Đào Hữu Nghĩa Nhân - Bất chiến tự nhiên thành!

<div class="special_quote">"<strong>Điều 4</strong>

<em>Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp
công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai
cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo
chủ nghĩa Mác - LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực
lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.</em>

<em>Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến
pháp và pháp luật.</em>"</div>

Trên đây là Điều 4‎ hiến pháp nước CHXHCNVN. Cái điều mà
bất cứ quốc gia đa đảng nào nhìn vào cũng biết ngay nước
ta là nhà nước độc Đảng và chỉ duy nhất do Đảng cộng
sản lãnh đạo. Truyền thông nước ngoài thường gọi nước ta
là nhà nước cộng sản. Tên gọi này cũng khiến cho vài tay
viết lách của Đảng bực mình vì bảo rằng có ý bôi nhọ
này kia, thật không sao hiểu nỗi!? Ngoài ra các "thế lực thù
địch" của Đảng ta cũng chỉ trích điều 4, vì cho rằng nó
chính là lực lượng ngăn trở việc đa đảng, làm cho đất
nước ngày càng nghèo đói, tham nhũng thuộc hàng thượng thừa
của thế giới. Đã hết đâu khi độc đảng việc lựa chọn
người tài về điều hành đất nước cũng quá ư là giới
hạn. Nhìn quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mỗi nhóm người
tận trung với đảng, tức là đảng viên và nhóm thái tử
đảng. Cơ khổ đôi khi sự tận trung lại là một cơ hội lớn
để đớp hít. Thực tế cũng khó chứng minh điều ngược
lại, nếu không muốn nói chúng đã trở thành quy luật tất
yếu của Đảng ta! Còn nhóm thái tử Đảng được đặt ngồi
lên ghế, bú mớm tận miệng nhưng xem ra cũng chỉ có số ít
người "thành danh", đa phần cũng chưa có gì xuất chúng! Còn
chọn bọn ngoài Đảng thì e cái sự trung thành của chúng, ít
chịu phụng sự vì Đảng. Điển hình vụ Đặng Thị Hoàng
Yến mới vào QH chưa bao lâu bị lôi ra ngoài, còn thằng em nghe
đâu cũng tay tổ trong nghề buôn tiền! Tại vị chỉ là những
thằng khùng, chuyên làm trò hề như Hoàng Hữu Phước, ăn nói
linh tinh!


Chính cái sự thiều thốn tài năng lãnh đạo ấy mà đất
nước cứ mãi tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc thành
quốc gia tham nhũng hàng đầu thế giới. Thành tích xoá đói
giảm nghèo không biết ra răng mà có tỉ lệ người nghèo gần
đứng nhất khu vực. Công nghiệp hoá gần đến đích rồi(2020)
mà chưa làm ra nổi con dao cạo râu, công nghiệp lắp ráp, gia
công là chính. Đặt khu công nghiệp chổ nào là làm biến đổi
môi trường nơi đó theo hướng ô nhiễm. Tạo ra các mâu thuẫn
xã hội ngày càng gay gắt. Sản xuất nông nghiệp, khai khoáng
chỉ để xuất bán thô nguyên liệu cho nước ngoài. Phát triển
chủ yếu bằng khai thác tối đa tài nguyên thiên nhiên . Thuế
má thuộc hàng cao nhất thế giới. Một trong những nguyên nhân
thúc đẩy việc làm hàng kém phẩm chất, sử dụng nguyên liệu
công nghiệp đưa vào trong sản xuất thức ăn cho người. Nông
dân trồng rau thay vì dùng loại thuốc trừ sâu thân thiện trên
sức khoẻ con người lại dùng thuốc trừ sâu trên cây cao su
để diệt sâu ăn lá, thức ăn chăn nuôi dùng các chất tăng
trọng cấm, vô tư gây hại cho người tiêu dùng...! Thuế cao
cũng góp phần làm cho đồng lương công nhân teo tóp,...tạo nên
một đội ngũ doanh nhân ma mãnh, lừa đảo, chuyển giá, trốn
thuế,...để tăng tối đa lợi nhuận. Điều cực kỳ nguy hại
cách sử dụng cán bộ quản lý thân quen sẽ phát sinh ra các
nhóm lợi ích, mafia nhà nước làm lũng đoạn kinh tế, thâu tóm
mọi nguồn lực quốc gia dành riêng cho chúng!?


Điều đáng sợ hơn đó là để đảm bảo sự trường tồn
lâu dài của đảng trị, Đảng đã xây dựng nền giáo dục
không phản biện. Đào tạo ra một thế hệ người học luôn
xem những nguyên lý, tư tưởng, những hành động, lợi ích
của Đảng là cái duy nhất đúng. Chính cái thế hệ con người
được giáo dục không phản biện sẽ tạo ra một xã hội
chết, không sáng tạo. Con người của nền giáo dục đảng
trị chỉ là con người của máy móc, rập khuôn, an phận!


Nhìn lại suốt chiều dài lịch sử từ khi sống trong hang, trong
bưng lập cứ. Quá trình phấn đấu của Đảng ta phải nói là
khá đáng nể cho dù đôi lần cũng phải cõng rắn mãng xà về
để tiêu diệt các thế lực thù địch cũng không ít! Nói chi
thì nói mèo trắng mèo đen không quan trọng. Quan trọng là miu
ấy có bắt chuột và xơi chuột hay không? Câu trả lời tất
yếu là chúng bắt chuột cực tài vì là mèo ngoại mà! Túm
lại sự thành công của Đảng cho đến hôm nay luôn có vai trò
quan trọng là sự giúp đỡ của các nước XHCN anh em. Mà trong
đó anh em cho đến giờ đảng ta vẫn còn ra rả nhắc nhớ và
ghi mãi công ơn to lớn của chính phủ và nhân dân Trung Quốc
anh em như răng với môi-môi hở răng lạnh!


Cái thằng khốn là ở chổ làm ơn vậy mà đết có vô tư trong
sáng với tinh thần không vụ lợi gì cả! Thật ra nó bỏ con
săn sắt để bắt con cá rô! Trong thời kỳ khó khăn của "ta"
1958 mà nó bắt Phạm Văn Đồng phải ký cái công hàm chết
tiệt, để giờ đây cơ đồ ra nông nỗi. Biển Đông về mặt
nghĩa đen nó đã độc chiếm hoàn toàn. Thành Phố Tam Sa đã
thành lập xong, chuyên lo cái chuyện hậu sự cho mấy chục ngàn
tàu đánh cá hiện tại đang ngày đêm cào vét ngoài biển
Đông, và khai thác dầu khí trong tương lai! Nói về so sánh
tương quan hơn hẳn chuyện nước ta thành lập cái huyện đảo
Hoàng sa, không dân chúng, không có đất,... chỉ mỗi cái trụ
sở mượn tạm thành phố Đà Nẳng với nhiệm vụ chính trị
là chính, chẳng nên cơm cháo gì!


Sở dĩ có dông dài một chút về cơ chế độc đảng phát sinh
những điều tệ hại của Đảng ta là ngõ hầu để nhấn
mạnh cái nguyên lý cạnh tranh để sinh tồn của các loài trong
tự nhiên.Tư tưởng hay đảng phái cũng không là ngoại lệ,
thậm chí nó lại là động cơ giúp cho xã hội loài người
bình đẳng và bác ái hơn như cái tiêu chí mà Đảng cộng sản
hướng tới khi thành lập chính đảng của mình. Tiếc thay,
lựa chọn con đường để vươn tới mục đích bình đẳng và
bác ái chỉ bằng...mồm! Ngoài ra còn có một nguyên nhân chính
bao trùm lên tất cả các sự kiện khiến cho các xã hội cộng
sản bất ổn là sự tập trung trí tuệ toàn dân tộc để phát
triển đất nước không hiệu quả. Đây là một thực tế
không thể chối bỏ và tranh cãi. Đảng cộng sản kêu gọi
toàn dân tham gia vào công cuộc xây dựng và phát triển đất
nước nhưng về thực tế thì chỉ có mỗi mình Đảng "cô
đơn" làm. Bạn cứ nhìn vào thực tiễn đời sống sẽ thấy
đó là chính xác. Đất nước không có những con người có
tấm lòng cao cả với quốc gia. Nếu có thì họ có những đòi
hỏi cải tổ theo hướng minh bạch và dân chủ hơn nhưng lại
trái với nguyên lý độc tài, và dĩ nhiên thay vì được lắng
nghe và thấu hiểu họ lại ngồi trong tù gỡ lịch, nếu không
cũng bị gán cho các nhãn quan "thế lực thù địch", "phản
động", "lật đổ chính quyền nhân dân",...? Nói thế cũng bất
công, không phải là không có những người làm từ thiện nhưng
dạng này chỉ là từ thiện báo chí, khoe mẽ cái sự từ tâm
và giàu có. Mục đích để PR, quảng cáo thương hiệu là
chính.


Từ đây bất mãn xã hội dâng cao hơn bao giờ hết trong thế
giới cộng sản. Cá nhân thay vì chuyên tâm nghiên cứu, sản
xuất để làm giàu cho đất nước, cho chính bản thân mình thì
lại làm những chuyện mang tính phi vụ, lừa đảo, ăn xổi ở
thì. Bàn luận chuyện làm giàu bất chính. Người học chỉ
toàn chọn ngành nghề nhẹ nhàng hái ra tiền như bác sĩ, ngân
hàng, kinh tế, tài chính, kế toán,... Rất ít người chọn các
ngành kỹ thuật. Kỹ thuật thì chọn nghành khai thác dầu khí,
học lái máy bay,... Riêng cơ khí chế tạo, nghiên cứu sản
xuất các sản phẩm có ích cho xã hội hầu như ít ai chọn.
Các ngành về nghiên cứu cơ bản lại càng vắng bóng. Có một
điều khá buồn cười người chế tạo ra các công cụ sản
xuất như máy gặt đập liên hợp, máy bay trực thăng lại là
nông dân! Thanh niên hoạt động đảng đoàn chỉ chăm chắm vào
cái ghế chính trị trong tương lai. Phục vụ hay dấn thân vì
cộng đồng chỉ là trò mèo mị dân của các nhà chính trị,
chỉ tạo ra hiệu ứng bề nổi để có thành tích báo cáo,
tiến thân,...Chưa có thời nào chức vụ hái ra tiền như thời
này. Thời buổi này đố có nhà lão hay bà công bộc nào nghèo
kiết xác!?


Sự bất mãn xã hội không chỉ trong xã hội dân sự mà còn lan
ra trong nội bộ Đảng độc tài. Lịch sử cũng cho thấy rằng
chưa có chế độ cộng sản nào chưa xảy ra vấn đề đấu
đá, thanh trừng nội bộ. Nhẹ thì những kẻ lãnh đạo phe thua
trận phải ra đi lưu đày, thậm chí bỏ mạng. Nặng hơn có
thể làm sụp đổ cả chế độ. Nước Nga cái nôi của cộng
sản cũng đã từng đấu đá thanh trừng nội bộ nỗi tiếng
qua vụ chủ nghĩa xét lại khiến cái thi hài của Xít Ta Lin
phải bị đem đi chôn, Trung quốc thì vô địch về chuyện này.
Gần đây nhất là vụ Bạc Hy Lai ngã ngựa. Việt Nam cộng sản
không là một ngoại lệ trong lịch sử của mình nào là Trần
Xuân Bách, thậm chí cả ông Hồ cũng từng là nạn nhân của
tranh giành quyền lực! Đỉnh điểm cuộc chiến cạnh tranh
quyền lực của cộng sản Việt Nam trong hiện đại là cuộc
chiến phe phái giữa hai nhóm chính trị quyền lực. Đáng mừng
thay động thái của cuộc chiến này ngày càng có nhiều tình
tiết cực kỳ hấp dẫn, hứa hẹn một cuộc chiến không khoan
nhượng giữa hai nhánh đảng tồn tại trong một đảng. Con
khủng long ăn thịt khổng lồ trở thành bạo chúa trong nhiều
thế kỷ. Nó chỉ bị tiêu diệt khi biến đổi khí hậu,...
Đảng cộng sản cũng chẳng dễ gì diệt vong hoặc chấp nhận
tồn tại một đảng đối lập bất kỳ nào khác. Vì vậy sự
xung đột của hai phái trong nội bộ Đảng cũng là cái quy
luật tất nhiên. Mừng thay cái quy luật ấy ngày càng tỏ rõ
hình hài của cái ung nhọt độc, ẩn chứa tế bào ung thư ở
giai đoạn cuối. Giai đoạn bộc phát và vô phương cứu chữa!
Có chăng "các thế lực thù địch" của Đảng bất chiến tự
nhiên thành!?


Cũng có thể sự đấu đá lần này là thoả hiệp và phân chia
quyền lực. Và vì thế mọi chuyện vẫn chưa có gì thay đổi
thật sự theo hướng kỳ vọng của đa số đông.


Không biết vì tham vọng gì, Đảng mong muốn biến cả đất
nước này hoá thân thành một thể thống nhất trong cơ thể
Đảng đầy bệnh tật? Để rồi khi cơ thể ung thư của Đảng
ta đi vào cõi chết, kéo theo cả dân tộc cùng chết trong đói
nghèo, lạc hậu? Điển hình mỗi lần đấu đá, thanh trừng
nội bộ trong cơ thể Đảng ta là y như rằng đất nước
đứng trước lâm nguy. Hoạ xâm lăng từ phương bắc, nguy cơ
sụp đỗ kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa
trong nợ nần!


Tiếc rằng khoảng gần 3 triệu Đảng viên còn lại bổng lộc
chẳng là bao, quyền lợi chính trị cũng be bé, lại im lặng
theo dõi tình hình thế sự, rồi bàn bạc trên bàn nhậu là
chính!


Đảng còn độc quyền lãnh đạo, Đảng còn cô đơn trong xây
dựng đất nước với sự góp sức của những tay chính trị
lừa đảo, các nhóm lợi ích cá mập, một rừng các "thế lực
thù địch" vây quanh Đảng. Đảng kêu gọi cả dân tộc này
chung tay hiệp sức cùng Đảng, đi theo con đường của Đảng
vạch ra, toàn dân đoàn kết một lòng nguyện đứng dưới lá
cờ hoà hợp hoà giải dân tộc chỉ là chuyện "miệng quan trôn
trẻ". Đảng còn một mình một chợ, lòng dân còn mãi chia rẽ
đời đời! Nội bộ Đảng lúc nào cũng có đấu đá và thanh
trừng lẫn nhau thế kia thì bảo sao dân chúng hoà hợp với
Đảng? Một Đảng như thế tồn tại lâu dài phải chăng vì
lợi ích chính đảng của mình hơn là lợi ích của dân tộc
này, đất nước này?


Đảng còn độc tài, còn chơi bền bỉ với những gã bạn xấu
như Cuba, Bắc Triều Tiên, Nga ngố, Zibawue, Trung Quốc,
Venezuela,... bởi vì nó đảm bảo cho tiếng nói ủng hộ lẫn
nhau trên trường quốc tế,cũng như nguồn lực viện trợ tài
chính.


Đảng còn độc tài, còn sử dụng các cá nhân trung thành nhưng
bất tài, còn tiếp tục trong vòng lẩn quẩn đấu đá tranh
giành quyền lực phe phái, còn đó một đất nước loanh quanh
trong tình trạng kém phát triển kéo dài!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14235), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét