Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.
Đầu năm ấy, khi họ Đỗ người kinh thành cưỡi ngựa sắt,
cầm búa thiên lôi đòi phá lăng miếu tiên đế nhà Sản. Thiên
hạ cho rằng đó là chuyện điên rồ.
Mỗ đốt đèn thâu đêm xem sử sách đông tây kim cổ. Thấy
chuyện ấy là điềm không ổn. Xưa nay người điên làm đủ
thứ chuyện, nhưng chuyện người điên công khai đòi phá thái
miếu thì chưa hề thấy.
Phải chăng đó làm điềm nhà Sản sắp gặp biến loạn, nên
lòng người mới quẫn bách thế.
Sau khi Đỗ hán tử bị tống vào lao ngục, phủ hình kết án
khổ sai. Nước Vệ xảy ra nhiều chuyện lạ.
Giữa ban ngày bầu trời tối sầm như đêm. Lúc ban đêm trăng
quầng như máu.
Dịch bệnh bùng phát, chết hàng trăm trẻ sơ sinh. Xưa nay dịch
bệnh chỉ hại đến người lớn, chưa từng có cơn dịch nào
hại đến các sinh linh bé nhỏ cả. Tưởng nhà Sản thấu hiểu
lẽ trời phải lập đàn thành khẩn sửa mình tạ lỗi với
trời đất. Thế nhưng nhà Sản từ vô thần đến ngạo mạn
buôn cả thần, chẳng hề đếm xỉa đến việc ấy.
Dân oan nổi lên khắp nơi, triều đình đưa quân đàn áp bắt
bớ, tiếng kêu khóc ly tán vang khắp mọi miền đất nước.
Trộm cắp cũng nổi lên như rươi. Lòng dân đen ai nấy đều
chán ngắt vì lo sợ. Bỗng nhiên một hôm, quan quân ở quận
nọ thành phía Nam nước Vệ xông vào tiệm kim hoàn, đòi lấy
500 lượng vàng của chủ tiệm. Thiên hạ tưởng là thái bình,
mọi người yên ổn làm ăn, bỗng đâu lại có chuyện ngang
ngược như thế.
Dịch bệnh do trời, trộm cướp từ dân, cướp đất cướp
vàng từ quan lại.
Nhưng thế chưa xong, tiết Đoan Ngọ quân Tề bỗng nhiên đưa
chiến hạm vào vùng biển Tề, dựng thành đắp luỹ tuyên bố
chủ quyền.
Nước Vệ hoạ bên trong chưa xong, lại hoạ từ bên ngoài.
Xảy lúc chiến thuyền Tề hùng hổ tiến vào hải phận Vệ.
Quan quân nhà Sản đột nhiên bắt đi một vị chủ báo nổi
tiếng ở kinh thành.
Vị ấy trước là quan nhỏ ở bô hình, con của quan thương thư
nhà Sản. Đường công danh đáng lẽ rộng mở, nhưng thấy
cảnh đất nước lầm than, ngoại bang lấn lướt, triều đình
bạc nhươc. Mới phẫn chí bỏ quan triều, quay về làm báo để
chấn hưng dân khí đất nước. Lúc làm việc nghĩa , có nhiều
lời đụng chạm đến các đại thần trong triều. Nhất là các
quan bên phủ Chúa rất căm tức nhưng bây lâu vì vướng tiếng
con quan nên chưa xuống tay hạ thủ được.
Lại nói lúc chiến thuyền Tề vào biển Vệ. Vụ cơ mật nhà
Chúa họp. Bầy tôi có kẻ nói.
- Trước khi đối phó với Tề, nhân cơ hội này mượn gió bẻ
măng, trừ khử tên phiến loạn họ Nguyễn. Hắn là cái gai
trong mắt chúng ta bây lâu. Tính nước sâu hơn, sau cuộc kháng
Tề uy thế của chúng ta sẽ trở lại. Không còn kẻ nào dèm
pha. Còn không kháng được phải cầu hoà, thì cũng dứt được
mối hoạ dèm pha từ bọn nhân sĩ.
Kẻ khác nói.
- Lúc này làm thế, e rằng sợ loạn. Tên ấy vốn con quan
thượng thư, động vào đó còn phải ngó bên phủ vương. Bắt
con công thần không thể tuỳ tiện.
Kẻ chủ ý bắt nói.
- Nay nói với bên Vương phủ bắt hắn vì e để yên, hắn nhân
cơ hội Tề xâm phạm mà khích động dân chúng. Bọn Vương
phủ tất trung với Tề mà bỏ qua. Nại cớ thêm rằng bắt
hắn để dằn mặt bọn Cờ Hoa đang đòi tư do ngôn luận. Bọn
Vương phủ chả có cớ gì bác ta cả.
Chúa không nói gì, chỉ gật đầu. Bọn công sai hiểu ý, sáng
tan họp là chiều xua quân đột ngột đến tư gia Nguyễn khám
xét và bắt luôn giam biệt tích.
Bấy giờ Vệ Kính Vương thắng thế, mũ cao , áo dài xênh xang
họp quân bàn chuyện tham nhũng, kỳ thực là nhằm vào nhà
Chúa. Vương được Tề che chở, ung dung nghĩ rằng có được
chỗ dựa tốt. Không bận tâm đến chuyện khác, chỉ dốc lòng
tạo dấu ấn trong sự nghiệp của mình là cuộc chiến chống
tham nhũng. Một lòng cảm tạ ân nghĩa của Tề.
Tề Bá Vương Tạp Cặn mưu sâuu kế hiểm, nhân lúc bên xứ U
Kỳ Na hỗn loạn, nước Vệ không ai để ý, lại đang nội
tình gay gắt, Vệ Kính Vương chủ quan cầm ấn thống lĩnh quân
uỷ chỉ răn lính đề phòng dân làm loạn chứ không phòng bên
ngoài. Quân Vệ lâu nay biếng lười tập luyện, từ tướng
lĩnh đến đại thần tổng quản bộ binh ham yến tiệc xa hoa,
lâu ngày không lên ngựa, bụng phệ như bà chửa. Tướng lĩnh
nghĩ việc đánh trận lớn bên ngoài nhờ quan hệ tốt sẽ
không xảy ra, những việc xua quân trấn áp dân là việc cỏn
con không đáng tầm bận tâm
. Thấy chín muồi cơ hội. Tạp Căn Vương giả thác có việc
bận không vào triều, ngầm lệnh cho hải quân ngày đêm thần
tốc xông vào biển Vê, dựng luỹ, lập tiền đồn, lập khu
đảo nổi làm công sự, trấn luôn biển Vệ.
Nhà Sản hoang mang, Vệ Kính Vương nhớ lời Tề Bá Vương
dặn, khi có sự thì dùng đến đường dây nóng để nhờ vả.
Vương giở dây nói ra gọi thì Tề Bá Vương vắng mặt vì đi
tuần du xa không ở triều. Vệ Kính Vương biết mình bị mắc
bẫy, bụng dạ bồn chồn, bên ngoài giả bộ không biết gì
chuyện Tề xâm chiếm biển.
Mưu thần của Chúa tâu với chủ.
- Nay Tề đã đến đây, có cái may nhưng cũng có cái hoạ. May
là việc này khiến bọn Vương Phủ không còn để tâm đến
chuyện chỉnh đốn, thanh tra tham nhũng. Nhưng hoạ là ở chỗ
nếu mất biển thì khốn cho chúng ta.
Mưu thần khác nói.
- Khốn thì khốn chung, tội đâu nhà Sản chịu, đấy là chiến
lược bấy lâu nhà Sản chủ định. Chúng ta là phận dưới
phải làm theo mà thôi.
Chúa phán.
- Nói thế đúng những chưa hết. Chúng ta làm theo theo nhà Sản,
nhờ đó kiểm soát được nguồn tài nguyên dầu khí dưới
biển. Nguồn lợi tức ấy là nguồn chủ yếu bấy lâu nay nuôi
dưỡng quan quân phủ ta. Giờ Tề kiểm soát, lấy hết phần
đó sẽ khiến ta cạn nguồn nuôi dưỡng quân bản bộ. Giữ
được chủ quyền lãnh hải cũng là giữ được nguồn sống
của chúng ta. Nay dưới nghĩa vì đất nước, chúng ta phải
kiên quyết ngăn cản quân Tề. Lúc bọn Vương Phủ còn luống
cuống chưa động tĩnh, tranh thủ ta cũng giành lấy quyền khiên
binh từ tay bọn chúng.
Nói rồi chúa lệnh cho phó tướng ngoại giao đăng đàn lên án,
mặt khác sai quân thuỷ bô hình đưa tàu nhỏ ra ngăn cản
chiến thuyền Tề. Cũng sắp sẵn binh sĩ dự liệu tình huống
xấu quyết dàn quân đánh trận sống mái.
Thuỷ quân Vệ tiến ra biển khơi, mới đi khỏi bờ vài chục
hải lý, quân Tề phục sẵn dùng thuỷ công bắn phá tàu Vệ.
Tàu Vệ nhỏ , do bây lâu quan lại tham nhũng, nên thuyền bè bé
tí teo, không cự được phải chạy vòng quanh. Nhưng quyết
không rời trận địa. Thế trận rất căng. Muốn biết thế
nào đợi hồi sau sẽ rõ.
Dân tình nước Vệ than ôi ! Não lòng làm sao. phần đông mặc
kệ không quan tâm thế sự. Phần còn lại quan tâm thì năm bảy
ý khác lòng nhau. Thôi thì âu là tại nhà Sản bây lâu nay cai
trị nham hiểm mà lòng người như vậy
Lời bàn của mỗ : Thời nhà Sản suy tận, lòng trời không
dung, khiến bệnh tật, thiên tai hoành hành. Nếu có chiến tranh
ấy cũng là mệnh trời muốn tỏ rõ phúc phận nhà Sản đến
đâu. Chỉ e rằng lòng trời còn muốn trừng phạt đám dân
Vệ, chỉ khiến cho Tề dùng dằng ở đó rồi mặc cả với
Vệ. Tề chỉ đóng mẫu ham án binh đấy thôi, còn chuyện Vệ
đang khai thác tài nguyên Tề sẵn lòng không can thiệp. Lúc đó
Vệ thấy đánh nhau thì bất lợi cho sự tồn vong, chịu để
quân Tề đóng đó còn mình vẫn khai thác được nguồn lợi.
Ấy mới là mối lo nhất.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140508/nguoi-buon-gio-dai-ve-chi-di-tiet-doan-ngo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét