giữa các cổ đông để phục vụ quyền lợi cao nhất của các
cổ đông. Tương tự như vậy, hiến pháp là một bản khế
ước được thỏa thuận bởi nhân dân để phục vụ quyền
lợi cao nhất của nhân dân.</strong></em>
Công ty cổ phần và nhà nước là hai thực thể nhân tạo, do
con người lập ra, quay lại phục vụ con người. Nếu nhà
nước phong kiến, độc tài chỉ phục vụ lợi ích của một
nhóm nhỏ, thì nhà nước của dân do dân vì dân có bổn phận
phục vụ tất cả các thành viên trong xã hội. Tương tự như
vậy công ty cổ phần là của cổ đông, do cổ đông, vì cổ
đông.
Thế nhưng tại sao hiệu quả quản trị trong các công ty cổ
phần (tư nhân) thường cao, còn quản lý nhà nước thường
được các văn kiện Đảng nhắc nhở là „còn yếu kém"; tại
sao hiện tượng bội tín trong các công ty cổ phần không
nhiều, nhưng hiện tượng tham nhũng trong các cơ quan nhà nước
lại tràn lan đến mức Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc
lần thứ IX xem là một trong ba nguy cơ của quốc gia; tại sao
trong cùng nền văn hóa „duy tình" của người Việt nhưng việc
tuyển dụng con cha cháu ông lại diễn ra phổ biến trong các cơ
quan nhà nước, trong khi tại các công ty cổ phần tư nhân thì
không?
Từ những vấn đề này tác giả muốn phân tích sự tương
đồng và khác biệt giữa công ty cổ phần và nhà nước của
dân do dân vì dân với hy vọng đưa những tinh túy của quản
trị doanh nghiệp vào trong quản lý nhà nước.
<h2>Muốn bình an lập nhà nước, muốn giàu thì lập công ty</h2>
Thủa hồng hoang, khi loài người mới hình thành, thì những
tập tính của động vật còn rất rõ nét, chưa có trật tự
như xã hội ngày nay: khi đó con người có quyền giết người
khác - tựa như việc hai con bò húc nhau không phải xin phép ai -
;nhưng mình có người quyền giết người khác thì người khác
cũng có quyền giết mình. Loài người thông minh đã nhanh chóng
nhận ra rằng việc để cho từng cá nhân tiếp tục nắm giữ
quyền giết người này thì sẽ rất nguy hại cho sự tồn tại
của loài người. Nên họ đã cùng nhau thỏa thuận trao những
quyền nguy hiểm như vậy cho một chủ thể trung gian hành xử.
Chủ thể trung gian này chính là tiền thân của nhà nước.
Bên cạnh nhóm quyền mang tính nguy hiểm, thì việc để các cá
nhân tiếp tục nắm giữ một số quyền tự do kinh tế sẽ
không mang lại hiệu quả, không đủ quy mô để thực hiện
những việc lớn, thì các thành viên cộng đồng cũng thỏa
thuận trao cho chủ thể trung gian. Như vậy không phải là nhà
nước trao quyền cho các thành viên xã hội, mà là ngược lại
- các thành viên xã hội trao quyền cho nhà nước.
Hoàn toàn tương tự, công ty cổ phần được thành lập bởi
chính các cổ đông, khi họ thấy rằng từng thành viên tiếp
tục làm ăn riêng lẻ không mang lại hiệu quả. Các cổ đông
đã trao quyền định đoạt tài sản cá nhân của mình sang bàn
tay của chủ thể trung gian bằng hình thức góp vốn. Nhân dân
đóng góp chủ yếu cho nhà nước bằng tiền thuế và sức lao
động dưới hình thức lao động công ích và nghĩa vụ quân
sự; thì các cổ đông chủ yếu đóng góp cho công ty bằng
tiền, một số ít các CEO cũng làm việc cho công ty với đồng
lương tượng trưng.
Thay vì đầu tư hết tiền bạc vào công ty, các cổ đông khôn
ngoan bao giờ cũng giữ lại cho mình một góc tài sản để chi
dùng cá nhân. Tương tự như vậy các thành viên xã hội cũng
không dại gì tự nguyện trao hết tất cả các quyền của mình
cho nhà nước: phần quyền còn giữ lại này chính là các
quyền tự do cơ bản của công dân thường được ghi nhận
trong các tuyên ngôn nhân quyền, trong các bản hiến pháp.
Qua việc phân tích nguồn gốc quyền lực của công ty cổ phần
và của nhà nước, chúng ta có thể thống nhất với nhau một
số điểm:
<ul><li>Nhà nước và công ty là chủ thể nhân tạo, nên nó
không có quyền tự thân. Tất cả quyền mà nhà nước hay các
công ty có được là do các thành viên trao cho.</li>
<li>Nhà nước chỉ được điều chỉnh, can thiệp vào những
quyền tự do của công dân khi xã hội trước đó đã đồng ý
về điều này.</li>
<li>Khi công ty làm ăn thua lỗ, khi nhà nước không còn đáp ứng
được mục đích đặt ra thì các thành viên có thể từ chối
tiếp tục đóng góp hoặc trong trường hợp trầm trọng thì có
thể tiến hành giải thể.</li>
<li>Tài sản chi dùng cá nhân là độc lập với tài sản công
ty, thì nhân quyền là góc quyền tự do của từng cá nhân, nhà
nước không được phép xâm phạm.</li></ul>
<h2>Điều lệ công ty và hiến pháp</h2>
Nếu hiến pháp pháp quy định về việc thành lập, hoạt động
của các cơ quan nhà nước chủ chốt như quốc hội, thủ
tướng, tòa án, kiểm toán thì điều lệ công ty sẽ quy định
về hội đồng quản trị, ban giám đốc, ban kiểm soát, kế
toán... những thiết chế chủ chốt của công ty.
Nếu hiến pháp quy định mối quan hệ giữa nhà nước và công
dân thì điều lệ công ty điều chỉnh mối quan hệ giữa cổ
đông và công ty. Nếu các công dân thực hiện quyền lực trực
tiếp thông qua trưng cầu dân ý, thì các cổ đông thực hiện
quyền lực trực tiếp thông qua đại hội cổ đông; nếu các
công dân thực hiện quyền lực gián tiếp thông qua quốc hội,
chính phủ, tòa án thì các cổ đông của mình cũng có ảnh
hưởng gián tiếp đến đường lối, các quyết định của
công ty thông qua lá phiếu bầu hội đồng quản trị.
Nhưng trên tất thảy, điểm tương đồng lớn nhất giữa hiến
pháp và điều lệ công ty là ở chỗ, cả hai đều là những
khế ước được xây dựng trên cơ sở thỏa thuận giữa các
thành viên. Điều lệ công ty là một bản khế ước thỏa
thuận giữa các cổ đông để phục vụ quyền lợi cao nhất
của các cổ đông. Tương tự như vậy, hiến pháp là một bản
khế ước được thỏa thuận bởi nhân dân để phục vụ
quyền lợi cao nhất của nhân dân.
Chính vì vậy khế ước đặc biệt này được Rousseau gọi là
khế ước xã hội. Hiện thân của khế ước xã hội này chính
là hiến pháp. Khế ước xã hội hiện thân một cách minh thị*
ở các bản hiến pháp thành văn hoặc hiện thân một cách mặc
thị ở các quốc gia có „hiến pháp bất thành văn".
Lời nói đầu Hiến pháp bang Massachusetts năm 1780 đã trực
tiếp đồng nhất hiến pháp và khế ước xã hội như sau:
„<em>Cơ quan chính trị được thành lập bởi liên minh tự
nguyện giữa các cá nhân; nó là một khế ước xã hội, qua
khế ước này toàn thể nhân dân ký kết thỏa ước với từng
công dân, và mỗi công dân ký kết với toàn thể nhân dân
rằng mọi người sẽ bị điều hành bởi những luật nhất
định vì mục tiêu tốt lành chung.</em>"
Một ví dụ kinh điển nữa cho hình thức thể hiện minh thị
của khế ước xã hội là Mayflower Compact**
Vào năm 1620 thì một nhóm bất đồng về tôn giáo (Pilgrim) đã
rời bỏ nước Anh trên con thuyền mang tên là Mayflower để đi
tìm vùng đất tự do cho mình. Khi con thuyền còn lênh đênh trên
đại dương thì các thành viên có mặt trên con tàu đã bàn
định về "nhà nước" tương lai của mình. Vào ngày 11 tháng 11
năm 1620, họ đã cùng nhau ký một thỏa thuận (Compact tiếng Anh
cổ có nghĩa là hợp đồng) về sau được giới học thuật
gọi là Mayflower Compact để thiết lập nên "nhà nước" tương
lai của mình. Khi con tàu cập bến vào vùng đất trống mà ngày
nay là Plymouth - USA, thì Mayflower Compact đã đóng vai trò là
hiến pháp cho chính quyền Plymouth trong những ngày đầu tiên.
Tuy không trực tiếp, rõ rệt nhưng chúng ta có thể dễ dàng
tìm thấy hình bóng*** về khế ước xã hội ngay trong bản
hiến pháp đầu tiên của lịch sử Việt Nam - Hiến pháp 1946.
Lời nói đầu của Hiến pháp 1946 ghi:
"<em>Được quốc dân giao cho trách nhiệm thảo bản Hiến pháp
đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà,...</em>"
Sau đó Điều 70 khoản c quy định về thủ tục sửa đổi
hiến pháp như sau:
„<em>Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng
chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.</em>"
Hành động phúc quyết ở đây có thể ví với hành động phê
chuẩn hợp đồng.
<h2>Điểm dị biệt tha hóa</h2>
Điểm khác biệt đầu tiên dễ nhận biết giữa công ty cổ
phần và nhà nước nằm ở quyền biểu quyết. Nếu như tất
cả các công dân trong nhà nước hiện đại đều có biểu
quyết ngang nhau trong vấn đề bầu cử, cũng như khi trưng cầu
dân ý, thì quyền biểu quyết của các cổ đông lại phụ
thuộc vào số vốn (cổ phần) mà họ nắm giữ trong công ty.
Hay nói cách khác, về mặt hình thức quyền biểu quyết của
công dân bình đẳng hơn, dân chủ hơn so với quyền biểu
quyết trong công ty. Đây là điểm dị biệt tốt. Và nếu chỉ
dừng lại ở điểm dị biệt này thì đáng lẽ tham nhũng trong
nhà nước phải thấp hơn trong công ty cổ phần tư nhân. Vậy
điều gì làm cho quyền lực trong nhà nước dễ bị tha hóa hơn
so với quyền lực trong công ty cổ phần?
Sự tha hóa có mầm mống từ điểm dị biệt thứ hai: sự khác
biệt về quy mô và tính chất phức tạp. Thường một công ty
chỉ tập trung từ ba đến bảy lĩnh vực kinh doanh trọng
điểm, thì nhà nước phải quản lý gần như hầu hết các
lĩnh vực của đời sống. Ít có công ty có quy mô vượt quá
một triệu nhân viên, thì hầu hết các quốc gia đều có quy
mô trên mười triệu công dân. Sự khác biệt về quy mô kéo
theo sự khác biệt về tính minh bạch trong hình thành cũng như
vận hành quyền lực trong nhà nước và trong công ty. Tính minh
bạch thấp trong việc hình thành, vận hành quyền lực nhà
nước chính là điểm dị biệt làm cho quyền lực nhà nước
dễ bị tha hóa. Tôi gọi sự điểm dị biệt này là điểm dị
biệt tha hóa.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10195), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét