Ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ của Trần Huỳnh Duy Thức, nói về phong trào Con Đường Việt Nam

<div class="special_quote">Ngày 19 tháng 6 năm 2012



Kính gửi: Dân Luận



Đề nghị Dân Luận giúp tôi đăng tải bức thư dưới đây
để làm sáng tỏ những vấn đề liên quan đến phong trào Con
đường Việt Nam.



Xin cảm ơn và kính chào Dân Luận.



Trần Văn Huỳnh


Địa chỉ: 439F8 Phan văn Trị, Phường 5, Quận Gò Vấp, TP. Hồ
Chí Minh.


Điện thoại: 0903350117
</div>



<h2>THÂN PHỤ CỦA TRẦN HUỲNH DUY THỨC NÓI VỀ PHONG TRÀO CON
ĐƯỜNG VIỆT NAM</h2>

Như một nhân duyên mà cả ba người khởi xướng
Phong trào Con đường Việt Nam tôi đều có quan hệ và biết
rất rõ về họ. Người đầu tiên là Trần Huỳnh Duy Thức, con
trai tôi. Người thứ hai là Lê Thăng Long, vừa là bạn thân từ
hồi học đại học của Thức vừa là đồng nghiệp với tôi
trong gần 10 năm khi tôi làm cộng tác viên dịch thuật cho công
ty mà Long điều hành. Người thứ ba là Lê Công Định, cựu
học sinh trường Phổ thông trung học Hoàng Hoa Thám (Quận Bình
Thạnh, Tp Hồ Chí Minh) – nơi tôi đã dạy học gần 10 năm, dù
không trực tiếp học lớp tôi dạy nhưng Định vẫn gọi tôi
là thầy. Trong quãng thời gian mấy thập kỷ làm cha, làm thầy
và làm đồng nghiệp tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và
tự hào như lúc này.

Dù sẽ còn nhiều khó khăn phía trước nhưng tôi tin
tưởng chắc chắn rằng Phong trào Con đường Việt Nam sẽ
thành công, đạt được mục tiêu tối thượng của Phong trào
là: "<em>Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và
bình đẳng tại Việt Nam</em>". Nói thật, tôi là người rất
dè dặt, thỉnh thoảng còn bị cho là bảo thủ nhưng ngay từ
lần đầu tiên đọc được mục tiêu, cương lĩnh, phương
pháp, tổ chức, lời kêu gọi... của Phong trào này trong tôi
đã dâng lên một cảm xúc rất đặc biệt. Nó nhanh chóng biến
thành một niềm tin mạnh mẽ vào tính khoa học, tính quy luật
và sự chính nghĩa cũng như sự hợp lòng dân của Phong trào.
Có lẽ ngoài những người khởi xướng, tôi là người đầu
tiên đọc được các tài liệu nói trên trong các files <em>Con
đường Việt Nam</em> Thức để lại mà gia đình tìm thấy từ
hơn một năm về trước. Chính các tài liệu này đã làm cho
tôi ý thức rõ về quyền con người – quyền công dân của
mình mà tôi đã bị đánh mất trong suốt bao nhiêu năm dài. Các
tài liệu này cũng cung cấp cho tôi những kiến thức pháp lý
trong nước và quốc tế cũng như những lý luận cần thiết
để tôi tranh đấu bảo vệ công lý cho con mình cũng như cho
những người bạn đồng cảnh ngộ với Thức. Cuộc đấu tranh
này đang dẫn đến một bước tiến rất quan trọng. Những
nhóm vận động ủng hộ cho nó đã rất ngạc nhiên vì những
kiến thức nói trên của tôi.

Vì vậy mà tôi đã rất muốn phổ biến các tài
liệu của <em>Con đường Việt Nam</em> cho công chúng. Nhưng tôi
nghĩ tài liệu của Phong trào thì chỉ những người đủ tư
cách mới có thể công bố nên tôi đã chỉ giới thiệu một
phần của quyển sách <em>Con đường Việt Nam</em>. Giờ thì các
tài liệu của Phong trào <em>Con đường Việt Nam</em> đã được
anh Lê Thăng Long công bố rộng rãi, đúng như ý nguyện của
Thức. Nhớ lại hồi tháng 05 năm 2010, sau phiên tòa phúc thẩm
gia đình đi thăm Thức. Tôi có cố gắng động viên Thức vì
bản án quá nặng mà bạn bè thì đều được giảm nhẹ. Nhưng
tôi không bao giờ quên được ánh mắt tự tin rạng ngời và
nụ cười rạng rỡ của Thức vào lúc đó khi nói rằng:
"<em>Cả nhà đừng quá lo cho con. Cũng phải có người hy sinh
để có thể tiếp tục Con đường con đi</em>". Giờ tôi đã
hiểu rằng sự hy sinh đó không chỉ là phải chấp nhận bản
án nặng nề để bảo vệ chính nghĩa mà còn là phải chịu
đựng "nhận tội" để có thể về sớm mà tiếp tục sự
nghiệp chính nghĩa đó. Tôi rất hiểu Thức, Long, Định những
người không bao giờ biết sống cúi đầu khuất phục để
cầu danh lộc mà phải "nhận tội" cho việc làm chính đáng
của mình thì không còn gì có thể khủng khiếp hơn như vậy.
Chỉ với những tấm lòng trong sáng và ý chí phi thường vì
mục đích cao cả, tôi nghĩ, mới giúp họ có động lực và
nghị lực để vượt qua được điều khủng khiếp đó.

Không chỉ có vậy. Họ không những chỉ bỗng dưng
mất tất cả thành quả kinh tế gần 20 năm mà họ gầy dựng
bằng tài năng và trí tuệ đáng tự hào của mình, mà còn
phải đau xót vô cùng vì không làm tròn chữ Hiếu. Tôi đến
thăm Long cách đây vài hôm, mẹ Long bị ung thư nặng đã ở
vào giai đoạn cuối nên chỉ mong Long sống yên ổn với gia
đình để chăm sóc mẹ già và hai đứa con còn thơ mới 6 và 9
tuổi. Tôi cũng nghe nói mẹ Định đã bệnh và yếu đi rất
nhiều từ khi Định vào tù. Còn mẹ Thức thì đã mãi mãi ra
đi vào tháng 11 năm ngoái mà không được gặp lại đứa con
trưởng nam thương yêu nhất của mình. Hôm rồi Long kể Thức
đã khóc đến cạn kiệt khi nghe tin mẹ mất. Trước đây chưa
ai từng thấy Thức khóc bao giờ. Thế nhưng trong bài thơ tế
mẹ Thức đã viết:

<em>…Má ơi đạo nghĩa công bằng
Con vì chữ ấy đạp bằng gian lao…
…Má ơi con đã chơi vơi
Nghe tin má đã xa rời trần gian
Má ơi con đã vững vàng
An lòng má nhé Niết bàn thênh thang.</em>

Vâng, công bằng về quyền cho mọi người dân Việt
Nam là mục đích cao cả mà Thức, Long, Định đã chấp nhận hy
sinh quá lớn để tranh đấu, thể hiện qua mục tiêu tối
thượng của Phong trào Con đường Việt Nam: "<em>Quyền con
người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất
nước này</em>". Hơn thế nữa, các anh ấy hoàn toàn có đủ
tư cách để nói và đấu tranh cho công bằng, cho công lý. Rất
nhiều người đã biết về câu chuyện họ cùng nhau bảo vệ
lẽ phải, bảo vệ khách hàng điện thoại internet của công ty
OCI hồi năm 2003. Nhưng câu chuyện sau đây thì chưa nhiều
người biết và chắc hẳn sẽ rất ngạc nhiên vì nó. Ngay sau
khi Thức, Long, Định bị bắt, hai công ty EIS và OCI mà Thức và
Long điều hành bị "bất ngờ" thanh tra thuế. Việc thanh tra
đó diễn ra trong bối cảnh họ vừa bị khởi tố về tội an
ninh quốc gia trong một vụ án rình rang nhất vào lúc đó nên
nó đã rất gắt gao. Thế vậy mà sau 03 tháng lục tung mọi ngõ
ngách, thanh tra thuế đã không tìm thấy bất kỳ chứng cớ nào
để kết luận hai công ty trên trốn thuế. Nhiều luật sư và
những người am hiểu biết sự việc này đã lắc đầu sửng
sốt "<em>không thể tin được dù đó là sự thật</em>". Họ
nói với môi trường kinh doanh như Việt Nam thì quét nhà kiểu
gì chẳng ra rác, ấy vậy mà có hai công ty như thế, chẳng
khác nào chuyện thần kỳ.

Sau 03 năm lao tù, trở về nhà chưa một ngày ngơi
nghĩ Long đã tiếp tục dấn thân ngay vào Con đường mà mình
và bạn bè còn đang dang dở dù biết thử thách hiểm nguy luôn
chờ phía trước. Trong suốt nhiều năm làm việc với Thức,
Định, Long tôi nhận thấy họ là những người làm việc tranh
thủ từng giờ, từng ngày để luôn nắm được thời cơ khi
nó đến. Hôm rồi tôi có hỏi Long rằng có phải vì thời cơ
mà cháu phải làm mọi cách để về sớm phải không. Long
cười và chỉ nói rằng: "<em>Bác luôn hiểu tụi cháu
mà</em>". Tôi càng khâm phục Long khi được đài BBC hỏi chỉ
trả lời về việc mình đã "nhận tội" nên được giảm 06
tháng tù mà không kèm theo bất kỳ lời giải thích, thanh minh
nào cả. Chỉ có những người có tấm lòng và mục đích rất
trong sáng mới có thể vững chải như vậy. Và tôi cũng tin
rằng hầu hết mọi người đều hiểu và sẽ thấu hiểu tấm
lòng và sự hy sinh của Long.

Thật sự là tôi không thể hiểu được khi đọc các
ý kiến cho rằng việc Long vừa làm là "<em>chim mồi</em>" là
"<em>cạm bẫy</em>". Tôi cũng là người được mời tham gia
sáng lập Phong trào <em>Con đường Việt Nam</em>. Thư mời nói
rất rõ ràng việc tham gia có thể dẫn đến những nguy hiểm
rủi ro. Nội dung chung của thư mời này sau đó cũng được
đăng tải rộng rãi mà ai cũng có thể đọc. Chẳng hề có
một lời lẽ ngon ngọt hoặc gây ảo giác về sự an toàn nào
để mồi, để bẫy gì cả. Nó chỉ thể hiện sự tự tin và
tinh thần sẵn sàng dấn thân của người khởi xướng để
động viên mọi người vượt qua sự sợ hãi. Tôi đã cảm
thấy rất vinh dự nhận được một lời mời như vậy vì
thấy rằng mình vẫn còn được nhìn nhận là có khả năng
để đóng góp cho những việc có ích cho đất nước. Và với
tôi, chẳng đòi hỏi ai muốn mời mình làm gì mà phải hỏi ý
kiến trước cả. Việc mời đã là một sự hỏi ý kiến rồi.

Gặp Long vừa rồi, tôi cũng thử hỏi là vai trò của
Thức trong Phong trào sẽ như thế nào. Long nói rằng:
"<em>Điều này cả anh Thức và cháu đều có chung quan điểm
rất rõ là Ban quản trị phải là những người có điều kiện
thực tế để điều hành hoạt động của Phong trào. Do vậy
anh Thức hiện nay và cả cháu sắp tới nếu cháu bị quay lại
nhà tù, cũng chỉ là những người khởi xướng mà không có vai
trò hay quyền hạn gì đặc biệt trong việc điều hành hoạt
động Phong trào. Ngay cả sau này, khi bầu ra Ban quản trị chính
thức mà cháu không được trúng cử thì cháu cũng sẽ vui vẻ
giữ vai trò không điều hành. Đây là Phong trào của mọi
người chứ chẳng phải của riêng ai cả. Cháu chỉ tạm giữ
quyền trưởng Ban quản trị đến khi nào Ban quản trị chính
thức bầu nên người mới</em>". Tôi đọc trong Qui chế quản
trị điều hành của Phong trào cũng thể hiện như vậy. Thật
đáng trân trọng và tự hào về suy nghĩ của họ.

Trước khi kết thúc bức thư này, tôi muốn khẳng
định với công chúng rằng, qua những tài liệu mà Thức đã
để lại thì Phong trào <em>Con đường Việt Nam</em> đã được
chuẩn bị từ đầu năm 2009 bởi Thức, Long, Định. Nội dung
của các tài liệu này hầu hết phù hợp với những nội dung
tương ứng mà anh Lê Thăng Long vừa công bố sau khi chỉnh sửa
và bổ sung theo cập nhật thời điểm hiện nay. Và Trần Huỳnh
Duy Thức, Lê Thăng Long, Lê Công Định đúng là ba người khởi
xướng của Phong trào <em>Con đường Việt Nam</em> – điều này
thể hiện rõ trong các files tài liệu mà tôi có.

Nhưng tôi thấy có một cách, một cách rất hiệu quả và chúng
ta chẳng cần lệ thuộc vào ai cả để tự đánh giá được
về Phong trào này. Đó là hãy đọc, đọc kỹ những tài liệu
trên blog của Phong trào thì tự nhiên chúng ta sẽ sáng tỏ mọi
chuyện đang bàn cãi rất nhiều trước công luận. Khi chúng ta
đi sâu vào bản chất của một cái gì đó thông qua hiểu rõ
nội dung của nó thì tự nhiên mọi cái hình thức của nó
đều rất rõ ràng.

Tôi có một niềm tin to lớn vào sự lớn mạnh và
thành công của Phong trào này. Hiện nay tôi chưa xác nhận tham
gia sáng lập Phong trào vì một lý do duy nhất là tôi muốn
đảm bảo rằng việc tham gia này không tạo ra xung đột lợi
ích và tính vô tư của tư cách một người cha sẽ theo đuổi
đòi lại công lý cho con mình đến cùng.

Cuối cùng, tôi xin được nói vài lời với những
người khởi xướng Phong trào Con đường Việt Nam trước công
chúng: "<em>Tôi rất tự hào về Thức, con trai mình và tin
chắc rằng Thức sẽ hoàn thành được sứ mạng cao cả của
mình. Long, bác rất cảm phục ý chí, nghị lực phi thường
của cháu và tin tưởng sâu sắc vào sự thành công của sự
nghiệp cao cả mà cháu đã gây dựng. Và mong rằng người nhà
của Định chuyển lời đến Định rằng tôi rất lấy làm vinh
dự được một người như Định gọi bằng thầy và tràn
đầy niềm tin vào những gì Định đã phải hy sinh để tạo ra
Con đường Việt Nam.</em>"

Xin chào trân trọng quý công chúng.

Ngày 19/06/2012

Trần Văn Huỳnh

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13007), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét