<div class="special_quote">"Đảng và Nhà nước vẫn giành phần
ưu ái để nuôi dạy, giáo dục và đào tạo cho lớp trẻ, thế
hệ tương lai của đất nước, mong họ có sức khỏe, có học
thức để xây dựng đất nước trong hòa bình, sớm sánh bước
với các nước tiên tiến trên thế giới. Trần Huỳnh Duy
Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Lê Thăng Long là một
trong những người được ưu ái đó. Hơn ai hết, Lê Công
Định phải biết rằng, trong khi mình cắp sách đến giảng
đường đại học, được ra nước ngoài học tập thì biết
bao thanh niên cùng tuổi đang ngày đêm trấn giữ biên cương ở
đảo xa hay lao động xây dựng những vùng kinh tế mới ở các
miền núi non hẻo lánh."</div>
Vì vậy, tui nảy sinh ý định viết trước entry này, phòng khi
tôi không có điều kiện phản biện, người ta lại thi nhau
"kể công, kể ơn" với tui.
1- Suốt 16 năm đi học, tui chưa bao giờ được ăn sáng dù là
chén cơm nguội rang hay củ khoai lang luộc, bởi lẽ cơm chỉ
đủ ăn một ngày hai bữa mà thôi, nồi cơm nhà tui chưa bao
giờ có dư cơm nguội. Tui cũng không bao giờ có tiền để vô
căn-tin trường uống ly nước mát hay ly cà phê đá, tức là
nhịn khát từ sáng sớm cho đến trưa tan học. Vì vậy, đừng
có ai lên giọng "kể công" với tui rằng "vẫn giành phần
ưu ái để nuôi dạy" hay "mong họ có sức khỏe" nghen;
2- Gia đình tui tuy mang tiếng là dân xứ ruộng "cò bay thẳng
cánh" mà lại không có "cục đất cắm dùi", sống chuyên
nghề làm thợ nên không biết "làm guộng", sau ngày 30/4/1975
đành bám vào thị xã sống vất vưởng, cơm ăn với rau muống,
nước mắm cũng không có ăn đủ no, nhà tôi không phải tư
sản, không đầu cơ tích trữ, không có tài sản nào để cho
chính quyền mới "đánh". Vì vậy, đừng ai lên giọng "kể
công" rằng đã "ưu ái" không cho chúng tôi lao đầu vào
chổ chết bằng cách "lao động xây dựng những vùng kinh tế
mới ở các miền núi non hẻo lánh";
3- Năm học lớp 12 (1986), tui làm hồ sơ dự thi nộp vào
trường Sĩ quan Lục Quân 2, khoa Hải quân, cũng định ra đảo
Trường Sa đó, nhưng trường không nhận với lý do Hải quân
không tuyển nữ. So với ối thằng cùng học bấy giờ, không
thằng nào dám nộp hồ sơ vào các trường quân sự. Vì vậy,
đừng có ai lên giọng "kể công" với tui rằng "biết bao
thanh niên cùng tuổi đang ngày đêm trấn giữ biên cương ở
đảo xa" mà tui lại ở nhà nghen;
4- Tui thi đậu vào trường Đại học Pháp Lý Hà Nội với một
bộ hồ sơ dự thi duy nhất vào một trường duy nhất, bởi lẽ
tui không có tiền để mua nhiều bộ hồ sơ dự thi nộp một
lúc nhiều trường như các cháu đi thi ĐH bây giờ (rớt
trường này còn hy vọng vớt vát trường kia), tui mà "die"
thì rớt thẳng đứng xuống luôn, hổng có chổ nào để bíu
lại. Nhưng bằng kiến thức của chính tui, không mua điểm
chạy thầy (tiền đâu mà mua), tổng số điểm thi dư so với
điểm chuẩn của thí sinh khu vực miền Tây là 9,5 điểm, dư so
với điểm chuẩn của thí sinh thành phố HCM là 3,5 điểm. Tôi
không được hưởng điểm ưu tiên là con Liệt sĩ, con thương
binh hay con của "gia đình có công với cách mạng" (thường
gọi là điểm ngu). Vì vậy, đừng ai lên giọng "kể công"
với tui là tui được "ưu ái" nghen;
5- Giấy căn cước chính quyền VNCH cấp cho cha tui trước năm
1975 ghi rõ chiều cao 1,80m, cân nặng 80 kg, nhưng cha tui chết khi
chưa đầy 58 tuổi vì bệnh ho lao (một thứ bệnh trên thế
giới thuộc loại dễ chữa như ăn cháo), nguyên nhân là lao
lực quá sức và không có tiền lẫn không có thuốc chữa
bệnh. Thời kỳ này cái gì Nhà nước cũng quản lý, có tiền
mua thuốc chợ đen cũng hông có. Mẹ tui với 5 đứa con nhỏ
nheo nhóc chỉ đủ khả năng nuôi một mình tui đi học bằng
cách phải bán bớt 1/2 căn nhà vốn đã nhỏ bé có mấy chục
mét vuông lấy tiền gởi lên Sài Gòn cho tui, hoặc vay bạc góp
lãi cao. Bốn đứa em tui chúng nó đều thất học (chưa đứa
nào học hết lớp 5 tiểu học). Vì vậy, đừng có ai lên
giọng "kể công" rằng "vẫn giành phần ưu ái để nuôi
dạy, giáo dục và đào tạo cho lớp trẻ, thế hệ tương lai
của đất nước" với tui nghen;
6- Năm 23 tuổi, tui học xong Đại học ra trường với chiều cao
1,55m và cân nặng 36 kg dù gia đình tui có gien "voi". So với
chiều cao hiện nay của tui là 1,61m và cân nặng 57kg (vừa mất
4 kg vì tuyệt thực hồi cuối tháng 3/2010), là một sự chênh
lệch khủng khiếp. Người ta nói sở dĩ tui "chậm lớn" là
vì tui bị thiếu ăn. Vì vậy, đừng ai lên giọng "kể công"
với tui là tui được "ưu ái" nghen;
7- Bằng tốt nghiệp Đại học của tui ghi rõ ngành học của
tui là "Đào tạo cán bộ khoa Tòa án", nhưng tui không được
làm việc ở Tòa án, cũng không làm việc ở Viện kiểm sát vì
tui không thân không thế. Hai cơ quan này trả lời với tui rằng
"không có biên chế", nhưng năm sau tui thấy họ thu vô hàng
loạt em khác mới học xong phổ thông và đưa đi học Đại
học Luật tại chức bằng tiền Nhà nước. Trong số này, tui
còn nhớ 1 em gái tên Bùi Thanh Nguyên, hiện là Thẩm phán Tòa
án tỉnh Bạc Liêu. Tui được mấy anh CSĐT Công an thị xã Bạc
Liêu kêu tui nộp hồ sơ xin vào làm việc ở đây vì tại thời
điểm này, tui là 1 trong số 3 người đầu tiên của tỉnh Minh
Hải (nay tách ra Bạc Liêu và Cà Mau) có trình độ ĐH Luật,
trong khi cả đội CSĐT mười mấy người đàn ông chỉ có
những người vừa học xong hoặc đang học Trung học cảnh sát,
chưa có ai có bằng ĐH. Thời gian thực tập ở đây, người ta
thấy tui không sợ thây ma và "làm được" nên mới kêu vô.
Vì vậy, đừng ai lên giọng "kể công" với tui là tui
được "ưu ái" nghen;
8- Mười một năm sáu tháng công tác trong ngành Công an, từng
trải qua các đơn vị Cảnh sát điều tra, Công an phường,
Cảnh sát hình sự, An ninh điều tra, ở bất cứ vị trí nào,
tui cũng đều được lãnh đạo và tập thể công nhận tui là
"cán bộ giỏi" nhưng tui không hề giữ một chức vụ nhỏ
xíu nào. Mỗi ngày tui đi làm từ nhà đến cơ quan bằng xe
đạp (tui tự tay sơn). Rồi sau mười mấy năm, khi không vừa
lòng, người ta viện lý do rằng lý lịch tui không tốt (dù khi
vào ngành và vào Đảng đều xác minh lý lịch nhồi qua nhồi
lại đến nhàu nhĩ) nên biểu tui "<em>Tự đi kiếm chổ
chuyển ngành, nếu không tìm được chổ nào thì cho
nghỉ</em>". Quá là khôi hài, ông bà ta ngày xưa hay nói "Vắt
chanh bỏ vỏ" quả không sai. Vì vậy, đừng ai lên giọng
"kể công" với tui là tui được "ưu ái" nghen;
9- Tui liên hệ với các Tòa soạn báo tui thường cộng tác
định chuyển ngành, mới biết hóa ra ở cái xứ sở "độc
lập, tự do, hạnh phúc" này, ngay cả làm nghề phóng viên lý
lịch cũng phải "đỏ 3 đời" gắt gao hơn cả tuyển Công
an, bất kể anh có viết được cái giống gì hay không, cứ là
"đỏ" mới được tuyển vào. Vì vậy, đừng ai lên giọng
"kể công" với tui là tui được "ưu ái" nghen;
10- Thời gian còn công tác bên ngành Công an, tui biết ông Huỳnh
Việt Trung- Giám đốc Sở Thương mại - Du lịch tỉnh Bạc Liêu
(nay đã nghĩ hưu non) có một số "tì vết" v.v… và v.v…
Tui bèn "bắn tin" qua một người quen thân của ông rằng
bạn tôi tui (phóng viên) chuẩn bị đăng bài về ông. Ông Trung
vội vàng cho người nhắn tin tui mang hồ sơ chuyển ngành đến
ông ký nhận cái rụp để tui làm thủ tục chuyển công tác
sang cơ quan ông làm Phòng Thanh tra. Hồ sơ chuyển ngành xong qua
đến chổ ông thì ông Trung ì ra đến gần 6 tháng, viện lý do
"không có nhu cầu" và đổ thừa cho Ban Tổ chức chính
quyền (nay là Sở Nội vụ). Tui bèn đăng ký xin gặp trực
tiếp ông Phan Quốc Hưng - Bí thư tỉnh ủy để khiếu nại (tui
là Đảng viên) năm lần bảy lượt ông Hưng mới lệnh cho Ban
Tổ Chức chính quyền và ông Trung ra quyết định tiếp nhận,
phân công tác cho tui làm chức vụ thiệt bự là "văn thư"
chuyên đi nhận thư và gời thư cho các cơ quan. Vì vậy, đừng
ai lên giọng "kể công" với tui là tui được "ưu ái"
nghen;
11- Tui cũng chẳng lấy làm phiền, có vài trăm ngàn thu nhập
ổn định mỗi tháng, tui chuyên tâm viết báo kiếm thêm tiền
và tiếp tục kiện lên Bộ trưởng Lê Minh Hương, Lê Hồng Anh
về cái vụ "lý lịch" của tui. Tui đã kiện rất nhiều
lần suốt mấy năm ròng mà không ai ý kiến ý cò, đưa ra
chứng cứ gì thuyết phục được tui rằng cái lý của họ là
đúng, mà chỉ có câu trả lời rất chung chung, mù mờ rằng:
"Công an tỉnh Bạc Liêu giải quyết như thế là đúng". Vì
vậy, đừng ai lên giọng "kể công" với tui là tui được
"ưu ái" nghen;
<em>Chú thích: Người ta nói bác tui chiêu hồi, gây nợ máu gì
đó,nhưng thực tế không phải vậy. Quý vị nào muốn biết
nội dung sự việc của bác tui, xin đọc bài <a
href="http://www.danchimviet.com/2009/01/10/di-toi/">Dì Tôi</a> ở đây.
Bài báo này anh Võ Dắc Danh đã viết đăng báo Văn Nghệ số
21-2001 ngày 9/8/2001.</em>
12- Thời gian tui công tác ở Sở TM-DL (phòng Quản lý du lịch),
người ta thông báo với tui rằng sẽ làm thủ tục bổ nhiệm
tui chức vụ Phó Phòng Quản lý du lịch, với điều kiện tui
phải ghi vô lý lịch tui là bác tui chiêu hồi, có nợ máu,
v.v… và v.v… Dĩ nhiên là tui không đồng ý, tui trả lời cái
đó tui không biết, tui chưa thấy cơ quan nào đưa ra bằng
chứng cho tui xem, vụ đó tui đang khiếu nại lên Bộ trưởng
Bộ Công an. Tui hổng có ghi vô như thế được. Hơn 1 năm trôi
qua, ông Trần Thanh Tòng - Trưởng phòng Quản lý du lịch (nay
đã nghỉ hưu 4 năm rồi) nói với tui: "<em>Tụi nó hổng có
bổ nhiệm mày đâu, làm bộ đó. Muốn bổ nhiệm là xong từ
lâu rồi, giờ này mà không đưa ra lấy ý kiến cán bộ trong
cơ quan thì bổ nhiệm cái g</em>ì". Vì vậy, đừng ai lên
giọng "kể công" với tui là tui được "ưu ái" nghen;
….
Còn dài dài nhiệu chuyện khác nữa, nhưng viết đến đây tui
cảm thấy hơi mệt rồi, đau lưng quá, để đó hôm khác viết
tiếp.
Túm lại là tui "tự thân vận động" bằng năng lực của
chính tui. Hiện nay, chỉ có người ta thiếu nợ tui chớ tui
hổng có thiếu nợ ai hết. Đừng hứng ẩu lên rồi bảo rằng
tui là "con nợ trốn nợ" như sinh viên Công giáo Vũ Hoàng
Quang đó nghen! Chơi kiểu ấy vừa đê hèn vừa dị hợm hổng
giống ai trên thế giới hết trơn á!.
Tạ Phong Tần
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4666), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét