<div class="leftalign"><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/529282_516520825076901_1237308720_n.jpg"
width="500" /></div>
Tôi đã từng hỏi nhà tôi: Nếu anh bị bắt như những người
tù nhân lương tâm thì sao?
Em không biết, dù đã từng vài lần nghĩ về điều này. Em
cũng không biết, lúc đó em có đủ bản lĩnh đấu tranh cho anh
như những người vợ khác không nữa, nhưng có một điều
chắc chắn: em sẽ chờ anh, chờ anh về cho đến khi nào em còn
sống - nhà tôi nhẹ nhàng trả lời.
Câu trả lời giản dị của nhà tôi làm tôi chợt nhớ đến
vợ anh Trần Huỳnh Duy Thức.
Tôi không biết chị là ai, ngoài một bài báo cũ gần 4 năm về
trước cho hay chị có tên Lê Đính Kim Thoa, khi đài BBC phỏng
vấn về tình trạng chồng mình.
Từ một lá thư, anh Thức viết trong tù [1]:
<blockquote>"...ánh mắt Mẹ vẫn còn một số lo âu, dù đã bớt
rất nhiều. Ba rất hiểu những lo âu đó. Nhưng hãy vứt bỏ
tất cả, tất cả mọi lo âu và sống vui, thật vui và lạc quan
Mẹ à. Chúng ta cần có sự quan tâm cần thiết nhưng không bao
giờ cần đến sự lo âu cả. Đừng lo lắng về những gì mà
chúng ta không thay đổi được. Ba từng đọc một tài liệu
thống kê rằng 92% nỗi lo âu của người Mỹ là vô ích hoặc
chẳng có căn cứ gì, chúng chỉ mang đến cho họ những phiền
não, khiến họ chẳng làm được việc gì, rồi từ đó làm
họ càng lo âu, càng bị cuốn vào vòng xoáy của chúng. Trong
mọi hoàn cảnh, ta hãy chủ động chấp nhận tình huống xấu
nhất rồi giữ nỗ lực để đạt được càng trên mức đó
càng tốt, như vậy sẽ tạo cho ta một tâm lý tích cực, thấy
mọi việc dần tốt lên, không thể xấu hơn được nữa.
Điều tác hại nhất đối với tâm lý con người là bị rơi
vào cảm giác ngày một xấu đi, hoặc hy vọng rất nhiều rồi
thất vọng, chúng ta đã chấp nhận được tình trạng xấu
nhất, giờ nó cũng qua rồi..."</blockquote>
và từ những vần thơ anh viết cho chị [2]:
<blockquote>Chốn lao tù thân xác anh xiềng xích
Nhưng Con đường anh vẫn bước dưới trời thu
Bão tố mưa giông sóng dữ thác ghềnh
Không ngăn được anh đi về phía trước
Em hãy vui lên bão dữ sắp qua rồi
Anh đã thấy bến chờ em đứng đợi
Gió đông chiều thoảng hoa rừng thơm mát
Biết chăng em xuân đang đợi én về</blockquote>
Tôi mường tượng về hình ảnh của chị nhưng mãi không phác
họa ra được bức chân dung như mình muốn...
Gác lại để đó, bởi không thể vẽ một người với vóc
dáng mờ ảo, đó là bức chân dung nhạt nhòa, không phản ánh
được cái "thần" cần chuyển tải đến người đọc, dù chị
đã gây ấn tượng mãnh liệt với tôi bằng câu nói giản dị
và bình thản [3] sau khi chồng đã thụ án 2 năm:
<em><strong>"Anh ấy đâu có tội gì đâu nên vẫn bình thường,
tinh thần vẫn ổn như cũ vậy thôi. Vẫn giữ vững lập
trường từ xưa đến giờ."<strong></em>
Công việc, những biến cố, sự kiện xã hội kéo tôi đi và
lãng quên chị, nhưng hình ảnh chị vẫn thấp thoáng đâu đó
bởi ít nhất một câu hỏi bám riết trong đầu tôi: Chị đã
phản ứng như thế nào ngay trước lời tuyên án tàn khốc
đối với chồng mình: <em>16 năm tù giam và 5 năm quản
chế?</em> Câu hỏi cứ ám ảnh tôi, bởi đó là "kỷ lục" cao
nhất trong mười năm trở lại đây cho những người đã thành
án chính thức sau phiên phúc thẩm.
<center>***</center>
Sài Gòn hôm nay không nắng. Màn trời bàng bạc mây xám ảm
đạm với cơn mưa lất phất suốt ngày, lên tiếng báo hiệu
cho mùa hè đang tới. Những ngày này làm tôi chạnh lòng nhớ
về những ngày hỗn độn trên quê hương của 38 năm về
trước. Quãng thời gian này của ngày xưa, nhà nhà nhốn nháo,
xã hội bấn loạn vào ban ngày cùng với những đêm giới
nghiêm thật lặng lẽ mà căng thẳng, hồi hộp với tiếng
đại bác vẫn ầm ì dội về cùng những hỏa châu, chốc chốc
lóe sáng đầy trời như ánh mắt đỏ ngầu của những ai không
thể ngủ. Mấy má con tôi thì khấp khởi hy vọng và chờ mong
tin anh trai tôi từ Côn Đảo trong cái nóng hầm hập của mùa
hè.
Rồi hội ngộ trong chan hòa nước mắt, sau những tháng năm xa
cách biền biệt không chút tin tức của cái thuở truyền thông
ngày xưa còn lạc hậu.
Mấy ngày nay, tin tức bỗng hỗn loạn vô cùng, từ phủ nhận
việc đổi tiền cho đến những tín hiệu đen đủi của các
ngành kinh tế, cho thấy sự thất bát trở nên vô phương cứu
vãn cùng với việc xuất hiện những trang blog mới, lạ và kỳ
quái v.v... Những thông tin ở đó như đánh phủ đầu tất cả.
Loạn xạ. Hồ đồ và mất phương hướng. Chừng như không
phải là vài ba phe đang đánh nhau mà tới những chục phái có
lẻ! Điều này chứng tỏ bộ máy tuyên truyền và định
hướng của giới cầm quyền hoàn toàn mất kiểm soát, hầu
như bất lực với châm ngôn "hồn ai nấy giữ".
Nhớ đến lời của Thức, tôi càng cảm phục tài năng dự báo
chuẩn xác của anh khi nhiều lần nhấn mạnh [4]: <em>"...trong
những bối cảnh chính trị tương tự như Việt Nam hiện nay,
sự thay đổi sẽ <strong>diễn biến rất nhanh một khi lực
lượng cơ hội phá vỡ thế cân bằng</strong> trong nội bộ
của một Đảng toàn trị...".</em> Những thước "phim âm bản"
của 7 năm về trước mà Thức đành bỏ dở nửa chừng vì án
tù, nay đang dần thay thế bằng "dương bản" ngày càng mồn
một cho bộ phim <em>"xã hội Việt Nam - những điểm chết tận
cùng"</em> đang rõ rệt hơn bao giờ hết.
Khả năng dự báo khoa học chuẩn xác của anh càng chỉ ra một
con người sáng suốt trong mọi hoàn cảnh và bình tĩnh trong
mọi tình huống. Con người ta chỉ đạt đến độ tĩnh tâm
mới có thể làm được như vậy. Ở đây, tôi phát hiện ra
Thức trong tư cách một con người biết yêu và yêu tha thiết
như Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết trong tác phẩm "Anger":
<em>Patience is the mark of true love</em> (Tạm dịch: Sự kiên trì là
chỉ dấu của tình yêu chân thật). Không xuất phát từ đó,
chắc anh khó lòng truyền nghị lực cho vợ mình bình thản
đối diện với án tù nghiệt ngã mà anh nhận lãnh.
Không những thế, không có tình yêu chân thật ở nghĩa rộng
hơn xuất phát từ tính kiên trì hiếm có, anh cũng khó lòng
bình thản và lạc quan, vững tin vào con đường đã chọn, sau
khi đã chấp nhận toàn bộ tài sản mấy trăm tỉ đồng biến
mất. Còn gì để bàn cãi về sự kiên trì mà từ đó tạo nên
tình yêu - tình yêu cả nghĩa hẹp và nghĩa rộng mà không phải
ai cũng có được?
Không biết giông tố bao giờ nổi lên, nhưng dù cho tạo hóa
trút cơn thịnh nộ đến cỡ nào đó cũng không làm cánh Đại
Bàng e sợ, bởi đặc tính của Đại Bàng - vua của các loài
chim - là cách đón đầu cơn bão. Khi cơn bão sắp tới, không
như tất cả mọi loài chim đều tìm cách chạy trốn, Đại
Bàng bay đến một đỉnh núi thật cao và đậu ở đó để
chờ. Một khi cơn bão ập tới, Đại Bàng đón đầu và dùng
chính sức mạnh của cơn bão để đưa đôi cánh mình bay vút
lên bầu trời, cưỡi lên cơn bão đang gào thét bên dưới.
Trả lại đất trời bình yên sau cơn bão lớn, Đại Bàng trở
về với thiên chức của mình, thách đố với những ngọn núi
cao hơn và nó xứng đáng nhận vai trò thủ lĩnh trong những
cuộc chinh phục mới.
<center>***</center>
Khuất sau những gì kiên trì lại ôn hòa, dũng mãnh lại dẻo
dai, cương mà không cứng, nhu nhưng không nhược, Trần Huỳnh
Duy Thức vẫn chứng tỏ tâm hồn êm ả và lãng mạn như vốn
có từ những vần thơ anh viết cho vợ, cho mẹ, cho cha. Anh quả
là người may mắn và diễm phúc khi có một gia đình và những
người bạn hiểu đúng con đường anh chọn.
Có chăng, còn một chút lắng đọng mà tôi muốn gởi đến anh
trong lao khổ vẫn đầy ắp tình yêu. Tình yêu của anh đôi khi
như những đợt sóng dập dồn vỗ vào ghềnh đá; lúc lại
thiết tha, bỏng cháy như ngọn lửa hồng trên bãi biển mênh
mông; có khi thầm thì, mượt mà như bàn tay mềm ấm vỗ về
nỗi đau nhân thế.
...Và cho cả chị - Lê Đính Kim Thoa:
<em>Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ.
Có xôn xao là sỏi đá xôn xaọ
Cánh tay anh, anh đã dặn nằm im.
Ðể người yêu thả trôi suối tóc mềm</em>
<em>Ðôi mắt anh đã trở thành tinh tú.
Ðứng thật xa canh chừng giấc ngủ ngon.
Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang.
Sẽ chở em về quê hương thần thoại</em>
(Kỳ Diệu - Anh Bằng) [5]
[video:http://www.youtube.com/watch?v=WIbhzD7qN60]
http://www.youtube.com/watch?v=WIbhzD7qN60
Ai cũng có một thời tuổi trẻ để sống và để yêu.
Bạn hãy lắng nghe đi! Lắng nghe để giật mình đến thinh
lặng, bởi không chỉ những ca từ kiêu sa mà nồng cháy, ở
đó toát lên cả một vùng trời bình yên sau cơn bão lớn của
những con người thủy chung và say đắm; tái tê đến nồng
nàn.
Rồi "Con thuyền lạ" sẽ ngang qua để đón anh cùng đưa người
vợ hiền về "quê hương thần thoại". Hơn cả như vậy, chắc
chắn một điều: niềm tin "canh chừng" giấc ngủ cho chị sẽ
mãi là "hằng số" trong anh.
Trần Huỳnh Duy Thức - Lê Đính Kim Thoa, Anh - Chị có quyền tự
hào về tình yêu của mình. Không chỉ là "quê hương thần
thoại" bước ra từ những nốt nhạc lóng lánh như dải lụa
mà nó trở thành sự thật trong cõi nhân sinh.
Trần Huỳnh Duy Thức - Lê Đính Kim Thoa xứng đáng để ngợi ca
với tư cách những Con Người Thủy Chung và Cao Cả!
<strong>Nguyễn Ngọc Già</strong>
________________
[1] <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20121103/nhung-la-thu-cua-tran-huynh-duy-thuc-gui-tu-trong-tu-ra-1
">Những lá thư của Trần Huỳnh Duy Thức gửi từ trong tù ra
(1)</a> (Dân Luận)
[2] <a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20121106/nhung-bai-tho-cua-tran-huynh-duy-thuc">Những
bài thơ của Trần Huỳnh Duy Thức</a> (Dân Luận)
[3] <a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20110831/vu-le-cong-dinh-vi-dau-nhan-toi">Vụ
Lê Công Định – vì đâu nhận tội?</a> (Dân Luận)
[4] <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20130419/thanh-huong-vi-sao-sap-co-mot-lien-minh-chinh-tri-o-viet-nam-tiep-theo-va-het">Thanh
Hương - Vì sao sắp có một liên minh chính trị ở Việt Nam?
(tiếp theo và hết)</a> (Dân Luận)
http://www.youtube.com/watch?v=WIbhzD7qN60 [5]
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130424/tran-huynh-duy-thuc-tinh-yeu-ky-dieu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét