Nguyễn Quang Duy - Về khuynh hướng Dân chủ Xã hội cho Việt Nam

Lời kêu gọi thành lập một đảng mới của Luật sư Lê Hiếu
Đằng đang dấy lên những tranh luận về độc đảng và đa
đảng, về phương cách và khuynh hướng đấu tranh chính trị,
về hiện tình và tương lai đất nước... Bài viết này mong
làm rõ hơn con đường xã hội dân chủ để xem con đường này
có thích hợp với Việt Nam hay không?

<h2>Khuynh hướng Dân Chủ Xã Hội</h2>

Ông Đằng cho rằng con đường xã hội dân chủ như đường
lối của Đệ Nhị Quốc tế và dựa trên chủ nghĩa Marx, đó
là điều thiếu chính xác.

Các đảng theo khuynh hướng dân chủ xã hội Âu Châu về tư
tưởng và phương cách hoạt động chịu nhiều ảnh hưởng
của Ferdinand Lassalle (1825-1864). Ông là người sáng lập Đảng
Dân chủ Xã hội Đức năm 1863 và là chủ tịch đầu tiên của
tổ chức này. Theo ông nhà nước là tổ chức của mọi thành
viên trong xã hội. Để xây dựng xã hội mới thay vì đấu
tranh cách mạng lật đổ chế độ cũ, giai cấp công nhân phải
tích cực cải cách xã hội cũ qua đấu tranh nghị trường,
đấu tranh giành quyền bằng phương thức bầu cử tự do.

Ngay sau đó năm 1869, Đảng Dân chủ Xã hội Đức tham gia cuộc
tranh cử tự do, với chủ trương không phân biệt nguồn gốc
của cử tri, cấm trẻ em lao động và cổ vũ sự độc lập
của tòa án.

Mãi trên 30 năm sau, đến năm 1889 Engels và một số người khác
mới đứng ra thành lập Liên Minh Quốc Tế Các Đảng Xã Hội
còn gọi là <em>"Đệ Nhị Quốc tế"</em>. Liên minh này thu hút
được một số đảng xã hội, trong đó có Đảng Dân chủ Xã
hội Đức. Nhưng vì không thống nhất về tư tưởng chiến
lược và chia rẽ về phương cách đấu tranh Liên minh này phải
giải tán năm 1914.

<h2>Chủ nghĩa Marx</h2>

Theo Karl Marx lịch sử nhân loại là lịch sử đấu tranh giai
cấp và nhà nước là công cụ nhằm bảo vệ quyền lợi của
giai cấp thống trị. Từ đó Marx chủ trương giai cấp công
nhân phải đoàn kết lại và phải dùng bạo lực cách mạng
để đập tan bộ máy nhà nước cũ, xây dựng nhà nước chuyên
chính vô sản.

Tư tưởng Marx kết hợp với phương cách tổ chức Đảng
Bolshevik của Vladimir Lenin đã dẫn đến cuộc vũ trang cướp
chính quyền tại Nga vào tháng 10 năm 1917. Khi đó nhiều người
tin rằng <em>"cách mạng vô sản"</em> sẽ nhanh chóng lan sang
nước Đức và các quốc gia Âu châu, nhưng sự việc đã không
bao giờ xẩy tới.

Năm 1919, Lenin phải cho thành lập Đệ Tam Quốc Tế nhằm
<em>"xuất cảng cách mạng vô sản"</em>. Nhưng cũng không như
Karl Marx tiên đoán, giai cấp công nhân chưa bao giờ đứng lên
giành chính quyền. Một số quốc gia đã trở thành các quốc
gia cộng sản lại do thế chiến thứ hai hay do các cuộc nội
chiến xảy ra.

Để xây dựng chủ nghĩa xã hội kiểu Marx, một nhà nước
chuyên chính và toàn trị đã xây dựng tại Liên Xô và các
quốc gia cộng sản: nhà tù, đàn áp, khủng bố, đói kém và
chiến tranh. Cũng chỉ vì sai lầm đấu tranh giai cấp kiểu Marx
Phong trào Cộng sản đã khiến hằng trăm triệu người thiệt
mạng và hằng tỷ người bị ảnh hưởng thể xác hay tinh
thần.

Mặt khác chủ nghĩa Marx là tước bỏ quyền tự do cá nhân,
đặc biệt là quyền tư hữu, nên hầu các nước theo cộng
sản dân chúng đều sống trong nghèo đói, bất bình đẳng,
bình quyền. Năm 1989 người dân các nước Liên Xô và Đông Âu
đã phải đứng lên để giành lại chính quyền. Hiện chỉ còn
vài quốc gia theo cộng sản và tất cả đều đang trong tình
trạng khủng hoảng toàn diện.

Trong bài diễn văn kỷ niệm 150 năm thành lập Đảng Dân Chủ
Xã Hội Đức, ngày 23-5-2013 vừa qua, Tổng Thống Đức Joachim
Gauck đã nêu rõ sự khác biệt giữa khuynh hướng dân chủ xã
hội và Phong Trào Quốc Tế Cộng sản. Ông Gauck nhận xét
<em>"Những đảng viên Dân chủ Xã hội đã giữ vững lý
tưởng tự do, công bằng, đoàn kết và quyết tâm chống lại
những ai đi ngược với tự do và cổ võ chiến tranh."</em>

Rồi ông so sánh: <em>"Phong trào Cộng sản Thế giới đã
quyết định khác và tất yếu đã dẫn tới những hậu quả
khốc hại. Nó tạo ra một giai cấp mới của những người cai
trị để thay thế giai cấp cũ nay không còn quyền lực. Ở đó
những người lao động uổng công chờ đợi tự do, công bằng
xã hội và hạnh phúc!"</em>.

<h2>Con Đường Xã Hội Dân Chủ Khởi Đầu Bằng Tự Do</h2>

Tự do và bình đẳng là hai mục tiêu mà nhân loại luôn muốn
đạt đến. Nhưng tự do đến một mức độ lại tiêu diệt
bình đẳng của các cá nhân các nhóm khác trong xã hội.

Ngược lại mọi thành viên xã hội nếu ai cũng như ai, sẽ
mất đi động năng khích lệ phát triển xã hội, thăng tiến
xã hội sẽ bị chậm lại thậm chí bị kéo lùi.

Dân chủ vừa là mục tiêu, lại vừa là phương tiện để cân
bằng giữa tự do và bình đẳng.

Từ đó các xã hội dân chủ phát sinh hai khuynh hướng chính
trị: tự do và xã hội. Những người theo khuynh hướng xã hội
cổ vũ và đấu tranh cho sự bình đẳng: bình đẳng trước
pháp luật, bình đẳng về quyền lợi chính trị, kinh tế, giáo
dục và xã hội, bình đẳng về nhân phẩm và giới tính.

Các đảng dân chủ xã hội sử dụng nghị trường Quốc Hội,
truyền thông tự do và hệ thống chính trị để tranh luận và
tìm sự ủng hộ cho chiến lược và chính sách từng thời
điểm. Họ đấu tranh không theo chủ thuyết, không dựa vào ý
thức hệ, mà hướng đến phục vụ con người, hướng đến
sự phát triển hài hòa giữa kinh tế và xã hội, sự tái phân
phối lợi ích quốc gia tạo công bằng cho mọi thành viên trong
xã hội.

Các đảng thắng cử sẽ có cơ hội để thực hiện các chính
sách thính hợp với hoàn cảnh đất nước trong từng thời
kỳ. Nhờ đó xã hội càng ngày càng trở nên tiến bộ, đời
sống dân chúng được cải thiện và đất nước mỗi ngày
trở nên tốt đẹp hơn.

Trong khi ấy chủ nghĩa Marx chỉ là những lý thuyết không
tưởng, không thể làm căn bản để đề ra các chiến lược,
các chính sách có thể thuyết phục được cử tri nên trên
thực tế không một đảng chính trị nào sử dụng nó trong
cuộc đấu tranh nghị trường.

<h2>Bạn Bè Quốc Tế Xã hội Chủ nghĩa</h2>

Từ ý thức nói bên trên ông Đằng nhận định rằng theo con
đường xã hội dân chủ là chỗ dựa vững chắc ở bạn bè
quốc tế. Thực ra các quan hệ quốc tế không đơn giản như
thế.

Rõ nhất là Tổ Chức Quốc tế Xã hội Chủ nghĩa (Socialist
International) gồm 143 các đảng chính trị theo khuynh hướng xã
hội thuộc 140 quốc gia trên thế giới, không có sự hiện
diện của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Tại Âu châu, các chính phủ Âu Châu hầu hết do các đảng xã
hội trực tiếp cầm quyền, nhưng đa số lại không ngừng lên
án vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Thụy Điển còn công khai
ý định đóng cửa Tòa Đại Sứ tại Hà Nội.

Tháng 7 vừa qua Ngoại trưởng Lao Động Úc Bob Carr công khai yêu
cầu giới chức cộng sản phải trả tự do cho ba người hoạt
động công đoàn, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng
và Đoàn Huy Chương. Ngoại trưởng Bob Car cho biết: "Chúng tôi
đặt nặng tầm quan trọng cho việc bảo vệ quyền tự do lập
hội và tự do thành lập công đoàn".

Điều mà các đảng xã hội và chính phủ các quốc gia dân
chủ mong muốn là Việt Nam có tự do, có dân chủ, có đa đảng
chính trị thực sự. Sẽ không ai chấp nhận ý kiến của ông
Đằng thành lập một đảng với mục tiêu góp ý cho đảng
cầm quyền được hoàn thiện hơn.

<h2>Hai Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội Việt Nam.</h2>

<div class="boxright300"><img
src="http://nowsourcing.com/blog/wp-content/uploads/2008/04/social-media-democracy-300x299.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Như đã trình bày bên trên
những người đấu tranh cho tự do chính trị và bình đẳng xã
hội đều có thể xem như những người theo khuynh hướng xã
hội. Lịch sử phát triển chính trị tại Việt Nam đang được
viết lại.

Gần đây ông Hà Sĩ Phu và một số người khác cho rằng Cụ
Phan Chu Trinh là người đầu tiên mang khuynh hướng dân chủ xã
hội vào Việt Nam. Nhưng theo tôi khuynh hướng này có thể
trước đó đã được những người Âu Châu trực tiếp giới
thiệu vào tầng lớp trí thức tại Việt Nam.

Chúng ta biết đến tên Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội nhưng
các tài liệu về 2 đảng này quả thật hiếm hoi. Theo Bản
<em>"Báo cáo về công tác mặt trận tại Hội nghị Ban Chấp
hành Trung ương Đảng lần thứ IV (25 – 30-1-1953)"</em> thì hai
đảng do Đảng Cộng sản <em>"xây dựng".</em>

Trước năm 1952, riêng tại Liên khu 5 Đảng Xã hội đã có hơn
3.000 đảng viên và đa số là những người trí thức. Đảng
Dân chủ có cơ sở khắp nơi, số lượng đảng viên lúc cao
nhất là gần 3 vạn, đa số là nông dân hay tiểu thương. Nhưng
vì thiếu kiểm soát nên Đảng Cộng sản không thực hiện ý
định đã đề ra. Để sửa soạn tiến hành Cải cách Ruộng
đất và để có thể trấn an các tầng lớp trí thức, nông
dân và tiểu thương, bản Báo Cáo cho biết hai đảng cần
được tổ chức lại.

Trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, đảng viên của hai đảng nói
trên chịu chung một số phận với đồng bào miền Bắc nên
gần như tan rã, và đã thực sự bị Đảng Cộng sản giải
tán năm 1986. Ôn lại lịch sử để rút ra bài học: một đảng
chính trị mới muốn vững chắc cần có tư tưởng chỉ đạo,
có mục tiêu và mục đích rõ ràng, và phải độc lập với
Đảng Cộng sản.

Trong khi ấy Luật sư Lê Hiếu Đằng cho biết ý định muốn
nhập chung tên của 2 Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội thành
tên của đảng mới nên suy nghĩ của ông khó có thể thuyết
phục được những người muốn thực sự dân chủ hóa nền
chính trị tại Việt Nam.

<h2>Phật Giáo Hòa Hảo và Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng.</h2>

Trong đấu tranh giành độc lập, chỉ từ 1939 đến 1945, Phật
Giáo Hòa Hảo một tôn giáo lấy dân tộc làm nền tảng đã thu
hút được hằng triệu tín đồ. Trong khi đó Đảng Cộng Sản
với chủ nghĩa quốc tế ngoại lai chỉ có được chưa đến
5.000 đảng viên. Điều này nói lên phần nào sự thực: thế
hệ ông cha chúng ta đã không chọn con đường xã hội cộng
sản.

Do hoàn cảnh đất nước, may ra chúng ta chỉ biết đến Giáo
Chủ Huỳnh Phú Sổ đã sáng Phật Giáo Hòa Hảo, ít người
biết Đức Thầy còn sáng lập Đảng Dân chủ Xã hội một
đảng thuần khiết chọn con đường xã hội dân chủ.

Ngày 16-8-2013 vừa qua, Cụ Lê Quang Liêm đã chính thức lên
tiếng: Đảng Dân chủ Xã hội hay Dân Xã Đảng là 1 chính
đảng theo khuynh hướng dân chủ xã hội và đã Đức Huỳnh
Phú Sổ chính thức công bố thành lập ngày 21/9/1946.

Theo Tuyên Ngôn: <em>"Việt Nam Dân Xã đảng là một đảng dân
chủ, chủ trương thiệt thi triệt để nguyên tắc chánh trị
của chủ nghĩa dân chủ: chủ quyền ở nơi toàn thể nhân dân.
Đã chủ trương Toàn Dân Chánh Trị thế tất đảng chống
độc tài bất cứ hình thức nào. Việt Nam Dân Xã Đảng là
một đảng cách mạng xã hội, chủ trương tổ chức nền kinh
tế theo nguyên tắc chủ nghĩa xã hội: không để giai cấp
mạnh cướp công quả của giai cấp yếu, làm cho mọi người
đều được hưởng phúc lợi cân xứng với tài năng và việc
làm của mình; những người tàn tật yếu đuối thì được
nuôi dưỡng đầy đủ."</em>

Tư tưởng toàn dân chính trị là tư tưởng chỉ đạo của Dân
Xã Đảng: dân chủ tuyệt đối, dân chủ hạ tầng, dân chủ
phân quyền, mọi người đều có quyền tham gia chính trị một
cách bình đẳng. Thực tế cho thấy quốc gia nào càng dân chủ,
đất nước càng phát triển và người dân càng bình đẳng
bình quyền.

Đức Huỳnh Phú Sổ nói rõ mục đích thành lập đảng để
tạo môi trường cho <em>"tất cả anh em tín đồ, nếu thấy
mình còn nặng nợ với Non Sông, Tổ Quốc, thương nước
thương dân, hãy tham gia đảng mà tranh đấu."</em> và mục
tiêu là để thiết lập một nước Việt Nam <em>"Công bình và
nhơn đạo, một nước Việt Nam tương xứng với các nước dân
chủ tiền tiến trên hoàn cầu".</em>

Dân Xã Đảng hiện vẫn công khai hoạt động tại hải ngoại
và trong nước Đảng vẫn âm thầm sinh hoạt. Cụ Lê Quang Liêm
là người được Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ chính thức giao
trọng trách về Dân Xã Đảng.

<h2>Tạm Kết</h2>

Tóm lại, khuynh hướng của ông Lê Hiếu Đằng chưa phải là
khuynh hướng của người dân chủ xã hội. Có chăng chỉ là
khuynh hướng của những người đang muốn từ bỏ tư tưởng
cộng sản để từ bỏ Đảng Cộng sản. Ông viết lời kêu
gọi trên giường bệnh, có thể ngầm ám chỉ cơn bệnh của
Đảng Cộng Sản, của chế độ cộng sản hay của cả dân
tộc Việt Nam. Một dân tộc mà phân biệt đảng viên và
người dân, phân biệt tầng lớp, phân biệt giàu nghèo, phân
biệt nông thôn thành thị, phân biệt quốc nội hải ngoại
ngày càng mở rộng.

Trở lại với con đường xã hội dân chủ tại Việt Nam, có
người hỏi Đức Huỳnh Phú Sổ: "Tại sao đi đâu ông cũng
ở nhà những người giàu có, chớ không thấy ở nhà kẻ nghèo
hèn?" được Đức Huỳnh trả lời: <em>"Nhà giàu như cái
gò, nhà nghèo như cái hố. Tôi ở nhà giàu cũng là để ban cái
gò xuống cho cái hố nhờ cậy".</em>

Câu trả lời nói trên không khác gì các chính sách chính trị
toàn dân, chính sách lấy thuế người giàu chia cho người
nghèo, chính sách phát triển thành thị thu hút nhân công từ
nông thôn, chính sách hải ngoại đóng góp xây dựng quốc nội,
chính sách nước giàu đóng góp cho nước nghèo... các chính
sách để xây dựng một Việt Nam tự do dân chủ và một xã
hội Việt Nam bình đẳng bình quyền.

29-8-2013

Melbourne, Úc Đại Lợi

<strong>Nguyễn Quang Duy</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130829/nguyen-quang-duy-ve-khuynh-huong-dan-chu-xa-hoi-cho-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét