Ngày 19/7/2013, nhóm 69 blogger Việt Nam sáng tao ra cái gọi là
"Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt Nam" về việc Nhà
nước Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp
Quốc, trong đó cho rằng Việt Nam phải sửa đổi pháp luật
để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội Đồng Nhân quyền
Liên Hợp Quốc, trước hết đòi Việt Nam phải xóa bỏ Điều
258 BLHS (bởi vậy Tuyên bố này được gọi vắn tắt là
"Tuyên bố 258"). Đồng thời, ngày 31/7/2013, nhóm này cử 6
đại diện sang Thái Lan trao tuyên bố này tới đại diện Hội
đồng nhân quyền LHQ tại Bangkok Thái Lan "để Hội đồng
Nhân quyền Liên hiệp quốc hiểu rõ về tình hình vi phạm nhân
quyền trầm trọng tại Việt Nam" (trích lời Nguyễn Lân
Thắng). Để hiểu được vì sao nhóm Tuyên bố 258 nói riêng và
các nhóm chống chế độ/chính quyền Việt Nam trong ngoài nước
luôn tìm cách xuyên tạc thực trạng công tác thúc đẩy nhân
quyền Việt Nam và mục tiêu trước mắt là cản trở Việt Nam
trở thành thành viên HĐNQ LHQ, tôi sẽ trình bày vắn tắt về
Hội đồng này, cơ sở của Việt Nam ứng cử thành viên HĐNQ
LHQ và lý do nhóm Tuyên bố 258 chống Việt Nam trở thành thành
viên HĐNQ LHQ.
<h2>1. VỀ HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC (HUMAN RIGHTS
COUNCIL, UNHRC)</h2>
HĐNQ LHQ là một cơ cấu liên chính phủ (inter-governmental body)
của LHQ ra đời năm 2006, với nhiệm vụ chính là thúc đẩy
sáng kiến phát triển nhân quyền cũng như xem xét các vi phạm
nhân quyền trên toàn thế giới. Trên danh nghĩa, UNHRC là một
trong ba hội đồng của LHQ ngang hàng với Hội đồng Bảo an và
Hội đồng Kinh tế, Xã hội và Văn Hóa (ECOSOC). Ba Hội đồng
này đảm trách ba nhiệm vụ cột trụ của LHQ là gìn giữ hòa
bình, phát triển hợp tác kinh tế và bảo vệ nhân quyền.
Về mặt lịch sử, UNHRC là hậu thân của Ủy ban Nhân quyền
LHQ (UN Commission on Human Rights), là cơ chế đã soạn thảo ra
bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế lịch sử hồi năm 1948 ,
hai công ước về Quyền Dân sự và Chính trị và về Quyền
Kinh tế, Xã hội và Văn hóa. Những năm về sau, đa phần các
quốc gia trên thế giới cho rằng những nước phương Tây dùng
tiêu chuẩn kép, nghĩa là khi có cùng loại vi phạm nhân quyền
xảy ra, thì chỉ có những quốc gia thù nghịch là bị đưa lên
bàn mổ, còn những quốc gia thân Tây phương thì được bao che
nên hoạt động của Ủy ban Nhân quyền LHQ đã bị tê liệt và
LHQ phải khai sinh ra UNHRC để thay thế nó. UNHRC có nhiều cải
thiện như bầu thành viên theo danh sách khu vực địa lý, nhóm
họp ít nhất ba lần trong năm ở tại Genève nên có thể đối
phó nhanh hơn với tình hình thời sự. Ngoài ra UNHRC cũng đặt
ra một thủ tục mới là "Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ
quát", gọi tắt là UPR, trong đó tất cả các nước thành
viên LHQ lần lượt đứng ra kiểm điểm và đối thoại về
tổng thể những thành tích và tồn tại về nhân quyền của
mình theo một chu kỳ 4 năm và bao gồm tất cả các bên liên
quan, kể cả các tổ chức phi chính phủ.
UNHRC có tổng cộng 47 thành viên, mỗi thành viên có nhiệm kỳ
3 năm. Số thành viên được thay thế từng phần để bảo
đảm cho UNHRC có hoạt động liên tục. Thể thức bầu là các
quốc gia thành viên LHQ sẽ ứng cử vào một trong các ghế dành
cho khối của mình. Muốn trúng cử, mỗi ứng cử viên phải
đạt được số phiếu tuyệt đối trên tổng số 192 thành
viên LHQ, nghĩa là phải có 97 phiếu thuận.
Ngày 25/02/2013, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tuyên bố
trước Đại hội đồng Liên Hợp quốc về việc Việt Nam lần
đầu tiên ứng cử vị trí thành viên Hội đồng Nhân quyền
Liên Hiệp Quốc (LHQ) nhiệm kỳ này. Như vậy, Việt Nam đã
chính thức cạnh tranh với Trung Quốc, Maldives, Jordan và Arập
Saudi với tỉ lệ 5 chọn 4 cho vùng Châu Á – Thái Bình Dương.
<h2>2. CƠ SỞ ĐỂ VIỆT NAM ỨNG CỬ THÀNH VIÊN HĐNQ LHQ</h2>
Trên nguyên tắc mở với mọi thành viên LHQ, một quốc gia sẽ
được bầu vào HĐNQ tại Đại hội đồng LHQ trên cơ sở cân
nhắc những đóng góp của nước ứng viên với việc bảo vệ
và thúc đẩy nhân quyền, cũng như những lời hứa tự nguyện
và cam kết với công cuộc này.
Kỳ bầu cử lần này, khu vực Châu Á – Thái Bình Dương có 5
ứng viên cho 4 vị trí thành viên HĐNQ. Như vậy lần bầu cử
này cũng cạnh tranh hơn so với bình thường. 5 ứng cử viên cho
4 ghế ở khu vực châu Á là Trung Quốc, Maldives, Jordan, Arập
Saudi và Việt Nam. Trước đó Syria có ý định ứng cử nhưng
đã tuyên bố rút lui. Việt Nam đã chính thức nhận được sự
ủng hộ của các nước khối ASEAN và nhiều quốc gia khác,
đặc biệt là các nước trong phong trào không liên kết, các
quốc gia châu Phi và Mỹ Latinh, một số quốc gia phương Tây
như Đức. Ở phía ngược lại, động thái chính thức diễn ra
ở Hoa Kỳ khi Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Dự luật Nhân quyền
H.R. 1897 trong đó có một nội dung yêu cầu Ngoại trưởng Hoa
Kỳ không bỏ phiếu cho Việt Nam và vận động các nước khác
không bỏ phiếu cho Việt Nam. Dự luật này cần được Thượng
viện thông qua và Tổng thống Obama phê chuẩn trước khi có
hiệu lực, và hôm 09/9/2013 đã được đọc trước Ủy ban của
Thượng viện sau đó chuyển sang Ủy ban Đối ngoại để cân
nhắc. Nhiều khả năng số phận nó sẽ rơi vào quên lãng như
nhiều Dự luật Nhân quyền trước đó.
Phát biểu tại phiên cấp cao khóa họp lần thứ 16 Hội đồng
nhân quyền Liên hợp quốc (LHQ) ở Geneva (Thụy Sĩ), Thứ
trưởng thường trực Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh
khẳng định, Việt Nam sẽ đảm nhiệm tốt vai trò này và sẽ
có những đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội
đồng Nhân quyền (HĐNQ), vì một thế giới hòa bình, thịnh
vượng và công bằng. Thứ trưởng nêu rõ, bằng việc kiên trì
theo đuổi 3 trụ cột trong Kế hoạch phát triển kinh tế-xã
hội là tăng trưởng kinh tế, công bằng xã hội và nhà nước
pháp quyền, các quyền con người ở Việt Nam ngày càng được
tăng cường; đồng thời những thành tựu về cải cách luật
pháp, tư pháp, hành chính đã góp phần thúc đẩy quyền bình
đẳng của công dân, nhất là các quyền được tham gia, phát
triển và giám sát.
Thứ trưởng khẳng định, chính sách nhất quán của Việt Nam
là phấn đấu cùng cộng đồng quốc tế thúc đẩy việc
hưởng thụ và bảo vệ nhân quyền cho nhân dân các nước.
Chính vì vậy, Việt Nam cần tham gia làm thành viên của Hội
đồng nhân quyền để cùng các nước thực hiện quyền con
người, cùng chia sẻ những kinh nghiệm thành công của Việt
Nam. Đây cũng chính là thực hiện chính sách đối ngoại tích
cực, chủ động hội nhập quốc tế mà Nghị quyết Đại hội
Đảng lần thứ 11 đề ra. Trên thực tế, dựa vào những cam
kết mạnh mẽ việc bảo đảm quyền con người, cộng với
những kinh nghiệm từ việc tham gia Hội đồng Bảo an, hoàn
toàn có cơ sở tin rằng Việt Nam sẽ đóng góp tốt hơn vào
công việc của HĐNQ.
Trong suốt 60 năm qua kể từ khi Chủ tịch Hồ Chí Minh, đọc
bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh Nhà nước dân chủ nhân dân
đầu tiên ở Việt Nam, dân tộc Việt Nam đã vượt qua biết
bao thử thách, khó khăn của chiến tranh ác liệt, nghèo đói và
lạc hậu, tạo dựng nên nền tảng vững chắc cho một xã hội
thực sự công bằng, dân chủ, văn minh, mà ở đó các quyền
tự do cơ bản của người dân được bảo vệ và không ngừng
phát triển. Bên cạnh các quyền dân sự, chính trị, các quyền
kinh tế, văn hoá, xã hội luôn được chú trọng thông qua một
loạt chính sách tích cực và hiệu quả của Nhà nước Việt
Nam. Các thành tích về bảo đảm quyền con người, đặc biệt
là thành tựu to lớn trong lĩnh vực xoá đói giảm nghèo, y tế,
giáo dục, văn hoá được cộng đồng quốc tế công nhận
rộng rãi.
Cách mạng Việt Nam đã đưa một dân tộc nô lệ lên làm chủ
đất nước; công cuộc Đổi mới đang đem lại ấm no, hạnh
phúc cho toàn dân, người dân được thụ hưởng những quyền
con người cơ bản quy định tại Hiến chương Liên hợp quốc.
Đó là một thực tế sáng tỏ như ánh mặt trời, không bàn tay
đen tối nào có thể che lấp được".
Trong <a
href="http://www.mofahcm.gov.vn/vi/mofa/nr040807104143/nr040807105001/ns090723074537">BÁO
CÁO QUỐC GIA KIỂM ĐIỂM ĐỊNH KỲ VIỆC THỰC HIỆN QUYỀN CON
NGƯỜI Ở VIỆT NAM</a> sắp trình bày trong phiên UPR tới cho
Việt Nam tháng 1/2014 thể hiện rõ những thành tích nhân quyền
của Việt Nam, các ưu tiên và cam kết của Việt Nam nhằm thúc
đẩy nhân quyền tại Việt Nam và trên thế giới.
Về đòi hỏi cho Việt Nam "phải sửa đổi pháp luật để
chứng minh cam kết tranh cử vào Hội Đồng Nhân quyền Liên
Hợp quốc, trước hết đòi Việt Nam phải xóa bỏ Điều 258
BLHS" của nhóm "Tuyên bố 258" thì thực tiễn hơn 30 năm qua
kể từ khi Việt Nam gia nhập công ước quốc tế về các
quyền dân sự, chính trị, vào năm 1982, Việt Nam đã nội luật
hóa các công ước quốc tế mà mình đã tham gia. Có thể dẫn
ra những luật sau: Luật Bảo vệ sức khỏe người dân (1989),
Luật Giáo dục (1998), Luật Đất đai (2003), Luật Bảo hiểm xã
hội (2006), Luật Phòng, chống HIV/AIDS (2006), Luật Phòng, chống
tham nhũng (2005), Luật Phòng, chống bạo lực gia đình (2007),
Luật Bình đẳng giới (2011)...Văn bản Dự thảo sửa đổi
Hiến pháp 1992, Quốc hội đang lấy ý kiến toàn dân, đã có
riêng một Chương quy định về quyền con người, quyền và
nghĩa vụ công dân. Trong đó, các quyền con người về dân sự
chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa được ghi nhận đầy
đủ, tương thích với các công ước quốc tế về quyền con
người. Nhưng cũng như các quốc gia khác, Nhà nước Việt Nam
phải đồng thời bảo vệ quyền công dân và quyền con người
và chế độ xã hội. Bởi vậy, Bộ luật Hình sự Việt Nam có
một số điều, như Điều 88, "Tội tuyên truyền chống Nhà
nước CHXHCN Việt Nam"; Điều 258, "Tội lợi dụng các quyền
tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước…" nhằm
nghiêm trị tội phạm và phòng ngừa những hoạt động làm
tổn hại đến chế độ xã hội là điều đương nhiên và phù
hợp với quyền dân tộc tự quyết được ghi trong Hiến
chương Liên hợp quốc và các công ước quốc tế về quyền
con người.
<h2>3. VÌ SAO NHÓM "TUYÊN BỐ 258" VÀ CÁC NHÓM "ĐẤU TRANH DÂN
CHỦ" KHÁC KHÔNG MUỐN VIỆT NAM TRỞ THÀNH THÀNH VIÊN HĐNQ
LHQ?</h2>
Họ sợ rằng khi Việt Nam trở thành thành viên của cơ chế
này, họ không thể "KÊU OAN" cho những trường hợp bị xử lý
bằng pháp luật hình sự (như đối với hàng chục thành viên
nhóm Tuyên bố 258 theo các Điều 79, 88 Bộ luật Hình sự (BLHS)
như với Lê Thăng Long, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Văn Trội, Điều
161 BLHS với Lê Quốc Quân hay tới đây là Điều 115 BLHS với
Nguyễn Văn Dũng…). Và như thế đồng nghĩa với việc họ
phải thừa nhận cái mà họ vẫn hay gọi là "đàn áp tự do
ngôn luận" là hoàn toàn không có thật.
Họ sợ rằng Việt Nam có điều kiện chứng minh cho quốc tế
thấy những thành tích nổi bật trong đấu tranh cho quyền con
người của một quốc gia non trẻ, phải đi lên từ tàn lụi
sau cuộc chiến chống chế độ thực dân, đế quốc thì sẽ
phơi bày những xuyên tạc về lịch sử chiến tranh, về vai trò
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, về thực trạng vi
phạm dân chủ, nhân quyền…mà chúng ngày ngày rêu rao khắp
nơi y như kiểu nhóm Tuyên bố 258 đến tấu từng tổ chức
quốc tế, ĐSQ vừa qua?
Họ sợ rằng việc Việt Nam trở thành thành viên HĐNQ "sẽ
có những đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội
đồng Nhân quyền (HĐNQ), vì một thế giới hòa bình, thịnh
vượng và công bằng", chống lại "tiêu chuẩn kép"về dân
chủ, nhân quyền thì hy vọng về việc Mỹ, phương Tây đưa
quân tiếp sức cho chúng lật đổ thể chế chính trị Việt Nam
sẽ vĩnh viên tiêu tan thành mây khói?
Trước hết, chắc chắn điều họ sợ nhất là việc Việt Nam
trở thành thành viên cơ chế này sau Hội đồng Bảo an LHQ là
chứng minh đầy đủ nhất về ghi nhận quốc tế đối với
phát triển nhân quyền Việt Nam – điều mà những kẻ luôn
giương cao chiêu bài "đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền"
Việt Nam không còn lý do gì để tồn tại?
Những lý do nêu trên cho thấy, nhóm Phản bác Tuyên bố 258 cần
lên tiếng ủng hộ Việt Nam ứng cử trở thành thành viên Hội
Đồng Nhân quyền LHQ. Đây là bước tiếp theo cần thiết để
phơi bày bộ mặt thật, mưu đồ đen tối của những kẻ khởi
xướng Tuyên bố 258.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131023/hoang-thi-nhat-le-vi-sao-nhom-tuyen-bo-258-khong-muon-viet-nam-tro-thanh-thanh-vien),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét