<center><img
src="http://www.idsnews.com/news/mfiles/photos/0000-Tr1299790692.jpg"
/></center>
<center><em>Nguyễn Tiến Trung chụp tại Thanh Hóa, Việt Nam vào
Tháng Hai 2008</em></center>
Suốt bốn năm qua, sinh viên khoa luật Nguyễn Thị Hường nghiên
cứu về dân chủ.
Dân chủ là khái niệm trừu tượng hấp dẫn đối với một
số người, nhất là trong một xã hội đã đề cao từ ngày
đầu thành lập sự huy hoàng của một chính quyền của dân và
vì dân.
Riêng với Hường, dân chủ là tiếng gọi đoàn tụ. Cô dành
trọn ba năm tại Trường Luật Maurer để đấu tranh – một
mình và [sau này] với Hiệp Hội Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế tại
IU – đòi trả tự do cho vị hôn phu của mình là anh Nguyễn
Tiến Trung.
Ngày 7/7/2009, Trung bị bắt tại nhà riêng ở thành phố Hồ Chí
Minh, Việt Nam, vì "<em>tuyên truyền chống nhà nước xã hội
chủ nghĩa và mưu đồ lật đổ chính quyền nhân dân.</em>",
cô Hường nói.
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div><strong>Trả tự do cho
Nguyễn Tiến Trung</strong>
Sinh viên Trường luật IU Nguyễn Hường đang tiến hành một
chiến dịch lấy chữ ký đòi trả tự do cho chồng chưa cưới,
một nhà hoạt động xã hội, khỏi nhà tù Việt Nam. Hãy tìm
hiểu thêm tại idsn.ws/freetrung.<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div></div>
Trong lá thư gửi Ngoại Trưởng Hillary Clinton, Hường viết:
"<em>Tại quốc gia độc đảng, bất cứ ai yêu cầu một hệ
thống đa đảng hay bầu cử tự do đều bị coi là tội phạm,
là một tội danh hình sự và sẽ bị tòa án của đảng cầm
quyền xét xử.</em>"
Đây là lần thứ ba Trung đón sinh nhật của mình trong tù vào
ngày 16/9. Anh sẽ phải chịu án tù 7 năm, Hường cho biết. Có
năm người khác cũng bị bắt giữ cùng Trung với cùng một cáo
buộc.
Trung và Hường gặp nhau năm 2002 ở Rennes, Pháp. Lúc đó Hường
đang học thạc sĩ về luật, còn Trung học công nghệ thông tin.
Họ bắt đầu hẹn hò vào năm 2004 và đính hôn tháng giêng năm
2007.
Phong trào dân chủ ở Việt Nam là mối quan tâm chung của Trung
và Hường. Trong khi đang học thạc sĩ tại Pháp, Trung sáng lập
Tập HợpThanh Niên Dân Chủ, đồng thời gia nhập Đảng Dân
Chủ Việt Nam.
Và trên hết, anh viết. Trung duy trìmột blog riêng mãi đến
năm 2008.
"<em>Anh Trung dành rất nhiều thời gian để viết ra những
điều anh ấy suy nghĩ về tình hình chính trị</em>", cô kể.
"<em>Anh ấy bắt đầu tập hợp mọi người, điều này khiến
chính quyền lo ngại.</em>"
Những cuộc thảo luận này không hề bàn đến một cách mạng
triệt để, Hường nói. Họ và các thiết hữu chỉ đơn thuần
đòi hỏi những quyền cơ bản của công dân. Một hiến pháp
dân chủ, bầu cử tự do, báo chí tư nhân, tự do ngôn luận là
những gì họ yêu cầu.
Năm 2007, Nguyễn Tiến Trung quay trở về Việt Nam.
Hường cho biết: "<em>Anh ấy có thể ở lại Pháp, sống an
lành. Nhưng Việt Nam là điều anh ấy không thể dứt
bỏ.</em>"
Năm 2008, chính quyền Việt Nam bắt đầu hành động.
Công dân Việt Nam khi tới tuổi 25 sẽ không phải thi hành nghĩa
vụ quân sự. Nguyễn Tiến Trung lúc đó gần 25 tuổi, đang làm
việc toàn thời gian và đang học tiếp bằng thạc sĩ thứ hai,
nhưng lại bị gọi nhập ngũ. Trung ở trong quân đội 16 tháng,
từ tháng 03-2008 đến tháng 07-2009.
Hường khẳng định: "Chúng tôi luôn xem việc này như một
hình thức khác để giam cầm Trung."
Hường quay về Việt Nam năm 2008, và đã có dịp thăm Trung hai
lần, khi anh còn ở trong quân đội. Năm 2009, họ điều Trung đi
nơi khác và cô không còn gặp được anh.
<center><img
src="http://www.idsnews.com/news/mfiles/photos/0000-Tr-2016681612.jpg"
/></center>
<center><em>Trung bị bắt giữ ngày 7/7/2009</em></center>
Trung và bạn bè cùng gia đình phát giác ra một điều: anh không
phải là một người lính bình thường. Trung đã trở thành
một tù nhân chính trị trong quân đội, ngay cả trước khi họ
thực sự bắt giữ anh vì quan điểm chính trị của mình.
Tháng 06/2009, chính quyền bắt giữ bạn hữu của cặp đôi
Trung-Hường, những người ủng hộ nền dân chủ. Trung đã yêu
cầu Hường rời đi càng sớm càng tốt.
Hai tuần sau khi cô rời khỏi Việt Nam, Trung bị loại ra khỏi
quân ngũ. Một ngày sau đó, anh bị bắt.
Nhẹ mỉm cười, Hường tâm sự, "<em>Tôi cũng mừng vì đã
nghe theo lời khuyên của anh ấy</em>".
Trong ba năm đầu, Hường một mình viết thư gửi tới chính
quyền Mỹ, Canada và Việt Nam, cũng như tới các tổ chức phi
chính phủ khác, để yêu cầu trả tự do cho Trung và những tù
nhân chính trị khác.
Cô cũng viết nhiều thư gửi Trung, nhưng những lá thư ấy
không bao giờ vượt qua được hệ thống kiểm duyệt.
Mùa xuân 2012, Hường biết đến Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế tại
IU. Theo lời chủ tịch Sarah Jones: đây là một tổ chức nhân
quyền nhằm thúc đẩy các hoạt động xã hội trong khuôn viên
trường đại học.
Cô Laura Strawmyer, sinh viên năm thứ hai thuộc Tổ Chức Ân Xá
Quốc Tế cho biết: "<em>Chúng tôi không bao giờ tham gia tranh
luận về những sự việc chúng tôi đang làm. Nhưng rồi Hường
đã đến gặp vị cựu chủ tịch của tổ chức, với hồ sơ
thông tin về những người bị giam giữ tại Việt Nam, mời
gọi mọi người nghe câu chuyện của cô.</em>"
Ngay sau khi biết chuyện, họ đã thực hiện chiến dịch.
Cô Strawmyer bày tỏ: "<em>Chúng tôi muốn nhìn thấy Hường
kết hôn. Cô ấy đến Hoa Kỳ để lấy một tấm bằng về
luật, và thúc đẩy sự thay đổi. Thế đã là quá đủ khó
khăn rồi, chưa tính tới chuyện chồng chưa cưới còn vương
vòng lao lý.</em>"
Cũng giống như những nỗ lực trước đó của Hường, Tổ
Chức Ân Xá Quốc Tế tập trung vào những chiến dịch viết
thỉnh nguyện thư như một hành động gây áp lực với chính
quyền, Jones cho biết. Bên cạnh chiến dịch thỉnh nguyện và
cung cấp thông tin tới những người quan tâm, tổ chức này còn
gửi thư tới các đại sứ quán, các nhà lãnh đạo chính trị
của cả hai quốc gia - thành viên Marie Parent cho biết.
Các hệ thống mạng xã hội đóng vai trò quan trọng, không chỉ
trong việc đòi tự do cho Trung và những "tù nhân lương tâm"
khác, mà còn là phương tiện bày tỏ cho người Việt Nam mà
chính phủ rất khó cản trở, Hường nói.
<center><img
src="http://www.idsnews.com/news/mfiles/photos/0000-Tr475696023.jpg"
/></center>
<center><em>Nguyễn Tiến Trung tại phiên tòa ngày
20/1/2010</em></center>
Việc thường xuyên nhắc nhở chính quyền rằng người dân
đang giám sát họ là điều quan trọng nhất đối với những
người như Trung, cô Kaylee Dolen - sinh viên năm thứ hai là thành
viên của tổ chức - nói, và các hệ thống mạng xã hội là
một cách để người dân thực hiện việc giám sát này.
"<em>Trung ở trong một nhà tù rất biệt lập, rất khó thăm
viếng và khó để giao tiếp với gia đình và luật sư,</em>" cô
Dolen cho biết, "<em>Họ muốn những người như thế biến
mất.</em>"
Tiến triển của sự việc đôi khi rất chậm và thường rất
khó, ngay cả về phía Hoa Kỳ.
"<em>Đôi khi thật khó hiểu. Họ nói họ quan tâm đến
trường hợp này</em>", Hường nói. "<em>Nhưng một bản thỉnh
nguyện là cách để người Mỹ nói 'Chúng tôi xin qúy vị chú
ý đến tình trạng này, chúng tôi quan tâm đến vấn đề nhân
quyền, và chúng tôi muốn quý vị cũng quan tâm như
vậy.'</em>"
Cô Nguyễn Thị Hường đã có một thỉnh nguyện thư trên mạng
với hơn 4.000 chữ ký.
Cô nói tiếp: "Đôi khi người ta bảo 'bây giờ chưa phải
lúc,' nhưng tôi nghĩ chúng ta cần mọi người bắt đầu nói
về dân chủ. Đây không phải chỉ là vấn đề về ý thức
hệ. Có những người đang chịu đau khổ vì hệ thống tha hóa
này, và đây cũng chính là động lực thực sự thúc đẩy
những người như Trung phải lên tiếng."
<strong>Nguồn:</strong> <a
href="http://www.idsnews.com/news/story.aspx?id=88616">"Law student fights
to free fiancé" của Kathryn Moody, IDS </a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/tin-tuc/20120925/sinh-vien-khoa-luat-tranh-dau-doi-tu-do-cho-chong-chua-cuoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét