Đoan Trang - Con đường nam tiến của Trung Quốc

<strong>Con đường bành trướng xuống phía nam của Trung Quốc
được thực hiện cả trên bộ lẫn trên biển. Nếu quá bị
cuốn vào chuyện biển Đông, chúng ta có thể rơi vào bẫy của
Trung Quốc.</strong>

Nhận định về công thức trỗi dậy của Trung Quốc, Đại tá
Quách Hải Lượng, nguyên Tùy viên quân sự Đại sứ quán Việt
Nam tại Bắc Kinh, cho rằng: <em>"Ở đó có sự pha trộn những
hàm lượng nhất định của chủ nghĩa bành trướng hiện
đại, chủ nghĩa đế quốc mới và chủ nghĩa thực dân mang
màu sắc Trung Quốc"</em>. Nói cách khác, Trung Quốc theo đuổi
việc mở rộng biên giới của mình bằng nhiều phương thức,
nhiều hình thức khác nhau.

<h2>Các phía khác đụng đồng minh của Mỹ</h2>

Phân tích vị trí địa lý của Trung Quốc, ông Quách Hải
Lượng không đánh giá cao cơ hội của Trung Quốc ở phía bắc
(giáp với Nga), phía đông (bị Nhật Bản, Hàn Quốc án ngữ,
mà đó là những đồng minh thân cận của Mỹ) và phía tây
(giáp vùng Trung Á, vốn bất ổn với sự cạnh tranh của nhiều
cường quốc). Hướng mở rộng của Trung Quốc gần như chỉ
có một.

Nhận định này cũng trùng với ý kiến của TS chính trị học
Đinh Hoàng Thắng. Trong một cuộc trao đổi với <em>Pháp Luật
TP.HCM</em>, ông Thắng nói: <em>"Phải thấy là Trung Quốc chỉ
còn phía nam để phát triển xuống. Thế kỷ 21 là thế kỷ
của đại dương, nếu chỉ dừng chân trong lục địa Trung Hoa
thì không được, mà các ngả khác thì bị chặn hết
rồi"</em>.

Biểu hiện rõ ràng nhất của tư tưởng <em>"nam tiến"</em>
có lẽ đã xuất hiện từ thời Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung
Quốc từ năm 1949 đến năm 1976. Tháng 9-1963, Chu Ân Lai phát
biểu trong cuộc gặp gỡ với các đại diện của Đảng Lao
động Việt Nam, Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và Đảng Cộng
sản Indonesia tại Quảng Đông: <em>"Nước chúng tôi thì lớn
nhưng không có đường ra, cho nên rất mong Đảng Lao động
Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu
Á"</em> (Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30
năm, NXB Sự thật, năm 1979).

<center><img
src="http://phapluattp.vcmedia.vn/zmFXaMf02iyYngijCf8krGuUCNG8J4/Image/2012/07/29-7/7chot_7c180.jpg"
/></center>

<em>Trung Quốc đầu tư hàng tỉ USD vào Campuchia. Đây là một
"Angkor Wat trên biển" rộng 36.000 ha được xây dựng trong
dự án của Trung Quốc ở Botum Sakor. Ảnh: REUTERS</em>

<h2>Đồng tiền đi trước</h2>

Hiếm khi nào trong lịch sử sự hiện diện của Trung Quốc ở
Đông Nam Á lại mạnh mẽ trên tất cả lĩnh vực như từ một
thập kỷ trở lại đây. Việt Nam, Lào, Campuchia và Myanmar, với
sự gắn kết chặt chẽ về địa lý và văn hóa với Trung
Quốc, với những yếu kém nội tại của mình, là mắt xích
yếu nhất dọc biên giới mà người láng giềng phương bắc
của họ có thể khai thác. Đồng tiền đi trước, con đường
đầu tư kinh tế có lẽ là lối đi nhanh và hiệu quả nhất.
Trong một bài viết mới đây, nhà nghiên cứu Trung Quốc Bonnie
S. Glaser (Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS,
Mỹ) cho biết: <em>"Trong hơn một thập kỷ qua, Trung Quốc đã
theo đuổi một chiến lược ở Đông Nam Á với nội dung căn
bản là sử dụng "củ cà rốt" kinh tế để làm tăng lợi
ích của các nước Đông Nam Á trong việc gìn giữ quan hệ tốt
với Trung Quốc"</em>.

Năm 2010, với những khoản đầu tư trị giá 2,9 tỉ USD, Trung
Quốc trở thành nhà đầu tư lớn nhất tại Lào và có trong tay
khoảng 10.000 km2 đất dự án, tương đương với 4% diện tích
của cả nước Lào. Người Trung Quốc kiểm soát phần lớn
nền kinh tế Lào, từ khai thác mỏ, thủy điện đến cao su, hay
cả ngành bán lẻ và dịch vụ khách sạn.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra ở Campuchia: Trong năm năm qua,
Campuchia đã nhận được khoảng 2 tỉ USD tiền viện trợ từ
Bắc Kinh với những điều kiện hết sức hào phóng.

Tại Myanmar, 8,7 tỉ USD đã được Trung Quốc rót vào các dự
án đầu tư trong năm 2010, chưa kể khoản vay không lãi trị giá
4,2 tỉ USD. Tính đến tháng 7-2011, 800 dự án của các nhà đầu
tư Trung Quốc cũng đang hoạt động tại Việt Nam với số vốn
đăng ký 3,2 tỉ USD, đứng thứ năm trong các nhà đầu tư
nước ngoài tại Việt Nam.

<h2>"Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy"</h2>

Đầu tháng 7-2012, lần đầu tiên Hội nghị các ngoại trưởng
ASEAN với lịch sử 45 năm không thể đưa ra được thông cáo
chung mà lý do là sự bất đồng của nước chủ nhà Campuchia
với các nước có liên quan đến tranh chấp trên biển Đông.
Nguyên nhân sâu xa này nhanh chóng được lý giải khi ngay sau
hội nghị, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cảm ơn Campuchia về sự
hợp tác chặt chẽ của chủ nhà trong tiến trình hội nghị.

Nhà phân tích Bonnie S. Glaser nhận định: <em>"Việc Trung Quốc
gây ảnh hưởng khống chế lên Campuchia không phải điều đáng
ngạc nhiên. Bắc Kinh đã cung cấp tới hơn 10 tỉ USD đầu tư
trực tiếp cho Campuchia. Chỉ tính riêng trong năm 2011, lượng
đầu tư mà Trung Quốc cam kết với Phnom Penh cao gấp 10 lần con
số Mỹ cam kết. Sự phụ thuộc của Campuchia vào Trung Quốc,
về mặt kinh tế, thể hiện rõ ở Cung điện Hòa Bình - công
trình được xây bằng tiền tài trợ của Trung Quốc - là nơi
họp hội nghị thượng đỉnh ASEAN vừa qua"</em>.

Tháng 6-2011, thủ tướng Campuchia công khai khẳng định Trung
Quốc là nhà đầu tư lớn nhất, đồng thời là nhà tài trợ
lớn nhất trong việc giúp đỡ Campuchia xây dựng cơ sở hạ
tầng, gồm đường sá, cầu cống... Vấn đề ở đây, theo các
nhà phân tích, là các thỏa thuận kinh tế luôn kéo theo những
hệ quả chính trị, xã hội, quân sự đã được hoạch định
từ trước đó.

Đại tá Quách Hải Lượng nói: <em>"Trung Quốc rất giỏi trong
việc xâm chiếm bằng cách làm đường. Làm đường đến đâu
xâm chiếm đến đấy, di dân đến đấy. Họ mưu tính làm một
con đường suốt từ Vân Nam đi dọc Lào xuống tới tận Tây
Nguyên, mà ở đoạn cuối Tây Nguyên thì Campuchia và Lào cho họ
thuê đất tới 55 năm. Như vậy cả khu vực sẽ gần như là
đất của họ"</em>.

<em>"Đứng về chiến lược quân sự, đó là những con
đường cơ động chiến lược và cơ động chiến dịch. Về
kinh tế thì có thể khống chế được toàn bộ các hành lang
quan trọng của bán đảo Đông Dương. Họ xây dựng cơ sở hạ
tầng là nhằm như thế"</em> - ông Lượng giải thích.

Trung Quốc đang nắn dần đường biên giới quốc gia không theo
cách thức tấn công quân sự truyền thống mà bằng cách di
dân. Số liệu thống kê chưa đầy đủ cho thấy có khoảng 2,5
triệu người Hoa đến Đông Nam Á làm ăn sinh sống trong vòng 30
năm qua. Khoảng 1 triệu người Trung Quốc cũng đã di dân đến
Myanmar trong giai đoạn 1995-2005, theo báo cáo của nhà nghiên cứu
độc lập Sudha Ramachandran (Ấn Độ) và khoảng 300.000 người
Trung Quốc đang sinh sống rải rác khắp nơi ở Campuchia. Đây
hầu hết là lao động Trung Quốc tìm cách ở lại khu vực bản
địa sau khi hết hợp đồng với các dự án. Họ thậm chí
hình thành nên các khu <em>"phố Tàu"</em> như ở Mandalay (Myanmar)
hay Viêng Chăn (Lào).

Tại Lào, một doanh nghiệp Trung Quốc đã thuê cả một thị
trấn nằm sát biên giới hai nước và biến nơi đây gần như
thành khu vực của riêng người Trung Quốc. Thị trấn rộng 21
km2 được đặt tên là Bò Thèn này có ngôn ngữ chính là
tiếng Trung, thanh toán bằng nhân dân tệ và sử dụng giờ Bắc
Kinh thay vì giờ Viêng Chăn. Hệ thống điện, viễn thông và
ngay cả các lực lượng chức năng như công an cũng đều
được <em>"kéo"</em> từ Trung Quốc sang. Lực lượng hải
quan đã dời từ biên giới Lào-Trung xuống phía nam của thị
trấn này. (<em>Trung Quốc tăng cường di dân sang Lào</em>, website
nghiencuubiendong.vn, Học viện Ngoại giao, 29-3-2010).

Nói đến sự hiện diện của người Trung Quốc ở các khu Hoa
kiều và nhiều khu vực có dự án đầu tư ở Việt Nam, Đại
tá Quách Hải Lượng nói: <em>"Nếu chấm trên bản đồ Việt
Nam những khu vực có người Trung Quốc sinh sống, chúng ta sẽ
có một tấm bản đồ da báo"</em>.

<table>
<tr>
<td>
<h2>Nguy cơ trên đất liền cũng không kém nguy cơ trên biển</h2>

Trên thực tế, biển Đông là một bộ phận quan trọng trong ý
đồ nam tiến của người Trung Quốc, nơi họ muốn nắm lấy
80% diện tích vùng biển này như một cách mở rộng biên giới
quốc gia trên biển một cách phi pháp.

Đại tá Quách Hải Lượng cũng cảnh báo về những nguy cơ
trên đất liền, vốn quan trọng không kém các nguy cơ trên
biển Đông: <em>"Cần phải nhìn nhận quá trình nam tiến của
Trung Quốc một cách toàn diện, trong đó không chỉ có khu vực
biển Đông và hình thức xung đột quân sự. Đó còn là quá
trình diễn ra trên đất liền với những hình thức chiến tranh
kinh tế, chiến tranh tiền tệ, chiến tranh mạng, là bành
trướng văn hóa, là áp lực chính trị, là quá trình di
dân..."</em>.</td>
</tr>
</table>


<strong>ĐOAN TRANG</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13571), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét