Mạnh Quân - Một vài chuyện bên lề vụ bắt 4 tai to của Vinashin

Như tin đã đưa, sau ông Phạm Thanh Bình, nguyên chủ tịch hội
đồng quản trị tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam
(Vinashin) bị bắt tạm giam, đã có thêm 4 người khác bị bắt
giam vào ngày 3.9 với vai trò được cơ quan an ninh điều tra cho
rằng "đồng phạm" với ông Bình trong hành vi được gọi
là "<em>cố ý làm trái các quy định về quản lý kinh tế
của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng</em>" (điều 165, bộ
luật Hình sự). Chưa kể một nghi can đã bỏ trốn, những
đồng phạm của ông Bình gồm có: ông Trần Quang Vũ, nguyên
tổng giám đốc điều hành Vinashin, ông Trần Văn Liêm, nguyên
trưởng ban kiểm soát của Vinashin, ông Nguyễn Văn Tuyên, nguyên
tổng Giám đốc công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy Hoàng
Anh và ông Nguyễn Tuấn Dương – nguyên chủ tịch hội đồng
quản trị công ty cổ phần đầu tư Cửu Long, nguyên tổng giám
đốc công ty TNHH một thành viên Thép Cái Lân Vinashin.

Cho dù, những thông tin mà cơ quan an ninh điều tra công bố về
hành vi vi phạm của các cá nhân trên mới là kết quả điều
tra ban đầu (còn có thể bị thay đổi) và họ chưa bị khẳng
định là tội phạm theo pháp luật, nhưng những thông tin ấy,
trên những căn cứ cụ thể ban đầu, diến tiến sự việc ở
tập đoàn Vinashin cũng đã cho dư luận bước đầu có thể
hình dung cung cách điều hành, tổ chức kinh doanh ở tập đoàn
này tùy tiện đến thế nào. Với những cách làm như vậy cho
dù một chủ trương có đúng tới đâu của nhà nước nó cũng
sẽ khiến cho chủ trương đó, tập đoàn đó đi vào con
đường phá sản.

Một hình ảnh biểu tượng cho cách nghĩ, cách làm phiêu lưu,
tùy tiện của ban lãnh đạo Vinashin trước đây trong đó trách
nhiệm cao nhất là ông Phạm Thanh Bình và ông Trần Quang Vũ
chính là con tàu Bạch Đằng Giang. Con tàu này theo như cơ quan
điều tra thông báo vốn là tàu do Ba Lan sản xuất năm 1973. Khi
còn kiêm nhiệm chức vụ tổng giám đốc Vinashin, ông Bình cùng
ông Vũ đã mua về với mục đích ban đầu là phá dỡ, bán
sắt vụn, sau đó lại lập thành dự án hoán cải thành tàu có
tên gọi Bạch Đằng Giang. Những ông chủ dự án lúc đó tính
rằng sẽ chế tàu này thành tàu hút bùn, nếu thực hiện
được chỉ cần 4 chuyến sẽ hòa vốn và sau đó có lãi. Tàu
chỉ chạy được chuyến thứ nhất sau đó…chìm. Ông Trần
Quang Vũ, khi đó là tổng giám đốc tổng công ty Công nghiệp
Tàu thủy Nam Triệu, doanh nghiệp nhận tàu, triển khai dự án
đã dùng tàu thế chấp tại công ty Tài chính của Vinashin để
vay 106 tỷ đồng từ nguồn vốn trái phiếu quốc tế của
Chính phủ. Vì tàu khi đã trục vớt đã bị hư hỏng, không
thể khôi phục được nữa, ông Vũ mới cho phá dỡ con tàu
để bán sắt vụn dù chưa được sự đồng ý của lãnh đạo
Vinashin và không thông báo cho công ty Tài chính là đơn vị
nhận thế chấp. Số tiền thu được từ việc bán sắt vụn
tàu Bạch Đằng Giang cũng không hoàn trả cho Công ty Tài chính
Vinashin gây hậu quả là tài sản nhà nước thế chấp bị
mất. Theo cơ quan điều tra, việc làm đó của ông Vũ còn vi
phạm quyết định số 36/2006/QĐ-BTC, ngày 07/7/2006 của bộ Tài
chính, gây hậu quả kinh tế đặc biệt nghiêm trọng nên việc
bắt tạm giam ông này cần phải được thực hiện để phục
vụ điều tra.

Nếu như con tàu Bạch Đằng Giang gắn với trách nhiệm của
ông Bình, ông Vũ thì còn tàu Hoa Sen do Vinashin mua của Italia
lại gắn với trách nhiệm của ông Trần Văn Liêm, nguyên
trưởng ban kiểm soát của Vinashin. Trước đây, ông Bình giao
cho ông Liêm làm tổng giám đốc công ty TNHH một thành viên
vận tải Viễn Dương Vinashin, chủ đầu tư dự án mua tàu cao
tốc Hoa Sen. Theo trung tướng Hoàng Công Tư, thủ trưởng cơ quan
an ninh điều tra, bộ Công an thì việc mua tàu này đã đã làm
trái ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ nêu trong
công văn số 1959/VPCP, ngày 12/4/2007 và Công văn số 3688/VPCP,
ngày 03/7/2007 của Văn phòng Chính phủ. Những vi phạm cụ thể
hơn nữa của ông Liêm là ông này đã không tổ chức chào hàng
cạnh tranh, ký hợp đồng mua tàu trước khi lập dự án, không
khảo sát kỹ thuật trước khi nhận tàu, trái với nghị định
số 49/2006/NĐ-CP, ngày 18/5/2006 của Chính phủ về quy trình mua
bán tàu biển. Con tàu này khi nhập vào Việt Nam bị nứt đáy
phải sửa chữa lớn. Những người lập dự án cũng không
phải không có ý tưởng: mua tàu, vận chuyển hành khách và
hàng hóa Nam ra Bắc giảm rất nhiều thời gian, chi phí về
vận tải nhất là cho việc vận chuyển xe ô tô và xe container
ra Quảng Ninh. Nhưng ý tưởng này cũng không thực tế vì phải
phụ thuộc lớn vào con nước mới cập được cảng ở Hạ
Long, cho xe lên hơn nữa cũng không đón được xe ở ngoài Bắc
chở vào Nam do các xe phải chạy ra nhiều tỉnh lấy hàng, không
quay lại Quảng Ninh để về TP Hồ Chí Minh. Ngay trong ngày khai
trương hoạt động tàu Hoa Sen, một số chuyên gia thầm tính
rằng, con tàu này muốn có lãi, trong điều kiện ít hỏng hóc
thì chắc mất tới… 40 năm. Nhưng thực tế tàu chạy không
lâu đã hỏng, thua lỗ nặng và toàn bộ số tiền 1.300 tỷ
đồng coi như chỉ còn bằng giá trị mua sắt vụn.

2 người khác bị bắt có ông Nguyễn Văn Tuyên nguyên tổng
Giám đốc Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh và
ông Nguyễn Tuấn Dương, nguyên chủ tịch HĐQT công ty cổ phần
đầu tư Cửu Long, nguyên tổng Giám đốc công ty TNHH Một thành
viên Thép Cái Lân Vinashin. Ông Tuyên làm chủ dự án đầu tư
nhà máy Nhiệt điện sông Hồng ( Nam Định), ông Dương làm
tổng thầu. Theo nguồn tin riêng của Sài Gòn Tiếp thị tại
Hải Phòng, thực tế 2 ông này đã mua máy móc, thiết bị của
2 nhà máy nhiệt điện cũ từ năm 1960 của Hàn Quốc (ngưng
hoạt động năm 2004) nhưng chủ yếu chỉ sử dụng tuabin chất
lượng còn khá tốt, phần còn lại bán sắt vụn trong nước
hoặc xuất sang Campuachia. Nhưng điều khiến 2 người này bị
khởi tố chính vì những hành vi làm liều: trong số các thiết
bị nhập về có cả các máy biến thế chứa chất độc hại
mà Chính phủ Hàn Quốc cấm xuất, Chính phủ Việt Nam cấm
nhập. Lần giở lại hồ sơ nhập khẩu, người ta thấy có 2
văn bản: một là công văn CV 4407/TM – TTTM ngày 26/11/2006 do
thứ trưởng bộ Thương mại (đã giải thể, sát nhập thành
bộ Công thương) do Lê Danh Vĩnh và công văn 2088/BM – TNMT –
DCKS do thứ trưởng Bộ TNMT - Đỗ Hùng Dũng ký. Nhưng thực
tế, các công văn này đã được ông Tuyên, ông Dương sửa
đổi, photo, gửi cho phía Hàn Quốc để nhập 300 tấn thiết
bị trong đó có 20 máy biến áp cũ. Do đó, 2 ông này cũng bị
buộc tội cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh
tế, gây hậu quả nghiêm trọng.

Mặc dù mức độ, vụ việc dính líu của các nghi can trên có
khác nhau, nhưng với những căn cứ, cơ sở điều tra ban đầu
như vậy có thể thấy điểm chung xuyên suốt trong các hành vi
của những người này là sự tùy tiện, liều lĩnh, bất chấp
cả quy định nhà nước đã có trong việc triển khai các dự
án có sử dụng nguồn vốn có nguồn gốc ngân sách tại doanh
nghiệp, có cả vốn trái phiếu Chính phủ. Việc cố ý nhập
tàu cũ nát, thiết bị máy móc cũ, chỉ có khả năng cao nhất
là bán sắt vụn về không thể coi là những hành động "dám
làm, dám chịu" vì lợi ích công mà nó là dấu hiệu vì tư
lợi. Nếu có những căn cứ, cơ sở nào cho thấy các cá nhân
này có động cơ vụ lợi, hưởng tiền hoa hồng trong các vụ
việc mua bán, đầu tư này thì đó sẽ phải là tội danh tham
nhũng chứ không hẳn là "cố ý làm trái" như nhận định
ban đầu của cơ quan an ninh điều tra.

Mạnh Quân

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6338), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét