Đỗ Việt Khoa - Đấu tranh hay không đấu tranh?

Xem trên YouTuBe, thấy cảnh một đàn trâu chiến đấu với cả
bầy đàn sư sử để cứu một con nghé.

[video:http://www.youtube.com/watch?v=LU8DDYz68kM&feature=related]
<center><em>Đàn trâu chiến đấu với bầy sư tử để cứu nghé
con.</em></center>

Loài trâu ngu si còn biết làm như thế: vừa biết đấu tranh
sinh tồn cho bản thân, nhưng cũng biết đấu tranh vì đồng
loại.

Loài người có được như loài trâu đó không?

Để có được cuộc sống như hôm nay, mọi người Việt Nam
cần phải cảm ơn các thế hệ đi trước đã dày công đấu
tranh góp phần dựng nước và giữ nước. Đó là những thế
hệ anh hùng, những thương binh liệt sĩ, những người dấn
thân đấu tranh bảo vệ và xây dựng đất nước từ ngàn xưa
tới nay.

Đất nước còn tồn tại nhiều bất cập. Không thể bằng
lòng và làm ngơ để các vấn đề bất cập đó tồn tại.
Phải tiếp tục đấu tranh với nó.

Triết học Mác-Lê nói đấu tranh là động lực phát triển xã
hội.

Đồng thuận một cách giả dối thì đó là tai họa. Giả
mù-điếc-câm trước cái xấu đó là sống hèn. Đảng CS cũng
khuyến khích đấu tranh phê bình và tự phê bình đó thôi.

Xã hội càng nhiễu nhương thì đấu tranh càng phải quyết
liệt.

Trên thực tế đấu tranh luôn hiện hữu trên mọi mặt trận
kinh tế - xã hội - chính trị. Tra trên google hai chữ đấu
tranh, thấy xuất hiện 48 triệu kết quả tìm kiếm, đủ thấy
lĩnh vực đấu tranh là rất rộng.

Từ đấu tranh với những thói hư tật xấu nhỏ nhặt đến
những vấn đề chính trị xã hội to tát như làm cách mạng
kiểu Tuy-ni-di hay Ai Cập.

Bất cứ thời đại nào thì giới trí thức cũng là tiên phong
trong đấu tranh. Quan chức có tâm thời nào cũng đấu tranh.
Công dân yêu nước cũng đấu tranh. Đấu tranh bằng mọi kế
sách có và không có trong binh pháp Tôn Tử, từ đấu tranh không
công khai đến đấu tranh công khai trực diện.

Nhà báo nhà văn và giới bloger thì đấu tranh bằng ngòi bút.
Giới này có nhiều người viết rất thâm sâu. Họ viết đủ
kiểu mức độ nặng nhẹ nói khéo hay quết liệt thẳng thừng.
Có anh muốn mắng Ta, nhưng lại mượn Tây mượn Tàu để
mắng. Người đọc đủ khôn để hiểu. Báo chính thống không
làm được thì có blog, có diễn đàn.

Quèn như anh thư ký, hễ quan mà đưa ra văn bản gì gì là phô
tô dư vài tờ để... dành. Muốn công khai tên nào hủ hóa trong
1 bản danh sách đen nào đó, họ gửi tứ xứ tới đủ các
cấp lãnh đạo, rồi đưa ngay lên mạng. Tài thánh mà truy tìm
được ai đưa lên. Có bài, chỉ cần có mặt trên báo mạng 5
phút thôi (rồi phải gỡ xuống) cũng là thành công. Nội bộ
quan chức cũng có đấu tranh, có điều người ta thích dùng
chữ đồng thuận để phủ nhận nó.

Cuộc đấu tranh có thể tự phát hay không tự phát. Có thể
thành công hay thất bại. Có thể có tác dụng nhiều hay ít.

Ngược lại cũng có phe phản đấu tranh. Phe này ngoài đám
thường dân với những thói hư tật xấu bị phê phán thì đa
số là những kẻ có quyền và tiền với đủ căn bệnh đục
khoét tham nhũng, dối trá lộng hành, đội trên đạp dưới,
bán nước hại dân. Theo đuôi là đám nịnh bợ, cổ vũ, tán
tụng chúng để cầu lợi.

Để vô hiệu hóa đấu tranh, chúng sử dụng mọi công cụ,
mọi thủ đoạn từ tinh vi đến dối trá trắng trợn, tìm mọi
cách bịt mồm, ngăn chặn dân chủ, hoặc sử dụng vũ lực.
Chúng sẵn sàng kiếm cớ bỏ tù những kẻ mạnh mồm dám nói
sự thật. Vì vậy nhiều thế hệ đấu tranh đã phải trả giá
đắt bằng tù đày.

Ngẫm lại các thế hệ cách mạng tiền bối như Phan Chu Trinh,
Nguyễn Thị Minh Khai, Trần Phú, Lê Hồng Phong,... hay Che Guevara
ở Cu Ba.. chúng ta mãi nhớ ơn họ và thán phục tinh thần bất
khuất của họ. Họ đấu tranh không màng lợi ích, bị bắt
nhất định không khai báo. Không như vài anh "dân chủ", vừa
bị giam đã thấy xin khoan hồng, xin nhận tội.

Ở giữa phe đấu tranh và phản đấu tranh (Không kể người
dân đen bận mưu sinh) là nhóm người mà "gió chiều nào theo
chiều ấy". Nhóm này luôn luôn được lợi từ cả hai phía:
Nếu phe đấu tranh thành công thì họ cũng được hưởng dân
chủ công bằng. Nếu không thì vẫn được lòng phe phản đấu
tranh. Thậm chí sẽ vinh thân phì gia, công danh đầy nhà là
đằng khác. Đáng tiếc, nhóm này ngày càng đông và khối
người muốn học theo vì coi đó là cách sống khôn.

Thường thì cái tốt, cái thiện thắng thế. Khi cái xấu nó
cực điểm, nó thắng thế thì đó là thời loạn. Lúc đó cách
mạng sẽ bùng nổ .

Một nhà nước mà biết khuyến khích người dân đấu tranh
hiệu quả thì đất nước phát triển, chế độ sẽ tồn tại
bền vững, xứng đáng để hô "muôn năm". Ngược lại mà bịt
mồm, đàn áp, bảo kê cho cái xấu thì sẽ cản trở sự phát
triển, gây mất dân chủ, làm bùng nổ tệ nạn.

Khi đó sẽ ngày càng nhiều người muốn đấu tranh, muốn làm
cách mạng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7718), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét