Huỳnh Ngọc Tuấn - Quan hệ Việt - Ấn, nước cờ hạ sách

Khi Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh để gọi là Hội đàm với
giới lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc, chúng ta không thể biết
được đằng sau những thỏa thuận công khai điều gì đã
được định đoạt. Là Tổng Bí thư của một Đảng mà lại
làm người đại diện cho quốc gia, hội đàm với một quốc
gia khác, thì không biết ông Tổng Bí thư của Đảng cộng sản
Việt Nam đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của
Đảng hay ngược lại? Chúng ta cứ chờ xem nhưng nếu dùng kinh
nghiệm của quá khứ để đánh giá thì nhiều phần xấu hơn
là tốt.

Song song với chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng là chuyến
đi của ông Trương Tấn Sang qua Ấn Độ. Dư luận bàn tán xôn
xao về hai chuyến đi này. Báo chí cũng tốn nhiều giấy mực
để phân tích. Nhưng có một điểm chung trong những nhận
định về chuyến công du của ông Trương Tấn Sang: Người ta
nói là Cộng sản Việt Nam đang tìm cách "cân bằng" tương
quan lực lượng trong khu vực bằng cách quan hệ với Ấn Độ,
nhằm làm "đối trọng" với sức mạnh lấn át của Trung
Cộng.

Bây giờ chúng ta xem xét Ấn Độ về mọi mặt có thực sự
là đối thủ của Trung Quốc đang trổi dậy như vũ bão
không?... Nếu so với Nga thì Ấn Độ không mạnh bằng vì Nga
vẫn là nhà cung cấp cho Ấn Độ những công nghệ quân sự
tối tân. Nói cách khác, Ấn Độ dựa vào kỹ thuật quân sự
của Nga để hiện đại hóa quân đội. Nhưng theo các nhà phân
tích chiến lược, hiện nay tương quan Nga–Trung thì Nga chỉ là
một nguồn cung cấp nguyên liệu cho Trung Quốc giống như Canada
và Hoa Kỳ!... Giáo sư Anatol Lieven cho rằng "Trung Quốc đã
mạnh tới nỗi Nga sẽ không dám tham gia vào một liên minh với
Nato hay với Hoa Kỳ. Thay vào đó, theo dự kiến của ông, Nga
sẽ duy trì sự tự chủ đối với Trung Quốc bằng cách né
tránh những vụ xung đột không cần thiết với Washington. Giáo
sư Lieven nói:

"Sẽ có sự giảm thiểu của những hành động quấy rối vô
bổ của Nga, có thể là ở vùng Baltique, hay trong các mối quan
hệ với Venezuela. Những hành động đại loại như vậy."

Còn theo bà Linda Jakobson (Giám đốc chương trình Đông Á của
Học viện Lowy ở Sydney), người đã sang Australia làm việc sau
hơn 20 năm cư ngụ ở Bắc Kinh. Bà cho biết bà cảm thấy kinh
ngạc trước việc nhiều người Trung Quốc có thái độ khinh
thường nước Nga.

Bà nhắc lại một cuộc phỏng vấn mà bà thực hiện hồi
đầu năm nay với một giáo sư chính trị học người Trung
Quốc. Ông ấy miễn cưỡng thừa nhận là Trung Quốc có lẽ
không ưa Hoa Kỳ và Nhật Bản, nhưng ít ra thì Trung Quốc còn
có thể học hỏi từ hai nước này. Còn Nga, Trung Quốc không
học gì được cả. Bà Jakobson nói:

"Còn nước Nga thì sao? Chúng tôi có thể học gì từ nước Nga?
Thái độ khinh mạn gần như hỗn xược này đang trên đà gia
tăng ở Trung Quốc và đây là một dấu hiệu đáng chú ý về
sự thay đổi trong nhận thức của phía Trung Quốc đối với
Nga."

Các nhà quan sát cho rằng trong lúc phác họa lộ đồ hoạt
động chính trị của mình cho 10 năm tới, Thủ tướng Putin có
phần chắn sẽ xem sự trỗi dậy nhanh chóng của Trung Quốc là
một thách thức lớn đối của nước Nga.

Còn so với Nhật, thì Ấn Độ thua kém hơn nhiều kể cả về
kinh tế, quân sự. Nhưng người Nhật vẫn dựa vào cái ô dù
hạt nhân của Mỹ để tự vệ trước một Trung Quốc ngày
càng mạnh mẽ và hung hăng hơn. Vậy thì một nước Ấn Độ,
thực lực không bằng Nga, không bằng Nhật có thể nào lại là
"đối trọng" với Trung Quốc như điều mà Cộng sản Việt
Nam kỳ vọng?!
Thực ra một nước Ấn Độ vừa nghèo nàn, vừa phức tạp về
tôn giáo và sắc tộc không có ảnh hưởng gì lớn trên thế
giới, chẳng có đóng góp gì cho văn minh và tiến bộ của nhân
loại ngày hôm nay như một nước Úc hoặc Canada. Một nước
Ấn Độ trên con đường canh tân nhưng nghèo tài nguyên, nhất
là dầu mỏ và khí đốt - hai mặt hàng chiến lược mang tính
sống còn cho bất kỳ nền kinh tế nào. Dầu mỏ và khí đốt
– đó mới là lý do thực sự trong quan hệ Ấn-Việt mà phía
Ấn Độ nhắm tới. Họ muốn đa dạng hóa nguồn cung cấp dầu
khí để tránh những bất ổn xảy ra trong khi mặt hàng này
ngày càng khan hiếm và đắt đỏ. Trước đây cũng vì dầu mỏ
và khí đốt cùng nguyên liệu, họ đã liên minh với chế độ
quân phiệt Miến Điện bất chấp sự phản đối và lên án
của các quốc gia dân chủ, nhất là Hoa Kỳ và phương Tây.

Biết Cộng Sản Việt Nam đang ở vào thế khủng hoảng nên anh
bạn Chà Và láu cá này mới nhảy vào cuộc với toan tính sẽ
thu được một món lợi khổng lồ từ việc khai thác nguồn
dầu khí của Việt Nam. Nhưng một khi Trung Quốc liều lĩnh phát
động chiến tranh, hoặc thậm chí chỉ gây áp lức đủ mạnh
thì anh bạn Chà Và này sẽ "bỏ của chạy lấy người".
Chúng ta hãy xem mấy chục ngàn kilo mét vuông lãnh thổ của Ấn
độ hiện nay đang bị Trung Quốc chiếm mà họ có làm được
gì đâu. Làm sao họ có đủ năng lực để bảo vệ Việt Nam
trước sự đe dọa của Trung Quốc.
Khai thác sự khó khăn của người khác để trục lợi là một
việc làm bất chính, bất nghĩa, vô đạo lý và vô liêm sỉ.

Nhưng nói đến bất chính, bất nghĩa, vô đạo lý và vô liêm
sỉ thì anh bạn Chà Và này có cả một đống hồ sơ dày cộm.
Trước đây trong thời chiến tranh lạnh, Ấn Độ là một
đồng minh thân tín của khối Xô Viết chống Mỹ và phương
Tây. Ấn Độ đã từng ủng hộ, bảo vệ và nuôi dưỡng cho
cái gọi là Mặt trận giải phóng dân tộc miền Nam Việt Nam
để đánh phá nhân dân Việt Nam, chống lại chế độ dân chủ
Việt Nam Cộng hòa. Và hiện nay, Ấn Độ cùng với Trung Quốc,
Nga, Nam Phi, Brasil là trục chống Mỹ và các nước dân chủ
tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc. Ấn Độ luôn là nước chống
lại những nỗ lực của Mỹ và Phương Tây trong việc hổ trợ
cho người dân các nước bắc Phi và Trung Đông mưu tìm dân
chủ.

Ấn Độ nhảy vào khu vực này chỉ là trò chơi của một anh
chàng láu cá và tham lam, chứ với một quân đội chưa bao giờ
tham chiến, không có kinh nghiệm trận mạc và không bảo vệ
được sự toàn vẹn lãnh thổ của mình thì còn giúp ai
được. Trong thâm tâm, anh bạn Chà Và này biết rằng khi nào
vẫn còn có sự hiện diện hùng hậu của quân đội Mỹ tại
khu vực Đông Á thì Trung Quốc chỉ dám đánh võ mồm, chứ
không dám động binh. Chính sự hiện diện của hải quân Mỹ
mới là động lực kiềm chế Trung Quốc. Đây là lý do anh Chà
Và mạnh mồm nhảy vào canh bạc này.

Còn đối với Việt Nam thì không còn sự lựa chọn nào khác
được. Họ chọn "liên kết" với Ấn Độ không phải vì
họ nghĩ rằng Ấn Độ đủ mạnh để kiềm chế Trung Quốc
nhưng sự chọn lựa này ít ra cũng làm an lòng cho một đảng
Cộng sản đang ở vào thế "tứ cố vô thân". Họ hy vọng
rằng với mối quan hệ này, những đảng viên Cộng sản và
quần chúng ủng hộ Đảng sẽ yên tâm mà phục vụ và tiếp
tục trung thành với chế độ. Nhưng với những người am hiểu
thời cuộc, thì cái quan hệ vớ vẩn này không giúp được gì
cho việc bảo vệ đất nước,có chăng nó chỉ giúp tập đoàn
CSVN khai thác và bán tống bán tháo tài nguyên quốc gia để
nuôi dưỡng cho guồng máy chế độ đang mục ruỗng.

Hơn nữa, quan hệ Việt- Ấn hiện nay được đặt trên nền
tảng nào? Một Liên minh quân sự như Mỹ và Phi luật tân
chăng? Ấn Độ có thực tâm và thực lực để bảo vệ Việt
nam không? Hãy học cho thuộc bài học của quá khứ khi đàn anh
Trung Quốc dạy cho đàn em Việt Nam một bài học vào năm 1979,
thì cái Hiệp ước phòng thủ chung Xô-Việt có giúp gì cho
Việt Nam không?

Chính bản thân Ấn Độ cũng phải tìm cách liên minh với Mỹ,
Nhật và Úc để đề phòng anh láng giềng Trung Quốc thì Việt
Nam dựa vào Ấn Độ để cân bằng sức mạnh của Trung Quốc
là một nước đi hạ sách và vô hiệu.
Thực tâm bảo vệ đất nước trước tham vọng bá quyền Đại
Hán không còn cách nào khác là phải Dân chủ hóa Việt Nam!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10430), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét