Govapha - Ngọn Cỏ [*]

[quote=Ba Khía]Biết đâu một ngày nào đó phụ nữ Việt Nam sẽ
là đầu tàu trong phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ.
Đến lúc đó thì các tển đàn ông như chú Cẩn, chú Gỏ sẽ
phải mang nhục vì đã không bằng chị em ta.[/quote]

Cần gì đợi đến ngày đó hả anh Ba, phụ nữ thời nay thiệt
là số dách. Biết tự sắm cho mình đôi hia bảy dặm cho tụi
đực rựa chạy theo mệt thở bở hơi tai ra. Mỗi lần nhìn
thấy chị em đưa thân hứng gậy gộc từ bọn CA, đi ra đi vào
nhà tù mà mặt không hề đổi sắc, tinh thần kiên định khi
tranh đấu cho TD-DC, khi chống bọn bành trướng Bắc Kinh với
khẩu hiệu HS-TS là của Việt Nam, đi đòi sự thật công
lý...là em đủ nhục chết mẹ.

Hồi em còn nhỏ, nhớ có lần đi coi ca nhạc do phường khóm
tổ chức. Em đã mê hình ảnh mấy cô gái trong bộ đồ bà ba
đen, cổ quấn khăn rằn, hai tay cầm khẩu súng dài, bước lên
bước xuống, bước qua bước lại, miệng hát vang vang bài hát
<em>"Cô gái mở đường"</em>. Ôi bài luân vũ hùng tráng đi vào
giấc ngủ tuổi thơ của em đẹp làm sao. Cha đẻ của <em>"Cô
gái mở đường"</em> là nhạc sĩ Xuân Giao ca ngợi hết lời.
Nào là lên rừng, cây cũng phải ngã để mở lối. Lên núi thì
núi cũng phải đổ cái rầm để cúi đầu chào. Những cô gái
mở đường, hứng đạn ăn bom lấy thân làm cầu, lót đường
cho những chiếc xe phía sau thẳng tiến chiến trường. Sau đó
cha nội này không quên xuýt xoa <em>"Sao sức em phi thường?"</em>
ĐM.

Anh Ba đừng hiểu lầm là em có ý khinh thường sức chiến
đấu của phụ nữ. Khi em lớn lên, nghe lại bài hát năm nào em
có cảm giác khác. Em là người có quan điểm khi nói tới trẻ
em, phụ nữ, người già luôn là đối tượng ưu tiên hàng
đầu cần được che chở và yêu thương. Em biết, em hiểu,
đánh giặc không cần phân biệt trước hay sau. Chị em cho dù
còn lại cái quần lót cũng đánh chết bỏ như thường. Nhưng
chỉ cần nghĩ tới cảnh họ là người xông pha tuyến đầu
trên nhiều mặt trận, mỗi giây mỗi phút mỗi giờ luôn đối
diện với cái chết, lấy thân lấp hố bom cho xe đi qua, là
lòng dạ em xót xa. Cần phải đưa những người phụ nữ vào
những vị trí ít hiểm nguy nhất, ít cực nhọc nhất có thể.
Sẽ có người cười thằng Gõ lòng dạ thua cả đàn bà, hèn
bỏ mẹ mà còn bày đặt ý kiến ý cò. Lời đảng từng nói,
dù trên mặt trận nào, binh vận địch vận dân vận thì những
đoàn quân tóc dài đều rất thích hợp với hoạch định
<em>"trường kỳ kháng chiến, trường kỳ chiến đấu"</em> qua
nhân lực đông, nhờ sức chịu đựng hy sinh bền bỉ mà nam nhi
chưa chắc vượt qua mặt được. Được đảng cưng mau chết
sớm.

<div class="boxright300"><img
src="http://i1311.photobucket.com/albums/s667/tranthanhxuan/270073_224743267659473_1378876064_n.jpg"
/></div>
Em cũng chưa bao giờ nghi ngờ về lòng yêu thương đất nước
của những người phụ nữ nói riêng và những người lính nói
chung. Họ hy sinh tuổi thanh xuân, lứa tuổi đẹp nhất đời
người. Chịu đựng trong hoàn cảnh thiếu thốn gian khó, thậm
chí cả mạng sống khi đảng hô hào gọi nhưng vờ vịt đổ
tại <em>"Miền Nam tha thiết gọi"</em>. Tầng tầng lớp lớp
thanh niên tràn đầy sức sống vào thuở đó phải có
<em>"lửa"</em> trong tim ôm ấp một lý tưởng hồn nhiên trong
sáng mới có được tinh thần thép như thế. Nhìn lại chế
độ hiện tại, một lũ mọt sâu thích nuôi dưỡng dối trá,
mị dân và chuyên dùng bạo lực đàn áp làm phương châm. Chà
đạp tước bỏ mọi nhân quyền làm chủ trương thì đảng đã
phản bội vào những sự hy sinh của những người ngã xuống
mang theo một niềm tin đẹp đẽ cho cái tên gọi Độc Lập -
Tự Do - Hạnh Phúc. Nhận ra mặt trái về vinh quang thắng cuộc
thật xấu xí, những lý tưởng cao đẹp đã không hề biết
rằng tình yêu nước đó đã bị phản bội. Còn lại gì, nhận
được gì ngoài những tờ giấy ghi công đã vàng ố cũ mèm
theo thời gian, rách loang lổ lên một quá khứ hy sinh sao mà
vừa bi thương, vừa uất nghẹn.

Rất nhiều người nói về bài hát này, nói về những người
trai trẻ, những cô gái mở đường năm xưa, lớp ngã xuống
lớp đã già. Người chết đã chết, một số người may mắn
sống sót khi trở về đời thường, mỗi khi trái gió trở
trời thì toàn thân đau nhức vì trên người còn mang đầy
thương tích từ cuộc chiến năm xưa để lại. Có người lính
già đạp xích lô, có người quét rác khu chợ, có người còng
lưng đôi quang gánh lèo tèo vài bó rau trái bí quả cà rạc
chân bán dạo khắp hang cùng ngõ hẻm... Bươn chải cực nhọc
vẫn không đủ sống. Tới tuổi 80 mới có được cái thẻ
bảo hiểm Y tế, bác sĩ hỏi sao nhiều bịnh vậy mà giờ mới
đi khám thì nghe được câu trả lời: <em>"Tôi làm gì có
tiền?"</em>. Rồi họ tà tà buông lơ một câu <em>"cuộc sống
là vậy"</em>, miếng cơm manh áo có tên thằng đời. Họ còn
khen ngợi sức chịu đựng giỏi, không chịu lùi bước trong
cảnh nghèo khó là nhờ được trưởng thành từ môi trường
quân đội, từ đội quân với ý chí sắt đá, bản lãnh kiên
cường nên mới vượt qua được ráo. Tuyệt nhiên không hề
thấy ai đặt dấu chấm hỏi nào, cái dấu chấm hỏi cần
phải có khi nói về sự hy sinh đó. Được đáp lại như vậy
hả, ai mới là người đã quên? Thành phần nào, thằng nào
hưởng lợi nhiều nhất? Thay phiên đục khoét đến đất
nước cạn kiệt, dân tình điêu linh. Trong chiến tranh, đạn bom
không thể bắn vào cái hư vô trừu tượng, mà ghim thẳng vào
ngực, vào mặt những người lính. Máu xương là chuyện chết
thật đó mấy cha, cứ bắt dân ngốn sặc mồm cái bánh vẽ
đời ta có đảng luôn được ấm no tự do hạnh phúc kiểu đó
hoài mà coi được hả? Tiên sư cha lũ Lợn khôn điêu bỏ mẹ,
lại cứ vờ như tử tế. Ông ghét chúng mầy lắm đấy! ĐM

Phụ nữ thời bình đã, đang dấn thân tranh đấu thật dũng
cảm với lũ giặc quốc nạn trên một mặt trận không tiếng
súng. Họ sống theo lý tưởng và chọn đi trên một con đường
đầy chông gai. Chịu sự đàn áp lên chính bản thân và gia
đình phải gánh chịu theo. Nói như ông Văn Quang "Người dân
phải tự cứu lấy mình thôi". Em ngồi một chỗ, nhìn những
người phụ nữ can đảm kia, mạnh mẽ xông pha tuyến đầu,
mỗi giây mỗi phút mỗi giờ luôn đối diện với nhà tù.
Thằng hèn em xót xa, nhưng vẫn im re. Em không chịu tự cứu
chính em, hèn đến quen, nhục lắm anh Ba ơi!

Em mượn lời trong bài hát <em>"Cô gái Việt"</em> của ông Hùng
Lân để nói về những người phụ nữ thời nay:

<em>Lời sông núi bừng vang bốn phương trời
Giục chúng ta đường phụng sự quyết tiến
Triệu Trưng xưa đẹp gương sáng muôn đời
Dòng máu thiêng còn đượm nồng trong trái tim...</em>

<center>***</center>

<blockquote>Mịa, nhìn cái thằng quần áo bảnh bao, không chịu
lăn lưng ra cày mà còn bắt con gái đi bán vé số đem tiển về
nộp!

Đứa con gái phải dành dụm từng từng đồng để đóng tiền
học và tự lo kiếm miếng cơm cho bản thân. </blockquote>
<div class="boxright300"><img
src="http://www.nwzonline.de/rf/image_online/NWZ_CMS/NWZ/Altdaten/2012/02/07/VAREL/BOCKHORN_ZETEL_1/Bilder/VAREL_BOCKHORN_ZETEL_1_01c25ace-dffa-426c-b08c-2ef646caa968_c8_2796303.jpg"
/><div class="textholder">Hình minh họa: Hanna Cheriyan
Varghese</div></div>
Một câu chuyện không phải là câu chuyện duy nhất, trong nhiều
câu chuyện tương tự được lập đi lập lại vẫn đang xảy
ra hàng ngày trên đất nước chúng ta đó anh Ba. Và không phải
câu chuyện nào cũng có <em>"cơ hội"</em> được mọi người
biết đến. Một thực tế cuộc sống xấu xí không thiếu hình
ảnh những thằng bố đời. Gia cảnh nghèo, mọi thành viên
trong nhà phải bươn chải kiếm sống thì không có gì lạ.
Điều đáng kinh ngạc khó hiểu là có những thằng bố đời
chân tay lành lặn, khỏe như bò kéo xe, quần áo bảnh bao, tự
do sử dụng quyền lực trong vai trò làm cha trói buộc những
đứa con phải biết ngoan ngoãn mà hy sinh phục vụ cho chúng nó.
Những thằng bố đời ăn hại này đẻ con ra không phải để
yêu thương, mà coi như một công việc đầu tư có lợi trong
tương lai. Những đứa trẻ bó buộc trong một đời sống tối
tăm đã khổ, lại còn phải kiếm sống để tự nuôi bản thân
sẽ khổ gấp đôi, còn phải gánh nuôi cả thằng bố đời
nằm ngủ thẳng giò trong nhà thì càng khổ vạn lần. Những
đứa trẻ được sinh ra và sống theo cách trời ơi đất hỡi
này, khi đến một tuổi nào đó thì tự thân sẽ biết có
muốn thay đổi cách sống đó hay là không, đó là sự lựa
chọn.

Những thằng bố đời chuyển đổi sức lao động qua con cái
từ thể chất, tinh thần, tình cảm. Chúng nó chỉ quan tâm tới
tiền đứa con đem về nhiều hay ít chứ không cần biết con nó
dãi nắng dằm mưa ra sao. Thái độ trước tiền bạc kiểu bố
đời này sẽ ảnh hưởng nặng nề trong cách đối xử cho cái
tên gọi mỹ miều tình thân dùng để bào chữa cho chính những
thằng bố đời vô tâm ác nghiệt mà lợi dụng, bóc lột lên
chính đứa con của chúng nó. Chỉ việc nhận rồi cho đó là
tinh thần miễn phí. Tinh thần miễn phí, đm.

Người ngoài nhìn vào sinh hoạt kiếm cơm của những gia đình
kiểu này toàn đoán đại đầy chủ quan, cười ghét thương
tội gì gì cũng đầy cảm tính. Người trong cuộc có kể ra bao
nhiêu thì người ngoài hay biết được bấy nhiêu, chứ em nghĩ
ít ai chịu nói thiệt cho cạn tàu ráo máng. Yếu tố quan trọng
của tâm lý sợ người khác biết chuyện xấu trong nhà nên
thường thích che giấu (nỗi sợ hãi, nước mắt, thất vọng,
cô đơn...) nên không chịu tiết lộ ra ngoài, nếu có chỉ là
một phần nhỏ. Láng giềng đâu thể giải quyết được vấn
đề khi đèn nhà ai nấy sáng, ngoài việc chia sẻ chút đỉnh
thực phẩm trong hoàn cảnh khó khăn. Chưa kể thói ngồi lê
đôi mách chuyện nhà người khác chả hay ho gì, khi câu chuyện
nào đi qua đường dây này thì kịch bản sẽ được viết lại
càng lúc càng lâm ly hơn, nghiệt ngã hơn, bạo lực hơn, kinh
dị hơn... Khi tới tai chính người trong cuộc mà họ nghe xong
còn tưởng là đang nghe chuyện của ai đó chứ nào phải
chuyện nhà mình. Mà ngay cả cười vào trò hề của thằng bố
đời mà hàng xóm cũng chỉ thậm thụt sau lưng, rồi hỉ hả
tự cười với nhau.

Nghèo sinh ra đói. Đói thì có thiên hình vạn trạng do hoàn
cảnh. Mà khi đói, sẽ trở thành là những người nghèo nhất
trong những người nghèo. Nhiều bi kịch gia đình, mà nạn nhân
phần nhiều là phụ nữ trẻ em, thiếu tình thương, bị bóc
lột sức lao động, bị bỏ đói, chịu bạo lực... Tích lũy
nỗi đau và thất vọng cuối cùng quá tải. Hậu quả như thế
nào không thể đoán trước được. Nếu được sự quan tâm
tốt hơn của láng giềng (quan tâm chứ không phải tọc
mạch)và nhận được sự quan tâm tích cực hơn của các ban
ngành xã hội(quan tâm để kịp thời giải quyết, hỗ trợ)thì
bi kịch gia đình sẽ giảm được hậu quả xấu hơn, cuộc
sống người nghèo đói được cải thiện hơn, thậm chí nạn
nhân còn có cơ hội được <em>"giải thoát"</em> nhiều hơn. Đm,
cái đói nó không cần đến những lý thuyết rắc rối xen vào
số phận sống chết của nó. Mấy thằng ngồi trên ghế cao
nói thì nghe hay còn làm ăn như cặc.

Có những giáo điều phong kiến từng làm khổ biết bao nhiêu
thân phận phụ nữ và khi đã được cởi bỏ, đó là một sự
giải phóng rất nhân bản nhân quyền. Trẻ em cũng vậy, thoát
ra được cái quan niệm dở hơi mười con bướm vỗ cánh phành
phạch cũng không bằng một con cu chống trời thì mới gọi là
văn minh. Trong nhà thằng Gõ còn giữ lại cuốn sách cũ mèm có
tựa đề <em>"Hôn lễ - Lễ tục cưới gả"</em> của tác giả
Hà Tấn Phát viết năm 1962. Trong đó có một đoạn mà tác giả
gọi là cẩm nang dành cho những người làm vợ. Cụ còn khoe nó
như là lá bùa ngải khiến chồng mê tít thò lò. Đọc xong
cười sặc, đm, điệu này mấy bà vợ khỏi lo chồng ra ngoài
ăn phở hả? Càng đọc càng thấy vai trò người chồng y hệt
thằng bố đời.

<blockquote><strong>Mười điều người vợ nên biết để cầm
chơn (chân) chồng ở nhà</strong>

1) Khi chồng đi làm việc về, hãy đón chào vui vẻ, thốt ra
những lời dịu dàng có duyên.

2) Trong nhà phải luôn luôn sạch sẽ, đồ đạc đều sắp
đặt có thứ tự.

3) Lo nước sẵn cho chồng rửa mặt, hay tắm rửa để đánh tan
sự mệt nhọc sau khi làm việc trở về nhà.

4) Dọn bữa cơm với những món ăn mà người chồng ưa mặc dù
mình không thích.

5) Trong bữa cơm nói toàn chuyện vui, chẳng nên nói những
chuyện buồn, hoặc cằn nhằn chồng dù chồng có lỗi.

6) Vợ phải mặc áo quần sạch sẽ và giữ thân mình sạch sẽ
luôn luôn.

7) Buổi chiều, khi chồng về, trong nhà cũng phải sạch sẽ,
đồ đạc thứ tự như buổi trưa.

8) Vợ phải vui vẻ hơn buổi trưa nữa, cần săn sóc dung nhan
tươi đẹp từ chiều tới tối.

9) Chồng muốn cuộc gì giải trí, vợ nên chìu ý chồng cùng
chia vui, như đi xem hát, hoặc đi nhà hàng, hoặc đi hóng gió.
Chỉ nên khuyên chồng tránh cuộc vui gì có hại và tổn phí
nhiều. Lời can gián vẫn êm đềm dịu ngọt.

10) Đêm là lúc vợ nên làm cho chồng hoàn toàn vui thích mãn
nguyện.</blockquote>

Các cụ đánh rắm tự sướng phải nói là vô địch, tặng các
cụ bài thơ của Nguyễn Thị Hoàng Bắc:

<h2>Ngọn cỏ</h2>

<em>tiếng nước đái
nhỏ giọt
trong bồn cầu tí tách
thứ nước ấm sóng sánh vàng
hổ phách
trong người tôi tuôn ra
phải rồi
tôi là đàn bà
hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ
bây giờ
được ngồi rồi trên bồn cầu chễm chệ
tương lai không chừng tôi sẽ
to con mập phệ
tí tách như mưa
ngọn cỏ gió đùa</em>

Phụ nữ càng ngày càng có ý thức mãnh liệt về sức mạnh
của cái tên gọi nữ quyền. Hình ảnh họ đã và đang góp
phần tạo nên lịch sử thế giới. Nghĩ tới cảnh ghệ em
ngồi chễm chệ trên bàn cầu, tí tách giọt mưa là tâm hồn
thằng Gõ đã muốn ngồi với em nó bên con chim sẻ đã mở
mắt. Không gì đáng buồn hơn đi ngang qua cánh cửa mà thiếu
vắng đi tiếng nước đái nhỏ giọt hay ồ ồ từ ghệ yêu.
Đời sẽ thiếu đi thơ, tương lai sẽ thiếu đi con ghệ to con
mập phệ. Buồn như thế đó.

_____________________

[*] Tựa đề do Dân Luận đặt


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130415/govapha-ngon-co), một số đường
liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé
thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể
bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách
vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét