Nguyễn Gia Kiểng - Cách Mạng Tháng 8, nội chiến, và nội chiến cộng sản

<blockquote>Sòng phẳng với quá khứ là điều kiện cần thiết
để hòa giải dân tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là
thái độ phải có để rút ngắn lộ trình dân chủ
hóa.</blockquote>

Chúng ta lại kỷ niệm Cách Mạng Tháng 8-1945 và Quốc Khánh 2
tháng 9 một lần nữa. Dù 68 năm đã trôi qua nhưng nhận định
những biến cố sôi động trong giai đoạn này vẫn còn là
điều chia rẽ người Việt Nam một cách trầm trọng.

<strong>Cách Mạng Tháng 8 có cần thiết và vinh quang thực
không?</strong>

Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách
Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi. Đó đã là
những ngày mà dân tộc Việt Nam vùng dậy vất bỏ ách ngoại
thuộc, mở ra một kỷ nguyên độc lập mới và xác nhận
trước thế giới văn minh rằng dân tộc Việt Nam cũng có
quyền có chỗ đứng ngang hàng với mọi dân tộc khác. Tuy vậy
đối với một số người ngày càng đông đảo Cách Mạng
Tháng 8 thực ra không cần thiết nếu quả nhiên độc lập là
mục tiêu duy nhất. Họ lý luận rằng chủ nghĩa thực dân đã
chết sau Thế Chiến II và độc lập tự nhiên phải đến sau
dù có hay không có Cách Mạng Tháng 8 bởi vì đó là khuynh
hướng tất yếu, cũng như mặt trời phải mọc lên vì trái
đất đã xoay dù con gà có gáy hay không. Bằng cớ là tất cả
mọi quốc gia muốn độc lập, kể cả tại Châu Phi Da Đen,
đều đã có độc lập và hơn thế nữa trong đa số các
trường hợp còn giành được độc lập trước và ít tốn kém
hơn chúng ta. Nhiều người cũng không nhìn ngày 2-9 như ngày
quốc khánh, hiểu theo nghĩa một ngày lễ tưng bừng và hân hoan
của dân tộc. Đối với họ ngày 2-9-1945 đã chỉ khai sinh ra
một nhà nước cộng sản và mở đầu cho một giai đoạn nội
chiến kéo dài và thực ra vẫn chưa chấm dứt sau ngày 30-4-1975.

Một cách bình tĩnh, ta phải nhận định rằng độc lập dân
tộc là điều không thể nhân nhượng và cần được đánh
đấu một cách thực mạnh mẽ và long trọng sau gần một thế
kỷ ngoại thuộc. Đó là một vấn đề danh dự dân tộc. Cách
Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói
rằng đó là công lao của họ. Họ là tổ chức chính trị duy
nhất có thực lực vào thời điểm đó sau khi đã chiến đấu
kiên cường trong suốt giai đoạn Thế Chiến II và đã trả giá
rất cao. Điều này phải được nhìn nhận. Ngày 19-8-1945 và
ngày 2-9-1945 chắc chắn phải được ghi nhận như những ngày
lịch sử lớn.

Nhưng điều còn chắc chắn hơn là Cách Mạng Tháng 8, theo
cách mà nó đã diễn ra, đã mở đầu cho một chuỗi thảm
kịch dài tàn phá đất nước ta và đã khiến chúng ta tụt
hậu bi đát như ngày nay. Trong tiệc chiêu đãi tại bộ ngoại
giao Hoa Kỳ ngày 25-7 vừa qua ông chủ tịch nước Trương Tấn
Sang đã nói: <em>"Sau hơn 25 năm thực hiện công cuộc đổi
mới, từ một nước kém phát triển Việt Nam đã vươn lên
trở thành một nước có thu nhập trung bình". </em>Sai lầm lố
bịch. Thu nhập bình quân hàng năm trên mỗi đầu người trên
thế giới hiện nay là sấp sỉ 10.000 USD, thu nhập của một
người Việt Nam là 1200 USD, chỉ bằng 12% mức trung bình thế
giới. Các nhà lãnh đạo cộng sản vẫn chưa hiểu rằng chúng
ta nghèo khổ và tụt hậu một cách vô cùng bi đát, và nguyên
nhân chính là những cuộc chiến mà họ lấy làm hãnh diện và
bắt đất nước phải biết ơn.

Vào thời điểm 1945, Cao Ly và Việt Nam ở mức độ phát
triển tương tự, Việt Nam còn có phần khá hơn. Cả hai nước
đều đã bị ngoại thuộc nhưng ách thống trị của người
Nhật còn tàn bạo gấp bội ách đô hộ của người Pháp. Ngày
nay GDP (tổng sản lượng nội địa) của 90 triệu người Việt
Nam chưa bằng 1/10 GDP của Hàn Quốc (Nam Cao Ly) với 50 triêu
dân. GDP của Việt Nam chỉ bằng một nửa doanh thu của công ty
Samsung. Phải nhìn nhận rằng từ lâu người Cao Ly đã phát
triển hơn xa chúng ta về nhiều mặt nhưng gần một thế kỷ
Pháp thuộc và tiếp xúc trực tiếp với phương Tây cũng đã
giúp chúng ta rút ngắn khoảng cách một cách đáng kể; nếu
không có Cách Mạng Tháng 8 và những hậu quả của nó thì ngày
nay chúng ta cũng có thể gần bằng Hàn Quốc, nghĩa là có mức
sống cao gấp 20 lần hay ít nhất 15 lần hiện nay.

<strong>Vậy thì cái gì đã sai trong Cách Mạng Tháng 8?</strong>

Phải trả lời thật dứt khoát: nội chiến. Cả hai cuộc
chiến gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều là những
cuộc nội chiến. Khi người trong một nước giết nhau trên
một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội
chiến, dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại
số người Pháp và người Mỹ thiệt mạng trong hai cuộc chiến
này chỉ là những tỷ lệ không đáng kể so với số tử vong
của người Việt. Cả hai cuộc nội chiến này đều phải bị
lên án.

Nội chiến hủy diệt các quốc gia. Khi người ta có thể
giết những người đồng bào mà mình không hề quen biết, dù
vì bất cứ lý do nào, là người ta không còn coi tình đồng
bào ra gì nữa. Tình cảm dân tộc tan biến trong một cuộc nội
chiến. Và người Việt Nam đã giết nhau không phải trong vài
tháng hay vài năm mà trong gần ba mươi năm. Sư kiện người ta
nhân danh một lý tưởng, dù là lý tưởng cộng sản hay một
lý tưởng nào khác, để biện minh cho cuộc nội chiến không
biện minh gì cả mà chỉ khiến tác dụng phá hủy quốc gia
của cuộc nội chiến trở thành dữ dội và toàn diện hơn
bởi nó vì đánh vào chính nền tảng của quốc gia. Quốc gia
là gì nếu không phải là một dự án tương lai chung? Lãnh
thổ, lịch sử, chủng tộc v.v. xét cho cùng đều chỉ là thứ
yếu bởi vì những người vừa nhập tịch cũng có thể là
những công dân, thậm chí những cấp lãnh đạo, gương mẫu.
Quốc gia trước hết là sự chấp nhận xây dựng và chia sẻ
một tương lai chung. Khi nhân danh một lý tưởng để phát
động hoặc tham gia một cuộc nội chiến là người ta không
còn chấp nhận chia sẻ một tương lai chung nữa, không những
không chấp nhận nhau mà còn giết nhau.

Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể nhân danh chính nghĩa nào
để nói rằng hai cuộc chiến trong giai đoạn 1945-1975 không
phải là những cuộc nội chiến. Khi có những người vì bất
cứ lý do gì không muốn chủ nghĩa cộng sản thì họ vẫn
phải được tôn trọng vì một lý do giản dị là họ cũng là
những người Việt Nam. Và số người này đông đảo hơn hẳn
những người muốn chủ nghĩa cộng sản. Năm 1954 đã có một
triệu người di cư vào miền Nam, số người di cư còn có thể
lớn gấp nhiều lần nếu không bị cấm cản; ngược lại đã
có bao nhiêu người tập kết ra Bắc? Sau ngày 30-4-1975 cũng đã
có hơn hai triệu người bỏ nước ra đi. Nếu cần tranh luận
xem giữa những người theo và những người chống lại chủ
nghĩa cộng sản ai có lý hơn ai thì ngày này câu trả lời đã
rõ ràng. Nhưng vấn đề không phải là ai có lý hơn ai, vấn
đề là nếu tình thần dân tộc còn một nội dung nào đó thì
mọi xung đột quan điểm phải được giải quyết bằng thảo
luận và thoả hiệp chứ không phải bằng cách giết nhau. Trong
hai cuộc nội chiến này dĩ nhiên đã có sự can thiệp từ bên
ngoài. Đó là điều không tránh khỏi trong bối cảnh chiến
tranh lạnh, nhưng không phải chỉ có phe quốc gia dựa vào
nước ngoài, phe cộng sản cũng đã nhận viện trợ ào ạt từ
"các nước xã hội chủ nghĩa anh em", nhất là Liên Xô và Trung
Quốc, và cũng đã có hàng trăm ngàn quân Trung Quốc được
gửi sang Việt Nam như sau này người ta được biết. Cuối cùng
thì phe cộng sản đã thắng bởi vì Liên Xô tiếp tục tận
tình giúp miền Bắc trong khi Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam. Đó là
một cuộc nội chiến đích thực trong bối cảnh chiến tranh
lạnh. Ngày 27-01-2013 vừa qua, nhân kỷ niệm 40 năm hiệp định
Paris, báo <em>Tuần Việt Nam</em> đã phỏng vấn ông Nguyễn
Mạnh Cầm, nguyên ủy viên bộ chính trị và phó thủ tướng
kiêm bộ trưởng ngoại giao. Ông Cầm đã nhắc lại như sau:
"<em>cố tổng bí thư Lê Duẩn có lần đã giải thích một cách
đơn giản: </em> <em>Ta đánh là đánh cả cho Trung Quốc, cho Liên
Xô !"</em>. Lý do khiến đảng cộng sản không nhìn nhận đây
là những cuộc nội chiến (mà là những cuộc chiến tranh
chống ngoại xâm) chỉ là vì họ không muốn thỏa hiệp với
những người Việt Nam khác, họ muốn nội chiến đến cùng.

<strong>Nội chiến tai hại hơn nhiều so với chiến tranh chống
lại một quốc gia khác</strong>

Mọi quốc gia đều rất khó gượng dậy sau một cuộc nội
chiến. Nước Pháp vẫn chưa phục hồi sau cuộc Cách Mạng 1789
và giai đoạn nội chiến kế tiếp. Trước 1789 Pháp là cường
quốc mạnh nhất và tiến bộ nhất thế giới trên gần như
mọi mặt, những chia rẽ vì phân tranh đã làm Pháp liên tục
yếu đi. Ngày nay dù với vị trí rất thuận lợi, lãnh thổ
rộng lớn và phì nhiêu, văn hóa cao và phong phú, khoa học kỹ
thuật hiện đại hàng đầu, Pháp vẫn không vươn lên được
và ngày càng bị nhiều nước qua mặt vì đồng thuận dân tộc
không đủ mạnh. Dịp kỷ niệm 200 năm Cách Mạng 1789 đã chỉ
cho thấy người Pháp vẫn chưa hòa giải được với nhau.
Nước Nga vẫn chưa hồi phục và có lẽ sẽ không bao giờ hồi
phục được hoàn toàn sau những thương tích của Cách Mạng
Tháng 10 và cuộc nội chiến sau đó. Espana suy sụp và không
gượng dậy được sau cuộc nội chiến 1936-1939. Hoa Kỳ cũng
đã mất hơn một thế kỷ mới tạm hàn gắn được những
vết thương của cuộc nội chiến 1861-1865 dù ngay sau đó đã
dồn mọi cố gắng để thực hiện hòa giải dân tộc một
cách quả quyết và thành thực. Ngược lại Đức và Nhật đã
phục hồi một cách nhanh chóng sau khi bị chiến tranh tàn phá
toàn diện bởi vì đó là những cuộc chiến với nước ngoài
chứ không phải là những cuộc nội chiến. Những cuộc nội
chiến không chỉ gây đổ vỡ vật chất và thiệt hại nhân
mạng, chúng còn gây những tổn thất lớn hơn và dai dẳng hơn
về tình cảm. Chúng hủy diệt tinh thần dân tộc và đồng
thuận sống chung. Một quốc gia không bao giờ có thể hoàn toàn
hồi phục sau một cuộc nội chiến.

Chúng ta đã trải qua ba mươi năm nội chiến và tổn hại
nhiều lắm, nhiều lắm. Nhưng hình như chúng ta chưa ý thức
được sự tàn phá ghê gớm của nội chiến cho nên cho tới
một ngày gần đây nhiều người vẫn chưa thấy sự cần
thiết và cấp bách của cố gắng hòa giải dân tộc, thậm chí
nhiều người còn viện dẫn mọi lý do để chống lại. Nhưng
một dân tộc sau một cuộc nội chiến chỉ có hai chọn lựa,
một là hòa giải với nhau để đất nước tiếp tục, hai là
không hoà giải và chấp nhận tan vỡ. Nếu những người chống
hòa giải dân tộc bình tĩnh rà soát tâm tư của chính mình họ
sẽ nhận ra là họ không yêu nước, hoặc chỉ yêu nước một
cách rất tương đối.

<strong>Vì sao chúng ta đã lâm vào nội chiến ? </strong>

Có lẽ ít ai phủ nhận rằng chủ nghĩa cộng sản đã là
nguyên nhân đưa đến xung đột và nội chiến. Điều cần
phải giải tỏa là một số người vẫn cho rằng nếu những
người không muốn chủ nghĩa cộng sản khuất phục thay vì
chống lại đảng cộng sản thì nội chiến đã không xảy ra.
Đây là một đòi hỏi vô lý, nhưng điều cần ý thức thật
rõ rệt là ngay cả nếu nó được thỏa mãn, nghĩa là những
người không cộng sản khuất phục hoàn toàn, thì nội chiến
cũng vẫn không tránh khỏi. Lý do là vì nội chiến nằm trong
bản chất của chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản là
đấu tranh giai cấp và đấu tranh giai cấp không gì khác hơn là
nội chiến bởi vì được thực hiện bằng bạo lực. Sự phủ
nhận quốc gia là một trong những thành tố nền tảng của
chủ nghĩa Mác-Lênin. Ngay trước Cách Mạng 1917, Lenin đã khẳng
định: <em>"Ai chấp nhận đấu tranh giai cấp thì cũng phải
chấp nhận nội chiến vì nội chiến là sự tiếp nối, phát
triển và tăng cường tự nhiên của đấu tranh giai cấp".</em>
Câu nói này sẽ còn được Lenin và các đồng chí của ông
nhắc lại rất nhiều lần. Sau khi đã nắm được chính quyền
Lenin dõng dạc tuyên bố: <em>"Đúng, bọn tiểu tư sản đã
chiến đấu bên cạnh chúng ta, nhưng bây giờ đường ai nấy
đi, đã đến lúc phải chiến đấu một cách không nể nang
không thương hại chống lại bọn chúng"</em>. Nhưng chiến đấu
thế nào khi Đảng Công Sản Xô Viết đã cầm quyền và những
người tiểu tư sản hoàn toàn không có tổ chức và vũ khí ?
Dzerjinski, trùm công an và phụ tá đắc lực của Lenin, trả
lời: <em>"Không có gì hiệu lực bằng một viên đạn vào
đầu để khiến một người phải im lặng". </em>Chính sách
khủng bố này đã đặt những người không cộng sản trước
tình thế không chống lại cũng chết và đưa dến cuộc nội
chiến không cân xứng 1918-1920 làm Trotski reo mừng: <em>"Đảng
ta chủ trương nội chiến, nội chiến muôn năm!". </em>Tại
nước ta, sau năm 1954 những người địa chủ tiểu tư sản
miền Bắc đã hoàn toàn khuất phục nhưng dầu vậy vẫn có
tàn sát trong đợt Cải Cách Ruộng Đất. Đó cũng là một
cuộc nội chiến, dù là nội chiến một chiều.

<strong>Chúng ta không phải chỉ lâm vào nội chiến, chúng ta
còn lâm vào nội chiến cộng sản</strong>

Nội chiến cộng sản khác nội chiến thường ở chỗ nó
toàn điện và tuyệt đối. Quốc gia không chỉ bị coi thường
mà còn bị phủ nhận. Đối thủ không chỉ bị giết mà còn
bị căm thù, mạt sát và nhục mạ, bị chối bỏ cả tư cách
đồng bào lẫn tư cách con người, để không còn tư cách thỏa
hiệp, để có thể bị giết một cách thản nhiên hơn. Đó
cũng là cuộc nội chiến trong đó cứu cánh biện minh cho mọi
phương tiện bởi vì như cả Marx lẫn Lenin đều nói "chính
quyền cách mạng" không bị ràng buộc bởi bất cứ luật pháp
nào và các giá trị đạo đức đều vô nghĩa.

Chúng ta lâm vào nội chiến và nội chiến cộng sản. Phong
trào cộng sản đã là thảm kịch cho nhiều dân tộc, nhưng có
lẽ không dân tộc nào tan nát vì nó hơn chúng ta. Sự du nhập
chủ nghĩa Mác-Lênin đã là một tai họa lớn nhất cho nước ta
trong suốt dòng lịch sử. Nó tàn phá đất nước và con người
Việt Nam hơn chúng ta tưởng. Đảng Công Sản Việt Nam phải
chịu hoàn toàn trách nhiệm. Và người có trách nhiệm lớn
nhất là ông Hồ Chí Minh. Chính ông đã du nhập chủ nghĩa
Mác–Lenin vào Việt Nam. Chính ông, người có toàn quyền vào
thời điểm Cách Mạng Tháng 8 và nhiều năm sau đó, đã góp
phần quyết định nhất đưa đất nước vào nội chiến. Trong
lịch sử Việt Nam không ai gây thiệt hại cho đất nước bằng
ông.

Chúng ta đều muốn quên đi những trang sử đau buồn của dân
tộc để hòa giải với nhau và cùng hướng về tương lai,
nhưng khi, như trong dịp kỷ niệm này, đảng cộng sản huênh
hoang kể công và tâng bốc ông Hồ Chí Minh như một con người
vĩ đại, một tấm gương đạo đức và một ân nhân cho cả
dân tộc thì bi kịch của đất nước và ký ức của hàng
triệu nạn nhân buộc chúng ta phải sòng phằng. Sòng phẳng
với quá khứ là điều kiện cần thiết để hòa giải dân
tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là thái độ phải có
để rút ngắn lộ trình dân chủ hóa vì chế độ cộng sản
đang cố dựa trên vinh quang giả tạo của Cách Mạng Tháng 8 và
thần tượng Hồ Chí Minh để kéo dài thêm thời gian thống
trị.

<strong>Chỗ đứng nào cho Cách Mạng Tháng 8?</strong>

Không ai thay đổi được quá khứ. Cách Mạng Tháng 8 và Quốc
Khánh 2 tháng 9 phải được giữ lại như những ngày lễ lớn.
Nhưng không phải để huênh hoang và hớn hở mà để suy nghĩ
và rút ra những bài học từ những câu hỏi lớn.

Thí dụ như tại sao một chủ nghĩa sai lầm đã bị vất bỏ
trên quê hương của chính nó từ gần một thế kỷ rồi lại
có thể làm mê cuồng một số đông đảo người Việt nam, kể
cả nhiều trí thức? Nếu không phải là vì chúng ta đã thiếu
một tầng lớp trí thức chính trị? Tại sao vào thời điểm
1945 đảng được hưởng ứng mạnh nhất lại là đảng kêu
gọi hận thù giai cấp và theo đuổi một chủ nghĩa mà một
trong những chủ trương nền tảng là xóa bỏ quốc gia? Nếu
không phải là vì tinh thần dân tộc của ta thấp và nước ta
đã chín muồi cho một tiếng gọi thù hận? Và nếu như thế
thì tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của chúng ta là
những điều cần được nâng niu, xây dựng và củng cố, hay
để vận dụng và lạm dụng?

<em><strong>Nguyễn Gia Kiểng </strong>(8/2013)</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130831/nguyen-gia-kieng-cach-mang-thang-8-noi-chien-va-noi-chien-cong-san),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét