Nguyễn Trung - Hội nghị Trung ương 4: Sự kiện Đoàn Văn Vươn và vấn đề sửa đổi Hiến pháp (2)

<center><strong>3</strong></center>

Trong quá trình chuẩn bị Đại hội XI, như một làn sóng mới
tiếp theo các làn sóng từ các Đại hội trước, có rất
nhiều ý kiến đóng góp nói lên đòi hỏi <em>cấp thiết phải
cải cách hệ thống chính trị và xây dựng Đảng trở thành
đảng của dân tộc, coi đây là tiền đề cho sự phát triển
bền vững và phồn vinh của đất nước trong giai đoạn hiện
nay</em>.

Tại Đại hội XI và hiện nay, lãnh đạo Đảng cũng không
đặt ra vấn đề cải cách hệ thống chính trị, mà chỉ nhấn
mạnh: <em>Tiếp tục đổi mới trên nguyên tắc đồng bộ và
phù hợp giữa đổi mới kinh tế và chính trị, nguyên tắc
quyền lực nhà nước là thống nhất</em>. Trước đấy, các
Đại hội VIII, IX và X đều chung một cách nghĩ - cách làm như
vậy, do đó hệ thống chính trị ngày càng tích tụ nhiều vấn
đề nan giải.

Có nhiều vấn đề hệ trọng phải bàn đến trong nhiệm vụ
cải cách hệ thống chính trị. Dưới đây xin lẩy ra vài khía
cạnh.

<strong>Mối quan hệ giữa nhà nước CHXHCN Việt Nam và ĐCSVN
trong thời kỳ đã hoàn thành sự nghiệp độc lập thống nhất
đất nước được thiết kế và vận hành như thế nào?
</strong>

Quan điểm nhất quán và xuyên xuốt 37 năm đất nước độc
lập thống nhất ghi trong các Nghị quyết của Đảng và trong
Cương lĩnh (Đại hội XI) là (a) ĐCSVN là đảng cầm quyền
lãnh đạo nhà nước và xã hội, (b) xây dựng nhà nước của
dân, do dân, vì dân do Đảng lãnh đạo, (c) xây dựng nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa, quyền lực nhà nước là thống
nhất.

Vấn đề cần được làm rõ là sự lãnh đạo của một đảng
chính trị đối với nhà nước pháp quyền như thế nào.

<center><em><strong>_______________________</strong></em></center>

<h3>Nhà nước pháp quyền – đảng cầm quyền – đảng lãnh
đạo – xã hội dân sự</h3>

Trong một quốc gia có thể chế dân chủ, đặc điểm quan
trọng nhất của <span class="underlined-text">nhà nước pháp
quyền</span> là quyền lực nhà nước là cao nhất, thể hiện
qua Hiến pháp và luật pháp nhà nước là tối thượng. Vì
thế, với nghĩa nhân dân là chủ đất nước, mọi quyền lực
nhà nước thuộc về nhân dân: nhà nước pháp quyền không
thừa nhận một quyền lực nào lãnh đạo nó, đứng trên nó,
đứng ngang với nó. Mọi công dân hay thực thể pháp nhân trong
xã hội đều là đối tượng chịu sự chi phối bình đẳng
của nhà nước pháp quyền. Đảng phái chính trị trong một nhà
nước pháp quyền là một thực thể pháp nhân trong xã hội và
được nhà nước pháp quyền đối xử bình đẳng như các
thực thể pháp nhân khác trong xã hội.

Nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân là một phạm
trù thuộc về thể chế chính trị dân chủ và chỉ tồn tại
trong thể chế này. Tại một số nơi ở châu Phi, châu Á, Mỹ
Latinh… có một số nước có chế độ chính trị chuyên chế,
song người cầm quyền ở đấy tự cho là họ có nhà nước
pháp quyền; rõ ràng đây chỉ là chuyện đùa cợt với chữ
nghĩa.

*

Trong một quốc gia có nhà nước pháp quyền của thể chế dân
chủ, các đảng phái chính trị cọ sát với nhau thông qua tranh
cử và bầu cử để hội đủ những điều kiện trở thành
<span class="underlined-text">đảng cầm quyền</span>, với nghĩa:
chiếm đa số ghế, hoặc liên minh với một hay nhiều đảng
khác để có đủ đa số ghế trong quốc hội cho phép đứng ra
lập nội các theo Hiến pháp và luật pháp. Đảng cầm quyền
với nghĩa này chỉ tồn tại trong hệ thống chính trị có
nhiều đảng.

Như vậy, đảng cầm quyền là đảng thông qua con đường
luật pháp của nhà nước pháp quyền tham gia tranh cử và bầu
cử, được dân chọn vào làm việc trong hệ thống nhà nước,
được dân giao cho công việc của hệ thống nhà nước, và làm
các việc được hệ thống nhà nước giao cho ấy theo quy định
của Hiến pháp và luật pháp nhà nước. Với tinh thần này và
trong phương thức được bầu chọn và được giao việc như
vậy, trên thực tế đảng cầm quyền chỉ <span
class="underlined-text">là một công cụ</span> của nhà nước pháp
quyền. Nói thật chặt chẽ, sau khi hội đủ điều kiện trong
quốc hội để trở thành đảng cầm quyền, đảng này chỉ có
một quyền duy nhất đối với nhà nước pháp quyền là được
đứng ra lập nội các với sự phê chuẩn của quyền lập pháp
trong hệ thống nhà nước (quốc hội…).

Đảng cầm quyền có quyền thực hiện những chủ trương
chính sách mà đảng này muốn và đã cam kết có sự ràng buộc
trước dân khi đảng tham gia tranh cử. Song việc thực hiện như
thế cũng phải theo con đường của nhà nước pháp quyền,
nghĩa là: Mọi chủ trương chính sách đảng cầm quyền muốn
thực hiện đều phải kinh qua con đường của nhà nước pháp
quyền, hợp thức trở thành chủ trương và luật của nhà
nước pháp quyền, khi đưa ra thực hiện thì đó là chủ
trương hay là luật của nhà nước pháp quyền, không còn là
của đảng nữa. Chính nguyên tắc này là một đặc điểm nữa
nói lên: đảng cầm quyền không có quyền lực gì đối với
nhà nước pháp quyền, kể cả quyền lãnh đạo nhà nước pháp
quyền.

<center>* </center>

Trong một quốc gia có thể chế dân chủ, nhà nước pháp quyền
không có nghĩa vụ và đồng thời cũng không làm cái việc
thừa nhận hay không thừa nhận quyền lãnh đạo của bất kỳ
đảng phái chính trị nào đối với nó. Trong một quốc gia như
vậy, thừa nhận hay không thừa nhận <span
class="underlined-text">vai trò lãnh đạo</span> của một đảng
phái chính trị nào đó là việc của giữa các công dân với
nhau trong xã hội dân sự. Điều này có nghĩa, đảng phái chính
trị phải thông qua phấn đấu trong xã hội dân sự để tạo
ảnh hưởng, để xây dựng được và để có được vai trò
lãnh đạo của mình qua sự thừa nhận của dân trong xã hội.

<center>*</center>

Chịu sự cọ sát trong <span class="underlined-text">xã hội dân
sự</span> để xác lập được vai trò lãnh đạo của mình như
thế, đấy chính là phương thức lãnh đạo của đảng phái
chính trị đối với đất nước (không phải đối với nhà
nước). Xây dựng xã hội dân sự phát triển là điều kiện
tối quan trọng để đảng phái chính trị có môi trường
trưởng thành, phát triển, tích tụ mọi điều kiện và phẩm
chất để phấn đấu trở thành đảng cầm quyền.

Xã hội dân sự là cộng đồng xã hội của các công dân có ý
thức, nơi công dân trực tiếp thực thi quyền lực là chủ
đất nước và quyền năng con người của mình. Với ý nghĩa
này, xã hội dân sự là cội nguồn tạo nên nhà nước pháp
quyền, là đối trọng không thể thiếu của nhà nước pháp
quyền, đồng thời cũng là quyền lực trực tiếp kiểm soát
nhà nước pháp quyền, đối lập hay đối kháng với lũng
đoạn. Nhà nước pháp quyền lành mạnh, nhất thiết phải có
xã hội dân sự lành mạnh. Không có xã hội dân sự với đúng
nghĩa, trên thực tế cũng có nghĩa là không có nhà nước pháp
quyền của dân, do dân, vì dân. Xã hội dân sự được phát
triển là một trong những yếu tố thiết yếu của tự do, dân
chủ và sự phát triển thịnh vượng, văn minh trong một quốc
gia.

<center>*</center>

Trong một quốc gia có thể chế dân chủ với nhà nước pháp
quyền của dân, do dân, vì dân, đảng lãnh đạo hay đảng cầm
quyền thực hiện sự tiếm đoạt dưới bất kỳ hình thức
nào quyền lực của nhà nước pháp quyền, hoặc tìm cách trở
thành một bộ phận cấu thành của quyền lực của nhà nước
pháp quyến, đảng ấy trở thành <span
class="underlined-text">đảng lũng đoạn</span>; và điều này xâm
phạm hoặc tước đoạt bản chất và chức năng của nhà
nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân.

Vấn nạn đảng lũng đoạn là một sản phẩm của quá trình
tha hóa trong thể chế chính trị dân chủ và nhà nước pháp
quyền ở hầu hết mọi quốc gia, vì thế phải có thể chế
thường xuyên khắc phục sự tha hóa này. Chế độ chính trị
của các nước Liên Xô – Đông Âu cũ sụp đổ có thể
được xem là ví dụ điển hình nhất về hệ quả tất yếu
của <span class="underlined-text">đảng lũng đoạn</span> trong hệ
thống chính trị một đảng, các ví dụ mới nhất là các
cuộc "cách mạng hoa nhài" ở Bắc Phi.

*

<strong>Chú ý:</strong> Vì tất cả những lẽ vừa trình bày,
<span class="underlined-text">xã hội dân sự</span> là một trong 3
trụ cột không thể thiếu của thể chế dân chủ của một
quốc gia tiên tiến: kinh tế thị trường, nhà nước pháp
quyền, xã hội dân sự.

<center><em><strong>_______________________</strong></em></center>

Ở nước ta, <em><strong>đảng lãnh đạo</strong></em>, đồng
thời cũng là <em><strong>đảng cầm quyền</strong></em> trong hệ
thống chính trị chỉ được phép tồn tại có một đảng duy
nhất, trong một nhà nước được gọi là nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa. Thực tế này tự nó đặt ra nhiều
mâu thuẫn không giải quyết được. Hệ quả tất yếu của
hệ thống này là Đảng và Nhà nước trên thực tế quyện
lại thống nhất làm một, trong đó Đảng là <em><strong>nhà
nước đích thực</strong></em>, Nhà nước về nhiều mặt chỉ
còn là <em><strong>công cụ thực hiện</strong></em>, nhiều hoạt
động trong toàn bộ hệ thống nhà nước chỉ có giá trị
"hình thức nhà nước". Sự thống nhất làm một như vậy
đã tạo ra những khoảng trống quyền lực và những khoảng
chồng lấn lên nhau của quyền lực, đó chính là các vùng
đất lý tưởng khiến cho tham nhũng tiêu cực và nhiều suy
đồi khác nảy nở không có cách gì ngăn chặn được.

Cũng vì đòi hỏi bảo vệ "sự thống nhất làm một" này,
ngay trong việc thiết kế hệ thống nhà nước, Đảng cũng
nhấn mạnh "quyền lực nhà nước là thống nhất" và bác
bỏ nguyên tắc tam quyền phân lập.

Quan điểm cho rằng nền tảng của nhà nước ta là liên minh
công nông và trí thức, và quan điểm phải bảo đảm sự lãnh
đạo toàn diện và tuyệt đối của Đảng – đấy chính là 2
quan điểm gốc được lấy làm chỗ dựa về lý luận và đạo
lý cho xây dựng "nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa"
– bình phong của cái "nhà nước đích thực" là Đảng. Hai
quan điểm gốc này được mệnh danh là nguyên lý bảo đảm
tính giai cấp và tính đảng trong tổ chức toàn bộ hệ thống
kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước – biểu hiện
tập trung nhất là hiện tượng "đảng hóa". Hai quan điểm
gốc này quyết định việc thiết kế các bộ máy của toàn
bộ hệ thống chính trị, việc đào tạo và tuyển chọn nhân
sự cho toàn bộ các bộ máy của hệ thống chính trị, việc
xây dựng nền giáo dục thích ứng – bao gồm cả hệ thống
các trường Đảng, các trường đào tạo hành chính của quốc
gia.

Kết quả đạt được sau 27 năm đổi mới là: kinh tế quốc
dân lớn hơn về quy mô và trình độ phát triển, hệ thống
chính trị và bộ máy của nó hoàn chỉnh ở mức cao nhất từ
xưa đến nay, Đảng ở đỉnh cao nhất của quyền lực kể từ
ngày thành lập, song đất nước đang tiềm tàng nhiều nguy cơ
lớn, hệ thống kinh tế - chính trị - văn hóa – xã hội của
đất nước ngày càng nhiều bất cập, Đảng chưa bao giờ yếu
kém và mất lòng tin của dân như hiện nay. Tất cả đã đảy
đất nước lâm vào một cuộc khủng hoảng toàn diện như
trình bày trong các phần trên của bài viết này.

Với ý thức nhìn thẳng vào sự thật, kết luận cần rút ra
là: Cải cách hệ thống chính trị trở thành vấn đề sống
còn, trong đó công việc đầu tiên và cái đích trước mắt là
phải thiết kế lại mối quan hệ Nhà nước – Đảng hiện nay
theo đúng mối quan hệ giữa nhà nước pháp quyền và đảng
cầm quyền, Đảng phải được đổi mới và tổ chức lại
theo mối quan hệ này. Từ đạt được cái đích trước mắt
này, từng bước xây dựng tiếp nên thể chế chính trị dân
chủ làm nền tảng cho nhà nước pháp quyền của dân, do dân,
vì dân với đúng nghĩa.

Có thể sẽ có ý kiến: Nước ta còn nhiều mặt chậm phát
triển, lại chỉ có chế độ chính trị một đảng, đặt vấn
đề cải cách hệ thống chính trị như trên là không phù hợp
và không khả thi.

Trả lời: Mọi chuyện chỉ phụ thuộc vào câu hỏi Đảng lựa
chọn ai: đất nước, hay chính mình? Đảng lựa chọn đất
nước thì hoàn toàn thực thi.


<h2>Bàn về nhiệm vụ sửa đổi Hiến pháp</h2>

Trước hết, có thể nêu lên một số nhận xét:

(a) Hiến pháp 1992 đã ghi được nhiều quyền cơ bản của dân,
của một nhà nước pháp quyền; song một số điều khoản
không rõ ràng, chồng chéo đã góp phần cản trở sự thực thi
ràng buộc những quyền này, hoặc để ngỏ cho sự vận dụng
tùy tiện, dẫn tới hệ quả chung cuộc là trong thực thi đã
vô hiệu hóa nhiều điều khoản quan trọng, tính chất nhà
nước pháp quyền nhiều mặt chỉ còn là tên gọi;

(b) Không làm rõ được mối quan hệ giữa Nhà nước và Đảng
theo đúng tiêu chí nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì
dân, tiêu chí đảng cầm quyền;

(c) Không thiết kế được rạch ròi các quyền lập pháp, hành
pháp, tư pháp có mối quan hệ ràng buộc và kiểm soát lẫn nhau
giữa các quyền này. Lại trong tình hình quyền lực Đảng là
tối thượng; thiếu sót này dẫn tới tình trạng hệ thống
nhà nước vừa rối rắm, vừa cắt khúc và phân mảnh; khả
năng vận hành yếu kém; tạo ra môi trường lý tưởng cho tham
nhũng, tiêu cực.

(d) Có một số bất cập lớn liên quan đến quyền sở hữu;

(e) Có bất cập lớn trong vấn đề đất đai - một trong những
vấn đề chiến lược sống còn của đất nước.

Đấy là những vấn đề lớn đặt ra phải giải quyết trong
tiến hành sửa đổi Hiến pháp lần này. Nguyên nhân chủ yếu
và hàng đầu của hiện tượng Hiến pháp không được thực
thi ràng buộc nằm ngoài Hiến pháp là vấn nạn đảng lũng
đoạn.

Hiện đang có 2 khuynh hướng chính tiếp cận khác nhau:

<em><strong>Khuynh hướng 1:</strong></em> Cho rằng, đất nước còn
nhiều vấn đề chậm phát triển, thời kỳ này còn kéo dài,
hệ thống chính trị không chấp nhận đa đảng, vậy chỉ nên
tập trung công sức trong điều kiện hiện nay sửa đổi những
vấn đề cấp bách. Nhiều biểu hiện cho thấy công việc sửa
đổi Hiến pháp đang được tiến hành theo khuynh hướng này.

<em><strong>Khuynh hướng 2:</strong></em> Sửa đổi Hiến pháp lần
này là cơ hội quan trọng để thúc đẩy cải cách hệ thống
chính trị, tạo ra tiền đề cho cải cách kinh tế, mở ra cho
đất nước một giai đoạn phát triển mới cao hơn trong sự
nghiệp CNH-HĐH đất nước. Hơn nữa Hiến pháp là bộ luật
giường cột của quốc gia không thể sửa đổi thường xuyên
được. Tình hình đã chín muồi đòi hỏi nước ta phải có
một Hiến pháp mới thích đáng ở vào bước ngoặt hiện nay
của đất nước. Vì vậy, không thể chỉ sửa đổi tạm thời
cho những yêu cầu trước mắt hay ngắn hạn.

Cần thảo luận công khai trong cả nước nên lựa chọn khuynh
hướng nào. Người viết bài này khuyến nghị khuynh hướng 2.

Có rất nhiều vấn đề sẽ phải bàn. Trong phần này của bài
viết, chỉ xin tập trung bàn tiếp mối quan hệ giữa Nhà nước
và Đảng.

Có ý kiến nói "sửa đổi Điều 4 trong Hiến pháp là tự
sát" (đối với Đảng). Có phải như vậy không?

Nội dung Điều 4 có 2 vế: (vế 1) thừa nhận Đảng có vai trò
lãnh đạo đối với nhà nước và xã hội; (vế 2) Đảng hoạt
động trong khuôn khổ Hiến pháp.

Xem xét kỹ, sẽ thấy:

- Vế 1 mâu thuẫn với nguyên tắc quyền lực nhà nước là
tối thượng; nhà nước pháp quyền không thừa nhận ai hay bất
kỳ thứ quyền lực nào đứng trên hay đứng ngang nó để lãnh
đạo nó hay chỉ đạo nó.

- Vế 2 có hai vướng mắc: (a) Không làm rõ được Đảng
hoạt động trong hệ thống nhà nước phải với tính cách là
đảng cầm quyền theo nội dung như đã trình bày trong các phần
trên của bài viết này; (b) Hiến pháp của nhà nước pháp
quyền không có nghĩa vụ thừa nhận hay không thừa nhận, không
có trách nhiệm cho phép hay không cho phép mọi tổ chức của
Đảng phải hoạt động như thế nào; Hiến pháp chỉ quy định
những điều mà cả nước – các công dân hay các pháp nhân
dưới mọi hình thức – kể cả các đảng phái chính trị -
phải tuân thủ.

Trong đời sống đất nước hiện nay, vai trò lãnh đạo của
ĐCSVN với nghĩa là người trên thực tế (de facto) nắm tuyệt
đối mọi quyền hành và vận mệnh đất nước là một hiện
tượng khách quan, do các nguyên nhân lịch sử và sự tương quan
hiện nay giữa các lực lượng trong xã hội nước ta tạo ra.
Trước mắt, và có thể còn trong một thời gian không nói
trước được bao lâu, hiện tượng khách quan này còn tồn
tại. Hiển nhiên bản chất hiện tượng khách quan này và bản
chất tất yếu của nhà nước pháp quyền là hai thực thể
không tương thích nhau và không thể dung hòa nhau. Điều 4 của
Hiến pháp nhằm tạo ra sự tương thích này, với mục đích
bảo vệ và duy trì vị thế hiện có của Đảng.

Thực tế sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước 37 năm
trong thời bình cho thấy sự tương thích đang cố khiên cưỡng
tạo ra này là hoàn toàn không thể; dẫn tới hệ quả hiện
tại: cả Đảng và Nhà nước cùng suy yếu ngày một nghiêm
trọng, sản sinh ra môi trường tham nhũng tiêu cực không có
cách gì kiểm soát được, kìm hãm sự phát triển đất nước,
và hiện nay đang đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn
diện; hệ quả tiếp theo thật khó lường; hệ quả khốc liệt
nhất đẫm máu cảnh nồi da xáo thịt cho quốc gia có thể xảy
ra là đổ vỡ: Đảng có thể không còn tồn tại và chế độ
chính trị hiện nay sụp đổ, tạo ra môi trường lý tưởng cho
sự can thiệp ê chề từ bên ngoài trước khi dân tộc ta có
thể một lần nữa đứng lên vực lại quốc gia mình. Ai muốn
giơ tay tán thành một kịch bản khốc liệt như thế cho đất
nước?

Nhà nước pháp quyền là cái tất yếu mà đất nước không
thể bỏ được trong một quốc gia người dân là chủ của
đất nước. Song hiện tượng khách quan về Đảng nêu trên là
một thực tế hiện tại không thể phủ nhận hay xóa bỏ
được.

Vậy chỉ còn một con đường độc đạo, một giải pháp duy
nhất: Phải đổi mới xây dựng Đảng thành đảng cầm quyền
(như đã trình bày trong box bên trên). Nói xây dựng Đảng thành
đảng của dân tộc cũng bao hàm ý quan trọng này, việc xây
dựng thể chế dân chủ cho quốc gia cũng đòi hỏi như vậy.

Lợi ích quốc gia trên hết đòi hỏi giải pháp như vậy;
Đảng tự ghi vào Cương lĩnh và Điều lệ mục đích duy nhất
của mình là phụng sự tổ quốc và lợi ích dân tộc cũng
đòi hỏi phải làm như vậy. Và đây là lý do duy nhất và
quyết định: Đảng phải tự giải phóng mình khỏi tư duy ý
thức hệ, tự đổi mới mình trở thành đảng của dân tộc.

Hiển nhiên, việc trở thành đảng cầm quyền như vậy sẽ
gắn sự nghiệp của Đảng vào sự nghiệp của dân tộc, là
phương thức bảo vệ sự tồn tại của Đảng: còn gắn
được với sự nghiệp của dân tộc, Đảng còn tồn tại.
Trong tương quan lực lượng xã hội hiện nay, trở thành đảng
của dân tộc, Đảng vẫn giữ ưu thế tuyệt đối và mạnh
nhất, cái mà Đảng sẽ mất hay phải chấp nhận mất chỉ là
tình trạng tha hóa đang hàng ngày hàng giờ biến chất và cuối
cùng sẽ hủy diệt Đảng.

Vậy sửa Điều 4 như thế nào để thúc đảy quá trình Đảng
phấn đấu trở thành đảng của dân tộc không phải là tự
sát, mà là thách thức Đảng phải đọ sức: Sống hay là
chết!


<center><strong>4</strong></center>

<center><strong>Thay lời kết: Nhìn thẳng vào sự
thật</strong></center>


Từ dăm năm nay có những ý kiến cảnh báo đất nước đã đi
tới ngã ba đường, hoặc là…, hay sẽ là…!

Có tình hình trên là vì:

- Thế giới đã chuyển sang một thời kỳ mới khác hẳn
trước, mọi quốc gia phải thay đổi;

- Đất nước đứng trước những đòi hỏi và thách thức
trong, ngoài nhất thiết phải chuyển sang một giai đoạn phát
triển mới, hoặc ngày càng đi sâu vào con đường sụp đổ và
nô dịch.

Thực tế cũng cho thấy suốt 37 năm qua đã có quá nhiều sai
lầm và tội ác có nguồn gốc từ những hệ quả của ý thức
hệ và sự bất cập của hệ thống chính trị, trong đó có
nền kinh tế đang gặp nhiều bế tắc hiện nay.

Đến nay có rất nhiều ý kiến tâm huyết với đất nước –
từ hàng ngũ đảng viên, những người ngoài Đảng, từ các
trí thức sống ở trong nước và nước ngoài.., góp ý thẳng
thắn với lãnh đạo Đảng và Nhà nước về thực trạng đất
nước hiện nay sau 37 năm độc lập thống nhất, nhấn mạnh
yêu cầu bức thiết phải thay đổi.

Trong những ý kiến ấy, có không ít ý kiến cho rằng tình hình
đến mức không cứu vãn được nữa, phải làm lại từ đầu,
mọi kiến nghị sửa đổi mà vẫn giữ nguyên Đảng, giữ
nguyên hệ thống chính trị như hiện nay, chỉ kéo dài chặng
đường đau khổ này của đất nước. Có ý kiến nói thẳng:
Đảng không có khả năng tự thay đổi, con tầu đang lao xuống
vực không thể kéo lại được, vì thế nên để nó lao tiếp
theo quán tính, đành trả giá đắt vậy, còn hơn là cứ để
đất nước kéo dài mãi tình trạng èo uột thế này!.. Vân
vân… Những ý kiến của những kẻ đục nước béo cò không
được bàn tới ở đây.

Tất cả những ý kiến tâm huyết như thế có lẽ những
người giữ cương vị và trách nhiệm cao nhất của Đảng và
Nhà nước đều ngầm biết, dù thừa nhận hay không thừa
nhận. Có nhiều lý do để suy đoán thế. Song phản ứng công
khai ra bên ngoài là sự phê phán không có lý lẽ hay đạo lý
gì cả đối với những ý kiến đóng góp ấy, có lúc gọi
đấy là những biểu hiện của suy thoái chính trị tư tưởng,
thậm chí có lúc nói là trình độ dân trí còn thấp, và thiếu
văn hóa hơn thì chửi rủa đấy là ý kiến của bọn phản
động; đồng thời kìm kẹp báo chí trong "lề phải", hoặc
hội hè lu bù để làm loãng dư luận; trấn áp đã xảy ra trong
những năm gần đây ngày một mau hơn... Tất cả những cách
tiếp cận này không cứu vãn được gì, mà chỉ làm hỏng thêm
đất nước về nhiều mặt, gia tăng thêm những mối nguy mới
cho đất nước – kể cả trên phương diện an ninh và quốc
phòng.

Nhìn ra bên ngoài, tướng Thein Sein – một nhân vật quan trọng
trong giới tướng lĩnh Myanmar, từ khi lên làm tổng thống tháng
2-2011, đã một mình một ngựa làm nên chuyện bẻ lái con tầu
quốc gia gần 50 năm dưới chế độ quân phiệt đẫm máu đi
vào con đường dân chủ, cả thế giới ngỡ ngàng. Không ai
biết hay nói trước được Tổng thống Thein Sein sẽ còn đi
được tới đâu, toàn bộ con đường của Myanmar đi tới thể
chế chính trị dân chủ còn ở phía trước. Song những gì
đến nay ông đã làm, hiển nhiên là những việc hầu như không
thể đã trở thành có thể.

Theo báo chí, cuối năm ngoái tại Myanmar, ngoại trưởng Hillary
Clinton và ngoại trưởng William Hague đã có các cuộc gặp riêng
bà Aung San Suu Kyi – lãnh tụ hàng đầu và linh hồn của phong
trào dân chủ ở Myanmar. Khi các vị khách hỏi bà Suu Kyi về
đánh giá những nỗ lực của tổng thống Thein Sein, bà trả
lời: Tổng thống là người có nhân cách, những gì ông đã
làm là thật; một khi phong trào dân chủ tham gia chính trường,
đất nước Myanmar sẽ chuyển động… Bà Suu Kyi cũng có lần
nói trực tiếp với báo chí như vậy.

So sánh giữa nước ta và Myanmar, ta có nhiều thuận lợi hơn và
đã đi trước được Myamar một chặng đường dài. Không thể
tránh được câu hỏi: Tổng thống Thein Sein đã làm được
những việc hầu như không thể, ở nước ta Bộ Chính trị
của Đảng có thể làm được không?

Dù là ai đi nữa, nếu từng thành viên lãnh đạo Đảng và Nhà
nước tự khép lại quá khứ của chính mình, không ngoái lại
quá khứ của chính mình, từ đây mở ra cho chính mình và cho
đất nước một trang mới trên đường đời của mình - vì
chính mình và vì đất nước, từ đây cùng nhau hướng về
phía trước với ý thức Tổ quốc trên hết, làm như thế
chắc chắn lãnh đạo Đảng và Nhà nước sẽ làm được. Như
thế, rồi toàn Đảng và cả nước sẽ làm được, bắt đầu
từ mở rộng dân chủ và thực hiện công khai minh bạch. Mỗi
người tự vượt lên chính mình như thế, để cùng nhau vì
đất nước, đó cũng chính là con đường hòa giải dân tộc,
Đảng có gánh nợ lịch sử trước dân tộc phải tiên phong
bước vào.

Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI) đã báo động, cuộc họp Hải
Phòng ngày 10-02-2012 đang đòi hỏi những hành động quyết
định tiếp theo, cả nước sẵn sàng hậu thuẫn. Đây là
khoảnh khắc nghiêm trọng của sự thật: Hoặc là Đảng dứt
khoát đặt chân vào ngả đường mở ra một thời kỳ phát
triển mới của đất nước, hoặc là Đảng nhắm mắt dung
thứ việc tiếp diễn các thao tác màu mè làm tắt lụi hy vọng
còn lại trong dân và để cho thất vọng độc chiếm trận
địa. Thiết nghĩ đây chính là thời điểm Đảng phải vượt
lên chính mình, mở ra cho chính mình và cũng là cho đất nước
một trang sử mới./.

Võng Thị, xuân Nhâm Thìn – 02-2012

[1] Vì tiết kiệm công gõ chữ trên bàn phím, mọi chữ
"Đảng" viết hoa trong bài là cách viết tắt "Đảng Cộng
Sản Việt Nam". Mọi chữ "Nhà nước" viết hoa trong toàn
bài là cách viết tắt "Nhà nước CHXHCNVN". Mọi chữ
"đảng" và "nhà nước" không viết hoa trong bài chỉ là
những danh từ bình thường.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11645), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét