Trong thời gian gần đây đã rộ lên nhiều sự kiện tồi tệ
của những tập đoàn kinh tế nhà nước. Chỉ trong vài năm
ngắn ngủi, kể từ khi được khai sinh, những sự kiện tiêu
cực của các tập đoàn đã đạt tới tầm cỡ "khủng" thì
đủ thấy mức độ trầm trọng như thế nào. Hầu hết dư
luận đều cho rằng, hoặc gián tiếp hoặc trực tiếp, vấn
đề quản trị yếu kém, của các tập đoàn và của nhà nước
Việt Nam, chính là nguyên nhân.
Thí dụ như PGS TS Trần Hoàng Ngân, Ủy Viên Ủy Ban Kinh Tế
Quốc Hội, đã phát biểu <em>"Các tập đoàn lại quá lớn trong
khi khả năng kiểm soát có giới hạn."</em> ĐB Trần Du Lịch
(TPHCM) đã phát biểu: <em>"Các Doanh Nghệp Nhà Nước (DNNN)
với nguồn vốn chủ sở hữu đến 30-40 tỷ USD của nhà
nước, không bị lấy thuế, nhưng vẫn kém hiệu quả. Tôi cho
rằng, trong những lần đề nghị Quốc hội phân bổ ngân sách
tới đây phải giải trình về nguồn tiền này"</em>. Chủ
nhiệm UBPL Phan Trung Lý đã phát biểu <em>"Vì không thực hiện
triệt để nguyên tắc tách bạch quản lý nhà nước với hoạt
động sản xuất kinh doanh, sự nhùn nhằng còn kéo dài, thất
thoát, sai phạm còn nhiều."</em> ĐBQH Cao Sỹ Kiêm, Chủ Tịch
Hiệp Hội Doanh Nghiệp Vừa Và Nhỏ, phát biểu <em>"Ở các
nước, tập đoàn phát triển tự nguyện, theo yêu cầu sản
xuất kinh doanh, buộc các doanh nghiệp phải sát nhập với nhau
để thành tập đoàn. Còn chúng ta phát triển tập đoàn
dường như theo ý chí, chứ không phải thực tế đòi
hỏi."</em> Và còn rất nhiều những phát biểu tương tự.
Những nhận xét hoặc phân tích trên không phải là không đúng,
chỉ là chưa thật đúng. Quản trị yếu kém chưa phải là
nguyên nhân gốc mà chỉ là hệ quả của một nguyên nhân khác
cao hơn. Đó là, những tập đoàn kinh tế nhà nước không
được khai sinh bởi nhu cầu kinh tế và sự tồn tại của
chúng cũng không tùy thuộc vào yếu tố kinh tế do đó
<em>"hiệu quả kinh tế"</em> chưa bao giờ là và sẽ không bao
giờ là động lực tiên quyết hay là mục tiêu hàng đầu của
chúng trên lộ trình hoạt động. Yếu tố chính trị mới đích
thực là. Hay nói một cách khác là những tập đoàn kinh tế
nhà nước đã bị chính trị hóa ngay từ khi được khai sinh,
đang tồn tại để phục vụ cho những tham vọng chính trị, và
sẽ tiếp tục tồn tại vì những tham vọng chính trị nếu như
không bị những sức ép từ bên ngoài <em>"khai tử"</em>
chúng.
CHÍNH TRỊ HOÁ NHỮNG NGUỒN LỰC KINH TẾ ĐÃ DẪN ĐẾN SỰ PHÁ
TÁN CỦA CÁC DNNN VÀ DẪN ĐẾN SỰ BẤT ỔN CỦA NỀN KINH TẾ
VIỆT NAM.
Nếu nguyên nhân chỉ là yếu kém trong vấn đề quản trị thì
người ta sẽ dễ dàng tìm ra biện pháp để chữa bệnh. Và xã
hội còn có thể nuôi hy vọng là qua sự góp ý của chuyên gia
và kiến nghị cải cách của nhiều người, những tập đoàn
kinh tế nhà nước sẽ lành mạnh hơn và hiệu quả hơn trong vai
trò chủ đạo kinh tế như kỳ vọng.
Nhưng ở đây nguyên nhân gốc vốn không phải là vấn đề
quản trị mà là vấn đề chính trị. Những nguồn lực kinh
tế bị chính trị hóa toàn diện này đã, đang, và sẽ tiếp
tục nằm trong quỹ đạo của <em>"ý chí chính trị."</em>
Những nguồn lực kinh tế bị chính trị hóa toàn diện này
đã, đang, và sẽ tiếp tục bị lạm dụng bởi những kẻ áp
đặt "ý chí chính trị." Chúng trở thành là công cụ để
những nhân vật chóp bu trong bộ máy chính trị Việt Nam ban
phát quyền lợi và quyền lực cho bộ hạ và theo đó cũng cố
quyền lực và quyền lợi của chính mình. Trùng lớn trùng nhỏ
nảy sinh, dung dưỡng nhau và đua nhau phá tán.
Khi mọi chuyện tồi tệ không thể che dấu được nữa, những
Chủ Tịch/Tổng Giám Đốc/Giám Đốc của các tập đoàn kinh
tế nhà nước trở thành những con trâu tế thần của một
guồng máy <em>"lỗi từ trên xuống tới dưới"</em> (lời
của CTQH Nguyễn Văn An). Họ tế thần những con trâu của họ,
không phải vì chột dạ trước sự phẫn nộ <em>"tạm
thời"</em> của quần chúng mà là, để triệt tiêu những quả
đấm của đối phương. Trong cuộc chiến tranh giành quyền lực
và quyền lợi của nội bộ ĐCSVN, tế trâu để bịt miệng
thế gian và để khoá tay đối thủ là chuyện thường như cơm
bữa.
Dưới điều kiện đó (một hệ thống điều hành đất nước
vốn dĩ đã tồi tệ từ bản chất đến cơ cấu) thì mọi cố
gắng để lành mạnh hóa những tập đoàn kinh tế đã bị
chính trị hóa toàn diện (và chúng cũng là một phần trong hệ
thống tồi tệ đó) chỉ là những nỗ lực tuyệt vọng. Dưới
điều kiện đó (một bộ máy điều hành đất nước vốn dĩ
đã tồi tệ từ bản chất đến cơ cấu do ĐCSVN nặn ra và
điều khiển) mọi hy vọng rằng <em>"đảng ta"</em> sẽ
<em>"nghe thấy tiếng nói của dân"</em> rồi sẽ làm tốt hơn
chỉ là những ảo vọng. Chỉ khi đất nước đứng sát bên
bờ vực thẳm thì lúc đó <em>"đảng ta"</em> mới giả bộ
<em>"sửa sai"</em> và <em>"nhà nước ta"</em> ra chỉ thị
<em>"rà soát, tái cơ cấu"</em> nhằm làm dịu lại sự phẫn
nộ của quần chúng để tiếp tục bám chặt quyền lực và sau
đó tiếp tục...làm sai, như đã từng làm trong quá khứ cho mãi
tới hiện tại.
Thực chất tồi tệ của ĐCSVN và của bộ máy quản trị đất
nước, do những đảng viên tồi tệ của ĐCSVN điều hành, làm
ra những hậu quả tồi tệ...là một sự thật hiển nhiên.
ĐCSVN phải chịu trách nhiệm về mọi sự tồi tệ đã và đang
diễn ra trên đất nước Việt Nam là một phán quyết không
thể phản bác, bởi vì chính họ tự xác nhận <em>"nhà nước
(của đảng) quản lý, đảng lãnh đạo"</em> và trên thực
tế chính ĐCSVN đã và đang độc quyền định đoạt tất cả
mọi vấn đề liên quan đến mạng sống, sự sống và cách
sống của nhân dân Việt Nam.
Đành rằng là vậy, nhưng nếu truy cập cho tận cùng nguyên
ủy, LÝ DO TRÊN HẾT VÀ LỚN NHẤT GÂY RA MỌI HÌNH THÁI TỒI
TỆ TRONG MỘT ĐẤT NƯỚC LẠI CHÍNH LÀ THÁI ĐỘ THIẾU DỨT
KHOÁT CỦA NGƯỜI DÂN SỐNG TRÊN ĐẤT NƯỚC ĐÓ. ĐCSVN SỞ DĨ
CÓ THỂ TỒN TẠI ĐƯỢC CHO TỚI NGÀY HÔM NAY KHÔNG PHẢI VÌ
ĐCSVN VĨ ĐẠI NHƯ HỌ RÊU RAO MÀ LÀ VÌ NGƯỜI DÂN TRÊN ĐẤT
NƯỚC VIỆT NAM ĐÃ KHOA NHƯỢNG SỰ XẤU ÁC CỦA HỌ. KHOAN
NHƯỢNG SỰ XẤU ÁC THÌ SẼ ĐƯỢC SỐNG VỚI NHỮNG XẤU ÁC.
Nếu xã hội không muốn tiếp tục để cho ĐCSVN phá tán đất
nước, không muốn tiếp tục để cho những tên cường hào ác
bá thời đại biến toàn dân thành một thứ nô lệ mới dưới
<em>"thương hiệu"</em> mỹ miều <em>"nhân dân làm chủ, nhà
nước quản lý, đảng lãnh đạo,"</em> không muốn tiếp tục
bám víu vào những giải pháp tạm bợ chỉ giúp kéo dài sự
sống lê lết của đại đa số, không muốn tiếp tục ảo
tưởng vào lương tri của một tập đoàn khống trị chỉ biết
<em>"còn đảng còn mình"</em> bất kể vận mệnh của đất
nước và tương lai của những thế hệ mai sau thì...HÃY CHẤM
DỨT SỰ KHOAN NHƯỢNG. SỰ KHOAN NHƯỢNG NÀO CŨNG PHẢI CÓ GIỚI
HẠN CỦA NÓ. ĐCSVN ĐÃ VƯỢT QUA GIỚI HẠN ĐÓ LÂU RỒI. CÒN
CHỜ GÌ NỮA MÀ KHÔNG CÙNG NHAU ĐỨNG LÊN LÀM MỘT CUỘC CÁCH
MẠNG ĐỂ ĐỔI MỚI? Đó mới thực sự là chọn lựa khôn
ngoan và can trường, một giải pháp toàn diện và triệt để.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12741), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét