Ngô Nhân Dụng - Sống thật không sống giả

Trước khi các chế độ cộng sản sụp đổ, ít người thấy
được những nhược điểm căn cốt nằm bên trong chế độ,
kể cả những lực lượng đối lập đang đòi dân chủ hóa.
Ông Jan Urban, một người trong nhóm Hiến Chương 77 sau này cho
biết vào mùa Hè năm 1989, nhà trí thức trong nhóm này đã có
trong tay một bản báo cáo của cơ quan mật vụ StB trình lên
Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Tiệp Khắc. Trong báo cáo này,
StB cho biết "những nhóm chống Chủ nghĩa Xã hội" chỉ gồm
có 60 người, và nhiều nhất là 500 người ủng hộ họ. Jan
Urban đồng ý là các con số được StB ước lượng là đúng.
Ông viết: "Chính chúng tôi cũng thấy mình không thể nào
chống lại chế độ này được, cho đến khi nó sụp đổ còn
ngạc nhiên." Ðảng Cộng sản Tiệp Khắc sụp đổ vào mùa
Thu năm đó.

Bởi vì mọi người chỉ được xem một tấn tuồng giả dối.
Cố Tổng thống Václav Havel (1936-2011) cũng trong nhóm Hiến
Chương 77, trong cuốn "Quyền lực cho những người Bất
lực" (The Power of the Powerless, 1978) đã mô tả nước ông là
nơi các công dân bị bắt buộc phải "sống trong một trò
giả dối" (live within a lie). Năm 1984, ông đã đưa ra một lời
kêu gọi đồng bào ông, "Hãy sống thật!"

Ở bên Nga trước đó, năm 1974 văn hào Aleksandr Solzhenitsyn cũng
nhìn thấy cảnh tượng đó. Ông viết xong một bài tựa đề
"<em>Ðừng Sống Dối Trá</em>" (Live Not By Lies) đúng vào ngày
ông bị mật vụ đến bắt đem đi. Năm đó Solzhenitsyn còn bi
quan hơn nhiều; ông viết: "<em>Chúng ta đã bị mất nhân tính
một cách tuyệt vọng đến mức sẵn sàng từ bỏ tất cả các
quy tắc, từ bỏ tâm hồn mình, từ bỏ tất cả những nỗ
lực của tổ tiên cũng như từ bỏ các cơ hội đáng lẽ con
cháu chúng ta phải được hưởng; để đổi lại lấy mấy
khẩu phần tem phiếu nhỏ nhoi, và chấp nhận đừng có làm gì
hết khuấy động cuộc sống mong manh này.</em>" Solzhenitsyn
than: "<em>Chúng ta đang chết về mặt tinh thần.... và chúng ta
vẫn cứ thế mỉm cười một cách hèn nhát...</em>"

Năm 1975 Havel đã viết một lá thư ngỏ gửi cho lãnh tụ đảng
Cộng sản Gustáv Husák để trình bày cảnh tượng người dân
chán nản trong một xã hội "phân biệt chính trị' (political
apprtheid) không khác gì chế độ phân biệt chủng tộc đen
trắng ở Nam Phi lúc đó. Ông nhìn thấy trong xã hội nước
Tiệp Khắc những công dân "muốn sống trong sự thật" sẽ
tự nhiên tách mình ra khỏi cái không khí tinh thần (ông gọi
là một nền văn hóa) do chế độ ban bố. Havel nhìn thấy có
hai đời sống văn hóa song hành, một đời sống giả do đảng
và nhà nước cộng sản duy trì, và một nền văn hóa thật
trong đời sống hàng ngày của người dân. Chế độ cộng sản
ở Tiệp Khắc là một chế độ hà khắc kiểu Stalin nhất, so
với những nước cộng sản cởi mở hơn ở Ba Lan và Hungary;
tình trạng mà cũng vào năm 1984 nhà phân tích chính trị T. G,
Ash nhận định trong một tựa đề rất thích hợp: "Nước
Tiệp Khắc ướp đá," (Czechoslovakia under the Ice). Nhưng chính
lúc đó Ash cũng đã nhìn thấy, một số nhà trí thức can đảm
cũng chứng tỏ có những đốm lửa nóng ngầm bên dưới đang
đang làm tan cái khối băng đá khổng lồ là chế độ cộng
sản. Bởi vì ai cũng còn nhớ, dân Tiệp Khắc đã có lúc vùng
dậy, muôn người như một, chứng tỏ họ là một dân tộc hào
hùng. Vì thế, giới trí thức phản kháng dù họ chỉ mới quy
tụ được 60 người, vẫn tin tưởng, hy vọng, và tiếp tục
hành động.

Tại Việt Nam ngày nay, người dân không phải hy sinh danh dự vì
những phần ăn có thể mua bằng tem phiếu như ở Nga thời
Solzhenitsyn nữa. Nhưng người ta vẫn có thể bỏ quên danh dự
vì những lý do khác. Xã hội vẫn sống hai mặt, trong hai đời
sống khác nhau. Một cuộc sống dối trá ở chỗ công khai, một
cuộc sống thật khi quay về với chính mình. Ðó là "<em>hai
nền văn hóa song song,</em>" như Havel diễn tả.

Trong nền "văn hóa sống giả," ở trên cùng là đảng Cộng
sản vẫn còn hô hào "xây dựng chủ nghĩa xã hội;" trong khi
chính các lãnh tụ đảng cũng không ai còn tin vào cái chủ
nghĩa mơ màng đó nữa. Còn bên dưới, cả guồng máy tuyên
truyền hàng ngàn thứ báo, đài, vẫn được bộ máy văn hóa
tư tưởng uốn nắn vào khuôn, không ai dám nói đến nhu cầu
dân chủ tự do. Toàn dân không còn ai tin vào những lời hứa
hẹn của đảng Cộng sản; mà cũng không ai tin đảng sẽ còn
sống lâu được nữa. Nhưng cả bộ máy truyền thông vẫn
tiếp tục vẽ một bộ mặt bình thường cho chế độ, loan tin
những nghị quyết, những kế hoạch, những thành quả, làm như
tương lai vẫn rất tươi sáng.

Năm 1975, ông Havel đã báo động với lãnh tụ cộng sản Husák
rằng tình trạng "phân biệt chính trị" của chế độ đang
gây ra một hậu quả là người dân Tiệp Khắc sẽ bị "phi
chính trị hóa," không còn ai quan tâm đến xã hội chung quanh
mình nữa. Ở nước ta hiện nay chủ nghĩa "Mặc Kệ" cũng
đang tràn ngập. Chế độ kinh tế tư bản rừng rú mở cửa cho
lòng tham và óc hưởng thụ nổ bùng. Nhưng không thiết lập
được những định chế để kiềm chế các hành động gian
manh do lòng tham thúc đẩy. Nền văn hóa sống giả làm cho cả
xã hội suy đồi. Ðến nỗi có nhà tư bản đỏ bỏ hàng tỷ
đồng trùng giúp tu chùa chiền cho thật hào nhoáng, để đưa
hình ảnh vợ con, gia đình mình vào đặt ngang với bàn thờ.

Nhưng trong "nền văn hóa sống thật" vẫn có những mạng
lưới của giới trí thức, giới sinh viên, các nhà vận động
dân chủ. Họ dám nói thẳng: Sống như thế này không thể
chấp nhận được. Phải thay đổi, và thay đổi toàn diện.

Bên cạnh cuộc sống thật đó, xã hội vẫn may mắn vẫn còn
các đoàn thể tôn giáo, những nhóm tư nhân, nghề nghiệp, đang
tự tổ chức để hoạt động trong các phạm vi thuần túy tôn
giáo, xã hội, khoa học, nghệ thuật, bên ngoài tầm kiểm soát
của đảng. Họ đang xây dựng nền tảng cho một xã hội công
dân tương lai, khi quyền hội họp tự do được chính thức
công nhận. Ngoài ra cũng có những ý kiến lâu lâu xuất hiện
trên báo chí công khai, chỉ mới dám vận động xin đảng Cộng
sản nới lỏng một chút tự do cho họ được phép góp ý kiến
một cách ôn hòa. Những hoạt động và các tiếng nói nhỏ đó
giúp cho cuộc sống đẹp hơn. Nhưng chính họ vẫn phải chấp
nhận chỉ đóng vai trò của mình, thu hẹp trong cả tấn tuồng
giả dối do đảng Cộng sản đạo diễn.
Bây giờ là lúc người Việt Nam phải nói với nhau: Chúng ta
quyết định không sống giả nữa. Nhiều người đã hành
động như vậy. Thí dụ, ngay trong tấn tuồng "sửa hiến
pháp" đang diễn ra. Trong nền văn hóa sống giả, đảng Cộng
sản đang loan báo bao nhiêu tổ dân phố trên toàn quốc đã
bầy tỏ ý kiến ủng hộ dự thảo tu chính hiến pháp của cái
gọi là "quốc hội." Cả bộ máy truyền thông của đảng
loan tin hơn 50, 60 triệu người dân đã hoan nghênh bản dự
thảo gia tăng quyền hành cho đảng. Nhưng trong nền văn hóa
sống thật, đã có những nhóm như 72 nhà trí thức, có cả
hội đồng giám mục, lên tiếng đòi bác bỏ điều 4, bãi bỏ
các điều khoản phản dân chủ. Không phải chỉ có một Giáo
hội Phật giáo Thống nhất dám nói công khai là phải xóa hẳn
bản hiến pháp độc quyền chuyên chế, mà có cả những cá
nhân cũng nói thẳng phải xóa đi làm lại, từ một nhà báo
trẻ tuổi như Nguyễn Ðắc Kiên tới một đảng viên cộng
sản lão thành như ông Lê Hồng Hà. Họ là những người đã
quyết định phải sống thật.

Sửa Hiến pháp không phải là trò hề duy nhất trong cả cuộc
sống giả dối từ hơn nửa thế kỷ nay vẫn còn đang diễn ra.
Người Việt Nam đang hàng ngày phải sống với tấn tuồng giả
dối khổng lồ. Sẽ đến lúc người ta phải tự thấy xấu
hổ khi soi gương nhìn thẳng vào mặt mình.

Bởi vì trong nền văn hóa sống giả còn cả những vụ giết
người nữa. Thử coi lại câu chuyện những người dân khỏe
mạnh bỗng nhiên chết trong đồn công an. Năm 2011 có một công
nhân ở khu công nghệ Shinec tại huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng.
Rồi tới một thanh niên "bị tạm giam" tại Công an huyện
Châu Thành A, Hậu Giang. Năm 2013 là cảnh một ông xã Phúc
Thành, huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương bị bắt, ngày hôm sau
thì công an báo cho gia đình biết là ông ta "thắt cổ bằng
sợi dây điện" tự ải. Rồi một ông chết ở đồn công an
thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Ðắc Nông; họ bảo là ông ta "tự
đút tay vào ổ điện rồi ông ấy giật điện, tự tử" mặc
dù trên đầu chảy máu thân thể nhiều vết tích bầm tím.
Chúng tôi không nhắc đến tên quý vị trên vì lòng kính trọng
các người đã khuất. Nhưng tại sao nhiều người Việt Nam
lại chọn đồn công an làm chỗ chết hay chỗ tự vẫn như
vậy? Nói dối đến thế thì còn ai tin được hay không?

Chúng ta phải sống giả dối mãi như thế bao lâu nữa? Bao
nhiêu mạng người chết oan uổng nữa thì tấn tuồng giả trá
mới chấm dứt? Hãy nhớ những lời chân thành của Václav
Havel, của Aleksandr Solzhenitsyn. Cần sống thật. Không thể tiếp
tục sống giả dối. Nghĩ đến tổ tiên, đến con cháu, ai cũng
phải quyết định như vậy.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130414/ngo-nhan-dung-song-that-khong-song-gia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét