<h2>Hành động theo con tim mách bảo</h2>
<div class="boxleft320"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/nguyen-lan-thang-blog-101913-10192013110356.html/chi-hien-by-nguyen-lan-thang-305.jpg/image"
/><div class="textholder">Chị Nguyễn Thị Hiền, vợ của Luật sư
Lê Quốc Quân, ảnh chụp hôm 30/12/2012. Photo by Nguyễn Lân
Thắng</div></div>
Tôi sinh ra trong một gia đình công chức ở Hà Nội vào đúng
năm 1975 - Cái năm được ông Võ Văn Kiệt "đánh dấu" bằng
câu nói: "Chúng ta có triệu người vui, mà cũng có triệu
người buồn". Vết thương trong lòng người Việt cứ day dứt
như thế trong suốt cả gần 40 năm cuộc đời tôi từ tấm bé
đến tận bây giờ. Ngày nhỏ, tôi đã chứng kiến đủ cả
những màn pháo hoa mừng thắng trận mỗi năm, cũng như cảnh
những người họ hàng lặn lội từ miền Nam ra Bắc, đến ở
nhờ gia đình tôi để đi thăm chồng cải tạo. Bé quá, chả
biết được rồi sau này những cảnh đã thấy đó chính là
nỗi đau của dân tộc...
Hồi đó, cả nhà tôi chỉ có một cái loa truyền thanh bọc
vải hoa bé tý tẹo treo trên tường, cứ đến bốn giờ chiều
là lại ré lên: "<em>Giải phóng Điện Biên bộ đội ta tiến
quân trở về...</em>" - Thế là biết đã đến giờ vo gạo
thổi cơm. Thế hệ tôi lớn lên hoàn toàn "Đỏ". Chúng tôi
chỉ biết đến ném bom rải thảm Khâm Thiên, em bé Napal, chất
độc da cam... mà chẳng hề hay có những đồng bào đã bỏ
mạng tức tưởi trên biển. Tình cảm, nhận thức đến từ
những điều mình thấy, mình nghe nó tự nhiên thế thôi, chẳng
ai thắc mắc gì. Mà có điều gì khó lý giải quá thì sẵn có
đế quốc Mỹ xâm lược đấy... cứ đổ lên đầu chúng là ai
cũng yên lòng mà sống tiếp. Cái tâm thế được - thua, ta -
địch phải mãi những năm sau này, qua nhiều luồng tin của
phương tiện truyền thông trên internet mới gột tẩy khỏi
đầu tôi những điều ngớ ngẩn đó...
Người Việt dù sinh ra trong bất cứ chế độ nào, rồi cuối
cùng ai cũng thấy chỉ có nhân dân là bên thua cuộc. Sở dĩ
đến bây giờ người dân đã nhận thức được điều đó
bởi liên tục bao năm nay, đã có biết bao nhiêu lớp người
liên tục đấu tranh, liên tục cống hiến cuộc đời mình vì
lý tưởng đổi mới và xây dựng một nước Việt Nam độc
lập, dân chủ và tôn trọng những giá trị phổ quát của nhân
loại. Tôi có dính dáng ít nhiều đến các hoạt động đấu
tranh trong nước, bị bắt bớ sách nhiễu đôi lần, nhưng có
may mắn là chưa bao giờ chịu cảnh truy nã, tù đày. Nhìn
những người bạn đấu tranh quanh mình, nay đang phải giam mình
sau song sắt như anh Lê Quốc Quân hay anh em Đinh Nhật Uy, Đinh
Nguyên Kha... tôi thấy mình còn quá hạnh phúc.
<div class="boxright300"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/opinion-ab-vn-candidacy-unhrc-2-ta-11142012122023.html/000_Hkg7732279-250.jpg/image"
/><div class="textholder">Luật sư Lê Quốc Quân (giữa) cùng những
người nông dân biểu tình chống trưng thu đất đai tại Hà
Nội tháng 8/2012. AFP photo</div></div>
Anh em cậu Uy - Kha thì còn quá trẻ, còn nhiều cơ hội, nhưng
anh Quân mới là điều đáng nói. Chuyện vụ án anh Quân thế
nào, cả tháng nay các phương tiện truyền thông đều có nhắc
cả. Tôi biết, nhiều người tự hỏi động lực ghê gớm nào
khiến anh ấy bỏ qua mọi hiểm nguy, dám bỏ mình để đương
đầu với cái ác. Mỗi con người ai cũng có gia đình, có bạn
bè, có những điều quý giá không thể mất... Bỏ những điều
ấy để đi vào con đường lửa, chấp nhận ngồi sau song sắt
lạnh, ai cũng thương anh ấy!
Người đời có câu: "Phù thịnh, chứ không ai phù suy". Không
biết sao tôi chỉ muốn làm ngược lại, chỉ muốn bênh vực
những người yếu thế. Bức ảnh này được chụp đúng 1
tuần sau ngày anh Quân bị bắt. Đó là một ngày cuối năm 2012.
Hôm ấy trời lạnh lắm. Chúng tôi chỉ có khoảng chục người
đến thăm nhà anh Quân, người thì vừa ra tù, người thì cũng
bị bắt nhốt liên tục, bị theo dõi dài ngày vì những vụ án
chính trị mà chính quyền tưởng tượng ra. Cả một gia đình
chỉ còn toàn đàn bà và trẻ con tiếp đón chúng tôi. Nhìn
giọt nước mắt của chị Hiền vợ anh Quân nghẹn ngào, nhưng
sung sướng vì có người đến sẻ chia lúc hoạn nạn... chẳng
ai cầm lòng được.
Cuộc sống vốn hết sức phức tạp. Thú thực tôi cũng không
biết hết những việc anh Quân đã làm, và cũng có nhiều ý
kiến chê trách anh ấy dại quá, liều quá, lộ liễu quá...
Nhưng có lẽ, điều rõ nét nhất chính là cái án quá bất công
cho mấy trăm triệu tiền trốn thuế, vốn là cái cớ mà chính
quyền khó mà chứng minh được. Và, cũng chẳng ai biết liệu
cái án anh Quân đang phải chịu bây giờ, lúc thi hành xong sẽ
có một cái án khác như anh Điếu Cày hay không?...
Còn biết bao nhiêu những trường hợp như anh Quân, như Uy,
Kha... đang trong nhà tù nhỏ? Còn biết bao nhiêu cảnh đời
khốn khó của những người tranh đấu ở nhà tù lớn ngoài
kia? Tôi cũng như bạn, chẳng thể nào đếm hết được. Tôi
chỉ biết hành động những gì con tim mình mách bảo. Dù thế
nào tôi cũng đứng về "phe" nước mắt!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131020/nguyen-lan-thang-phe-nuoc-mat), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét