href="http://danluan.org/node/11481">bài viết về tình hình biển
đảo đầu năm của tôi</a> và cũng hoàn toàn đồng ý với
việc treo thông báo <em>"thông tin chưa được kiểm chứng"</em>
khi ban biên tập chưa chắc chắn về những thông tin mà người
gửi bài cung cấp. Đấy là cách làm việc nghiêm túc, có trách
nhiệm với bạn đọc, đảm bảo uy tín của Dân Luận, một
trong những trang tin <em>"lề trái"</em> có được sự tin tưởng
của nhiều người và cũng có nhiều người tìm đọc, tham
khảo thông tin.
<center>* * *</center>
Trở lại vấn đề biển đảo, xin khẳng định với các bạn
rằng, sự việc ngày Mồng Một Tết Nhâm Thìn tàu Trung Quốc
khiêu khích ta ở Trường Sa là hoàn toàn có thật (còn cụ thể
ở điểm đảo nào thì tôi xin phép không nói rõ ra vì nguyên
tắc đảm bảo bí mật quân sự). Với các anh em đã và đang
canh đảo, gác biển trời tổ quốc, trong khoảng hai năm trở
lại đây, việc tàu Trung Quốc khiêu khích là chuyện thường,
như gặp nhau cuối tuần vậy. Nhưng năm nay, chúng giở trò
khiêu khích đúng vào ngày Tết cổ truyền, là điều mới lạ,
nên mới bức xúc.
Càng bức xúc hơn khi thực tế ngày nay, người ta đối xử
rất tồi với những người đã cống hiến, hy sinh một phần
đời của mình cho việc bảo vệ tổ quốc, hy sinh cả phần
lớn đời người để lao động sản xuất, phát triển kinh
tế, dựng xây đất nước. Chúng tôi nghĩ đến chuyện của
ông Vươn Tiên Lãng không phải vì chúng tôi thích chính trị,
(trong quân đội nhân dân Việt Nam, học tập chính trị là
việc thường xuyên liên tục quanh năm ngày tháng đến phát
chán). Chúng tôi quan tâm đến vụ việc Tiên Lãng là xuất phát
từ chính quyền lợi sát sườn của bản thân và gia đình
chúng tôi.
Ở khắp các vùng miền trên đất nước Việt Nam này, đã,
đang và sẽ liên tục diễn ra những vụ giải tỏa, cưỡng
chế nhà đất mang danh việc quốc gia nhưng thật ra <em>"lợi
chung thì ít, lợi riêng thì nhiều"</em>. Giá đền bù nhìn chung
rất ít khi sát hợp thực tế. Ví dụ, giá thực tế là 100
triệu đồng/m2, giá đền bù chỉ 20 triệu đồng/m2, có đoàn
kết nhau kêu gào thì cũng chỉ được đền bù đến 40 triệu
đồng/m2 là cùng, <em>"gấp đôi rồi đấy nhá, nhà nước ưu
ái quá còn gì"</em>(!). Hỡi ôi! Cái sự <em>"ưu ái của nhà
nước"</em> ấy, nó chưa bằng một nửa giá thị trường, mang
đi mua lại nhà đất khác tương đương như cũ làm sao được.
Thế là chịu thiệt hại.
Khốn nạn thay, cái sự thiệt hại của dân lại trở thành món
lợi lớn béo bở chảy vào túi một số cá nhân và các nhóm
lợi ích. Sự khốn nạn ấy, ngày hôm nay xảy ra với gia đình
ông Vươn, ai dám đảm bảo là một ngày nào đó không xảy
đến với gia đình chúng tôi? Chúng tôi quan tâm sát sao đến
vụ việc Tiên Lãng phần lớn là vì vậy.
<center>* * *</center>
<center><img src="http://danluan.org/files/u23/danluan_00017.jpg" width="450"
height="329" alt="danluan_00017.jpg" /></center>
<em><center>Đoàn Văn Vươn - Người nông dân nổi
dậy</center></em>
Ngày Tết, sau ca gác, thường rất nhớ nhà. Trong men say mừng
xuân mới, một số những hình ảnh chập đôi cứ lờ mờ liên
tưởng trong đầu, khiến anh em chúng tôi không thể không bàn
luận. Chúng tôi so sánh:
- Dáng gày gò, gương mặt phong sương của người làm kinh tế
giỏi, kỳ tài đất Tiên Lãng, cựu chiến binh Đoàn Văn Vươn -
với - dáng vẻ phè phỡn, bộ mặt phì nộn của các quan chức
Tiên Lãng, Hải Phòng.
- Căn nhà hai tầng giản dị, có phần nhếch nhác giữa đồng
khoang của anh nông dân cần cù Đoàn Văn Quý - với - dinh cơ
hoành tráng của các quan chức. Họ lấy đâu ra lắm tiền thế
nhỉ? Lương nhà nước luôn lẽo đẽo chạy theo giá, ít khi
đáp ứng đủ nhu cầu tiêu dùng của gia đình, con trẻ. Tiền
ở đâu? Tài thật!
- Dáng vẻ khắc khổ của vợ con anh Vươn, anh Quý - với - dáng
vẻ no đủ, thừa mứa của vợ con các quan chức, nay xe khủng
này, mai bồ xinh nọ. Quan có khác, lo cho gia đình rất là chu
toàn, đầy đủ. Nhưng tiền ấy, nguồn lực kinh tế ấy do
đâu mà ra?
- Gia đình ông Vươn, ông Quý đón Tết trong lều bạt sơ sài
dựng trên nền nhà bị phá hủy - với - các quan huyện, tỉnh,
thành phố đón xuân trong nhà cao cửa rộng, tiện nghi đầy
đủ, đắt tiền.
- Vũ khí thô sơ, lực yếu thế cô nhưng chống trả can trường
và cũng đả thương được đối phương rồi rút êm an toàn
tuyệt đối - với - cả trăm quân vũ khí hiện đại trang bị
tận răng nhưng vẫn bị đánh te tua, để đối phương chạy
thoát. Chẳng may có ngoại bang xâm chiếm, với tài lãnh đạo
chỉ huy như các cán bộ Tiên Lãng, Hải Phòng thì chắc là quì
gối đầu hàng sớm. Lại phải những người như Đoàn Văn
Vươn, Đoàn Văn Quý chống giặc cứu nước mới xong.
- Dân Tiên Lãng chen vai đứng cả kilomet xem công an vây bắt
<em>"quân gian"</em>, hồn nhiên bình luận <em>"hay hơn phim hành
động của Mỹ"</em> - với - dân chúng Iraq bàng quan xem quân Mỹ
đánh nhau với quân của Saddam Hussein.
...
Những người tạm gọi là có hiểu biết, đều nhận thức
được tình hình hiện nay chẳng khác gì như đang ở trên con
tàu Vinalines Queen trong cơn sóng gió. Vì lợi nhuận, biết là
hàng nguy hiểm nhưng Vinalines Queen vẫn phải chở cho Trung Quốc.
Vì sự tồn vong của đảng, biết là Trung Quốc đểu nhưng
đảng vẫn cứ phải bám vào. Tình hình thế giới bây giờ
cũng như biển động sóng to, gió lạnh cấp 10. Còn anh em chúng
tôi (và nhiều đảng viên khác) cũng không khác anh em thủy thủ
trên tàu Vinalines Queen là mấy. Trong cơn biến động mà các
lực lượng khác chỉ như phao cá nhân bé xíu, cảm quan mà nói,
không ai dám ôm những cái phao đó và nhảy xuống biển khơi
dông tố trập trùng cả, mặc dù, liều mình như thế may ra
được tàu Tây cứu. Đành ở lại với đảng ta vậy, hy vọng
sống sót, dẫu biết rằng chỉ một con sóng lớn nữa là chìm
nghỉm. Bỏ đi cũng dễ chết mà ở lại cũng khó sống.
...
Sự bế tắc, có lẽ không chỉ riêng anh em lính tráng chúng
tôi. Có thể nói là toàn thể dân tộc Việt Nam đang bế tắc.
Đảng cộng sản Việt Nam bế tắc về đường lối lãnh đạo
và tổ chức trong tình hình mới. Chính phủ Việt Nam bế tắc
về đường hướng giữ ổn định và phát triển kinh tế trong
tình thế toàn cầu khủng hoảng. Nhân dân Việt Nam bế tắc
trong việc chống giặc nội xâm quan liêu tham nhũng và bảo vệ
tài sản chính đáng của mình. Các lực lượng dân chủ tiến
bộ bế tắc trong việc đấu tranh với toàn trị độc tài, lý
lẽ không lại với luật rừng, ôn hòa bất bạo động vẫn
bị bạo quyền bắt nhốt. Trí thức tiến bộ cũng bất lực
trong việc đóng góp dựng xây đất nước, nói thật bị hạ
nhục, tổ chức khoa học chân chính bị bức tử.
...
Nhưng qui luật ở đời, <em>"cùng tắc biến, biến tắc
thông"</em>. Tiếng súng Tiên Lãng như một sự gợi mở về cách
thức đấu tranh mới chống lại giặc nội xâm quan liêu tham
nhũng. Đã đến lúc không thể chỉ dùng tấm gương đạo đức
của thánh này thần nọ để răn dạy, không thể dùng phê bình
và tự phê bình nội bộ rồi cho qua, không thể đơn thuần
dùng lý lẽ và tình cảm nói chuyện với nhau được nữa rồi.
Để bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân và gia
đình, người kỹ sư kỳ tài, nông dân chăm chỉ, cựu chiến
binh hiền lành Đoàn Văn Vươn đã dùng hết các cách ôn hòa
bất bạo động có thể có. Từ khiếu kiện theo luật pháp
của nhà nước xã hội chủ nghĩa đến nhờ cậy sự lên
tiếng của công luận, báo chí và ông cũng tin tưởng vào sự
hòa giải của tòa án cấp thành phố. Nhưng niềm tin ấy đã
bị bội ước phũ phàng, việc cưỡng chế vẫn xảy ra. Trước
ngày bị cưỡng chế, người cựu chiến binh hiền lãnh chăm
chỉ ấy cũng đã cố thuyết phục công an, bộ đội rằng
chính quyền làm sai, xử ép, các anh hãy thể tình đừng làm
căng. Tất cả đều vô vọng.
Cái gì đến nhất định nó sẽ đến. Việt Nam không văn minh
được như châu Âu nên chắc chẳng thể có Nhung với Cam. Dân
Việt Nam trải chiến tranh quá nhiều, bị hứa hão, lừa dối
quá nhiều nên không thích tham gia chính trị, cũng khó có Mùa
Xuân, Hoa Nhài như xứ Ả rập. Nhưng không vì thế mà Việt Nam
không có cách mạng dân chủ tiến bộ mang tên hoa. Cách mạng
dân chủ tiến bộ ở Việt Nam có thể gọi là cuộc Cách Mạng
(súng) Hoa Cải.
Cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì ông Vươn, ông Quý cũng
vẫn là anh hùng, dũng sĩ trong lòng dân - anh hùng, dũng sĩ
chống giặc nội xâm quan liêu, tham nhũng thời cộng sản triều
sắp đến ngày sụp đổ. Những gì các ông đã làm được có
thể so sánh với việc anh hùng Núp <em>"bắn Pháp chảy máu"</em>
năm xưa.
...
Trong lịch sử Việt Nam, thời nào cũng có những anh hùng nông
dân chống chính quyền thối nát đương thời và họ cũng luôn
luôn được nhân dân tưởng nhớ, kính vọng. Hà Nội có
đường phố Hoàng Công Chất, Phan Bá Vành, Cao Bá Quát. Vĩnh
Phúc có đường phố Nguyễn Danh Phương. Đồ Sơn có đường
phố Nguyễn Hữu Cầu ... Đất nước phát triển, Hải Phòng
chắc chắn sẽ mở rộng. Rất có thể, phường Vinh Quang, quận
Tiên Lãng, gần sân bay, rồi đây sẽ có đường phố mang tên
Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý như Cô Giang, Cô Bắc ở Sài Gòn.
<center>* * *</center>
Chúc các anh chị em thường sinh hoạt trên Dân Luận có sức
khỏe và sự tỉnh táo để hoạt động trong một thời kỳ
lịch sử đầy biến động, thời kỳ được nhiều nhà nghiên
cứu cho rằng có tác động quyết định đến sự tồn vong
của dân tộc và tương lai phát triển lâu dài của đất
nước. Nhân dịp xuân mới, xin gửi đến tất cả những ai
đang đấu tranh cho dân chủ và tiến bộ của Việt Nam cũng như
tất cả những ai đang hết mình bảo vệ đảng cộng sản
Việt Nam và nhà nước CHXHCN Việt Nam, một đôi câu đối như
sau:
<center><em>Ai kiếp người, ai phận chó, dân chủ lên ngôi, ai
biết được ai?
Thế tham nhũng, thế quan liêu, cộng sản nắm quyền, thế đành
phải thế!</em></center>
<strong>Lính Việt</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11543), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét