chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình (như
khẳng định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi trả lời
chất vấn trước Quốc hội)?</strong>
<center><img src="http://danluan.org/files/u23/534167.jpg" width="500"
height="280" alt="534167.jpg" /></center>
<em>Tàu SAR-412 thuộc Trung tâm Tìm kiếm cứu hộ cứu nạn hàng
hải khu vực 2 từng tham gia cứu nạn ngư dân miền Trung tại
ngư trường Hoàng Sa - Ảnh: Đăng Nam</em>
<h2>Xác lập chủ quyền</h2>
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Không thể chinh phục
lãnh thổ bằng vũ lực
Theo luật quốc tế, từ đầu thế kỷ 20 việc dùng vũ lực
để chinh phục một lãnh thổ đã bị lên án và không được
chấp nhận. Nghị quyết của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc
ngày 24-10-1970 ghi rõ: <em>"Lãnh thổ của một quốc gia không
thể là đối tượng của một sự chiếm đóng quân sự, kết
quả của việc sử dụng vũ lực trái với các điều khoản
của Hiến chương Liên Hiệp Quốc. </em>
<em>Lãnh thổ của một quốc gia không thể là một đối tượng
thụ đắc bởi một quốc gia khác do đe dọa sử dụng vũ lực
hoặc sử dụng vũ lực. Bất kỳ sự thụ đắc lãnh thổ nào
bằng sự đe dọa sử dụng vũ lực hoặc sử dụng vũ lực
đều là bất hợp pháp".</em>
Do đó, các hành động dùng vũ lực trái ngược với luật pháp
quốc tế của Trung Quốc không thể mang lại danh nghĩa pháp lý
cho nước này đối với quần đảo Hoàng Sa.<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div></div>
Nhà nước phong kiến Việt Nam đã biết đến các quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa khi đó được gọi dưới tên chung là
Đại Trường Sa, Hoàng Sa hay Vạn Lý Trường Sa và coi chúng là
một phần lãnh thổ của mình.
Trong suốt ba thế kỷ từ 17-19, chính quyền phong kiến Việt Nam
đã thực thi liên tục chủ quyền của mình trên quần đảo
Hoàng Sa bằng cách thường xuyên cử các đội thuyền Hoàng Sa
và Bắc Hải đến các đảo này hằng năm để khảo sát, đo
đạc, khai thác tài nguyên một cách có hệ thống, thu lượm
các tài sản chìm đắm, xây miếu dựng đền và trồng cây như
các biểu tượng khẳng định chủ quyền, tổ chức thu thuế,
cứu trợ các tàu thuyền nước ngoài gặp nạn.
Việc thực thi chủ quyền này diễn ra hoàn toàn không gặp bất
cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các quốc gia
khác, kể cả Trung Quốc.
Theo luật quốc tế, bản thân quyền phát hiện đầu tiên một
lãnh thổ vô chủ không đủ để tạo ra danh nghĩa pháp lý cho
quốc gia phát hiện. Muốn thụ đắc chủ quyền, quốc gia này
phải tiếp tục chiếm cứ hiệu quả lãnh thổ đó. Hai nguyên
tắc cơ bản trong việc thụ đắc chủ quyền là nguyên tắc
thật sự - tức là chiếm hữu thật sự lãnh thổ vô chủ, coi
nó như một bộ phận lãnh thổ của mình và thực thi quyền
hạn nhà nước, quản lý hành chính trong một thời gian hợp
lý; và nguyên tắc công khai - việc chiếm hữu phải được các
quốc gia khác công nhận. Một cá nhân hay một công ty không
thể thụ đắc chủ quyền lãnh thổ.
Ngoài yếu tố vật chất (corpus), việc chiếm hữu thật sự
đồng thời còn đòi hỏi yếu tố tinh thần (animus), nghĩa là
ý chí của quốc gia muốn chiếm hữu lãnh thổ vô chủ.
Việc thực thi chủ quyền của nhà nước phong kiến Việt Nam
có đầy đủ các yếu tố vật chất và tinh thần, được
thực hiện trong một thời gian dài hoàn toàn không gặp bất
cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các nước khác,
đảm bảo được cả nguyên tắc thật sự và nguyên tắc công
khai, do đó việc xác lập chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bởi
Việt Nam trong thời kỳ nhà nước phong kiến là không thể tranh
cãi và ít nhất từ thế kỷ 17, Hoàng Sa đã không còn là lãnh
thổ vô chủ (terra nullius).
Sau khi thiết lập chế độ bảo hộ tại Việt Nam, Pháp đã
đại diện cho Việt Nam trong việc thực thi và bảo vệ chủ
quyền trên quần đảo Hoàng Sa. Đến ngày 14-10-1950, Chính phủ
Pháp chính thức trao lại cho chính quyền Bảo Đại việc quản
lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngày 22-8-1956, sau khi
quân Pháp rút đi, chính quyền Việt Nam cộng hòa đã thiết
lập ngay lập tức sự kiểm soát của họ tại Hoàng Sa và
Trường Sa và đối phó với Trung Quốc trong tranh chấp này.
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ra đời ngày
2-7-1976 là bên kế thừa hợp pháp của hai nhà nước trước
đó, tiếp tục sở hữu danh nghĩa pháp lý đối với quần
đảo Hoàng Sa cho đến nay.
Tuy đã mất yếu tố vật chất do bị Trung Quốc cưỡng chiếm
bằng vũ lực, nhưng Việt Nam vẫn luôn thực thi chủ quyền
của mình bằng yếu tố tinh thần. Tháng 12-1982, Việt Nam đã
thành lập huyện Hoàng Sa trực thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà
Nẵng.
<center><img src="http://danluan.org/files/u23/aaaa.jpeg" width="500"
height="700" alt="aaaa.jpeg" /></center>
Được hoàn thành năm 2009, tượng đài Đội Hoàng Sa kiêm quản
Bắc Hải (đặt tại huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi) mang tính biểu
tượng tâm linh tri ân những người từng hi sinh trên biển
Đông bảo vệ chủ quyền biển đảo trên hai quần đảo
Trường Sa, Hoàng Sa
<h2>Đấu tranh ngoại giao</h2>
Chúng ta cần tận dụng tất cả các diễn đàn quốc tế và khu
vực như Liên Hiệp Quốc, APEC, ASEAN, Thượng đỉnh Đông Á...
nhằm tranh thủ công luận quốc tế cho một cuộc đấu tranh
ngoại giao với Trung Quốc. Thiếu sự hỗ trợ tinh thần và
pháp lý của cộng đồng quốc tế sẽ khiến khả năng chấp
nhận của Trung Quốc trên bàn đàm phán song phương vốn đang
khó khăn sẽ càng khó khăn hơn.
Đương nhiên, không thể không vận dụng sức mạnh của dư
luận và trí tuệ nhân dân, học giả và chuyên gia các giới
Việt Nam trong và ngoài nước để tác động đến nhân dân
thế giới và những nhà đàm phán Trung Quốc.
Những tác động này phải đủ mạnh và kiên trì, nhưng đồng
thời cũng khẳng định thiện chí đàm phán và hợp tác hòa
bình với Trung Quốc.
Chúng ta cần đưa vấn đề Hoàng Sa ra đàm phán song phương
với phía Trung Quốc cùng lúc phân tích cái lợi của việc đàm
phán này đối với các lợi ích khác của Trung Quốc như sức
mạnh mềm, bình an ở vùng biển phía nam để phát triển kinh
tế của họ.
Và cần đưa việc tranh chấp Hoàng Sa vào phạm vi điều chỉnh
của COC (Quy tắc ứng xử trên biển Đông) cũng như các văn
bản khác trong tương lai. Tất nhiên chúng ta vận dụng khéo léo
vị thế mà mình đang có để đàm phán với Trung Quốc để
họ hiểu rằng đàm phán song phương và hòa bình là cách mà
Trung Quốc sẽ được nhiều hơn về uy tín trên trường quốc
tế.
<h2>Lập cơ quan chuyên trách</h2>
Trước hết, Nhà nước cần lập cơ quan chuyên trách làm đầu
mối và quy tụ các trí thức am hiểu về ngoại giao, sử học,
công pháp quốc tế, Trung Quốc học để liên tục đưa ra yêu
cầu giải quyết và khẳng định chủ quyền Hoàng Sa một cách
thiện chí và hòa bình. Cơ quan này có trách nhiệm chuẩn bị
cho chứng cứ pháp lý và lịch sử, sẵn sàng cho việc đưa
tranh chấp Hoàng Sa ra Tòa án công lý quốc tế (IJC).
Chúng ta cần nghiên cứu, rút kinh nghiệm từ những vụ án xét
xử tranh chấp lãnh thổ giữa các nước Malaysia, Singapore,
Indonesia, Campuchia, Thái Lan.
Theo luật quốc tế, tòa chỉ có thẩm quyền giải quyết một
tranh chấp một khi tất cả các bên trong tranh chấp công nhận
thẩm quyền của tòa cho vụ tranh chấp đó.
Hiện tại, Trung Quốc chưa hề công nhận thẩm quyền xét xử
của tòa cho tranh chấp biển Đông. Vì vậy, Việt Nam không thể
khởi kiện Trung Quốc trước tòa để giải quyết tranh chấp
về Hoàng Sa.
Chúng ta cần đàm phán, gây áp lực với Trung Quốc để đạt
được một sự đồng ý của Trung Quốc nhằm đưa tranh chấp
Hoàng Sa ra trước IJC.
Công việc này đòi hỏi sự bền bỉ. Vì vậy các kinh nghiệm
về đấu tranh, kiến thức về đàm phán, pháp luật, lịch sử
cũng cần được học tập và ứng dụng một cách lâu dài.
Nhà nước cần phổ biến thông tin một cách sâu rộng trong
toàn dân và kiều bào để có sự hậu thuẫn cao nhất cho sự
nghiệp lớn này. Nhân dân ta thông hiểu đầy đủ thì mới gia
tăng sức mạnh của ngoại giao nhân dân và tác động mạnh mẽ
đến nhân dân Trung Quốc và Hoa kiều trên toàn thế giới.
Chúng ta cần kêu gọi tập trung chứng cứ về Hoàng Sa, đồng
thời đề nghị các học giả Việt Nam trong và ngoài nước cung
cấp, phân tích và hệ thống hóa các chứng cứ này.
Và điều rất quan trọng là chúng ta chủ động chọn thời
điểm để nêu vấn đề khôi phục và thu hồi Hoàng Sa tại
các diễn đàn thế giới và khu vực để chuẩn bị dư luận
ngoài nước.
<strong>Nguyễn Thái Linh - Lê Minh Phiếu - Lê Vĩnh Trương (Quỹ
Nghiên cứu biển Đông)</strong>
___________________________________
<div class="special_quote">Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:
<h2>Chúng ta làm chủ Hoàng Sa từ lâu</h2>
Chúng ta phải giải quyết và khẳng định chủ quyền quần
đảo Hoàng Sa. Có đầy đủ căn cứ pháp lý và lịch sử
khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa
thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta đã làm chủ thật sự
ít nhất là từ thế kỷ 17. Chúng ta làm chủ khi hai quần đảo
này chưa thuộc bất kỳ một quốc gia nào và chúng ta đã làm
chủ trên thực tế.
Năm 1956 Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông
của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực
đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý
hiện tại của chính quyền Sài Gòn, tức chính quyền Việt Nam
cộng hòa. Chính quyền Sài Gòn đã lên tiếng phản đối, lên
án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính
phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra
tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.
Lập trường nhất quán của chúng ta là Hoàng Sa thuộc chủ
quyền của Việt Nam. Chúng ta chủ trương đàm phán giải quyết
đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa bằng biện
pháp hòa bình. Chủ trương này phù hợp với Hiến chương Liên
Hiệp Quốc, phù hợp với Công ước về Luật biển, phù hợp
với tuyên bố DOC.
(Trích nội dung trả lời chất vấn của Thủ tướng NGUYỄN
TẤN DŨNG ngày 25-11-2011)</div>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10715), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét