Xích Tử - Chết rồi! Đảng CSVN sẽ không còn đảng viên!

Ngày 30/3/2013, ông Lê Hồng Anh thay mặt Bộ Chính trị, Ban CHTƯ
Đảng cộng sản Việt Nam ký ban hành quyết định số 181-QĐ/TW
về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm.

Phải cố gắng đọc hết, nhưng đọc xong thì oải. Trước
hết là cái chuyện chữ nghĩa có tính thủ tục. Ký hiệu của
văn kiện vẫn dùng phần chữ QĐ/TW; trong đó chữ W được
hiểu là Ư. Hiện nay, trong các văn bản do đảng ban hành, hai
con chữ W và Ư được dùng xen kẽ, song song; chẳng hạn, khi
thể hiện tên của tổ chức Ban chấp hành trung ương theo hình
thức viết tắt thì người ta viết BCHTƯ. Việc dùng con chữ W
để thay thế cho Ư không biết có từ lúc nào và để làm gì.
Chữ Quốc ngữ vốn gốc latinh không có ký tự này; về sau,
chữ Pháp cũng vậy. Khi chữ Quốc ngữ được sử dụng trong
giải mã điện tín như telegraph, telex từ các hệ tín hiệu
mật mã khác, người ta dùng một số con chữ để thay thế cho
các dấu thanh của âm tiết và dấu phụ của nguyên âm; trong
đó chữ W thay thế cho các dấu phụ trong chữ Ơ, Ư. Không
biết có phải nguồn gốc của chữ W trong ký hiệu văn bản
của đảng xuất phát từ đó không. Song dù gì, như đã nói,
chữ Việt đang được dùng để dạy tiếng Việt dạy cho học
sinh trong nhà trường Việt Nam không có chữ W; vậy thì đảng
dùng nó để làm gì ? Hay đó cũng là thể hiện đỉnh cao trí
tuệ? Có điều, con chữ này có vẻ không đậm đà bản sắc
dân tộc, dù tương đối, theo nghĩa nó không được dùng để
ghi một âm nào của tiếng Việt.

Cũng chuyện chữ nghĩa, trích yếu kèm tên loại văn bản
được diễn đạt "xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm".
Lạ thật, đảng viên có vi phạm thì mới xử lý chứ; không
lẽ lại có xử lý kỷ luật đảng viên không vi phạm nữa sao.
Nếu bỏ đi từ đảng viên, sự diễn đạt vẫn đủ ý. Tình
trạng thừa từ kiểu "Từ lúc tôi mặc cái áo mới may để
đi đám cưới đứng đây đến giờ không thấy con lợn nào
chạy qua" đó không nên có ở tầm trí tuệ của cấp ban hành
văn bản như vậy.

Nhưng oải và lo sợ thật sự vì nội dung văn kiện. Toàn bộ
nội dung điều chỉnh của việc "xử lý đảng viên vi
phạm" được trình bày trên 35 trang giấy A4, 36 điều; trong
đó có 28 lĩnh vực vi phạm. Mỗi lĩnh vực có 3 mức xử lý:
khiển trách, cảnh cáo hoặc cách chức và khai trừ. Mỗi mức
lại có đối tượng gồm nhiều hành vi khác nhau; tổng cộng
có đến 342 hành vi, hơn cả Bộ Luật hình sự với 267 điều
về các tội phạm . Thực sự là một thiên la địa võng. Đọc
xong, thấy hoang mang vô cùng. Với cái lưới 342 mắc đó,
người ngoài khó vào, còn bên trong thì như trong một lỗ đen,
vì nếu xét thực tế hành vi, tư tưởng của đảng viên, tất
cả đều có vi phạm ở từng lĩnh vực và mức độ khác nhau;
còn nếu không phát hiện được tình trạng này, có nghĩa là
mọi công cụ phát hiện các thuộc tính tiêu cực của đối
tượng bị vô hiệu hóa hoặc tự vô hiệu hóa; thông tin về
thuộc tính của đối tượng biến mất. Đối với người đang
quyết tâm "phấn đấu" vào đảng, thì phải dám chắc rằng
mình, suốt đời, sẽ không phạm vào 342 cái mắc ấy; còn là
đảng viên chính thức, cứ tự nhìn trung thực đi, ít nhất
phải bị một lần kỷ luật khiển trách. Một đảng viên,
được giả định là không bao giờ vi phạm/bi kỷ luật, tổng
hợp 342 cái không vi phạm ấy lại, đảng viên ấy sẽ chỉ
còn là một cục thịt. Khó thật, khổ thật.

Phật giáo có năm giới; Thiên chúa giáo có mười điều răn.
Ấy vậy mà suốt hơn 25 thế kỷ, tu vẫn chưa đạt. Làm
người cộng sản Việt Nam trong nền kinh tế thị trường
định hướng xã hội chủ nghĩa, hội nhập quốc tế, quan hệ
đa phương; một số đảng viên lại học tập, công tác ở
nước ngoài, trong đó có một số nước chứa chấp lực
lượng thù địch, với 342 điều phải tránh, cộng với 19
điều cấm, 4 lời thề, biết làm sao đây hỡi trời ?

Ở trên là những nhận thức về cái khó xét từ góc độ một
chủ thể/cá thể đảng viên, với tư cách là người chấp
hành, nhằm làm thế nào để không bị xử lý kỷ luật, tức
là không vi phạm 1 trong 342 hành vi qui định. Nhưng cũng theo qui
định ấy, trách nhiệm chấp hành không vi phạm và trách
nhiệm/quyền xét kỷ luật người vi phạm là phân bổ đồng
đều ở mọi cá thể đảng viên, không ai được vi phạm và ai
cũng được xét kỷ luật đảng viên khác. Vậy khi tất cả
đều vi phạm, ở bất kỳ một lĩnh vực hành vi nào đấy, thì
ai sẽ xét ai ? Trong thực tế, có lúc cá nhân sai, tập thể
đúng và có lúc ngược lại; có lúc cấp dưới đúng, cấp
trên sai và có lúc ngược lại; có lúc quá khứ đúng, hiện
tại sai, tương lai lại đúng và có lúc ngược lại; làm thế
nào để xét trong mỗi trường hợp như vậy ? Liệu ủy ban
kiểm tra các cấp có là luôn luôn đúng không ? Đó là những
cái khó thứ hai.

Khó nhất vẫn là những nội dung qui định không thực tế,
diễn đạt tù mù hoặc không nhất quán trong văn bản, thể
hiện hầu như ở tất cả các lĩnh vực hành vi vi phạm. Chỉ
đơn cử mấy chỗ :

- Ở điều 6, vi phạm về quan điểm chính trị và lịch sử
chính trị, tại khoản 1, qui định kỷ luật khiển trách đối
với hành vi "<em>bị người khác xúi giục, lôi kéo, mua chuộc
mà có hành vi nói, viết, lưu trữ, tán phát... thông tin... có
nội dung trái với quan điểm của Đảng, pháp luật của Nhà
nước</em>". Qui định này chắc chắn là không thể thực thi
được vì:

+ Hiện nay chưa có sự phân loại và công khai tất cả các
thông tin, tài liệu, hiện vật có nội dung nói trên của cơ
quan có trách nhiệm, chức năng và thẩm quyền chuyên môn của
đảng, nhà nước.

+ Giả định có một thông tin, tài liệu, hiện vật nào đó
được truyền đạt trong nội bộ là vi phạm thi hầu như trong
điều kiện hiện nay, mọi đảng viên có khả năng truy cập
thông tin hoặc được nhận báo cáo thông tin phục vụ công tác
lãnh đạo, tuyên giáo, nghiên cứu giảng dạy, báo chí... đều
có lưu trữ trong hồ sơ riêng. Nếu qui định xử lý kỷ luật
là "bình đẳng" thì sẽ xử không xuể và không phù hợp cho
từng mục đích lưu trữ này.

+ "Quan điểm của đảng" là một khái niệm không chu diên.
Chẳng hạn, một tài liệu ca ngợi triều Nguyễn hiện nay
được xem là phù hợp hay trái với quan điểm của đảng? Hay
quan điểm đầy đủ, trọn vẹn nhất của đảng đối với
Trung Quốc hiện nay là thế nào khi công bố cho đảng viên từ
ủy viên trung ương đến đảng viên thường ở nông thôn, các
bản làng dân tộc ít người, đảng viên người gốc Hoa?

+ Tại sao đảng lại xem những đảng viên trung kiên đã thề
dưới cờ của mình như những thụ thể tiềm năng, dễ bị
xúi giục, lôi kéo, mua chuộc như vậy trong mức độ khiển
trách, cảnh cáo hoặc cách chức ở loại hành vi vi phạm này?
Thế nào là phụ họa, a dua (ngay cả từ "a dua", cũng không
nên đưa vào văn kiện, giống như trong nghị quyết trung ương 4
vì không phù hợp văn phong chính luận)?

- Ở điều 30, khoản 1, khiển trách, qui định "để bố, mẹ,
vợ (chồng), con cùng sống trong gia đình sử dụng, sản xuất,
tràng trữ, mua bán, vận chuyển ma túy hoặc tàng trữ, lưu
hành, mua bán, vận chuyển văn hóa phẩm có nội dung cấm, độc
hại mà không báo cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền"
nhưng đến khoản 2, cảnh cáo hoặc cách chức lại qui định
"Tàng trữ, lưu hành, vận chuyển văn hóa phẩm có nội dung
độc hại". Cái khó hiểu, khó áp dụng ở đây là định
nghĩa về văn hóa phẩm độc hại (cũng chưa có phân loại và
công bố như trên) và việc loại trừ văn hóa phẩm "cấm"
ở khoản 2 nói trên.

- Điều 33, về tâm linh, tín ngưỡng, tôn giáo, qui định kỷ
luật khiển trách đối với đảng viên vi phạm "Đốt đồ
mã với số lượng lớn": Lớn là bao nhiêu? Khối lượng,
loại hay giá trị bằng tiền của đồ mã?

V.v... và v.v...

Một điều oái ăm nữa là văn bản, trong từng điều của nó,
có nhiều trường hợp cách gọi tên hành vi không rõ nghĩa,
không nói rõ các dấu hiệu cấu thành hành vi, qui trình xác
định nhận diện hành vi và cơ chế xét xử lý kỷ luật. Đây
là cách đánh đố trong kỹ thuật lập qui; phần còn lại dành
cho ủy ban kiểm tra giải quyết.

Trong hoang mang của cõi kỷ luật mênh mông đó, cũng tin rằng
với kinh nghiệm và năng lực thiên tài, đảng sẽ thực hiện
thành công qui định 181 như kết quả thực hiện nghị quyết
trung ương 4 vừa rồi. Nhưng khi thành công thì đảng sẽ không
còn đảng viên hoặc đảng viên bình thường nữa. Gã nào
không u đầu thì sẽ mẻ trán, đi đứng xiêu vẹo hết. Vì như
đã qui định sẽ hồi tố trong điều 1, Tổng bí thư sẽ là
người phải nhận kỷ luật đầu tiên, ít nhất là với phát
biểu sau nghị quyết trung ương 4, rằng, kỷ luật rồi sẽ ân
oán, thù oán nhau: với phát biểu đó, Tổng bí thư đã đưa
ngôn ngữ xã hội đen vào sinh hoạt của đảng cách mạng, xem
kỷ luật vốn là công công cụ xây dựng đảng trở thành
nguyên nhân của thù oán, ân oán, và ý thức tự giác kỷ luật
của đảng viên bị triệt tiêu, thay vào đó là sự thù oán
để phản ứng đối với việc xử lý kỷ luật đúng đắn
của đảng. Từ đó, phát ngôn làm bộc lộ tình trạng thiếu
lành mạnh, thiếu văn hóa, văn minh, thiếu đoàn kết trong
đảng; làm suy giảm tính cách mạng, tính chiến đấu của
đảng (vi phạm điều 9 và điều 11). Kế đó, phải xem xét xử
lý kỷ luật với đồng chí X, một ủy viên Bộ chính trị nào
đó với những vi phạm rõ ràng, nhãn tiền đã kiểm điểm
trong Bộ chính trị theo nghị quyết trung ương 4 nhưng chưa xử
lý. Rồi đến đồng chí Tổng bí thư nhiệm kỳ kế trước vì
chuyện gia đình, chuyện vận động cho con trai vào các chức
vụ vốn không đủ tiêu chuẩn, không có qui hoạch v.v...

Chỉ sợ càng sợ càng rối sẽ loạn.

Xích Tử


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130425/chet-roi-dang-csvn-se-khong-con-dang-vien),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét