Một bài trên mạng VietNamNet mới phỏng vấn và nêu lên các con
số cho thấy người Việt Nam hiện nay rất ít đọc sách. Theo
bài này thì trung bình mỗi năm một người Việt Nam chưa
"đọc hết" một cuốn sách. Đem tổng số sách (không kể
sách giáo khoa) chia cho dân số, tính bình quân cứ mười người
Việt đọc được bẩy cuốn sách. Trong số đó, phần lớn
chỉ là sách giải trí mà không bồi bổ trí thức. Một giám
đốc nhà sách bi quan hơn nữa, nghĩ rằng chắc số sách đọc
còn ít hơn nữa. Những cuốn sách có giá trị trên thế giới,
được dịch ra tiếng Việt chỉ in chừng 500 cuốn, trong một
nước dân số 85 triệu. Có người so sánh, cho biết dân Thái
Lan mỗi năm trung bình một người đọc khoảng năm cuốn sách,
tức là đọc nhiều gấp bẩy lần một người Việt.
<div class="boxright220"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqnphxDeYgL2tZvUvsCTvyDv1o_pIdQUD7dsDVlQ0z4j15Tt0EblXV6BMtsSxquJGlBvCrS4dlaXJ5HVaR8rQ3fS8A4ypPCXPMV5RxyL-ugZ6B-CJ-b2LEhB9v6TmYv_FGPD1SwF5_lg/s320/NguyenPhuTrong.jpg"
/><div class="textholder">Nguyễn Phú Trọng</div></div>
Người ta đọc sách nhiều thì chắc trình độ hiểu biết cao
hơn, cách suy nghĩ cũng chín chắn hơn. Nói chung, việc đọc
sách chắc chắn phải ích lợi cho cả nền kinh tế quốc dân.
Các nhà nghiên cứu phát triển cho biết khi dân một nước
đọc sách nhiều hơn thì họ dễ gia nhập vào đời sống kinh
tế hiện đại hơn vì bây giờ làm nghề gì cũng phải có
kiến thức. Ở các nước chậm tiến thì dân ít đọc sách.
Nhưng việc đọc sách đem tới ích lợi kinh tế nhiều hơn khi
phổ cập trong toàn thể xã hội chứ không tập trung trong một
tầng lớp "ưu tú" ở các thành phố. Bài báo trên VietNamNet
đã nêu thí dụ về nước Mỹ, nhận định: "Cái hay ở Mỹ
là tri thức sách vở, kiến thức của mọi người được lan
tỏa đến số đông hơn là chỉ một nhóm người như ở Châu
Âu." Vì trình độ kiến thức chung cao cho nên "Chỉ có
nước Mỹ mới sinh ra những tỉ phú như Bill Gates, Steve Jobs…
– những người sống bằng khoa học, trí tuệ."
Người Việt Nam bây giờ ít chịu đọc sách, chắc vì người
lớn thì coi phim bộ, thanh niên thì coi trình diễn nhạc trẻ và
coi báo đăng hình quần áo giầy dép mốt mới nhất. Cho nên
mới có cảnh các thiếu nữ tôn thờ ca sĩ ngoại quốc, ôm hôn
cả cái ghế mà thần tượng mới ngồi lên. Mới có cảnh một
cô chủ tịch công ty xây dựng đi thăm công trường đầy xi
măng, nhôm với sắt mà lại mặc váy hồng, đi giầy cao gót
cũng mầu hồng giống như đang đi mua sắm.
Nhưng không nói gì đến người dân thường, mà cả những
người lãnh đạo đảng Cộng sản cũng không chịu đọc sách
nữa. Như ông Nguyễn Phú Trọng chẳng hạn. Trong hội nghị
Trung Ương Đảng mở rộng vừa rồi, ông tổng bí thư khẳng
định đảng Cộng sản Việt Nam sẽ không chấp nhận "<em>tam
quyền phân lập.</em>" Riêng câu này đủ để ghi tên Nguyễn
Phú Trọng vào lịch sử sự thoái hóa trong nhân loại. Loài
người tiến bộ, mình không theo kịp, rồi còn đi thụt lùi,
cho nên gọi là thoái hóa. Từ thế kỷ 17, 18, trong nhân loại
đã nẩy ra ý kiến phải đặt giới hạn trên quyền hành của
những người cai trị. Vì thế phải tách ra ba thứ quyền: có
người soạn ra luật pháp; có người chỉ lo thi hành luật
pháp; và những người khác nắm quyền phán đoán xem có hành
động nào sai luật luật pháp hay không. Từ thế kỷ 18 đã
nhiều quốc gia thí nghiệm ý kiến này trong tổ chức chính
quyền. Đó là những quốc gia đạt được tiến bộ nhanh nhất
và cao nhất về kinh tế, văn hóa, và xã hội. Loài người đã
rút kinh nghiệm như vậy hơn 200 năm nay. Bây giờ ông Nguyễn
Phú Trọng nhất định bác bỏ không chấp nhận "phân
quyền!" Như vậy chẳng phải là thoái hóa thì gọi là cái
gì? Điều đáng kinh ngạc là, sau khi ông Nguyễn Phú Trọng nói
trâng tráo như thế, không thấy có ai trong quốc hội và trong
tòa án tối cao ở Việt Nam mở miệng bàn một câu nào cả!
Trên lý thuyết họ nắm quyền lập pháp và tư pháp; nhưng
đành ngậm miệng. Tình trạng thoái hóa không phải là độc
quyền của ông tổng bí thư đảng Cộng sản!
Lời tuyên bố trên cũng chứng tỏ ông Nguyễn Phú Trọng không
chịu đọc sách. Có một cuốn sách bán đầy ở Hà Nội, ai có
thời giờ làm ơn mua một cuốn gửi cho ông tổng bí thư đọc
để giúp ông mở mắt ra. Đó là cuốn "Người Trung Quốc và
những căn bệnh trong nhân cách" của Hà Tông Tư, do Phạm Bá
dịch, Nhà Xuất Bản Công An Nhân Dân in năm 2007. Ông Hà Tông
Tư kịch liệt đả kích chế độ chuyên chế ở Trung Quốc
trong hơn 2000 năm lịch sử. Cho nên ông viết rõ ràng chỉ có
phân quyền mới thật sự dân chủ.
Hà Tông Tư nhiệt liệt ca ngợi chế độ tự do dân chủ, thể
hiện qua việc cai trị bằng hiến pháp, luật pháp, mà ông gọi
là Hiến Chính. Ở trang 40 cuốn sách trên, tác giả viết:
"Nguyên tắc cơ bản của pháp trị là: Mở rộng tự do cá
nhân với khả năng lớn nhất, hạn chế tối đa quyền hạn
của kẻ cầm quyền." Trang sau, ông nêu ra tiêu chuẩn: "Bản
thân hiến pháp có bao hàm tư tưởng thực sự hạn chế và
ràng buộc quyền lực chính trị không, và trên thực tế nó có
ràng buộc, hạn chế quyền lực chính trị một cách có hiệu
quả hay không?" Và Hà Tông Tư khẳng định: "Nguyên tắc
phân quyền là đặc trưng cốt lõi của Hiến Chính; chủ yếu
là tách biệt quyền tư pháp với quyền hành chính, thể hiện
ở chỗ tư pháp phải được độc lập."
Chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng chưa hề để mắt đến
những ý kiến nêu trên. Mà đây không phải là ý kiến của
"những thế lực thù địch" nào cả. Đây là một tác giả
người Trung Quốc, sách đã phổ biến ở Trung Quốc, lại
được Nhà Xuất Bản Công An Nhân Dân ở Việt Nam in ra. Trong
hàng ngũ công an cũng có những người muốn phổ biến những ý
kiến tiến bộ như vậy. Thế mà cả ông Tổng Bí Thư lẫn
những người về họp cùng với Trung Ương Đảng chẳng ai
chịu đọc sách cả!
Nhân lúc ở Việt Nam đang bàn sửa hiến pháp, cũng xin trích ý
kiến của Hà Tông Tư giải thích tại sao cần phân quyền:
"Ràng buộc và hạn chế quyền hạn và hành vi của chính
phủ, đó là nhiệm vụ chủ yếu của hiến pháp." Ai đọc qua
bản hiến pháp nước Mỹ thì thấy rõ ý Hà Tông Tư. Hầu hết
các điều trong bản hiến pháp ngắn ngủi đó toàn là những
giới hạn quyền hành của chính phủ liên bang. Đọc cuốn sách
của Hà Tông Tư thấy ông cho là chính chế độ chuyên chế gây
ra bao nhiêu điều đáng xấu hổ cho người Trung Hoa; thí dụ
như tính ỷ lại, không có tinh thần trách nhiệm, nịnh trên
nạt dưới, hèn yếu, nhu nhược, vân vân!
Hà Tông Tư trích lời triết gia người Anh John Stuart Mill:
"Chế độ chuyên chế, xét từ bản chất, nó đã có khuynh
hướng dùng chính sách ngu dân!" (Trong bản dịch đã viết
nhầm tên triết gia Mill thành Miel, nhiều lần; mặc dù cuốn
sách Bàn về Tự Do của J.S. Mill đã được dịch và in ở
Việt Nam). Ở trang 703, Hà Tông Tư còn bình luận: "Chính sách
ngu dân bao giờ cũng đi đôi với việc bế quan tỏa cảng, cấm
tự do ngôn luận … cùng dựa vào nhau mà thành hình." Mười
trang sau, ông viết thêm: "Tội ác chuyên chế là tội ác lớn
nhất trên thế gian! Hạn chế tự do ngôn luận là âm hiểm
nhất, xảo trá nhất, bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất trong các
thủ đoạn chính trị!"
Nếu mấy ông bà trong Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam
chịu khó đọc Hà Tông Tư thì trước hết họ sẽ thấy phải
trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân, để ít nhất
tránh khỏi những lời kết tội: "âm hiểm nhất, xảo trá
nhất, bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất;" và cái tội "ngu
dân." Trên hết, phải bắt đầu tôn trọng và thực hiện quy
tắc phân quyền; đừng có nghe ông Nguyễn Phú Trọng.
Bao giờ đất nước có tự do thì người dân mới có hứng thú
đọc sách. Như tác giả bài trên Vietnam Net viết về những Bill
Gates và Steve Jobs thành công trong xã hội Mỹ: "… chỉ ở môi
trường đó mới giúp những người có phát minh, sáng kiến có
thể giàu có được. Họ chính là những người đang làm ra
sản phẩm và hàng hóa hỗ trợ con người. Ở Việt Nam thì
không thể có chuyện như vậy."
Thực ra không thể nói có liên hệ nhân quả trực tiếp giữa
trình độ kiến thức của dân chúng Mỹ với sự thành công
của những nhà kinh doanh Bill Gates và Steve Jobs. Hai hiện tượng
diễn ra song song; cả hai đều cùng do một nguyên nhân gây nên,
là xã hội tự do. Khi các ngành báo chí, xuất bản được tự
do thì dân chúng sẽ đọc sách nhiều hơn; khi các nhà kinh doanh
được tự do thì những người có sáng kiến táo bạo dễ
thành công lớn. Muốn bảo đảm xã hội được tự do thì
phải tổ chức theo quy tắc phân quyền, mọi người Việt Nam
phải nhắc nhở cho ông Nguyễn Phú Trọng điều đó để ông
đọc thêm. Hy vọng ông sẽ hiểu ra rằng cưỡng lại không
phân nhiệm ba quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp tức là
cản trở sự tiến bộ kinh tế của cả dân tộc.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12833), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét