trong quan tài kính, xung quanh chất đầy hoa, và những mảnh
giấy bạc do các con hắn cắt với những dòng chữ yêu thương,
và không bao giờ quên hắn (<em>PaPa, Wir lieben Dich und werden Dich
nie vergessen</em>). Bốn cây đèn cầy cao lêu nghêu được đặt
hai bên. Hắn nằm đó mặc kệ sự đời, mặc kệ những tiếng
gào khóc xót thương của vợ con, gia đình và bạn bè. Khuôn
mặt hắn vẫn thản nhiên vô tư như vốn có.
Vợ hắn lúc nhoài người về phía quan tài, có lúc mềm oặt
như chực đổ. Thấy vậy, hai bà bạn đến xốc nách, kẹp
chặt vợ hắn vào giữa. Bà Ba mẹ vợ hắn, ôm chặt hai đứa
cháu ngoại, bờ vai đang rung lên. Ông Ba (nguyên là sĩ quan Việt
Nam Cộng Hòa-bố vợ hắn) thỉnh thoảng lấy khăn lau kính, hai
mắt đỏ hoe. Ông An (đồng chí Sáu An nguyên là sĩ quan quân
đội) bố hắn, đứng cạnh ông Ba, hai má tóp lại, đôi mắt
đờ đẫn khô khốc, thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên bóp
vào mặt. Tôi cầm tay ông, một bàn tay lạnh ngắt, cảm tưởng
người ông đang run lên như bị sốt rét rừng.
Người ta từ từ đẩy chiếc xe chở hắn về hướng nhà hỏa
táng. Những chiếc lá vàng đầu thu đã trải vàng lối đi. Hai
ông già dìu nhau xuống cuối con dốc, ánh nắng nhạt cuối
chiều làm bóng họ đổ xuống thành những vệt dài. Sau lưng
họ có một vài cơn gió xoáy nhẹ cuốn ngược những chiếc lá
vàng lên rồi rơi xuống như những quân bài được ai đó tung
ra.
Vài tuần trước, tôi tạt vào quán của hắn, thấy hắn đang
xóc chảo hùng hục trong bếp. Vợ hắn khoe, ông nội (tức bố
hắn) mới từ Việt Nam sang chơi. Tôi không phải là bác sỹ,
và là người không tin tướng số, nhưng trong lòng dường như
có một linh cảm nào đó không ổn khi nhìn hắn. Tôi buột
miệng hỏi:
- Vẫn khỏe đấy chứ, nhìn ông hôm nay, tôi thấy kỳ kỳ,
thế nào ấy!
Hắn cười hơ hớ, nhìn xéo sang vợ:
- Lại đến lúc bác phải đến bác sỹ đổi kính rồi, bảo
đảm với bác tuần nào em cũng phải bắn bốn, năm phát.
Vợ hắn đỏ mặt, buông dao thái, chạy đến đấm vào lưng
hắn thùm thụp.
Vậy mà tuần sau nghe tin, chỉ một cơn đau thắt ngực trong
đêm đã quật ngã hắn. Hắn bỏ lại vợ con, gia đình, bỏ
lại bạn bè và rất nhiều những dự định chưa làm được.
Hắn ra đi còn quá trẻ vào cái độ chín nhất của một đời
người.
Ở Việt Nam đang thời kỳ đói vàng mắt, quanh năm chỉ cạp
khoai, củ mì khô, sang đến Đức được vào làm việc ở xí
nghiệp liên hiệp thực phẩm, nghe nói ai mà chả thích, đúng
là chuột sa chĩnh gạo. Nhưng liên hiệp có nhà máy giết mổ
gia súc lớn nhất nước Đức. Tôi được xếp vào dạng to cao
đen hôi, nên điều về làm ở dây chuyền giết mổ lợn, công
việc vô cùng nặng nề (người Việt ta quen gọi: lò mổ). Cứ
đến cuối tuần chỗ tôi nhộn nhịp lắm, các tay bợm nhậu
khỏi nói, từ các bác Tiến sỹ, các ông du học sinh đến anh
em lao động và cả các em chân ngắn, chân dài ở đội bên
cạnh, nguyên là các diễn viên, ca múa nhạc của Hà Nội, Sài
Gòn cũng dập dìu đến với cái khoản tiết canh cổ hũ của
tôi. Mệt thì mệt nhưng vui, sinh nhật, cưới xin, hội hè nào
cũng có tôi. Có lẽ lúc đó tôi còn quan trọng và nổi tiếng
hơn nhà văn Đoản mắm ở Đức hiện nay cũng không chừng.
Tôi quen hắn trong một lần như vậy. Hôm đó đang ngồi lai rai
với mấy ông bạn đội dệt ở ngoài hành lang ký túc xá,
thấy có tay chơi mặt lạ hoắc, ăn mặc luộm thuộm, tay cầm
can 3 lít đến thẳng chỗ tôi:
- Em ở đội tầng trên, mới sang được mấy tháng, nhớ tiết
canh quá, thứ sáu này đại ca cho em đầy can được không?
Tôi bảo:
- Tuần này nhiều người xin quá, tuần sau nhé.
Hắn nhăn nhó:
- Khó mà cưỡng được sự thèm khát, đại ca xem bớt của
thằng nào đó cho em nửa can cũng được, nhớ cho thằng em mấy
cái cổ hũ.
Thấy tôi gãi đầu, hắn bỏ can lại, cười cười văng tục:
- Đại ca đ. cho tuần này, tối buồn buồn, em xuống chọc bánh
xe đấy!
Hắn nguyên là sinh viên đại học bách khoa Hà Nội, vì can tội
đánh người gây thương tích trong sân bóng, nên bị đuổi.
Hắn bảo: Sự việc không như vậy, hai thằng đánh nhau, thằng
nào cũng bị sứt mẻ, nhưng bố thằng đánh nhau với hắn là
cán bộ to ở Hà Nội, trên hàng cấp tỉnh của bố hắn, nên
hắn chịu thua, ôm hận trở về quê. Mẹ hắn bắt năm tới
phải thi lại đại học, chiều theo ý mẹ, hắn chuẩn bị cho
kỳ thi. Nhưng gần đến ngày thi, mẹ hắn lăn đùng ra chết.
Buồn chán hắn đề nghị với bố hắn cho sang Đức lao động.
Mấy năm sau ngày hắn sang, bức tường Berlin sụp đổ, báo
hiệu nước Đức thống nhất đã đến gần. Người Việt ở
ký túc xá phân tán khắp nơi, cuối tuần lại càng trở nên
vắng vẻ. Lúc này ở trong nước, phe cứng rắn của bố hắn
đang trỗi dậy và ông đã đoạt chiếc ghế phó chủ tịch
thường trực tỉnh trở lại. Hắn dồn dập nhận được thư
của ông yêu cầu phải về nước ngay. Nhưng hắn dứt khoát
không chịu, mặc dù nhà máy hắn đã đóng cửa, một số bạn
bè đã nhận tiền đền bù về nước. Lò mổ vẫn còn ngắc
ngứ hoạt động, nên tôi còn ở trong ký túc. Hắn ôm quần áo
xuống phòng tôi xin ngủ ké. Tôi hỏi:
- Bố làm phó chủ tịch, con một, sao không về?
Hắn bảo:
- Bố em rất muốn vậy, em về ông sẽ cài cắm, sau này ông có
về hưu, em đã có vị trí ổn định. Nhưng em đ. muốn như
thế.
Một hôm thấy hắn tha ở đâu đó về mấy thùng thuốc lá các
loại. Thấy tôi trợn mắt nhìn, hắn cười:
- Vừa mua ở chỗ mấy thằng lính Nga về, nó bán có 10 DM một
cây, mai mang ra chợ, thế nào cũng được 30 DM, nằm mãi em cũng
chán rồi.
Qủa thật hắn là con người của công việc, sáng sáng thấy
hắn khoác đầy balô thuốc lên đường, chỉ mấy tiếng sau
hắn đã bán sạch trơn. Thời kỳ này hắn rủng rỉnh lắm,
tối nào tôi không phải làm ca đêm, hắn cũng rủ ra quán
ngồi. Hắn bảo thời kỳ này thuế vụ bắt đầu quần thảo
rồi, có lẽ phải mua ô tô, để giấu hàng. Mấy hôm sau hắn
mua đâu đó được cái giấy phép lái xe của Việt Nam, và mang
lên sở công chánh đổi sang giấy phép lái xe của Đức. (Cái
giấy phép lái xe của Việt Nam hai năm sau bị sở công chánh
kiểm tra lại, phát hiện ra là giả, nên đã thu hồi lại giấy
phép lái xe của Đức, buộc hắn phải học lại. Cũng may hắn
không bị truy tố ra tòa.)
Hôm mua xe ngoài chợ, tôi phải lái về cho hắn. Điếu đóm cho
tôi một tuần, hắn cũng tự lái được xe. Chỗ đứng bán
thuốc của hắn trước cửa Konsum, hay khu chợ ngoài trời.
Thỉnh thoảng có đoàn kiểm tra, hắn vơ vội thuốc chạy chối
chết, có nhiều lần mất hết cả thuốc. Triết lý của hắn,
không bị bắt là may rồi. Một hôm thấy hắn thất thểu đi
về, tôi chưa kịp hỏi, hắn đã bảo, có lẽ giải nghệ bán
thuốc. Thì ra buổi sáng hắn vừa ra chợ, chưa bán đã bị
kiểm tra liên ngành, thuế vụ, công an đuổi bắt. Bọn hắn
chạy tứ phía. Người cảnh sát trẻ đuổi theo hắn. Chạy
khá xa, nhưng người cảnh sát hình như không buông tha hắn thì
phải. Đang mùa đông âm dưới chục độ, ấy vậy mồ hôi đã
đổ ròng ròng, hai mắt nổ đom đóm, mệt quá không thể chạy
tiếp, hắn chui vào bụi cây, co ro ngồi. Đợi cho mấy người
thuế vụ chạy vụt qua, người cảnh sát từ từ tiến về
chỗ hắn:
- Anh đừng sợ, hãy ra đây!
Sợ quá, hắn không dám quay lại, cứ chúi đầu rúc sâu vào
bụi.
- Cứ ra đây, tôi không bắt anh đâu.
Chần chừ một lúc, hắn mới lồm cồm bò ra.
- Anh hãy thật bình tĩnh, đưa túi thuốc cho tôi.
Đưa vội túi thuốc cho người cảnh sát, hắn định chạy
tiếp, người cảnh sát nắm chặt tay hắn, bảo:
- Tôi chỉ thu túi thuốc này thôi. Tôi sẽ không lập biên bản,
nếu làm biên bản buộc phải truy tố ra tòa, ảnh hưởng đến
việc gia hạn thẻ cư trú của anh. Đừng bán thuốc lậu thuế
nữa, nguy hiểm lắm. Tôi đã từng sống ở Việt Nam quê anh.
Tôi tên Bernd Wittenberg, nhà khu lắp ghép Grünau... phòng 703 nhà
số 3. Nếu anh cần sự giúp đỡ có thể đến tôi bất cứ
lúc nào.
Hắn cảm ơn, vội bước đi thật nhanh trong tâm trạng sợ
người cảnh sát đổi ý.
Tuần sau, hắn rủ tôi đến nhà người cảnh sát nói tiếng
cảm ơn, nhưng thật tình muốn thăm dò người cảnh sát có
thể giúp cho hắn cái giấy phép bán hàng rong hay không, vì thẻ
cư trú của hắn ghi không được phép hành nghề.
Bernd xuống tận cầu thang đón chúng tôi. Có lẽ chạc tuổi
nhau, nên chúng tôi nói chuyện rất cởi mở. Trong nhà đồ
dùng, trang trí hầu như xuất xứ từ Việt Nam. Thấy chúng tôi
ngạc nhiên nhìn, Bernd kể, cha tôi trước làm ở hội chữ
thập đỏ, nên khi còn nhỏ tôi được theo ông đi khắp nơi.
Tôi đã sống ở Hà Nội và Sài Gòn khá lâu, kể cả trong
thời kỳ chiến tranh. Tôi còn rất nhiều kỷ niệm về quê
hương các anh. Chúng tôi ngồi chơi đến khuya, men đã ngấm,
người cũng đã khật khừ. Bernd hứa dứt khoát sẽ giúp hắn
có cái giấy bán hàng rong (<em>Reisegewerbekater</em>) vì có người
bạn cũng vừa từ Hannover sang tăng cường cho sở ngoài kiều
thành phố này. Thật tình, chúng tôi cứ tưởng lời hứa của
rượu, bia nhưng không ngờ mấy ngày sau thấy Bernd đến bảo
hắn, ra sở ngoại kiều (gặp người bạn Bernd) để xóa đi
dòng chữ cấm hành nghề ở thẻ cư trú.
Chuyển sang bán hàng rong, hắn vất vả, thu nhập thấp hơn đi
bán thuốc lá lậu rất nhiều, nhưng không phải lo nghĩ, chạy
trốn khi có đoàn kiểm tra. Lò mổ của tôi cũng bắt đầu
đóng cửa, sau tết âm lịch tôi phải chuyển sang làm việc
tại nhà máy thịt gần thành phố Bremen.
Chưa có tết năm nào buồn thảm như năm đó, bạn bè tản mát
mỗi người một nơi, ký túc xá vắng hoe. Ngoài sân những hàng
cây trơ trụi, khẳng khưu, nhọn như những vết dao chọc
thẳng lên bầu trời, tuyết không rơi nhưng trong lòng buốt
lạnh.
Sáng mùng một, Bernd đến chúc tết. Tôi với chai rượu định
mở, Bernd xua tay:
- Không uống, hai ông lên xe tôi chở về chùa người Việt ở
Hannover, hôm nay trên chùa tổ chức đón tết cho bà con phật
tử. Ngày tôi còn làm việc ở Hannover, tết nào cũng cùng đoàn
của bộ nội vụ đến thăm chùa.
Chẳng biết chúng tôi có đồng ý hay không, Bernd kéo phắt tôi
và hắn ra xe.
Chùa Viên Giác lúc này còn ở địa chỉ cũ, tuy chưa được
khang trang nhưng bà con khắp nơi đổ về khá đông. Mùi hương
thơm ngào ngạt, tiếng chuông, tiếng mõ như tiếng vọng hồn
quê, làm lòng người thấy nao nao, đôi lúc như ấm lại. Có
rất nhiều các bạn học sinh, sinh viên đang làm công quả ở
trong và khu vực ngoài chùa. Bernd rủ tôi lên thăm thầy trụ
trì, còn hắn mắt trước mắt sau biến mất tiêu. Lúc tôi quay
trở ra, thấy hắn đang bưng bê, phụ dọn dẹp với một cô
sinh viên. Hắn mồm miệng liên hồi, thao thao bất tuyệt, cô
gái cười ngặt ngẽo.
Đã ba giờ sáng, tôi và Bernd mấy lần giục hắn ra xe, hắn và
cô gái mới chịu dứt câu chuyện. Ngồi trên xe thấy hắn
thỉnh thoảng tủm tỉm cười một mình. Bernd nháy mắt:
- Cô gái tên Vân, sinh viên năm cuối phải không?
- Sao ông biết! hắn hỏi lại.
- Không những tôi biết cô ấy, mà biết cả bố mẹ cổ. Dân
Nam kỳ chính cống, hình như ông bố không khoái dân Bắc kỳ
lắm đâu. Ông hãy cẩn thận.
Cuối tuần, thấy hắn không đi bán hàng, lau chùi xe rất sạch,
một sự lạ chưa từng thấy. Gần trưa hắn biến mất. Không
hỏi, nhưng tôi đoán hắn mò sang Hannover, nơi hẹn Vân. Có
tuần quá nửa đêm hắn dẫn Vân về, làm tôi đang ngủ phải
lồm cồm bò dậy, tìm nơi sơ tán.
Mấy tháng sau, lúc này tôi đang làm việc ở Bremen, hắn gọi
điện báo, Vân muốn hắn về trình diện phụ huynh, và muốn
tôi đi cùng, vì hắn hơi bị rét. Tôi không tìm ra lý do gì
để từ chối, vì "ái tình đã đánh vỡ trái tim" hắn
lẩm bẩm như vậy.
Ông Ba ăn nói oang oang, nhưng ông lại có cái tính bụng để
ngoài da. Gặp nhau lần đầu ông mày tao tuốt tuồn tuột, làm
cho chúng tôi ngỡ như được về lại nhà của mình. Trong bữa
ăn, tôi và hắn cứ tì tì nhấc lên nhấc xuống cùng ông, làm
cho ông vỗ đùi đen đét… được…được, hai thằng bắc kỳ
bay chơi được. Hắn đang định chơi tiếp nhưng bị Vân nháy
mắt, kéo áo. Hắn đành lùa vội bát cơm, lủi ra phòng khách.
Ông Ba ngớ người… Cái thằng này... mày định chạy hả.. Bà
Ba liếc mắt lườm, ông quay sang tôi thì thào: Có các bà vào
là rách việc …nào chúng ta chiến đấu tiếp.
Ông Ba rất mê bóng đá. Tất cả các câu chuyện của ông, rốt
cuộc thế nào cũng được so sánh hoặc qui về bóng đá. Với
ông ở Việt Nam biết đá bóng chỉ có Tam Lang và Phạm Văn
Kiểm thời Việt Nam Cộng Hòa. Ông còn trách tôi, viết lách
gửi bài đăng thường xuyên trên Hướng Việt, Diễn Đàn Forum
do bác Phạm Văn Kiểm Phụ trách, không biết bác trước đây
là cầu thủ tài danh, thật là quá xoàng. Rượu đã bốc lên
đầu, tôi chống chế:
- Trước đây con không biết, nhưng bố đồng ý cho hai đứa
cưới, con sẽ mời bác Kiểm làm đại diện cho họ nhà trai,
vì bác Kiểm cũng gốc Bắc.
Ông cười ha hả:
- Chuyện đó mày phải hỏi bà ấy... còn tao..
Ông Ba nói chưa hết câu, Vân cầm bức ảnh đã cũ của ông
chạy vào, nói như reo lên:
- Ba! Tấm ảnh này ba có chụp chung với bố anh Sơn (tức hắn)
nè.
Ông Ba vội đặt bát cơm xuống, với chiếc kính đeo, hỏi
giật:
- Ai là ba thằng Sơn?
Khi ông đã nhận ra Sáu An, người phụ trách đơn vị thời ông
còn ở trong rừng là bố của Sơn, miếng cơm đang nhai dở
chợt tuột ra khỏi miệng. Một lúc ông mới lấy được bình
tĩnh, gọi Sơn vào hỏi:
- Thế bố con bây giờ làm gì và ở đâu?
- Sau năm 1975 bố con chuyển ra làm giám đốc, rồi phó chủ
tịch thường trực một tỉnh miền tây Nam Bộ. Sau này hết
nhập rồi lại chia tách tỉnh, nội bộ đấu đá, nên bố con
được điều về Bắc làm phó chủ tịch tỉnh quê nhà. Bây
giờ ông sống một mình vì mẹ con mất đã lâu. Còn bức ảnh
này… Ba có phải đã từng là bạn của bố con?
Ông ba thẫn thờ, miệng nhệu nhạo:
- Bố con là bạn của ba… nhưng...
Bỏ lửng câu, ông Ba lảo đảo vào giường nằm, trước sự
ngơ ngác của mọi người.
Sáng, khi tía nắng sớm đầu hè còn chưa kịp mang hơi nước
còn đọng trên những trồi non của hàng cây trong vườn đi,
ông Ba đã kê ghế ngồi nhâm nhi caffe dưới gốc táo. Có lẽ
cả đêm không ngủ, nên nhìn người ông xọm hẳn đi. Tôi kéo
ghế ngồi xuống cạnh, đột nhiên ông hỏi:
- Này Trường! Mày có tin vào số mạng, và qui luật nhân quả
không?
Tôi chưa kịp trả lời, ông đã tiếp:
- Đến bây giờ tao đã tin, mỗi con người đều có số phận
riêng. Có những sự việc, những con người, tưởng chừng như
đã đi vào dĩ vãng, nhưng chẳng hiểu sao nó lại như bóng ma
hiện về. Những đau thương, thù hận đã được chôn chặt
bấy lâu, đang bị cầy xới lên….
Sông nước Miền Tây đã nuôi dưỡng ông Ba và ông Quân
trưởng thành. Họ là đôi bạn thân từ thưở thiếu thời.
Tuổi thơ của họ đã trải qua những ngày bắt tôm đánh cá,
và cùng nhau cắp sách tới trường. Vừa thi xong tú tài, hai ông
nghe lời người anh họ của ông Quân trốn gia đình vào bưng
theo bộ đội. Sống ở bưng có ít ngày, hai ông đã bị hụt
hẫng, nó không giống như sự tưởng tượng trước đây. Hai
ông muốn quay về thành phố, nhưng không được. Sau khi học
chính trị, huấn luyện ngắn ngày, hai ông được điều về
đơn vị do ông Sáu An là dân Bắc kỳ nằm vùng phụ trách.
Ngày mới về đơn vị, mấy tay lính mới người thị xã có
mang theo máy ảnh (trước khi giao máy cho đơn vị quản lý) đề
nghị đơn vị chụp một tấm hình làm kỷ niệm. Ông Ba khoác
vai ông Quân đứng cạnh ông Sáu An, đó là bức hình cuối cùng
của hai ông.
Trận đánh đầu tiên của hai ông với quân đội VNCH phải nói
là trận đánh không cân sức. Pháo của của quân chủ lực VNCH
nã ầm ầm, đơn vị các ông đã bị thương khá nhiều. Ông
Sáu An tìm đường dẫn lính xông lên, nhưng không một ai bò
lên được. Một lúc sau trực thăng của quân đội VNCH chở
lính dù đến. Biết không xong, ông Quân kéo ông Ba rút lẹ. Hai
ông men theo đầm, chạy sâu vào vùng đước thoát nạn. Ông Sáu
An lúc này gần như bất lực, anh em tản mát chạy mỗi người
một nơi. Lẩm bẩm chửi bới một hồi, ông Sáu An cũng men theo
đầm lặn sâu vào vùng đước.
Hôm sau, mọi người cũng tìm được về nơi đóng quân, nhưng
hầu như đều bị thương. Cơn tức giận của ông Sáu An trút
cả lên đầu hai ông Ba, và ông Quân vì can tội cầm đầu
chạy trốn. Đơn vị mang hai ông ra kiểm điểm. Ông Ba chịu
không nổi văng tục:
- Tiến cái con mẹ gì, pháo nó nã ầm ầm, trang bị đầy đủ,
có máy bay và lính dù. Đ.m không chạy chết cả lũ.
Sau cú phản ứng này của ông Ba, ông Sáu An hét cảnh vệ bắt
nhốt ông Ba lại.
Đêm đó ông Quân lừa cảnh vệ, tháo cũi cho ông Ba:
- Tao rất ân hận rủ mày cùng vào khu cứ này. Như thế này
trước sau cũng chết, tháo cũi cho mày, chúng ta chuồn về thành
thôi.
Hai ông lần mò ra đến bờ kênh. Nghe tiếng chân lõm bõm,
cảnh vệ đuổi theo quát đứng lại, nhưng hai ông cắm đầu
chạy. Biết hai ông trốn, ông Sáu An lùa lính đi tìm bắt lại,
vì nếu để hai ông thoát nguy cơ lộ đơn vị. Qúa nửa đêm
ông Sáu An đuổi kịp, gọi hai ông đứng lại. Nhưng hai ông
vẫn tiếp tục chạy, phát đạn đầu tiên của ông Sáu An làm
ông Quân gục xuống, đưa bọc quần áo cho ông Ba, ông chỉ
kịp hét: chạy nhanh lên, rồi tắc thở. Ông Ba lại vùng lên
chạy. Có lẽ đêm đó ông Ba chạy bằng cả nghị lực, sức
mạnh của ông Quân nên gần sáng ông cũng trốn được vào nhà
của một người dân. Từ đây họ đưa ông về thành. Mối
hận thù với Sáu An cứ day dứt trong lòng ông.
Về nhà được một thời gian, ông Ba đi lính, sau đó đi vào
học sỹ quan Thủ Đức. Ra trường, ông được điều về chỉ
huy một đơn vị công binh đóng quân tại Bình Định. Sau đó
ông lấy vợ người Hoài Nhơn, nên thỉnh thoảng ông mới về
quê Bạc Liêu. Trung tuần tháng 4-1975, ông Ba cùng đơn vị chạy
vào Sài Gòn, vợ con còn kẹt ngoài Trung. Bạn bè kêu ông cùng
di tản, nhưng ông quyết tâm chờ vợ con. Khi Sài Gòn thất
thủ, ông không ra trình diện. Ông bảo: cũng nhờ có một thời
gian sống với người anh em bên kia, nên ông hiểu khá rõ họ.
Ông thay tên đổi họ, ra vùng kinh tế mới ngoài Cứ ba, gần
ngã ba Dầu Dây làm nông phu. Ẩn dật một thời gian, ông tìm
cách liên lạc với vợ con. Vợ ông đã móc nối đưa cả nhà
xuống thuyền vượt biên. Sau đó gia đình được chính phủ
Đức tiếp nhận.
Lúc đó tôi buộc miệng hỏi:
- Đã là sỹ quan VNCH, còn giữ tấm hình chụp ngày còn ở cứ,
bố không sợ dị nghị sao?
Có lẽ cho là câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn, ông Ba cười khật:
- Sao phải sợ! trong hồ sơ quân nhân tao khai cả thời gian vào
cứ đàng hoàng, bức ảnh này tao cũng chụp lại để trong hồ
sơ, tất cả đều minh bạch. Mày nên nhớ, rất nhiều tướng
tá VNCH trước đó là bộ đội, hoặc có dính dáng đến Việt
cộng. Tao không phải là trường hợp cá biệt.
Ly caffe nguội lạnh, giọng ông Ba đã khàn đục, lộ rõ nỗi
dầy vò và mâu thuẫn trong ông. Nhìn vào mắt ông, tôi những
vòng quầng đen của thời gian, nhưng lành và ấm vô cùng. Tôi
cảm thấy, dù ông có quyết định như thế nào đi chăng nữa,
cũng mang lại không ít khó khăn choVân và hắn. Nhưng tôi vẫn
tin vào tình người, lòng vị tha sẽ xóa bỏ hết mọi hận
thù.
Sau cái giỗ một trăm ngày của hắn, ông Sáu An đòi về Việt
Nam, vợ hắn và vợ chồng ông Ba cố giữ. Nhưng ông khóc bảo,
đời ông coi như đã hết, nhưng dù sao còn mồ mả gia tiên, và
của vợ ông vẫn cần sự chăm sóc của ông.
Hôm lái xe đưa ông ra sân bay, tôi có nhắc lại chuyện xưa
giữa ông và ông Ba, ông không trả lời, nhưng mắt ông nặng
trữu ưu tư. Trước lúc lên máy bay, ông nắm chặt tay tôi
bảo:
- Cả cuộc đời, tôi chỉ thấy đưa thằng Sơn đi lao động
ở Đức là việc làm có ý nghĩa nhất.
Rồi ông vội bước… Và trong dòng người đông đúc ấy, tôi
thấy dáng đi của ông, liêu xiêu trong cái nắng quái của
chiều chạng vạng.
<em>Đức Quốc ngày 23-10-2011 </em>
<em>Đỗ Trường</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10360), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét