Úc: Cần thúc đẩy cải thiện nhân quyền ở Việt Nam

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://www.hrw.org/node/106711">Đối thoại Úc–Việt Nam
về Nhân quyền</a></li>
<li><a href="http://www.hrw.org/node/104534">Việt Nam: Đàn áp Nhân
quyền thành hệ thống</a></li>
</ul></div>
<em><strong>Đối thoại song phương về nhân quyền được dự
kiến vào ngày 26-27 tháng Tư tại Hà Nội</strong></em>

<div class="boxright320"><img
src="http://www.hrw.org/sites/default/files/imagecache/scale-300x/media/images/photographs/2012_Vietnam_activistcollage.jpg"
/><div class="textholder">Từ trái sang phải theo chiều kim đồng
hồ: Bùi Thị Minh Hằng, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lía, Trần
Huỳnh Duy Thức</div></div>

(New York) – Úc cần vận động Việt Nam phóng thích tất cả
tù nhân chính trị và chấm dứt cản trở tự do ngôn luận,
lập hội và nhóm họp ôn hòa cũng như tự do tín ngưỡng và
tôn giáo trong cuộc đối thoại song phương thường niên về
nhân quyền tại Hà Nội vào ngày 26 và 27 tháng Tư năm 2012. Đó
là thông điệp của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền trong <a
href="http://www.hrw.org/node/106711">bản khuyến nghị</a> dài 18 trang
được chuyển cho phía Úc.

Chỉ tính riêng trong quý đầu của năm 2012, Việt Nam đã bỏ
tù ít nhất 12 người chỉ vì họ thực thi các quyền nói trên
một cách ôn hòa. Trước đó, ít nhất 33 nhà vận động nhân
quyền và viết blog trên mạng internet đã bị kết án tù trong
năm 2011 chỉ vì họ đã bày tỏ các niềm tin tôn giáo và chính
trị.

"Việt Nam đã lão luyện trong ngón nghề sách nhiễu, bắt bớ
và truy tố những nhà vận động có đủ can đảm nói lên suy
nghĩ của mình, với các tội danh mơ hồ về an ninh quốc gia
được gắn với các mức án phạt nặng nề," ông Phil
Robertson, Phó Giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo
dõi Nhân quyền nói. "Úc cần chất vấn chính quyền Việt Nam
về những tuyên bố nực cười của họ rằng Việt Nam không
có tù nhân chính trị, bởi chính những điều luật được
dùng để kết án họ đã lạm dụng nhân quyền."

Các quan chức Úc cần thúc đẩy Việt Nam sửa đổi hoặc loại
bỏ các điều khoản trong bộ luật hình sự, Pháp lệnh về
Tôn giáo, Pháp lệnh 44 về Xử phạt các Vi phạm Hành chính, và
các điều luật tư pháp khác có hiệu lực hình sự hóa các
hành vi bất đồng chính kiến ôn hòa và một số hoạt động
tôn giáo, đi ngược lại với nghĩa vụ của Việt Nam trong tư
cách quốc gia thành viên đã tham gia Công ước Quốc tế về
các Quyền Chính trị và Dân sự (ICCPR). Cụ thể là, Úc cần
gây sức ép nhằm xóa bỏ hoặc sửa đổi các điều luật về
tội danh "an ninh quốc gia," trong đó có điều 79 ("hoạt
động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân"), điều 87 ("phá
hoại chính sách đoàn kết"), điều 88 ("tuyên truyền chống
nhà nước"), điều 89 ("phá rối an ninh"), điều 91
("trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại nước ngoài nhằm
chống chính quyền nhân dân"), điều 92 ("hình phạt bổ
sung" về tước quyền công dân), và điều 258 ("lợi dụng
các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước")
của bộ luật hình sự.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ghi nhận rằng, trên thực tế,
những người thành lập hoặc tham gia một đảng phái chính
trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam có nguy cơ bị
kết tội "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân
dân," còn những người không quy phục các tổ chức tôn giáo
do nhà nước kiểm soát thường bị truy tố về tội "phá
hoại chính sách đoàn kết." Những nhà vận động từng chấp
bút các bài cổ vũ dân chủ hoặc xã luận phê phán chính phủ
và trả lời phỏng vấn các đài phát thanh nước ngoài như RFA,
VOA và BBC thường bị giam giữ với tội danh "tuyên truyền
chống nhà nước."

Những người đòi quyền lợi lao động hoặc đất đai đứng
ra tổ chức các cuộc biểu tình hoặc đình công tự phát
thường bị kết tội "phá rối an ninh." Những nhà vận
động nhân quyền muốn trốn khỏi Việt Nam, hoặc đi nước
ngoài dự tập huấn rồi trở về Việt Nam có thể bị bắt
giữ và kết tội "trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại
nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân." Các nhà vận
động tôn giáo, khiếu kiện đất đai hoặc vận động chống
tham nhũng cũng bị kết tội "lợi dụng các quyền tự do dân
chủ" để "xâm phạm lợi ích của Nhà nước." Hơn nữa,
sau khi đã thụ án nhiều năm tù, những người bị kết án
với các tội danh nói trên có thể phải chịu thêm các "hình
phạt bổ sung" như bị tước quyền công dân khi đã chấp
hành xong án tù, bị quản chế tới 5 năm, bị cấm đi khỏi
nơi cư trú và bị tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản.

"Giới ngoại giao Việt Nam thích khoe khoang với các đối tác
nước ngoài về sự tôn trọng pháp quyền ở nước mình,"
ông Robertson nói. "Nhưng một hệ thống tư pháp bỏ tù những
người phản đối một cách ôn hòa hoàn toàn đi ngược lại
những cam kết trống rỗng của chính quyền. Các quan chức Úc
cần sử dụng cuộc đối thoại để đòi hỏi Việt Nam tôn
trọng các nghĩa vụ pháp lý quốc tế về nhân quyền ở cấp
độ tương ứng với nguyện vọng của họ về các thỏa thuận
viện trợ và thương mại quốc tế."

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng kêu gọi Úc ưu tiên kêu gọi
việc phóng thích ngay lập tức các tù nhân chính trị đang có
vấn đề trầm trọng về sức khỏe để họ được chăm sóc y
tế thích hợp. Vào tháng Bảy và tháng Chín năm 2011, ít nhất
có hai tù nhân chính trị - Nguyễn Văn Trại và Trương Văn
Sương – bị chết trong tù.

Cụ thể, Úc cần bày tỏ quan ngại nghiêm trọng về sức khỏe
của một số tù nhân đang thụ án. Ví dụ như nhà thơ, <a
href="http://www.hrw.org/node/104201">nhà vận động chống tham nhũng
Nguyễn Hữu Cầu</a>, 66 tuổi, người đã bị giam giữ tổng
cộng 34 năm kể từ năm 1975. Ông bị mất gần hết thị lực
và hầu như bị điếc hoàn toàn. <a
href="http://www.hrw.org/node/104201">Nhà vận động Phật giáo Hòa
Hảo Mai Thị Dung</a>, 43 tuổi, đang thụ án 11 năm tù vì vận
động cho Phật giáo Hòa Hảo, hiện bị ốm nặng liệt cả hai
chân và mắc bệnh tim, bị sỏi mật, theo lời những nhà vận
động Phật giáo Hòa Hảo đã tới thăm bà trong năm 2010. Các
tù nhân chính trị khác gặp vấn đề khó khăn về sức khỏe
gồm có <a href="http://www.hrw.org/node/100749">nhà vận động Công
giáo Nguyễn Văn Lý</a>, <a href="http://www.hrw.org/node/103580">nhà
vận động Phật giáo Hòa Hảo Nguyễn Văn Lía</a>, và <a
href="http://www.hrw.org/node/101673">nhà văn cổ vũ dân chủ Nguyễn
Xuân Nghĩa</a>. Cả ba người đều bị các mức án nhiều năm
tù chỉ vì đã thực thi các quyền cá nhân một cách ôn hòa.


"Cha Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Hữu Cầu, Mai Thị Dung, Nguyễn Văn
Lía và Nguyễn Xuân Nghĩa cần được phóng thích ngay lập tức
để được chăm sóc y tế thích hợp," ông Robertson nói. "Úc
cần hỏi thẳng những người tham gia đối thoại phía Việt Nam
xem họ có điều gì phải sợ ở những nhà vận động ốm đau
nặng này, và yêu cầu chính quyền ngay lập tức cho các tù
nhân nói trên được tại ngoại chữa bệnh vì lý do nhân
đạo."

Úc cũng cần nêu quan ngại nghiêm trọng về việc áp dụng
quản chế hành chính để giam giữ một nhà vận động quyền
lợi về đất đai, Bùi Thị Minh Hằng, <a
href="http://www.hrw.org/node/104058">người bị đưa đi quản chế
hành chính hai năm</a> tại trại Thanh Hà không qua xét xử vì
đã tham gia các cuộc biểu tình ôn hòa ở Hà Nội và Thành
phố Hồ Chí Minh diễn ra từ tháng Sáu đến tháng Tám năm 2011.
Ngày mồng 4 tháng Tư năm 2012, cán bộ trại Giáo dục Thanh Hà
cản trở không cho bà ký một văn bản khởi kiện yêu cầu xem
xét lại tính hợp hiến của quyết định đưa bà vào trung tâm
giáo dục không qua xét xử.

Trong quyết định được ban hành về trường hợp Bùi Thị Minh
Hằng, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội dẫn Nghị định 76,
có nội dung hướng dẫn về việc đưa người vào các "trung
tâm giáo dục." Theo điều 35 của Nghị định này: "Người
bị áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục hoặc người
đại diện hợp pháp của họ có quyền khiếu nại hoặc khởi
kiện hành chính về việc áp dụng biện pháp đó." Tuy nhiên,
chính quyền đã phớt lờ các đơn khiếu nại của luật sư Hà
Huy Sơn, người đại diện cho Bùi Thị Minh Hằng nộp.

"Đưa Bùi Thị Minh Hằng vào một trung tâm giáo dục chỉ vì
bà đã tham gia vào các cuộc biểu tình ôn hòa là sự vi phạm
công nhiên pháp luật quốc tế về nhân quyền," ông Robertson
phát biểu. "Úc cần nêu mối quan ngại và thúc giục chính
quyền Việt nam phóng thích bà Hằng ngay lập tức và vô điều
kiện."

Ngoài vấn đề những người bị giam giữ vì lý do chính trị
ra, Tổ chức Nhân quyền tuyên bố Úc cần thúc ép chính quyền
Việt Nam có biện pháp với tình trạng lạm dụng của công an,
và của cán bộ các trung tâm quản chế, đồng thời chấm dứt
bao che cho các hành vi lạm dụng đó, cũng như chấm dứt cưỡng
bức lao động trong các trung tâm cai nghiện.

"Nghiên cứu gần đây của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho
thấy hạt điều và các loại hàng hóa khác được sản xuất
bằng sức lao động bị ép buộc trong các trung tâm cai nghiện
rồi đem xuất khẩu," ông Robertson nói. "Úc cần vận động
cho một mô hình cai nghiện khác, nhân đạo và khoa học hơn,
đồng thời đảm bảo rằng không có một sản phẩm nào dính
tì vết của lao động cưỡng bức được nhập khẩu vào thị
trường Úc."

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12416), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét