Thông Luận - Tuổi trẻ Việt Nam đâu? (TL 256)

<blockquote>"... Tuổi trẻ Việt Nam không khác một anh khổng lồ
đầy sức lực nhưng hai chân bị cột chặt vào hai tảng đá
cực nặng: khoảng trống chính trị và chủ nghĩa luồn lách.
Phải chặt bỏ di sản xiềng xích này để thanh niên, và đất
nước, có thể có một tương lai ..."</blockquote>


Mọi cuộc cách mạng đều do tuổi trẻ. Tuổi trẻ còn sự
bồng bột, chưa bị kinh nghiệm sống biến thành thực tiễn và
nhẫn nhục; tuổi trẻ chưa có gánh nặng trách nhiệm và có
thể làm những điều mình muốn làm; quan trọng hơn cả là
tuổi trẻ được coi là vốn quý nhất của một dân tộc cho
nên, trừ ngoại lệ Thiên An Môn, chưa có chế độ nào tàn sát
thanh niên mà không sụp đổ nhanh chóng trong ô nhục. Các cuộc
cách mạng đang diễn ra tại các nước Ả Rập trước hết
nhắc lại cho chúng ta là chuyển động quyết định đem lại
dân chủ cho Việt Nam cũng sẽ đến từ thanh niên. Tuy vậy
thực tế là thanh niên Việt Nam vẫn im bặt. Tuổi trẻ Việt
Nam đâu?

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/1185461_646330648710380_70041289_n.jpg"
width="555" /></center>

Không khác thanh niên các nước Ả Rập hiện nay, thanh niên Hàn
Quốc và Đông Âu trước đây, thanh niên Việt Nam có mọi lý do
để phẫn nộ và nổi dậy. Họ đang sống một thảm kịch.
Đời sống vật chất bi đát, phản ánh qua sự kiện tỷ lệ
lớp trẻ từ 15 đến 18 tuổi theo học phổ thông trung học
vốn đã thấp một cách báo động, khoảng 50%, lại liên tục
xuống thấp hơn trong ba năm gần đây, tỷ lệ sinh viên đại
học và cao đẳng phải bỏ ngang khi chưa tốt nghiệp, gần 40%,
lại càng đau lòng. Với những người may mắn tốt nghiệp thì
giáo dục cũng đã quá xuống cấp để cung cấp được cho thanh
niên Việt Nam những hành trang tối thiểu khả dĩ có thể tranh
đua một cách không quá thiệt thòi với thanh niên các nước
khác. Tương lai đang chờ đợi họ và đất nước mà họ sẽ
thừa hưởng là một tương lai thua kém. Không những thế họ
còn bị tước đoạt luôn hạnh phúc lớn nhất của tuổi trẻ:
ước mơ. Một thanh niên Việt Nam ngày nay có thể mơ ước gì
ngay cả nếu thuộc thiểu số ưu tú tốt nghiệp đại học
hoặc cao đẳng? Chắc chắn không phải là một căn nhà ở
thành phố vì một năm lương cũng chưa chắc đã mua nổi một
mét vuông đất. Chắc chắn cũng không phải là một chức giám
đốc chỉ dành riêng cho con cái các đại gia. Giấc mơ đó chỉ
có thể là một việc làm vừa đủ ăn với điều kiện là
không có gánh nặng gia đình.

Nhưng định mệnh nào bắt thanh niên Việt Nam phải chịu số
phận hẩm hiu đó? Thanh niên Việt Nam thông minh và chăm chỉ
không kém thanh niên Mỹ, Châu Âu, Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật v.v.
Họ cũng có quyền có một tương lai đáng mơ ước như thanh
niên các nước này nếu chúng ta thay đổi được tổ chức xã
hội, nghĩa là nếu thay thế được chế độ độc tài này
bằng một chế độ dân chủ.

Thanh niên Việt Nam có thể thay đổi chế độ chính trị. Chúng
ta có 25 triệu thanh niên trong lứa tuổi 17-30, trong đó hơn sáu
triệu người có trình độ trên trung học, gần bốn triệu
người tốt nghiệp đại học và cao đẳng, chỉ cần một
phần mười khối thanh niên này đứng dậy tranh đấu là tình
thế sẽ thay đổi ngay tức khắc. Và không phải một phần
mười mà chín phần mười đang muốn đứng dậy.

Nhưng tại sao họ chưa đứng dậy? Một lý do là vì chưa có
một tổ chức dân chủ nào đủ mạnh để động viên và lãnh
đạo họ, đó là điều mà các thế hệ cha anh đáng lẽ đã
phải tạo ra cho họ. Tệ hơn nữa, lý do khác là họ đã
được cha anh giáo dục để tránh né các vấn nạn quốc gia và
để chỉ luồn lách tìm cách giải quyết những vấn đề cá
nhân bằng những giải pháp cá nhân. Đa số cha mẹ Việt Nam
không những không khuyến khích mà còn can ngăn, thậm chí cấm
đoán, con cái chống lại những chính quyền bạo ngược. Ít ai
đủ sáng suốt để thấy rằng đây không phải chỉ là một
nhân sinh quan tồi hèn mà còn là một chọn lựa dại dột. Đó
là một trò chơi trong đó mỗi người chống mọi người và
mọi người chống mỗi người với kết quả hiển nhiên là
tất cả đều thua.

Tuổi trẻ Việt Nam không khác một anh khổng lồ đầy sức
lực nhưng hai chân bị cột chặt vào hai tảng đá cực nặng:
khoảng trống chính trị và chủ nghĩa luồn lách. Phải chặt
bỏ di sản xiềng xích này để thanh niên, và đất nước, có
thể có một tương lai. Cố gắng này đòi hỏi các thế hệ
đàn anh một thái độ khiêm tốn; một cách cụ thể nếu họ
không thể có thông điệp thông minh nào cho con em thì cũng nên
im lặng thay vì áp đặt những bài học tồi tệ. Nó cũng đòi
hỏi thanh niên Việt Nam suy nghĩ bằng cái đầu của chính mình
và sẵn sàng tự quyết định cho mình.

Thông Luận số 256, tháng 03/2011

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/21768), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét