất
chính cũng không thuyết phục. Thời gian bảy năm vừa qua, khi
ông Dũng là thủ tướng gần như toàn quyền, cũng là thời gian
mà chính quyền cộng sản Việt Nam tỏ ra khiếp nhược nhất
đối với Trung Quốc. Đó cũng là thời gian mà Việt Nam cho
Trung Quốc thuê dài hạn nhiều khu rừng có giá trị chiến
lược trên thượng nguồn, cho Trung Quốc đấu thầu khai thác
mỏ bô-xit ở Tây Nguyên, để hàng lậu Trung Quốc tràn ngập
Việt Nam, và chấp nhận một quan hệ ngoại thương bệnh hoạn
trong đó thâm thủng ngoại thương với Trung Quốc bằng tổng
số thâm thủng ngoại thương của Việt Nam. Cũng nên nhớ là
nếu dự án bô-xit Tây Nguyên sau cùng đã được giảm thiểu
thì đó là vì ông Dũng đã phải nhượng bộ những áp lực
từ xã hội Việt Nam được sự khuyến khích của những đối
thủ của ông Dũng trong ban lãnh đạo cộng sản. Ông Dũng và
những người ủng hộ ông có thể biện luận rằng đó là
những quyết định tập thể trong đó ông Dũng chỉ có một
phần trách nhiệm, nhưng nói như thế là quên rằng ông Dũng có
ảnh hưởng lớn nhất thì cũng có trách nhiệm lớn nhất và
hơn nữa, trái với một vài người khác trong bộ chính trị,
ông Dũng tuyệt đối chưa hề biểu lộ một chống đối nào,
thậm chí một sự dè dặt nào trong những chọn lựa này.

Nhưng còn một sự kiện nghiêm trọng khác chứng tỏ một cách
rõ rệt ông Dũng không hề có ý định tách khỏi quỹ đạo
Trung Quốc và đến gần với các nước dân chủ. Đó là từ
ngày ông Dũng trở thành nhân vật quyền lực nhất chính sách
đàn áp những người dân chủ đã hung bạo hơn hẳn. Các vụ
án chính trị nhiều hơn, các cáo trạng tùy tiện hơn, các
phiên tòa trơ trẽn hơn, các bản án nặng gấp ba bốn lần
thời gian trước đó. Về điểm này chính ông Dũng chứ không
phải ai khác phải chịu trách nhiệm, và nó chứng tỏ một
cách dứt khoát rằng ông Dũng không hề chuẩn bị để thắt
chặt quan hệ với các nước dân chủ. Một người chuẩn bị
để đến gần các nước dân chủ không hành động như thế.

Phải rất cảnh giác. Con người chống dân chủ hung bạo nhất
trong các cấp lãnh đạo cộng sản hiện nay là Nguyễn Tấn
Dũng. Và nếu chúng ta lý luận rằng đã chống dân chủ tất
nhiên phải dựa vào Trung Quốc thì Nguyễn Tấn Dũng cũng chính
là người thân Trung Quốc nhất.

Thông Luận

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14228), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét