trong lòng tôi dần lắng xuống. Tôi không muốn nhớ lại những
ngày ấy nhưng họ vẫn tiếp tục hành động như thể cố tình
khiến những đau khổ mà họ đã gây ra cho gia đình tôi sẽ
tiếp tục đi theo tôi mãi. Dù tất cả những bất hạnh của
tuổi thơ, tôi đã lớn lên mạnh mẽ và những tổn thương
không thể lấy đi trong tôi niềm yêu đời, yêu người và cả
một hoài bão. Dù những ngày tháng đã qua đối với ba chị em
tôi là quá nhiều vất vả và mất mát, chúng tôi –mỗi đứa
đã lớn lên như những mầm non vượt qua những vùi dập để
trở nên xanh tươi không kém bao cái cây khác.
Tôi từng nhủ thầm rằng mình phải sống với lòng nhân ái và
tinh thần đạo đức. Tôi đã cố gắng không để quá khứ
biến tôi thành một kẻ thiếu lòng vị tha và nhân bản. Cho
đến hôm nay, tôi tin là mình làm được như thế. Thật vậy,
trong tất cả những gì tôi viết, rất hiếm khi tôi kể cụ
thể về hoàn cảnh gia đình mình; về những đàn áp, sách
nhiều mà người ta đã làm đối với gia đình tôi, mà chỉ
viết về những thối nát từ hệ thống của chế độ, để
phần nào chứng minh rằng những gì tôi viết là thiện chí và
rằng tôi là chính tôi ngày hôm nay - một người trẻ hăng hái
cổ vũ cho tự do, không phải vì người ta đã bắt ba tôi, mang
đến nhiều gian khổ cho gia đình tôi, mà bởi vì tôi mong muốn
mình và con cháu mình được sống trong một Việt Nam đáng tự
hào hơn. Tự bản thân mình, tôi hiểu rằng hoa Dân chủ tự do
sẽ không thể nở trên cánh đồng hận thù và hẹp hòi.
Có lẽ kể cả những người đã quan tâm, yêu thương
tôi, lẫn những kẻ đang sách nhiễu tôi để bảo vệ cho ngai
vàng chế độ họ, luôn nghĩ rằng một con bé con trở nên một
cô gái trẻ luôn miệng nói những điều "già" hơn tuổi
mình vì tôi có một "truyền thống" gia đình. Không, tôi là
người muốn học hỏi truyền thống nhưng không muốn những gì
gọi là "truyền thống" đè nặng tâm hồn và trí tuệ mình.
Bởi lẽ, một tâm hồn và trí tuệ lệ thuộc vào những giá
trị của quá khứ lâu dần sẽ trở nên xơ cứng, thiếu sức
sống và thiếu năng lực vận động. Tôi không muốn mình như
vậy. Thật lòng những việc làm của ba tôi chính xác chỉ tạo
cho tôi một cảm hứng để tìm hiểu về giá trị tự do và
một cơ hội sống động để nhận thấy rõ nét những điều
tệ hại trong thế chế này- thể chế của cái gọi là "xã
hội chủ nghĩa". Mà cái bóng ma của nó (XHCN) vẫn đang còn
ám ảnh một vài quốc gia còn rơi rớt lại trên Hoàn cầu.
Tôi cho rằng truyền thống cũng có những cái nguy hiểm của
nó, mà trong một bài đã viết xong, tôi có nói về sự nguy
hiểm này. Nhưng bản thảo của bài viết đó đã bị tịch thu
ngày 8 tháng 11 vừa qua trong đợt khám xét và tịch thu đồ
đạc và "tài liệu" của an ninh tỉnh Quảng Nam. Tôi cảm
nhận được cái truyền thống (bất kể bản chất tốt xấu,
phạm vi, lĩnh vực) đang ám ảnh khá nhiều người Việt Nam
chúng ta và gây ra những hệ quả không thể coi thường. Bởi
vậy, tôi muốn bàn lại đề tài đó trong bài viết này.
Truyền thống là một khái niệm khá rộng, nó bao hàm những
giá trị tư tưởng, văn hóa và lối sống của những thời quá
khứ được lưu giữ và truyền thừa qua nhiều thế hệ. Lâu
nay chúng ta có xu hướng nhìn nhận truyền thống trong nhãn quan
tích cực. Tôi không có ý định phân tích cặn kẽ mặt tốt
của truyền thống vì điều này thường được nhận biết khá
dễ dàng. Quả tình, cũng như tất cả các giá trị nhân sinh
khác, truyền thống có mặt tiêu cực của nó. Việc học hỏi
những tinh hoa truyền thống sẽ giúp mỗi con người chúng ta
lĩnh hội những giá trị tốt đẹp của cha ông, làm giàu thêm
cho cuộc sống và nhân sinh quan của mình. Nhưng sự bám víu vào
truyền thống, như tôi đã nói khiến chúng ta bỏ lỡ những cơ
hội để sáng tạo giá trị mới, hoặc có thể mắc sai lầm
khó tháo gỡ.
Thực sự, truyền thống là thứ bám rễ sâu chắc
trong tâm thức và lối sống mỗi con người chúng ta. Có khi nó
trở thành những thứ gần như là giáo điều trong đời sống
của một số người. Mà lối sống, lối tư duy giáo điều,
lệ thuộc quá khứ không phải là mảnh đất tốt cho tự do,
cũng như sáng tạo. Vì thế truyền thống trong nhiều trường
hợp là cái rào cản lớn cho sự đột phá của tri thức và
hành động. Đó chính là sự nguy hiểm của truyền thống mà
tôi muốn nói đến. Mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy những
minh chứng sống động và không kém hùng hồn cho nguy cơ ấy.
Là một người ngưỡng mộ Tiến sĩ họ Cù và hay lý luận. Tuy
thế, tôi không thể có lời nào để phủ nhận một cách hiệu
quả khi một số người cho rằng ông mắc 'hội chứng con
cưng chế độ" và thần tượng Hồ Chí Minh. Đây là một ví
dụ điển hình cho thấy rằng mỗi người muốn dứt khỏi
những ràng buộc của quá khứ, của truyền thống gia đình
để đạt được tiến bộ thì phải đối mặt với những
trở ngại (tuy vô hình) nhưng vô cùng to lớn, mà một tầm vóc
trí tuệ cao cũng không đảm bảo chắc chắn khả năng thoát
khỏi nó.
Trên đây là những gì tôi đã suy nghĩ và viết ra trong bản
thảo đã mất. Tâm trạng tôi không tốt chút nào khi viết lên
những điều đó. Nếu những người dân Việt Nam có "gốc
gác cộng sản" cứ bám giữ truyền thống ấy thì công cuộc
cuộc dân chủ hóa Việt Nam sẽ rất khó khăn. Thế nhưng những
ngày vừa qua, tôi đã có một cái nhìn khác, mới mẻ và lạc
quan hơn. Nhiều chú bác tự nhận là công chức hưu trí, là
đảng viên cộng sản"hình thức" đã gọi điện, viết thư
hỏi thăm tôi. Lâu nay, tôi tự hiểu rằng, những quan điểm
thể hiện trong các bài viết của mình khá "cực đoan" và
bị nhiều người cho rằng không phù hợp với cách nhìn của
người trong nước. Tôi buồn và hay nghĩ ngợi về điều đó,
vì thực ra tôi viết là để cổ vũ người Việt trong nước
chứ không phải dành cho người Việt trong các xứ sở tự
do-những người có cơ hội trải nghiệm thực tế nền dân
chủ tự do. Nhưng hôm nay, trong niềm hân hoan, tôi được biết
nhiều cô chú bác, anh chị em trong nước đọc bài tôi và
đồng cảm với tôi. Đối với tôi, điều đó có nghĩa là,
đã có rất nhiều người "cộng sản gộc" dũng mãnh từ
bỏ cái truyền thống của gia đình và bản thân đã bám rễ
lâu ngày để hướng đến tư duy mới, vận hội mới của dân
tộc. Đó là một tín hiệu tốt cho con đường dân chủ hóa
Việt Nam. Tự do dân chủ chỉ có thể được xây dựng vững
chắc từ thành phần cơ bản nhất của xã hội-đó là mỗi cá
nhân. Vì thế, tư duy của mỗi người dân càng tiến bộ, công
cuộc dân chủ càng sáng sủa.
Trở lại chuyện về gia đình tôi, báo chí "chính thống"
của Nhà cầm quyền đã đưa tin rằng: ba tôi sau khi ra tù còn
tiếp tục viết và "xúi giục" hai chị em tôi viết bài
"chống phá Nhà nước". Tôi nghĩ mình không có gì phải bàn
về chuyện quý vị chính quyền cho là chúng tôi "chống phá
Nhà nước". Tôi chỉ muốn nói một chút về chuyện "xúi
giục". Tôi có thể khẳng định với quý vị rằng, không hề
có sự "xúi giục" nào ở đây. Ba tôi hầu như chỉ viết
những bài phân tích tình hình thời sự trong nước và quốc
tế. Trong khi những bài viết của tôi thiên về lý luận và
thường đề cập đến những đề tài mang tính lý thuyết, tư
tưởng để cổ vũ tự do trên bình diện tổng quan. Thiết
nghĩ, chẳng có kẻ bị "xúi giục" nào hăng hái như tôi.
Bởi những hành động của tôi xuất phát từ ý thức và sự
vận động tự thân, không phụ thuộc vào cái gọi là
"truyền thống" của gia đình.Tôi cho rằng chỉ những kẻ
thiếu tri thức và sự tự tin mới dễ dàng bị người khác
xúi giục. Trong khi tôi nhận thức khá sâu sắc về những việc
mình nói và làm, và có khả năng tự chịu trách nhiệm. Những
người bị truyền thống trói buộc sẽ mãi mãi chỉ quanh quẩn
trong hào quang le lói của quá khứ mà không thể tạo lập cho
mình một lập trường độc lập và một giá trị mới mẻ. Vì
thế tôi chỉ là tôi, một người trẻ vì lòng khao khát tự do
mà luôn tranh thủ mọi cơ hội để ngợi ca nó.
Mặt dù cuộc đột nhập, khám xét, tịch thu vừa qua làm tái
hiện trong tâm trí tôi những hình ảnh đáng sợ về những
hành động khủng bố của chính quyền khi bắt ba tôi mười
chín năm trước (xin lỗi vì tôi không thể tìm được từ ngữ
nào chính xác hơn để mô tả hành động của quý vị ngoài
từ "khủng bố"), nhưng quả thật trong lòng tôi chưa khi nào
dấy lên sự hận thù quý vị. Quý vị là kẻ làm ác và việc
tố cáo tội ác của quý vị không đồng nghĩa với sự hiện
diện lòng thù hận trong tôi. Quý vị đã sai lầm từ hệ
thống, từ cốt lõi, quý vị phải biết điều đó. Và tôi
nghĩ tôi chỉ có thể cổ súy hiệu quả cho các giá trị mà
tôi tôn vinh khi không bị bất cứ ai xúi giục và cũng không
để tâm trí mình bị vẩn đục bởi cái quá khứ gia đình đã
bị quý vị chà đạp. Tôi tin vào luật nhân quả, vì thế
điều quan trọng nhất với tôi hôm nay duy chỉ là sự trao dồi
đạo đức và tri thức chứ không nuôi dưỡng thù hận.
Tôi là người không hay mang hoàn cảnh gia đình mình để làm
minh chứng cho tội lỗi của Nhà cầm quyền, bởi quý vị có
những sai lầm to lớn hơn nhiều cần phải bị vạch trần. Nói
lên cái sai lầm cốt lõi thuộc về bản chất của quý vị là
điều làm tôi thỏa mãn hơn cả. Nhưng nếu Nhà cầm quyền
liên tiếp phạm sai lầm, chà đạp nhân quyền và tự do của
những con người đã lên tiếng vì lương tri và trách nhiệm
với cộng đồng thì tất cả hành động ấy của quý vị tự
thân chúng nói lên một cách sinh động bản chất của quý vị.
Huỳnh Thục Vy
<em>Tam Kỳ ngày 30 tháng 11 năm 2011</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10790), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét