<b >Tình thế</b>
Việt Nam hiện đang đứng trước hai vấn nạn cực kỳ nghiêm
trọng: sự xâm lược của Trung Quốc đã khởi sự, trong khi
thể chế cai trị của Việt Nam suy thoái và đang lao xuống
dốc; kinh tế suy sụp, nội bộ mất đoàn kết nghiêm trọng,
lòng dân ly tán. Nhưng đây lại là một thời cơ to lớn cho dân
tộc đoàn kết vươn lên.
Hai vấn nạn do hai nguyên nhân khác nhau nhưng quyện vào nhau,
đưa đến cùng một hệ quả thống nhất, là sự suy yếu toàn
diện dẫn đến một cận cảnh nguy hiểm không thể lường.
Bị xâm lược là do ý chí và tham vọng của kẻ xâm lược,
nhưng đồng thời do thể chế cai trị có những khuyết tật và
nhược điểm làm phát sinh những điều kiện tương thích với
ý chí xâm lược đó. Đảng Cộng sản Việt Nam với thể chế
"toàn trị" làm mất niềm tin với nhân dân, và đang đứng
trước một tình huống khó khăn sống còn. Đảng cũng là
người đã dẫn dắt dân tộc Việt Nam đến khúc quanh nguy
hiểm này. Đó là một trách nhiệm trước lịch sử, cần nói
thẳng.
Trong tình hình Việt Nam nhân nhượng tối đa – đến mức mà
người dân thấy là nhục nhã – thì Trung Quốc vẫn ngang nhiên
tấn công, bất chấp đạo lý và luật pháp quốc tế. Từ
tiềm thức dân tộc đã bật dậy câu hỏi từng ghi dấu ấn
trong lịch sử: "Hòa hay Chiến?".
Một sự chọn lựa xương máu hay là nô lệ? Con đường thoát
nào cho Việt Nam? Thế giới đang kêu gọi phải đấu tranh
ngoại giao và đấu tranh pháp lý, trong lúc mũi dao đã kề cổ.
Đấu tranh ngoại giao cũng cần tư thế đứng thẳng, để
không trở thành sự van xin, và ngoại giao trên thế yếu thì
không có giá trị gì. Đấu tranh pháp lý cũng cần có dũng khí,
song kẻ thù không cần pháp lý. Với ưu thế vũ lực, họ không
chịu hòa, chỉ muốn chiến. Và đâu là câu trả lời của
Việt Nam?
Nhìn rõ nguyên nhân
Đảng Cộng sản Việt Nam đã có quá trình kết giao gắn bó
và làm bạn với một kẻ xấu – cực kỳ xấu xa trong lịch
sử cũng như trong thời đại này – thông qua ý thức hệ Cộng
sản, tin tưởng và dựa lưng vào kẻ xấu, nên đã tự cô lập
mình với thế giới, đồng thời thực hiện một thể chế cai
trị độc đoán với nhân dân để giữ vai trò độc tôn của
đảng mình. Từ sự độc đoán và độc tôn đó, Đảng Cộng
sản Việt Nam đã từng bước bị tha hóa bởi lòng tham, sự
thiển cận, từ đó làm đất nước kiệt quệ. Cũng từ đó,
kẻ thù nham hiểm đã thâm nhập vào nội tạng, làm suy yếu
đến mức đúng thời cơ để chúng ra tay. Và cơn nguy khốn
cũng đã đến.
Sự kiên định đường lối hiện nay của Đảng Cộng sản
đồng nghĩa với sự hy sinh xương máu vô vọng của nhân dân,
cũng đồng nghĩa với sự biến dạng, xuống cấp thêm một
tầng nấc nữa của Đảng Cộng sản, để có thể tồn tại
và chỉ có thể tồn tại như một đảng mất uy tín nội lực
– dưới chiếc áo là "bạn" của kẻ thù – nếu không có
sự thay đổi triệt để từ nền tảng.
Một đòn "quyết tử quyền" vào yếu huyệt của xâm lược
Bắc Kinh
Trung Quốc hiện nay chưa phải là một quốc gia hùng mạnh theo
nghĩa bền vững. Dưới thể chế Cộng sản hà khắc kéo dài
từ thời Mao đến nay, nhân dân Trung Hoa đang quá ngán ngẩm và
căm phẫn. Các dân tộc khác như Duy Ngô Nhĩ, Nội Mông, Tây
Tạng thì bị đàn áp và chà đạp, sẵn sàng vùng lên khi có
thời cơ. Đại bộ phận nông dân rất bất bình vì chính sách
bất công, chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn, sự tham nhũng,
tha hóa của các lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản Trung
Quốc ngày cảng bộc lộ, không thể che giấu trước mắt
người dân. Bên ngoài, Tập Cận Bình theo đuổi một chủ
trương bành trướng đầy tham vọng, hung hăng khiêu khích khắp
nơi. Trung Quốc đang bị kẹt một cách vô vọng vào cái bẫy
"đường lưỡi bò" mà tự họ giăng ra. Sau khi hù dọa Nhật
Bản không có kết quả ở biển Hoa Đông, họ quay sang chiếm
đóng vùng lãnh hải Việt Nam, hà hiếp ngư dân Việt Nam ngoài
biển, quấy động, làm bất an trong nội địa, làm cho Việt Nam
suy yếu toàn diện, hòng kìm hãm Việt Nam trong quỹ đạo của
họ, để làm phên dậu muôn đời cho họ. Điều họ lo ngại
nhất, là Việt Nam trở thành một nước tự do, không bị trói
buộc bởi ý thức hệ, là một loại "dây cột giờ" đang
mục nát. Nếu Việt Nam tự do, tham vọng "đường lưỡi bò"
của họ hoàn toàn phá sản.
Đánh địch bằng cách sửa mình
<i>1– Tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản</i> <i>Việt Nam</i>
Trong lịch sử của mình Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhiều
lần thành lập, sáp nhập, giải tán, đổi tên… để thích
ứng với tình hình mỗi lúc. Từ chỗ mỗi miền Trung, Nam, Bắc
có riêng một đảng Cộng sản (tên khác nhau), sáp nhập thành
một đảng Cộng sản, rồi trở thành Đảng Cộng sản Đông
Dương, sau đó giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương, thành
Đảng Lao động Việt Nam, cuối cùng đổi thành Đảng Cộng
sản Việt Nam. Nếu hiện nay giải tán Đảng Cộng sản Việt
Nam, để chuyển hóa thành một/nhiều đảng X, Y, Z khác, mang
nội dung tư tưởng tiên tiến, phù hợp với yêu cầu thời
đại, thì chẳng những là chuyện bình thường trong lịch sử,
mà còn chứng tỏ đó là một đảng sáng tạo, biết chuyển
hóa đúng theo quy luật, đầy bản lĩnh của dân tộc Việt.
<i>2– Tuyên bố chuyển thể chế độc tài thành thể chế dân
chủ</i>
Thể chế độc tài toàn trị làm cho tầng lớp cai trị trở
thành tha hóa, ngày càng mất giá trị trước mắt nhân dân, nó
kìm hãm sức sống của dân tộc, làm cho đất nước kiệt
quệ, bần cùng, và trở thành miếng mồi ngon cho bọn bành
trướng Đại Hán tham lam, không tránh khỏi bị bọn chúng xâm
lược. Một Myanmar đã được độc lập – dù sát nách một
thằng khổng lồ đầu đất, dù chưa phải là thật sự dân
chủ phồn vinh – và đang dần dần thoát khỏi quỹ đạo nô
lệ hóa của Bắc Kinh. Việt Nam hoàn toàn có thể làm được
như thế và hơn thế, như lịch sử cũng đã chứng minh.
<i>3– Lợi ích lớn: Chuyển hóa thế cờ, thoát vòng nguy
hiểm</i>
Chỉ qua một đêm thôi, bọn lãnh đạo Bắc Kinh thức dậy
trong nỗi bàng hoàng. Nhân dân Trung Hoa nô nức theo gương Việt
Nam mà đứng dậy. Bọn Tập Cận Bình cay đắng nhận lấy cái
giá phải trả cho sự tham lam vô đạo của mình.
Trong khi đó, cả nhân dân tiến bộ trên thế giới vui mừng
vì có một quốc gia nhỏ bé Việt Nam đã thoát vòng nô lệ, có
một dân tộc Việt Nam vừa bừng tỉnh cơn mê, đã thoắt
đứng lên làm người, xứng đáng với máu xương dân tộc đã
đổ.
Bấy giờ chúng ta có nhiều bạn bè lương thiện – không còn
chơi với kẻ bất lương. Chúng ta không sợ bị cấm vận vũ
khí hay kinh tế. Không cô độc để phải sợ kẻ thù. Dân tộc
không còn bị chia rẽ. Những con người Cộng sản cũ ấy, có
thể trở thành những con người mới, không còn tấm lòng hẹp
hòi, không còn đầu óc bất công, cùng nhân dân giữ gìn độc
lập dân tộc, đưa đất nước tiến lên trong một giá trị
mới: Độc lập – Dân chủ – Bình đẳng và Hữu nghị.
Đảng Cộng sản Việt Nam làm được không?
Có trở ngại vì bọn chúng cài người bên trong, nhưng hoàn
toàn có thể làm được.
Việt Nam đang cần bước khởi động của một Lê Hoàn, một
Lê Hoàn mang giá trị thời đại, mang ý chí của nhân dân!
HÃY MỞ TOANG RA VỚI THỜI ĐẠI, BẰNG CÁI NHÌN MỚI VÀ QUYẾT
TÂM MỚI.
HÃY MỞ CỬA RA, VỪNG ƠI!
<strong> H.Đ.N.</strong> 16–5–2014
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140519/ha-dinh-nguyen-hay-mo-cua-ra-vung-oi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét