Phương Bích - Nhà nào của các anh? - thăm Bùi Hằng lần thứ 5

Vì đoán họ sẽ không dẫn Bùi Hằng ra theo đường cũ
(hèn thế!), nên tôi miệng thì nói chuyện, nhưng mắt vẫn
không rời khỏi khu vực đằng sau nhà thăm nuôi. Thấp thoáng
thấy có bóng người xuất hiện cùng với màu áo của công an
tít từ đằng xa, tôi bắt đầu kêu: Hằng kia rồi! Con bé Cải
lập tức trèo vội lên cái hàng rào có chấn song bởi tuy hàng
rào thấp, nhưng vẫn là hơi cao so với con bé. Nghe thấy tiếng
tôi và bé Cải gọi Hằng, mọi người lập tức áp sát hàng
rào. Gần ba chục con người già trẻ lớn bé ai nấy đều ra
sức gào to đến lạc cả giọng để gọi tên Hằng. Những tán
lá che khuất tầm nhìn, không cho chúng tôi nhìn rõ người bạn
của chúng tôi, nên mọi người cứ phải cố kiếm những kẽ
hở giữa những lùm cây để tìm cô ấy. Dường như ai cũng
muốn nghe thấy Hằng nghe thấy tiếng mình, dường như mỗi
người đều hy vọng tiếng gọi của mình sẽ tiếp thêm sức
lực cho Hằng. Giọng ồm ồm của đàn ông, giọng the thé của
đàn bà hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hòa âm khiến
cho trời đất hẳn cũng phải mủi lòng.

Con bé Cải bật khóc thành tiếng, nước mắt ròng ròng
trên gương mặt nhỏ bé nhưng rất cương nghị của nó. Nước
mắt có hiệu ứng dây truyền, tôi bắt đầu thổn thức theo.
Và tôi biết, ngay khi nghe tiếng gọi của chúng tôi, Hằng cũng
sẽ khóc. Nhờ ống kính tele, chúng tôi lần đầu tiên nhìn
được hình ảnh của cô ấy sau ba tháng bị giam giữ. Nhìn
bức ảnh cô ấy đang mếu, đó có lẽ là lúc cô ấy nghe thấy
tiếng gọi đầu tiên. Bức thứ hai cô ấy đang khóc, hẳn là
lúc cô ấy đã nghe thấy rất nhiều tiếng gọi từ sau hàng
rào kia. Ngay cả khi Hằng khuất vào bên trong nhà thăm nuôi, bé
Cải vẫn khóc. Đàn ông như Chí Tuyến râu rậm cũng phải
chảy nước mắt. Với một số người, đây là lần đầu tiên
họ chứng kiến cảnh này, lại được trông thấy và được
gọi tên cô ấy nên rất xúc động, Với một số người khác
như tôi, dù đã nhiều lần lên thăm, nhưng thấy đông người
cũng lại tủi thân, thương bạn nên cứ mặc sức để cho
nước mắt tuôn rơi.

Lúc Bùi Hằng ra, phần lớn mọi người còn đang mải đấu
tranh ở phía cổng chính nên chỉ có dăm bảy người đứng ở
hàng rào. Khi chúng tôi lại hét gọi cô ấy, tai tôi cũng đã
hơi nghễnh ngãng, nên chỉ nghe thấy loáng thoáng cô ấy gửi
gắm con... Chúng tôi cứ gọi mãi cho đến khi không còn nhìn
thấy cô ấy nữa.

Tôi đã định không viết gì, bởi Xuân Diện đã nói hết
rồi, lại có thêm cả cây viết kỳ cựu Nguyễn Tường Thụy
trong đoàn nữa. Tuy nhiên vẫn muốn kể thêm những chuyện râu
ria.

Không như lần trước chúng tôi lên thăm, lần này các bác
lớn tuổi rất bức xúc, vào đòi gặp Bùi Hằng, yêu cầu nhỏ
bé lắm:

- Chỉ cho chúng tôi nhìn thấy cô ấy thôi. Không được à? Sao
lại vô lý thế chứ, đây có phải là nhà tù đâu?

- Quy định à? Đâu, cái quy đinh ấy đâu, đưa chúng tôi xem.
Chỉ quy định mồm thế thôi à? Quy định của các anh à? Thế
thì chúng tôi cũng có thể đặt ra quy định.

- Nhưng đây là nhà của chúng cháu.

- Nhà nào của chúng cháu? Các anh nói tầm bậy. Các anh có
biết cái nhà này xây bằng tiền của ai không? Có phải tiền
của các anh không mà bảo là nhà của các anh?

- Nhưng nhà nước giao cho chúng cháu quản lý.

- Các anh là đầy tớ của nhân dân, đúng không? Đúng hả?
Thế thì có cái loại đầy tớ nào mà lại đuổi ông bà chủ
ra ngoài đường thế hả? Láo toét! Cái nhà này được xây
bằng tiền đóng thuế của nhân dân. Vậy thì các anh đang
ngồi làm việc trong ngôi nhà được xây bằng tiền của chúng
tôi, chứ không phải bằng tiền của nhà nước nào hết. Khi
chúng tôi đến gặp, các anh phải đón tiếp cho đàng hoàng,
lịch sự. Ít ra phải mời vào phòng tiếp đón. Không có phòng
tiếp dân à? Sao một cái cơ sở khang trang, đẹp đẽ như thế
này mà lại không có nổi một cái phòng tiếp dân hả?

- Các anh bảo nhỡ có kẻ đến phá phách thì các anh là
người có trách nhiệm bảo vệ à? Các anh không đủ trình độ
phân biệt đâu là kẻ cướp, đâu là ông bà chủ à?

Dù lệ vẫn vương trên khóe mắt, nhưng nghe các bác đấu lý,
tôi cứ giậm chân, khoái trí không thể tưởng được. Không
thể ngăn được nụ cười khi thấy các đầy tớ đuối lý,
mặt cứ nghệt ra chịu trận.

Chả bù lúc đầu dàn quân ra khá đông, định áp đảo để
đuổi chúng tôi ra khỏi sân. Sau đuối lý thì trốn sạch, chỉ
để một tay đứng canh chúng tôi. Lúc đầu một tay còn bảo
chỉ huy đi vắng, nên cháu không có thẩm quyền giải quyết
đề nghị của các bác (chả gì trước mặt giáo sư Ngô Đức
Thọ, cháu nội cụ Ngô Đức Kế - một trong những nhà cách
mạng hàng đầu thì cũng không dám xưng tôi là phải).

- Không có thẩm quyền à? Thế nếu bây giờ xảy ra cháy nhà
(còn nghiêm trọng hơn nhiều việc cho gặp mặt một trại viên
ấy chứ) thì các anh cũng phải chờ chỉ huy về mới cho cứu
chữa hả?

Một anh bên ngoài cáu tiết đệm: thế thì cháy mẹ nó hết
rồi, còn cứu mới chả chữa cái gì!

Họ trốn sạch. Cả đoàn nhất quyết không chịu về, đã có
sẵn xôi ruốc và nước lọc đem theo. Mọi người bám trụ
trên sân. Trời bắt đầu mưa nặng hạt. Thằng bé con của Nga
Thụy sướng đờ đẫn cả mặt khi được mẹ cho ti. Không dám
đuổi 2 mẹ con đang ngồi ké ở bậu cửa phòng thường trực,
một cậu công an bảo:

- Chị đưa cháu ra ngoài ngồi cho đỡ mưa???

- Cái gì? Ra ngoài trời mưa ngồi cho đỡ mưa ấy hả?

Nói gì mà ngu rứa? Bé Cải nghiến răng lầm bầm trong miệng.
Bất cứ câu hỏi thăm xã giao thân tình nào, các cậu công an
nhà ta đều trả lời không biết. Thấy thế, bé Cải hỏi móc:

- Thế cái trụ sở mà anh đang làm việc đây xây dựng được
bao nhiêu năm rồi anh có biết không? Chắc cũng không biết nốt
hả?

- Vâng, xây được 26 năm rồi.

Chao ôi! 26 năm! Liệu có mấy người biết tới bao nhiêu kiếp
người đã từng bị đày đọa ở nơi đây?

Trong con mắt của người dân ở đây, chưa bao giờ có một
người tù nào lại được thăm nuôi như thế này. Một cậu
trong đoàn bảo, em hỏi thăm thì được biết ở đây họ cũng
hành hạ trại viên dã man lắm. Cứ trời rét căm căm là họ
bắt trại viên lội xuống ao, nước ngập tới ngang ngực ấy
để vớt rau lợn.

Bùi Nhân cũng kể, bệnh viêm da của Bùi Hằng cũng xuất phát
từ cái kiểu trả thù ấy của cán bộ trại. Việc cấp nước
trong trại thì theo giờ, thế mà đến giờ lấy nước thì họ
khóa cửa không cho ra lấy. Giờ những nốt ghẻ lở trên
người Bùi Hằng đã mưng mủ, đến mức quản giáo phải cho
Bùi Hằng nghỉ lao động. Phần lớn tiền gửi cho Bùi Hằng cô
ấy đều dùng để mua nước đóng chai để dùng vào việc vệ
sinh cá nhân. Nghe thế tôi lại hối thúc nó phải đến Hội
chữ thập đỏ, để xem họ trả lời việc cầu cứu của nó
đến đâu.

Bùi Nhân kể Bùi Hằng tố mấy tay trại phó hay trại trưởng
gì đó dọa đừng có thuê luật sư làm gì, đừng có viết
đơn khiếu nại làm gì cho tốn sức, chả giải quyết được
gì đâu. "Mụ" quản giáo trực tiếp của Bùi Hằng thì
thường xuyên có những lời lẽ xấc láo, trả thù vặt. Nó
sợ các bác làm găng thế này, mẹ nó lại bị trả thù ở
trong đó, rồi nhỡ họ chuyển mẹ nó đi đâu đó thì sao. Tôi
nổi giận:

- Con sợ cái gì? Mẹ con đã bị hành hạ đến nước này là
cùng rồi. Mình lùi là họ lấn tới liền. Họ có đưa mẹ con
đi đến đâu thì mọi người cũng sẽ theo tới đó. Nhưng như
thế chỉ càng chứng tỏ sự sợ hãi của họ thôi. Họ mà
càng làm căng, sự căm giận của mọi người càng bị đẩy
lên cao hơn, lúc đó sẽ không chỉ có ngần này người lên
tiếng đâu. Lần tới sẽ mời cả cụ Nguyễn Trọng Vĩnh và
cụ Lê Hiền Đức đi thăm mẹ con. Con không có gì mà phải sợ
hãi hết, hiểu không? Kẻ phải sợ hãi chính là họ đấy.

Tôi bỗng mỉm cười khi nghĩ, dù họ có đưa Bùi Hằng đi đâu
thì cũng có ngán gì, sang đến Mỹ như nhà văn Trần Khải Thanh
Thủy cũng đâu có sao? Không phải ai cũng biết, việc trước
đó từ lâu, trên mạng đã có người lo cho sự an nguy của Bùi
Hằng, nên khuyên cô ấy ra nước ngoài. Nhưng Bùi Hằng đã
khẳng khái trả lời, là không đâu bằng tổ quốc của mình.

Chưa bao giờ chuyến đi thăm nuôi kéo dài đến thế. Sau khi
loanh quanh né tránh, để cả người già lẫn trẻ em phải chờ
đợi trong sự mỏi mệt, họ cũng phải tiếp nhận cái đơn
của chúng tôi và lập một cái biên bản làm việc. Hơn 16 giờ
chiều, cả đoàn mới lên xe trở về Hà Nội trong cái giá rét
đang trở nên đậm hơn.

Về đến nhà là gần 6 giờ chiều. Trong khi cuống quýt cho bố
ăn, bố cứ háo hức bắt tôi kể lại tại sao hôm nay đi lâu
thế, cũng cười khoái trí khi tôi kể màn đấu lý với mấy
chú đại diện chính quyền. Xin lỗi nói hơi bậy tý, chỉ là
nhắc lại lời của một anh trong lúc cáu tiết mà thôi: dốt
nát thế này thì giáo dục chó gì được ai? Kể xong tôi cứ
đấm thùm thụp vào đệm của bố mà cười.

Muốn khoe một tý quá, cái khăn len đỏ Bùi Hằng quàng trên
cổ là tôi mua ở bên Nga cách đây đúng 20 năm nhưng chưa sờn
tý nào. Mua một chiếc khăn len mới chẳng có gì khó khăn,
nhưng tôi muốn gần gũi với Bùi Hằng hơn bằng chút hơi ấm
của riêng tôi. Nay thì có thêm chiếc khăn rằn của vợ chồng
Lân Thắng nhé. Bùi Hằng thích khăn rằn như của bà má miền
Nam lắm. Có một nhóm nữ tù Côn Đảo gọi điện cho tôi, bày
tỏ sự thương cảm không sao kể xiết, khi nhìn thấy ảnh Bùi
Hằng đang khóc với hai cánh tay giơ cao. Nguyễn Vỹ thì gọi
điện bảo: nhìn ảnh chị Hằng, em không thể nào cầm được
nước mắt.

Tôi vẫn tin vào quy luật của cuộc sống. Đến vụ ông Vươn
còn không che đậy mãi được thì vụ Bùi Hằng, họ càng để
lâu, càng khó gỡ. Nói như cậu T30 bảo: chả sung sướng và
hãnh diện gì, khi chuyện trong nhà lại cứ để quốc tế can
thiệp về chuyện cư xử thế nào cho phải đạo. nhục lắm!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11722), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét